Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Thơ 0116: Phố cổ






















Phố cổ

Ta về như chiếc lá
Rụng rơi xuống cội nguồn
Lang thang chiều phố cổ
Gió mỏng mềm như sương.

Nhà em xưa ngõ vắng
Một thuở qua ngại ngùng
Giờ nhặt mùi hoa cũ
Cầm nắng vàng run run…

Hỏi hoa hoa đã úa
Hỏi nắng nắng sang sông
Hỏi người người chẳng nhớ
Biết em còn hay không?

Phố cổ hoá phố chợ
Đèn nhấp nháy ngược xuôi
Nhà mái bằng thay ngói
Tường sơn nước thay vôi.

Cổng đình giờ quét đỏ
Phừng phực lửa hoàng hôn
Ta về nghèn nghẹn nhớ
Phỏng rát cháy tâm hồn.

Mảnh sân rêu cổ tích
Mọc lênh khênh dãy lầu
Nửa đau đau chìm lắng
Nửa buồn buồn dâng cao.

Ta về như mây trắng
Gục khóc cuối chân trời
Tìm em chiều phố cổ
Sương khói mờ chơi vơi.


1998
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn































-----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 574, ngày 30.9.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Giới thiệu tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm



























Giới thiệu tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm

Xin giới thiệu tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm.
Đây là tập thơ riêng thứ ba của Thanh Trắc Nguyễn Văn.
Tập thơ xuất bản năm 2002 do Nhà Xuất Bản Thanh Niên ấn hành.



 

Thơ 0115: Lối cũ






























Lối cũ

Lang thang một tiếng chuông chùa
Sen hồng chợt nở nhớ mùa hạ xưa
Con đường gầy guộc nắng mưa
Em xa lối ấy
Sao chưa thấy về?


2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm, NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0114: Trái tim yêu
























Trái tim yêu

Trái tim lắm lúc lạc lầm
Chỉ là sỏi đá lại thầm mộng mơ
Trái tim nghĩ cũng dại khờ
Yêu thương một phút đợi chờ ngàn năm.


2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















---------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0113: Đà Lạt mùa trăng




















ĐÀ LẠT MÙA TRĂNG

Đà Lạt ta về để nhớ em
Nhớ mùa trăng trước ướt hương đêm
Xa em, xa cả mùa trăng ấy
Xa áo thu bay tóc gió mềm.

Đâu khúc đàn mơ bên suối thơ
Mảnh trăng chìm nổi giữa bơ vơ
Đồi Cù thuở ấy mình ly biệt
Hai nẻo chia xa nỗi đợi chờ.

Lung linh như nước hồ Xuân Hương
Mắt em buồn lệ mờ trong sương
Người đi nghiêng ngả vầng trăng lạnh
Ngả bóng trăng rơi rải mặt đường.

Ta đã xa rồi em cũng xa
Thương trời Đà Lạt hạt mưa sa
Thương màu trăng cũ soi trên áo
Áo lụa tình trăng sáng mượt mà.

Đá vỡ còn đây vọng dấu chân
Một thời lóng ngóng bước bâng khuâng
Một thời hai đứa cùng xây mộng
Mộng cũng chia tan chẳng được gần.

Lấp loáng đồi thông những bóng mây
Những mùa trăng biếc, biếc trên cây
Ta qua phố cũ buồn muôn lối
Áo trắng ai bay gió lạnh đầy?


Đà Lạt 1999
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2003)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






























------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Sông Hương số đặc biệt tháng 12 năm 2013
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Vói May Vi Tính số 684, ngày 6.12.2016

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2003
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Bình bài thơ Nửa đời của Thanh Trắc Nguyễn Văn (1)























Bài thơ Nửa đời và bốn bi kịch lớn của con người

1. Bi kịch thứ nhất: Bi kịch trong tình yêu

Nửa đời
Nhỏ lệ làm sông
Thuyền yêu chèo mãi
Vẫn không thấy bờ.

