Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

Thơ 0026: Chiếc nhẫn thần








































CHIẾC NHẪN THẦN

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Giữa đêm đông lạnh lẽo
Anh vẫn hiện đến bên em
Kể em nghe chuyện cô bé Lọ Lem
Chuyện hoàng tử, bảy chú lùn và nàng Bạch Tuyết.

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trên sa mạc chói chang cát bỏng
Anh vẫn hiện đến bên em
Dịu dàng trao ly kem
Trao em niềm tin yêu và vị ngọt.

Đã có lần em gọi nhẫn
Và xoay
Trong bụi mù bão táp
Anh vẫn hiện đến bên em
Lau khô từng giọt lệ ướt lem
Khoác áo ấm lên đôi vai gầy lạnh buốt.

Rồi một lần em gọi nhẫn
Và xoay
Cùng đám bạn hú gào diễu cợt
Em chợt bàng hoàng thảng thốt
Chiếc nhẫn trên tay đã vỡ vụn
Gãy lìa…

1996
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn tp.HCM tháng 1 - 2 năm 1999

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0025: Tiên nữ về trời






















TIÊN NỮ VỀ TRỜI

Trách ta sao quá vô tình
Bao năm tiên ở với mình không hay
Xuôi thuyền đi khắp đông tây
Tìm bao hư ảo để nay ngỡ ngàng.

Mải mơ bóng nguyệt lầu vàng
Tỉnh ra thì đã lỡ làng còn đâu
Uổng câu tát biển mò châu
Sợi tơ bỏ lạnh rơi sầu đáy sông.

Bao năm kinh sử nằm lòng
Sao không nhớ hiểu cành hồng ai trao?
Mắt tường biển rộng trời cao
Lại không nhìn thấy nụ đào trên cây!

Để giờ gió lạnh chân mây
Nàng tiên nữ ấy đã bay về trời
Sông xưa bên lở bên bồi
Bao nhiêu mộng cũ tan rồi em ơi!


1994
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































---------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh số 55, năm 1998
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại số 18, ngày 3.3.1998

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

Thơ 0024: Cơn sốt đất





















CƠN SỐT ĐẤT

Khi ta về cơn sốt đất đang cao
Đồng tiền quẳng ra trên những đống gò ao bãi
Quán xá lềnh khênh
Nhạc tình rơi vãi
Giữa dòng đời ai nghiêng ngả
Ngả nghiêng?

Từng ngôi nhà hối hả mọc chông chênh
Vội thay mặt chủ sau mỗi lần được giá
Vườn ruộng ông cha giờ cháu con đem mặc cả
Tấc đất tấc vàng
Trong hai tiếng bán buôn.

Khi ta về nước mắt mẹ đang tuôn
Một hố lầy hoang cũng giật giành xỉa xói
Anh em nhìn nhau nghi ngờ soi mói
Chửi rủa trước nhà
Dao búa sau lưng.

Mẹ một đời người vẫn buôn thúng bán bưng
Thương đàn cháu đói lại đường xa chạy gạo
Đất chưa hóa vàng đã từng giờ rỉ máu
Bao nhân nghĩa cuộc đời theo nước lã trôi sông.

Khi ta về biết em nhớ hay không?
Hàng dâm bụt tuổi thơ đã không còn đó nữa
Một bức tường vôi mảnh chai găm tua tủa
Ngăn trở lòng người
Cứa nát những vì sao.

Ta bàng hoàng nghe vị đắng nỗi đau
Đất cao giá biến nụ cười em băng giá!
Người yêu cũ nay bỗng dưng xa lạ
Hỏi tại người
Hay tại đất
Mẹ ơi?


2000
(Tuyển tập thơ Dấu Cỏ Người Xa – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2004)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


















------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục tp.HCM số 123 (bộ mới), ngày 4.11.2004

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Dấu Cỏ Người Xa – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2004
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Thơ 0023: Không hiểu








































KHÔNG HIỂU???

Không hiểu vì sao nhỏ bỗng buồn
Sân trường u ám bỗng mưa tuôn!
Kìa ai ngơ ngác, ai ngồi khóc
Lệ ướt hoen mi, ướt ngập trường!