Với giọng thơ lục bát nhưng Thanh Trắc Nguyễn Văn đã vận dụng lối ngắt nhịp biến 2 câu thơ lục bát 6 - 8 thành 2 - 4 - 4 - 4 để tạo nên một âm điệu vừa trữ tình vừa khoắc khoải bi thương. Yêu như trong bài thơ thì làm sao giữ gìn hạnh phúc được? Yêu là phải có nghị lực vươn lên. Tôi nhớ một bài thơ khác cũng của Thanh Trắc Nguyễn Văn, đã có một ý thức và một cách xử lý trong tình yêu hoàn toàn khác hẳn:

Cầm lên một trái khổ qua
Khổ mà kêu khổ đúng là khổ thôi
Yêu nhau leo núi vượt đồi
Chia bùi xẻ đắng khổ rồi cũng qua!
(Trái khổ qua – Thanh Trắc Nguyễn Văn)


Bi kịch trong tình yêu chính là sự ủy mị, sướt mướt. Nước mắt chỉ làm người ta thương hại chứ không giữ được tình yêu. Khoảng những năm 1980 Liên Xô có bộ phim nổi tiếng Mat-xcơ-va không tin vào những giọt nước mắt. Nay qua bốn câu thơ đầu của bài thơ Nửa đời nên có thêm một thành ngữ mới: ”Tình yêu không giữ được từ những giọt nước mắt”. Hình ảnh và hình tượng bài thơ rất đắt: ”Nhỏ lệ làm sông”, ”Thuyền yêu chèo mãi/ Vẫn không thấy bờ” gợi đến những hình ảnh đã có từ rất lâu trong tình yêu: ”biển tình”, ”biển ái” nhưng nghiệt ngã hơn rất nhiều. Cái giá phải trả của một người không có ”bản lĩnh” trong tình yêu cũng thật đáng thương ”thuyền yêu chèo mãi vẫn không thấy bờ”. Thanh Trắc Nguyễn Văn đã khéo léo dùng tu từ và nghệ thuật đúc kết cho người đọc một kinh nghiệm trong tình trường mà chắc có lẽ anh đã từng ít nhiều trải nghiệm qua.

2. Bi kịch thứ hai: Bi kịch của những người muốn làm ”nhà thơ”

Nửa đời
Xếp chữ làm thơ
Chữ “tình” đi mất
Bỏ “khờ” chèo queo.

Chưa bao giờ nước ta lại có rất nhiều người làm thơ như hiện nay. Người làm thơ thì nhiều nhưng những nhà thơ đúng nghĩa thì lại rất ít. Thơ phải viết ra từ cảm xúc, từ nghệ thuật tinh tế. ”Sáng tác” thơ mà xếp chữ cho ra một bài thơ có vần, có điệu như quay một khối rubik thì còn gì là thơ! Đó là ”thợ thơ” thì đúng hơn! Tôi còn nhớ có lần nghe một ”nhà thơ ” tự phong ở một câu lạc bộ thơ nọ, tuổi cũng đã lục tuần, lên hội trường đọc những câu thơ ngô nghê như sau:

Sáng nay mùng tám tháng ba
Chào mừng đại hội các bà các cô...

Nghe thật tức cười nhưng cũng thật giật mình vì nghe đâu ”nhà thơ” này đã xuất bản được hơn tám tập thơ và hiện đang chuẩn bị xuất bản tập thơ thứ chín! Thế mới hay làm thơ thì dễ nhưng làm thơ để đi được vào lòng người thì khó vô cùng. Cái giá phải trả của những người làm thơ loại này là đến một lúc nào đó họ mới hiểu ra mình đã quá dại dột. Họ làm thơ ”tình” nhưng chỉ để người ta xem xong và cười, có người còn xấu miệng hơn bảo họ là những kẻ háo danh. Đó chính là chữ ”khờ” của những ”nhà thơ” không có thực tài. Tuy nhiên đây là bi kịch rất dễ thương. Họ ”khờ” vì sự đam mê nghệ thuật quá đáng của mình. Có thể sự đam mê đó gây phiền nhiễu cho nhiếu người khác nhưng không hề gây ra nguy hại nghiêm trọng cho xã hội. Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng tu từ nhân cách hóa cho chữ ”tình” và chữ ”khờ” để biểu hiện một cách thật sinh động và cũng thật hài hước:

Chữ “tình” đi mất
Bỏ “khờ” chèo queo

Nhìn chung Thanh Trắc Nguyễn Văn đã khá thành công khi anh tạo nên một tiếng cười vui nhưng đầy cảm thông cho loại bi kịch đáng yêu này.

3. Bi kịch thứ ba: Bi kịch trong kinh doanh

Nửa đời
Bán mảnh trăng treo
Tháng năm rơi trắng
Cái nghèo còn mang.

Đã là nhà thơ hầu hết ai cũng có chút bệnh ngông! Ở Trung Quốc có nhà thơ Lý Bạch nhảy xuống dòng sông ôm trăng mà chết. Ở Việt Nam ta thì có nhà thơ Hàn Mặc Tử cũng đòi bán trăng trên trời! Nhiều người khác cũng thế, họ kinh doanh rất nhiều thứ và nhiều người trong số đó đã phải cam chịu thất bại, chẳng hạn như những người ”kinh doanh thơ”. Trong một bài thơ trào lộng nhà thơ Tản Đà cũng đã từng kể chuyện ông gánh ”đống thơ ế” lên bán chợ trời!

Ở đây Thanh Trắc Nguyễn Văn dùng tu từ ẩn dụ ”mảnh trăng treo” để nói lên những cái gì rất đẹp và rất nghệ thuật. Nhưng cái đẹp, cái nghệ thuật ấy chưa chắc đã kiếm ra tiền! Kết quả là gì? Là hơn ”nửa đời” người kinh doanh, đầu tư nhưng trắng tay vẫn hoàn trắng tay! Họ hoàn toàn hiểu những điều gì họ đã và đang làm nhưng chưa chắc họ đã nhận được sự đồng cảm của những người thân. Có những người luôn bị vợ hoặc con cái chì chiết là ”vô dụng” hoặc nặng nề hơn ”là đồ ăn hại” !

Câu thơ thật phũ phàng:

Tháng năm rơi trắng

Không sinh được lợi lại còn bị mất thời gian:”tháng năm rơi”. Càng đọc, càng ngẫm nghĩ lại càng thêm chua xót. Thật đúng là ”Cơm áo không áo không đùa với khách thơ” (Thơ Xuân Diệu).

4. Bi kịch thứ tư: Bi kịch cho những người đi tìm hạnh phúc

Nửa đời
Nhặt giấc mơ hoang
Một đêm vấp nhớ
Bàng hoàng tìm em.

Nhân vật trong bài thơ hình như yêu rất nhiều. Anh ta luôn mơ đến những mối tình cao và xa đối với những nàng hoa hậu chân dài. Những chuyện tình đó thật phù phiếm và không thực. Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng hình ảnh rất sinh động để diễn tả :

Nhặt giấc mơ hoang

Vâng đúng vậy, loại tình yêu đơn phương chỉ một chiều, không cân xứng kiểu như Trương Chi yêu Mỵ Nương thì quả thật đúng là một loại bi hài kịch xã hội. Đó là những ”giấc mơ hoang tưởng” không thực tế.

Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng một từ rất ”đắc” đó là ”vấp”! "Vấp” chỉ xảy ra khi người ta không chú ý và giúp con người thật sự được ”bừng tỉnh”! Đã vậy, ở đây còn lại là ”vấp” vào nỗi ”nhớ”. Thật rất mới và rất lạ! Nhờ ”vấp” mà nhân vật trữ tình trong bài thơ chợt ”nhớ” đến một người con gái vẫn còn yêu thương mình thật lòng. Nhân vật vội vã ”bàng hoàng” đi ”tìm em”. Nhưng dù sao cũng đã hơn ”nửa đời” người rồi, không biết ”người ấy” đã mất hay vẫn còn trên dương thế? Nếu vẫn còn liệu người ấy có còn chờ đợi hay đã sang thuyền khác mất rồi? Than ôi!