Không hiểu vì sao nhỏ chẳng nhìn
Ngập ngừng ta hỏi, nhỏ làm thinh!
Giờ chơi nhỏ giận "xù" đâu mất
Ta đợi người ta, ngóng một mình!

Không hiểu vì sao nhỏ thích hờn
Để chiều tan học thích cô đơn!
Để ta lủi thủi theo người ấy
Mưa ướt hai mình, ai ướt hơn?


1994
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn










































-------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 47 ngày 9.10.2011
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 823, ngày 30.1.2013

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2010

Thơ 0022: Đà Lạt ta về



















ĐÀ LẠT TA VỀ

Đà Lạt ta về tìm trái thông
Tìm thông chợt thấy má em hồng!
Má em hồng quá thông không rụng
Rụng xuống hồn ta chút gió dông!

Đà Lạt ta về tìm trái mơ
Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!
Giận mình sao cứ lơ mơ mãi
Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!

Đà Lạt ta về tìm trái tim
Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm?
Em nhặt được không thì trao lại
Thương giùm gã ấy mắt lim dim!

Đà Lạt 1995
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




 ---------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 474, ngày 25.9.2012
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 841, ngày 30.4.2013
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Lang Bian số 121, năm thứ 29, tháng 4.2016
* Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 12 (1209), ngày 10.4.2016

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh thác Pongour (Đà Lạt) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Thơ 0021: Trong nắng ấm xuân hồng
























TRONG NẮNG ẤM XUÂN HỒNG

Con thắp một ngọn nến
Sáng rực giữa đêm đông
Nhớ ngày xưa mẹ khóc
Lệ nến rơi đỏ hồng.

Ngọn nến là ngọn lửa
Sưởi ấm nỗi buồn con
Thương mẹ đời cơ cực
Xác thân mau héo mòn.

Ngọn nến là ánh sáng
Soi dắt đường tương lai
Bao lần con vấp ngã
Mẹ nâng dìu trong tay.

Tuổi thơ nhiều lầm lỡ
Một thời con rong chơi
Giờ hiểu ra đã muộn
Mẹ xa rồi mẹ ơi!

Ngọn nến dần vắt kiệt
Đâu hình bóng mẹ tôi?
Chỉ còn là sáp lửa
Sắp lụn tan trong đời.

Chỉ còn là nước mắt
Mẹ rơi rớt vì con
Chỉ còn là mất mát
Thấm nỗi đau trong hồn.

Vầng dương rồi hé sáng
Đã qua hết đêm đông
Mẹ ơi, mình con khóc
Trong nắng ấm xuân hồng…


1995
(Tuyển tập thơ Lời Trần Tình Dâng Mẹ Cha – NXB Tổng hợp Đồng Tháp 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























----------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng sô 65, năm 1996

+ Thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 199
+ Thơ đã in trong Tuyển tập thơ Lời Trần Tình Dâng Mẹ Cha – NXB Tổng hợp Đồng Tháp 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Thơ 0020: Giọt lệ muộn màng



































GIỌT LỆ MUỘN MÀNG

Cũng từ ngày ấy con khóc vùi trước cỏ
Trước mộ bia đất lạnh, hương tàn
Ngày mẹ mất là những ngày trốn học
Con bỏ nhà theo lũ bạn đi hoang.

Con đâu biết dưới mái tranh nghèo cũ nát
Mẹ thương con, chịu vất vả tháng ngày
Bát cơm trắng mẹ sớt dành cá thịt
Con ăn thường nào nếm được đắng cay.

Giờ lạc lõng giữa đường đời xuôi ngược
Con lao đao khi đã mất mẹ rồi
Hạt muối mặn mới hay còn vị chát
Bát cơm người là nước mắt đầy vơi.

Con ăn năn xin lạy quỳ trước mộ
Lệ muộn màng xin được rưới cỏ tươi
Lời mẹ dạy vọng vang từ cõi nhớ:
Dẫu bơ vơ…
Cũng phải sống
Để thành người…


1996
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn





























--------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 82, năm 1997

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Giới thiệu Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió
































Giới thiệu Tuyển tập thơ PHÙ SA CỦA GIÓ

Xin giới thiệu tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió - NXB Văn Nghệ ấn hành năm 2007.

Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 11 tác giả thơ khác.





















Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010

Thơ 0019: Tiếng chuông chùa trong Thạch Động





















TIẾNG CHUÔNG CHÙA TRONG THẠCH ĐỘNG

Hà Tiên thu đến rồi em
Đường lên Thạch Động chông chênh nắng vàng
Mây chiều rủ gió lang thang
Bẽ bàng lá giận khẽ khàng rụng rơi.

Đá xanh xanh bám đỉnh trời
Giọt tan lách tách ướt lời đưa trao
Câu quen quen đến ngọt ngào
Câu thương thương đến bứt nhàu cỏ may.

Cầm tay rồi lại dắt tay
Dìu nhau qua hết tháng ngày buồn tênh
Nẻo lên

      lối xuống  
            gập ghềnh
Chuông rền Thạch Động

                    bồng bềnh khói sương.

Hà Tiên 1997
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























---------------------------------------------------------------------------------
Thạch Động là một danh lam thắng cảnh ở Hà Tiên. Tương truyền Thạch Động là nơi Đại Bàng giam giữ công chúa và chính Thạch Sanh đã giết Đại Bàng cứu công chúa tại đây. Những câu thơ cuối Thanh Trắc Nguyễn Văn đã xếp thành hình bậc thang và tạo hiệu ứng âm thanh, nhằm miêu tả đường lên Thạch Động chông chênh cùng với tiếng chuông chùa âm vang trong chiều.

* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 580, ngày 11.11.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh Thạch Động và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Thơ 0018: Tình vỡ
























TÌNH VỠ

Tình em như cánh chuồn chuồn
Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi
Dây trầu chưa quấn chợt rơi
Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa…


1994
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























----------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 60, ngày 30.8.2016 (vói tên bài thơ là Chợt xa)

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 14 tháng 4, 2010

Thơ 0017: Hoa sứ trắng











































HOA SỨ TRẮNG

Cô bé cài băng đô
Không còn về trường cũ
Hoa sứ buồn ủ rũ
Lạnh ướt một bàn tay.

Hoa vẫn ngát hương bay
Như ngày xưa đến lớp
Như chiều nào bất chợt
Ta tìm em bơ vơ.

Đâu rồi màu hoa sứ?
Đâu rồi màu băng đô?
Đâu rồi mùa thu cũ
Gió nối lời vu vơ?

Chỉ còn là giọt nắng
Rơi trong chiều rưng rưng
Băng đô vàng áo trắng
Một thời ta bâng khuâng.

Chỉ còn là trang vở
Những nỗi niềm không đâu
Một bài thơ viết dở
Một nỗi lòng chôn sâu!

Cuối thu chiều gió dậy
Mây lặng lờ lang thang
Em xa mùa hạ ấy
Bông sứ buồn miên man.

Cô bé cài băng đô
Đã quên rồi trường cũ
Hoa sứ giờ ủ rũ
Thổn thức lạnh bàn tay!


1994
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























---------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Tây Ninh Nguyệt San số 8, ngày 25.1.1996
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 471, ngày 4.9.2012

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh hoa sứ trắng và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

Thơ 0016: Hoa quỳnh nở























HOA QUỲNH NỞ

Giữa đêm chỉ thoảng hương thơm
Cánh quỳnh vẫn khép như còn đợi ai
Em về lấp lánh sương mai
Môi cười, hoa nở ngát hai đóa quỳnh!


2001
(Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































----------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ CLB Sáng Tác Trẻ Tiền Giang, báo Xuân Nhâm Ngọ 2002

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh hoa quỳnh và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Thơ 0015: Chợt nhớ










































CHỢT NHỚ

Đầu đình chợt nhớ đêm sao
Cánh đồng chợt nhớ thu nào mưa bay
Đồi sim chợt nhớ cỏ may
Vườn dâu chợt nhớ trăng đầy giếng thơi
Bến sông chợt nhớ một người
Bão dông chợt nhớ biển trời Trường Sa
Đường làng chợt nhớ anh xa
Mắt em chợt nhớ lệ nhòa trong mưa…


1994
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn












































--------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh số 48, năm 1997
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Langbiang số 87 + 88, tháng 7 + 8 năm 2010

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

Thơ 0014: Vẫn còn đây




















VẪN CÒN ĐÂY
           (Tặng Cảnh Tiên và lớp 11E) 
Vẫn còn đây
Năm công chúa ngày xưa
Năm cô bé với năm cái cười rất "quái"!
Mùa xuân đi qua rộn ràng trong lớp ấy
Có chú ve sầu chợt thức khóc trên cây.