(Giải nhất Bình thơ trong tháng tại trang web văn học Đất Đứng năm 2010)

Hùng Thanh




 

 





































Thơ 0112: Thu hương


























THU HƯƠNG

Mùa thu trong gió có hương
Một người trong nhớ có thương một người
Em đi ném vỡ tiếng cười
Chạy theo tôi nhặt đúng mười mảnh yêu!


2001
(Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























-------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 676, ngày 11.10.2016

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002
  
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0111: Khúc hát mùa đông










































KHÚC HÁT MÙA ĐÔNG
                    Tặng Khả Tú
Này cô bé mùa đông về đấy nhé
Nhớ thương ai sao khoác áo len hồng?
Ta cô độc mang nỗi buồn hóa đá
Gió Sài Gòn nghiêng ngả nắng trên sông.

Gió lạnh lắm bé ơi đừng vội bước!
Cây không chao nhưng run rẩy bên đường
Tóc bé thả bồng bềnh mây ký ức
Theo áo dài ta chợt vấp làn hương…

Ta thảng thốt nhớ tháng ngày đi học
Thuở theo ai ngong ngóng bước đợi chờ
Mùa đông khóc thương tình ta câm lặng
Trăng phương nào ta còn mãi bơ vơ?

Giờ gom lại những mảnh tình vụn vỡ
Đốt mùa đông ta sưởi trái tim mình
Mùa đông cháy đôi má bầu ửng đỏ
Bé không cười sao ánh mắt lung linh?

Xin từ giã áng mây buồn xám ngắt
Ta theo em tìm đón nắng mai hồng
Mùa xuân biếc vẫn ngập ngừng phía trước
Bé chớ quay nhìn kẻo thấy mùa đông.

1997
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























----------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 45, năm 2002
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 386, ngày 21.12.2010
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ Long An, số Xuân Giáp Ngọ 2014
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ Tây Ninh, số 44, số Xuân Giáp Ngọ 2014
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Cửa Biển số 165, tháng 12.2015

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0110: Đi chợ hoa





















Đi chợ hoa

Em đi sao vẫn ngó chờ?
Tìm tôi sao vẫn giả vờ tìm hoa?
Muốn gần sao vẫn lảng xa?
Yêu chưa? Sao vẫn như là chưa yêu?

Chợ hoa Sa Đéc 1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



































 ------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trong chùm thơ Yêu trên báo Áo Trắng số 109, Xuân Canh Thìn năm 2000

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0109: Trăng




























Trăng

Ngày về tìm vớt mảnh trăng
Thấy ai thấp thoáng ngỡ Hằng Nga rơi
Giơ tay tưởng níu bóng người
Lơ ngơ chạm vỡ tiếng cười trăng tan.


1999
(Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi - NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































----------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 571, ngày 9.9.2014

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi - NXB Đà Nẵng 2005
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Thơ 0108: Đêm Tiểu Cần










































Đêm Tiểu Cần

Lênh đênh tìm gió sông Cần
Tìm em chỉ thấy trái bần rụng rơi
Hoàng hôn tím tiếng chuông trôi
Cánh cò vấp gió cuối trời liêu xiêu.

Tiểu Cần cần ít hay nhiều
Mà đêm trăn trở bao nhiêu sao trời?
Thuyền trôi chở khẳm tình trôi
Không cần chớ vẫy kẻo rồi vấn vương.

Sông Cần cần nhớ cần thương
Bén duyên bén buổi triều cường nước lên
Bấy giờ trăng nước chông chênh
Thuyền sang bến ấy bỗng quên ngả về!

Trà Vinh 2005
(Tuyển tập thơ Mây Ngàn Phương - NXB Thanh Niên 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn































------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 494, ngày 17.10.2007

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Mây Ngàn Phương - NXB Thanh Niên 2005
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007

Thơ 0107: Cô bé u buồn

























Cô bé u buồn

Sao bé lại buồn cô bé ơi
Lặng ngồi ghế đá đếm mưa rơi?
Hay bé kết bạn cùng ta nhé
Hai mình kết lại hết mồ… côi?

Bé bằng lòng không cứ nói đi
Ủa, sao bé khóc lệ hoen mi?
Bé nhìn chi mãi nơi xa ấy
Ta cũng nhìn theo chẳng thấy gì?

Kìa bé nhìn lên lẳng lặng cười
Nụ hồng chợt thắm nắng xuân tươi
Vầng trăng thôi nhé tan u ám
Soi xuống hồn ta bóng một người!

Nhưng sao bé cười với người… ta!
Vội theo người ấy bỏ ta xa?
Bỏ ta ngồi lại công viên ấy
Cứ ngỡ hai mình, hóa đến… ba!

Ngồi đó ta buồn bé biết không?
Cũng nhìn mây trắng, cũng xa trông
Cũng nghe hiu hắt chiều thu lạnh
Nắng lạnh hoàng hôn, gió lạnh lòng!

1994
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn








































-------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riệng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0106: Vườn hồng

































Vườn hồng

Nhà em qua bảy nhịp cầu
Vườn hồng bảy cửa bảy màu bảy hương
Lối vào bảy vấn bảy vương
Nẻo ra bảy nhớ bảy thương bảy chờ.


1998
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































----------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã được đăng trong chùm thơ Lời cỏ hoa, trên báo Văn Học và Tuổi Trẻ tập 44 năm 1999
* Bài thơ đã được đăng trong chùm thơ Lời cỏ hoa, trên báo Nữ Sinh số 68, năm 1999

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0105: Núi Cô Tiên























NÚI CÔ TIÊN

Khi đôi mình dừng ngắm núi Cô Tiên
Vầng mây bạc đã trôi dần, xa lăng lắc
Tiên nữ xõa tóc giữa trời ngân tiếng hát
Năm tháng rì rào...
Vọng sóng biển khơi.

Nếu lỡ vắng em rồi
Anh chỉ còn là giọt nắng chơi vơi
Lang thang mãi giữa bến bờ vô vọng
Như Nha Trang kia sẽ bốn mùa biển động
Khi Hòn Chồng chợt mất bóng Cô Tiên!

Hạnh phúc có ai ngờ bình dị đến thiêng liêng
Tiên nữ xuống chọn chồng nơi đất biển
Để từ đó cánh chim trời chao liệng
Cái đẹp muôn đời vời vợi với biển xanh.

Sao em lại trách hờn trong đôi mắt long lanh
Trách Cô Tiên ấy anh chưa nhìn thấy được
Anh chỉ thấy một cô tiên rất thực
Xõa tóc nhìn trời...
Giận dỗi nhìn anh...

Nha Trang 1996
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn









































-------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 94, năm 1998

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999

Ghi chú: ảnh núi Cô Tiên và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0104: Sông Thương























SÔNG THƯƠNG

Ra đi gió lạnh trời đông
Câu thơ mắc cạn dưới dòng sông Thương
Sông Thương ai nói lời thương
Một thương hẹn nhớ, chín thương hẹn chờ.


Bắc Giang 1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































--------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0103: Nửa mơ ước xưa









































NỬA MƠ ƯỚC XƯA

Ngày ấy mình chung lớp
Hai đứa chung lối về
Em là hoa bưởi trắng
Thơm ngát giữa đường quê.

Một chiều thu gió lộng
Ngồi học cạnh bờ ao
Em quấn đôi nhẫn cỏ
Mơ ước chuyện ngày sau.

Em mơ làm cô giáo
Anh cũng ước làm thầy
Tuổi thơ như giọt nắng
Bước chân đầy cỏ may.

Ước mơ mình chia nửa
Hai nửa cùng chung mơ
Nửa em ép vào lá
Nửa anh gởi vào thơ.

Nửa em hóa lá đỏ
Bồng bềnh ra sông xa
Nửa anh thành khói trắng
Long đong nơi quê nhà.

Trang sách còn một nửa
Nửa cánh diều lặng bay
Bài thơ mất một nửa
Nửa xanh cọng cỏ gầy.

Nửa anh giờ trường cũ
Nửa em giờ mù khơi
Ước mơ đôi nhẫn cỏ
Đôi nửa còn nửa đôi.