Vẫn còn đây
Năm tà áo trắng tung bay
Năm nhịp guốc cùng khua đều lóc cóc
Xe vẫn dựng quanh những hàng bún ốc
Hoa điệp rơi vàng trong nhịp muỗng leng keng.

Vẫn còn đây
Năm bài hát thân quen
Năm giọng "hú" của một thời tóc bím!
Những chiếc nơ xanh, trắng, vàng, đỏ, tím
Vẫn lúc lắc bay, ngúng nguẩy trong chiều…

Kỷ niệm vọng về từ năm tháng cô liêu
Trang giấy cũ bỗng nhớ nhung màu phượng cũ
Một chiếc lá rơi giữa sân trường nắng rũ
Mùa hạ đâu rồi
Áo trắng ấy
Ngày xưa?


1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Tuổi Ngọc số 3, năm 2001
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 400, ngày 12.4.2011
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Tráng tháng 6 năm 2016

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Thơ 0013: Con đường xưa đi học





















CON ĐƯỜNG XƯA ĐI HỌC

Con đường xưa đi học
Nắng mượt vàng chân đê
Có người em gái nhỏ
Từng buổi đợi nhau về.

Em một thời leo nhãn
Anh một thời lội sông
Một thời ôm cặp sách
Hát chạy rong trên đồng.

Con đường xưa đi học
Đôi bướm vàng chợt bay
Tóc em ngỡ là gió
Áo em ngỡ là mây.

Em một thời ép lá
Anh một thời làm thơ
Một thời nhặt phượng đỏ
Tiếng ve sầu lơ ngơ.

Con đường xưa đi học
Hai đứa giờ hai nơi
Em theo người xứ lạ
Anh lưu lạc phương trời.

Em quên thời áo trắng
Rơi nỗi buồn đâu đây
Con đường anh trở lại
Thăm thẳm một màu mây.


1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-----------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 80, năm 1997
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Tây Ninh Cuối Tuần Tuổi 18 số 74, năm 2001
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 794, ngày 15 tháng 9 năm 2012
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Ninh Thuận số 81, tháng 9 và 12 năm 2013
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Long An số tháng 10, năm 2013
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 2 Bộ mới, tháng 3.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010

Giới thiệu tập thơ Hoa Sứ Trắng



















































Giới thiệu tập thơ HOA SỨ TRẮNG

Xin giới thiệu tập thơ Hoa Sứ Trắng.

Đây là tập thơ riêng đầu tay của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Tập thơ xuất bản năm 1997 do Nhà Xuất Bản Đà Nẵng ấn hành.
























Ghi chú: ảnh minh họa cô gái sưu tầm từ internet

Thơ 0012: Suối Tiên



















SUỐI TIÊN

Suối Tiên
Lội suối tìm tiên
Ngờ đâu mây chạm xuống miền chiêm bao
Ngỡ ngàng
Giọt nắng hanh hao
Có con bướm trắng mơ vào thiên thai.

Ta tìm ai?
Em tìm ai?
Còn chăng là chút lạc loài tháng năm.

Lá rơi
Rơi lá âm thầm
Thò tay vớt lá
Vớt nhầm mắt em!

1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















----------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh số 42, năm 1997
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 618 ngày 18.8.2015
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 37, năm 2015

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Thơ 0011: Đôi sao nhỏ
























ĐÔI SAO NHỎ

Có một đôi sao nhỏ
Rơi xuống một mùa đông
Giữa trời đêm rét mướt
Lấp lánh ánh lửa hồng.