Từng đêm bên giáo án
Nghe nửa mùa thu đau
Nửa anh còn tìm mãi
Nửa mơ ước xưa đâu?


1997
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



 







































----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 18 (bộ mới), ngày 15.11.2000

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0102: Lời con gái







































LỜI CON GÁI

Gặp em gánh thóc trên đồng
Hỏi em em đã có chồng hay chưa?
Em cười lỏn lẻn rồi thưa:
Trước đây ba tháng vẫn chưa... có chồng!


1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























--------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0101: Nhớ Phan Rí





































NHỚ PHAN RÍ

Đã lâu lắm anh không về Phan Rí
Chạy theo em những tối bắt còng
Đuốc lấp loáng trên triền cát ướt
Soi gió lùa lạnh buốt mùa đông.

Em mười sáu mắt xinh tròn lúng liếng
Thả hồn anh đắm đuối những bãi bờ
Gã còng nhỏ vung đôi càng lớ ngớ
Ngo ngoe nhìn gắp vụng hạt sương mơ.

Biển một bên- dập dềnh chao sóng
Em một bên- tóc lộng mây trời
Còng trên cát anh vồ cứ trượt
Kỷ niệm cười lấp lánh ánh sao rơi.

Bên bếp lửa đôi mình ngồi nấu cháo
Nước chợt sôi lúng búng những nỗi niềm
Anh thêm củi chỉ thêm vào bối rối
Khói cay nồng đặc quánh bóng biển đêm.

Tô cháo ấy em rắc đầy hành lá
Còng ngọt đậm đà, gạch đỏ hơn son
Anh húp mãi cạn cùng nỗi nhớ
Đến bây giờ vị đầu lưỡi còn ngon!

Anh đi xa nhớ miền quê biển
Nhớ mắt em xưa, nhớ món cháo còng
Gió du lãng trải tháng ngày phiêu bạt
Bỗng lặng lờ neo nhớ bến mong...

1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















-------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 11 ( bộ mới), ngày 1.8.2000
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 668, ngày 16.8.2016

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Mây Khói Quê Nhà - NXB Thanh Niên năm 2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

Thơ 0100: Hà Tiên hoàng hôn
























HÀ TIÊN HOÀNG HÔN

Tháng tám ta về gió gió lên
Đông Hồ bàng bạc khói lênh đênh
Câu thơ áo trắng chòng chành vỡ
Kỷ niệm mù sương bỗng bập bềnh.

Gió đùa mặt nước, gió đùa mây
Hoàng hôn chấp chới cánh chim bay
Thuyền ai neo vội bên sông vắng
Neo mảnh trăng chìm sóng lắt lay?

Em xa xóm núi bỏ trầu không
Bỏ phố chênh vênh nắng biển nồng
Bỏ ta ngơ ngác mờ mưa bụi
Cầu phao bập bỗng bước long bong.

Long bong sóng vỗ nhịp âm âm
Một khúc xôn xao, một khúc thầm
Vọng nghe câu hát mùa ly biệt
Đau đáu tìm nhau vượt tháng năm.

Em đã về đâu, biết đến đâu?
Trời chiều nhuộm tím bến Tô Châu
Người xưa bỗng nhớ người xưa cũ
Một bóng trên sông, bóng lặng sầu.


2000
(Tuyển tập thơ Thơ Tìm Người Thơ – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2001)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



































--------------------------------------------------------------------------------------------------
Khi Thanh Trắc Nguyễn Văn viết bài thơ HÀ TIÊN HOÀNG HÔN thì thị trấn Hà Tiên  vẫn còn cầu phao bắc tạm qua sông (ảnh trên). Sau này, khi cầu Tô Châu được xây dựng xong (ngày 30.4.2003), cầu phao cũ bị tháo dỡ không còn dùng nữa...

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Thơ Tìm Người Thơ - NXB Văn Hóa Dân Tộc 2001
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh cầu phao Hà Tiên và minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0099: Hoa hướng dương








































HOA HƯỚNG DƯƠNG

Tan trường sao chẳng chờ nhau?
Em theo người ấy bỏ sầu tôi rơi
Em là hoa hướng mặt trời
Để tôi chiếc lá suốt đời ngóng... theo!