Có một đôi sao nhỏ
Rơi về dĩ vãng xa
Đất lầy xưa oan nghiệt
Giờ đâm chồi nẩy hoa.

Có một đôi sao nhỏ
Rơi miền hoang mạc khô
Chợt vang trong giếng cạn
Giọt nước rơi mơ hồ.

Có một đôi sao nhỏ
Rơi vào đôi mắt em
Trăng thu vàng ngờ nghệch
Ngẩn ngơ rụng bên thềm.


1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
























 
-----------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục - Sáng Tạo tháng 8 năm 1997

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0010: Tháp Cánh Tiên


























THÁP CÁNH TIÊN

Ta lại về thăm tháp Cánh Tiên
Long lanh nắng xuống, bóng sương chìm
Cánh chim nào động trời hoang dã
Mà chiều Bình Định gió như im?

Em ở đâu rồi em gái nhỏ
Bâng khuâng màu áo trắng như mây
Cứ ngỡ em còn bên tháp cổ
Ngại ngùng như thuở mới chia tay.

Em ép cho ta cánh phượng hồng
Để mùa hạ ấy hóa mùa đông
Để mùa thu rụng trên trang sách
Một xác bướm khô, xác nỗi lòng.

Cây vẫn liền cây, lá vẫn xanh
Đá rêu trầm mặc, nắng tơ mành
Có bóng tiên về trên đỉnh tháp
Lung linh nhịp múa điệu Chiêm Thành.

Em xa ta rồi, sao nỡ xa
Cánh Tiên tháp đứng khói sương nhòa
Trăng lạnh cuối chiều trăng lạnh mãi
Có hay trăng lạnh ướt hồn ta?


Bình Định 1994
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh số 35, tháng 7 năm 1996
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 456, ngày 22.5.2012

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Thơ Tình Việt Nam Chọn Lọc - NXB Văn Học (2014)

Ghi chú: ảnh tháp Cánh Tiên và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0009: Mộ hoang





















MỘ HOANG

Trời chiều đồng nắng đìu hiu
Đôi con bướm trắng dập dìu về đâu
Ai nằm dưới đáy mộ sâu
Có nghe xuân đến xanh màu cỏ non?


1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn







----------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Thơ 0008: Mồ côi






















MỒ CÔI

"Má ơi con vịt chết chìm…"
Con kêu…
Oà khóc
Biết tìm má đâu?


1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






























-----------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Thơ 0007: Đôi khi
































ĐÔI KHI

Đôi khi tình yêu ấy
Biết không hỏi được gì
Câu trả lời lạc lõng
Nó chẳng buồn nghe chi.

Đôi khi tình yêu ấy
Biết không hy vọng gì
Hy vọng bịt mắt nó
Trước sự thật khinh khi.

Đôi khi tình yêu ấy
Biết không mong đợi gì
Nỗi đau cắt sâu nữa
Khi phút đến sầu bi.

Đôi khi tình yêu ấy
Biết tự bỏ ra đi
Cố không rơi nước mắt
Dù lệ đẫm chia ly.


1996
(Dịch từ bài thơ Sometimes của Sheryll Raquipiso)
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























---------------------------------------------------------------------------






























SOMETIMES

Sometimes love
learns not to ask -
the answer may be not
it wants to hear.

Sometimes love 
learns not to hope
for hope closes its eyes.
to what is real.


Sometimes love
learns not to wait -
the pain cuts deeper
at the hour draws near.


Sometimes love
learns to let go -
and in parting, tries not
to shed a tear

Sheryll Raquipiso





























------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010

Thơ 0006: Nắng mới




























NẮNG MỚI

Người về nhặt nắng mùa đông
Nhặt chiều lá rụng cuối dòng thơ xưa
Nhặt lời cỏ úa trong mưa
Nhặt màu mắt ướt một mùa qua sông…

Chợt trong sương khói bềnh bồng
Nắng vàng thuở ấy ửng hồng sang xuân!


1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





























---------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục - Sáng Tạo báo Xuân Đinh Sửu năm 1997
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính, số 541, số Tất Niên, ngày 21.1.2014
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính, số 686, ngày 20.12.2016

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997