1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn





































-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã được đăng trong chùm thơ Lời cỏ hoa, trên báo Văn Học và Tuổi Trẻ tập 44 năm 1999
* Bài thơ đã được đăng trong chùm thơ Lời cỏ hoa, trên báo Nữ Sinh số 68, năm 1999

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0098: Nắng lụa























NẮNG LỤA

Nắng lụa là em áo lụa bay
Áo bay trắng nắng, trắng vai gầy
Em đi sợi nắng cài trên tóc
Nửa chìm trong áo, nửa trong mây.

Ta đã thầm theo để nhớ thương
Lá rơi gởi nhớ xuống con đường
Tình ta gởi nhớ theo hương nắng
Nắng đốt phượng hồng gởi khói sương.

Ta chép bài thơ lên cánh mây
Câu thơ ngờ nghệch rớt trên cây
Em xa sao chẳng ngày quay lại
Để thấy thơ buồn hóa bướm bay.

Em có về không, có đợi không?
Hàng me phấp phỏng đứng như mong
Con đường xưa ấy mờ hun hút
Gió bụi thời gian cứ chất chồng.

Xin hãy dừng chân hỡi tháng năm
Lá rơi trên lá bước âm thầm
Nắng xưa vụn vỡ giờ vương vãi
Mảnh buồn, mảnh nhớ, mảnh xa xăm.


2001
(Tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương - NXB Thanh Niên 2006) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn





































-------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên tạp chí Tây Ninh Cuối Tuần Tuổi 18 số 68 năm 2001
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 56, năm 2002
* Bài thơ đã đăng trên báo Bình Thuận Thứ Bảy ngày 5.4.2008
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 523, ngày 7.5.2008
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 784, ngày 30 tháng 7 năm 2012
* Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật ngày 5.10.2014
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tam Kỳ số 11, năm 2014
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số đặc biệt 40, ngày 5.10.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương - NXB Thanh Niên 2006

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Thơ 0097: Khúc biến tấu 3 - Thu 2007

 





















KHÚC BIẾN TẤU 3 - THU 2007

Miền Trung lũ chồng lũ
Người ta tổ chức ca nhạc
Trưng bảng cứu trợ.

Người người lên sân khấu
Diễn thời trang
Người người lên sân khấu
Ca hát
Hò hét
Gào thét.

MC này xướng lời đau thương
MC nọ giở giọng tán dương
Xổ số thưởng
Nhảy nhót
Hip hop
Rock
Pop.

Cũng tấu hài
Cũng vỗ tay
Cũng diễu dài
Diễu dai

Dở...

Vui đến thế sao
Hỡi công nghệ cứu trợ?


2007

Thanh Trắc Nguyễn Văn





































Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0096: Khúc biến tấu 2 - Thu 2007























KHÚC BIẾN TẤU 2 - THU 2007

Đê bao vỡ tại triều cường
Đường phố ngập tại mưa lớn
Không khí ô nhiễm tại thiếu cây xanh
Nhà đất qui hoạch treo tại cơ chế...

Có những điều rất thật
Sao không ai nói?
Tại bất tài
Và cũng tại lòng tham...


2007

Thanh Trắc Nguyễn Văn






























Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0095: Khúc biến tấu 1 - Thu 2007























KHÚC BIẾN TẤU 1 - THU 2007

Cầu Cần Thơ sập!

Người ta làm gì?
Người ta vội vã quyên tiền.

Người ta làm gì?
Người ta vội vã truy điệu.

Người chết có tên
Kẻ góp tiền có tuổi
Nhưng bọn sát nhân
Vẫn không ai biết chúng có chức vụ gì?


2007

Thanh Trắc Nguyễn Văn




































 Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0094: Ly dị





















LY DỊ

Tôi ném vào em những bê tha phóng đãng
Em ném vào tôi những ích kỷ dã tâm
Ta ném vào nhau những đau thương gãy vỡ
Thời gian ném trả ta những quả đắng lạc lầm.


2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















----------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet