Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Thơ 0138: Bài thơ gởi mẹ
























BÀI THƠ GỞI MẸ

“Trời mưa bong bóng phập phồng”
Mẹ đi lấy chồng, con khóc mình con…

Lá trầu đã héo lại hon
Tơ duyên đứt đoạn sao còn nối dây?
Mẹ đành biền biệt chân mây
Bỏ con khóc ướt những ngày tuổi thơ.

Bơ vơ là cái ngóng chờ
Mồ côi là kiếp bụi bờ lang thang
Lá xanh rồi lại lá vàng
Thời gian bầm tím ngút ngàn lệ rơi…

Con giờ biết khóc mẹ ơi!
Thương thân cò gánh vạn lời đắng đau
Chơi vơi bến nước đục ngầu
Trăm năm gãy vỡ nát nhàu vầng trăng.

1998
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























---------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 107, năm 1999
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 14 năm 2015
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại số tháng 6, ngày 20.6.2015

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

Thơ 0137: Núi Ngọc
























Núi Ngọc 
          tặng Ngọc Sơn 
Đi tìm Núi Ngọc trong mơ
Thấy trăng với gió thẩn thờ chờ nhau
Hỏi thầm Núi Ngọc ở đâu?
Nụ tầm xuân bỗng cúi đầu lặng thinh.

Ta đi tìm nửa tim mình
Hành trang một mảnh chân tình lênh đênh
Theo em lên thác xuống ghềnh
Vượt qua năm tháng vẫn… mênh mông buồn!

Mịt mờ Núi Ngọc mưa tuôn
Cũng mong đi hết ngọn nguồn tìm ai
Nỗi đau lăn xuống đường dài
Câu thơ khắc khoải gọi hoài nhân duyên.

Em còn bỏ ngõ trái tim
Ta còn bỏ ngõ một miền cỏ hoa
Ngập ngừng ta chợt hỏi ta
Đi tìm Núi Ngọc hay là tìm em?

Hà Nam 2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Thơ 0136: Mộng thi sĩ








































Mộng thi sĩ

Bé hãy dừng chân cô bé ơi!
Dừng chân cho anh nói đôi lời
Bé đến rồi đi, sao đi mãi…
Để chiều thu nhớ, lá thu rơi?

Anh đợi lâu rồi bé biết không?
Đợi từ mùa hạ đến mùa đông
Bài thơ mới viết đây tặng bé
Năm tuần thao thức viết mới xong.

Thơ anh dài lắm, thật là hay
Chuyện tình anh kể ở… cung mây!
Hằng Nga là bé, anh Chú Cuội
Gốc đa cùng tựa muốn lung lay!

Hằng Nga hoa hậu chốn thiên thai
Chú Cuội là anh cũng… đẹp trai!
Cây đa hóa một lâu đài lớn
Trăm năm tơ tóc kết duyên hài…

Nhưng sao bé đọc chỉ toàn chê:
- Thơ gì đã dở lại còn ghê!
Người ta còn bé, còn đi học
Cứ tán lăng nhăng chuyện ước thề…

Bé “hứ” rồi đi chẳng nói năng
Trời đang đổ nắng bỗng giá băng!
Tôi thề bỏ mộng làm thi sĩ
Bỏ cả gốc đa lẫn Chị Hằng…

2004
(Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























--------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió - NXB Văn Nghệ 2007

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Giới thiệu Tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương


































Giới thiệu Tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương

Xin giới thiệu tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương - NXB Thanh Niên ấn hành năm 2006.
Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 11 tác giả thơ khác.

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

Thơ 0135: Hoa huệ

























Hoa huệ

Dịu dàng màu hoa huệ
Ngàn năm vẫn trắng trong
Trái tim hương tuyết bạch
Ngan ngát gió xuân nồng.


2004
(Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi 2 - NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Thơ 0134: Hoa đồng tiên











































Hoa đồng tiền

Hoa đồng tiền hư hư ảo ảo
Đâu chỉ có tiền là có được em
Ta thà đốt hết bạc vàng châu báu
Để thật yêu em
Yêu một lúm đồng tiền!


2002
(Tuyển tập thơ Xôn Xao Nỗi Nhớ - NXB Văn Hóa Dân Tộc 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























---------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Xôn Xao Nỗi Nhớ - NXB Văn Hóa Dân Tộc 2002

Thơ 0133: Níu






























NÍU
    Tặng Hạnh Thảo
Người ta níu nhớ tìm thương
Níu trăng tìm gió, níu hương tìm người
Gặp em níu vỡ tiếng cười
Hoa xuân nở thắm hai mươi tuổi hồng.

2003
(Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi 2 - NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



























---------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ tp.HCM, số báo Xuân Giáp Ngọ năm 2014

+  Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi 2 - NXB Đà Nẵng 2005

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Thơ 0132: Tạm biệt Khôi Nguyên






















Tạm biệt Khôi Nguyên

Thôi anh đi nhé bé Khôi Nguyên
Nha Trang sóng sánh mắt nhung huyền
Mùa xuân đã đến tươi màu nắng
Sao biển lại buồn sóng ngả nghiêng?

Đời anh như cánh nhạn mùa đông
Mây trắng trời xa nhuốm bụi hồng
Bé là san hô thềm bể biếc
Màu trăng mười bảy trong mắt trong.

Anh về phương ấy xa thật xa
Giọt nắng nhìn theo bỗng nhạt nhòa
Nắng rơi một nửa hồn anh đó
Nửa hồn trên cỏ, nửa trong hoa…

Biển chiều chiều nắng trắng Nha Trang
Lang thang bàng bạc bóng chim ngàn
Dù mai năm tháng mình xa cách
Anh sẽ nhớ hoài cô bé ngoan.

Anh sẽ lặng thầm trong nhớ mong
Tiếng đàn buông buông những nụ hồng
Bài thơ muốn viết rồi không viết
Nhìn đâu cũng thấy biển mênh mông?

Biển trắng hay là áo trắng em?
Áo em hay sương trắng bên thềm?
Bên thềm chỉ thấy màu mây trắng
Mây trắng hay là biển mông mênh?

Anh sẽ gọi tìm trong bóng mây
Thấy bóng bé xinh dáng nhỏ gầy
Nha Trang nhớ mãi ngày ly biệt
Nửa dường biển động, nửa áo bay…

Thôi anh đi nhé bé Khôi Nguyên
Bọt sóng nào tan chút nỗi niềm?
Biển kia im lìm rồi tắt nắng
Buồn anh gởi lại với sao đêm…

Nha Trang 1997
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn































-------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0131: Van em đừng qua cổng






































VAN EM ĐỪNG QUA CỔNG

Van em đừng qua cổng
Tóc mềm đừng thả hương
Ta va vào vấp ngã
Ngàn năm sẽ nhớ thương!

Van em đừng qua cổng
Đung đưa một tiếng cười
Ta sợ chòng chành đắm
Bởi cánh môi hồng tươi!

Van em đừng qua cổng
Hát vu vơ nhạc buồn
Ta dại khờ đâu biết
Nước mắt tròn hay vuông?

Van em đừng qua cổng
Thả bay màu áo dài
Kẻo chiều thu vướng lại
Vạt nắng vàng không phai!

Van em đừng qua cổng
Sao giờ em chưa qua?
Ta vo buồn đứng níu
Hoàng hôn trước hiên nhà...

Van em đừng qua cổng
Kìa ai hóa đá chờ
Mảnh sao đêm mọc muộn
Rủ một người làm thơ.

Van em đừng qua cổng
Em ơi đừng qua cổng...

2006
(Tập thơ Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn









































------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 479, ngày 4.7.2007
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính  số 563, ngày 15.7.2014
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Thái Nguyên số 34, ngày 23.8.2016

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0130: Gặp gỡ








































Gặp gỡ

Rơi chi một cánh mai mềm
Nắng xuân lan đến bên thềm đợi ai?
Thả chi một sợi tóc dài
Người đi ngoảnh lại cháy hai cái nhìn!


2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
























------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Giới thiệu tập thơ Quà Tặng Mùa Đông

























































Giới thiệu tập thơ Quà Tặng Mùa Đông

Xin giới thiệu tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ vừa ấn hành năm 2007.

Đây là tập thơ riêng thứ tư của Thanh Trắc Nguyễn Văn.




Thơ 0129: Chia xa (II)











































Chia xa (II)

Chia xa bỗng tặng nụ hồng
Bỗng nghe hương gió bềnh bồng nắng xuân.

Mai vàng
Bỗng nở ngoài sân.

Anh về bỗng nhớ
Bâng khuâng
Bàng hoàng…

1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



















 -------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trong chùm thơ Yêu trên báo Áo Trắng số 109, Xuân Canh Thìn năm 2000

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

Thơ 0128 bis: Cô gái áo vàng (bản mới)















































Cô gái áo vàng (bản mới)

Áo vàng
Vàng nắng em ơi!
Mùa thu bỗng đến cho đời có đôi.

Nẻo buồn
Em rẽ xa tôi
Giọt mưa vỡ ướt tan trôi nụ cười!


1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























---------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0128: Cô gái áo vàng (bản tứ tuyệt)














































Cô gái áo vàng (bản tứ tuyệt)

Áo vàng vàng nắng em ơi!
Mùa thu bỗng đến cho đời có đôi.
Nẻo buồn em rẽ xa tôi
Giọt mưa vỡ ướt tan trôi nụ cười!


1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 613, ngày 14.7.2015

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0127: Phóng sự đêm Sài Gòn























Phóng sự đêm Sài Gòn

Sài Gòn
Đêm
Dịu dàng đã lên giường
Lương thiện đã lên giường
Tình yêu cũng đã lên giường
Ôm ước vọng
Nằm nghiêng vào giấc ngủ…
Những hồn ma trác táng
Vẫn đi hoang
Vẫn thao thức
Ồn ào
Ngáp vặt
Vật vã.

Sài Gòn
Đêm
Những chiếc xe điên gầm rú
Chạy đua
Lạng lách
Đánh võng
Rượt đuổi tử thần
Đích đến là nhà xác
Là quan tài
Là khói hương
Là huyệt thẳm.

Sài Gòn
Đêm
Những ly bia lanh canh
Lách cách
Tiếng thời gian va vỡ
Những gã đàn ông nói cười nhăn nhở
Cùng móc trái tim mình
Thả lăn chìm
Ngập ngụa
Nhầy nhụa
Trong bia.

Sài Gòn
Đêm
Từng cô gái rú gào điên dại
Lắc…
Uốn éo bán mình
Nửa người
Nửa ngợm
Nửa Bạch Xà Tinh…
Nửa ma
Nửa quỉ
Nửa ẩn
Nửa hiện hình
Nhạc xập xình
Cười dậm dật
Đèn lung linh…

Sài Gòn
Đêm
Khói thuốc mịt mù
Đám thanh niên ngồi gật gù
Khóc cười vô thức
Vò nát cuốn lịch cuộc đời mình
Xé toạt
Châm lửa
Hút
Khói quyện hình chấm hỏi
Bóng tiên nâu
Khúc xương người
Đầu lâu…

Sài Gòn
Đêm
Tiếng rao hủ tíu gõ
Đuối dần trong hẻm nhỏ
Hai anh em sinh viên nghèo
Áo sờn vai
Quần rách gấu
Mồ hôi lấm tấm
Nước mắt phập phồng
Vai chung vai
Lưng tựa lưng
Đẩy chiếc xe già nua lộc cộc
Lắc lư
Run rẩy
Nghi ngút khói
Lầm lũi nẻo đường mưu sinh…

Sài Gòn
Đêm
Gió lang thang
Ánh đèn chợ sáng choang
Cô gái gian hàng bán trái cây
Uể oải
Ngồi học bài.

Đêm
Đêm.


2007
(Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




















------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007

Bình bài thơ Tạm biệt Phong Nha của Thanh Trắc Nguyễn Văn
























ĐỌC TẠM BIỆT PHONG NHA CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Động Phong Nha là một trong những danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất của Việt Nam. Tôi cũng đã đến Phong Nha được hai lần nhưng đều là ban ngày. Tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn tỏ ra rất sắc sảo khi chọn cảnh đêm có trăng để đặc tả cảnh đẹp của động Phong Nha. Đối với tôi đó là điều khá bất ngờ và khá độc đáo!

“Quảng Bình có động Phong Nha
Nửa đêm trăng xuống là đà trên sông”


Câu thơ rất tự nhiên và cảnh cũng rất đẹp. Trăng xuống ở đây không phải là trăng trên bầu trời rơi xuống mà là chính ánh trăng rọi rơi xuống mặt nước sông và nổi là đà theo sóng. Theo ý bài thơ thì có lẽ tác giả đang ngồi trên thuyền và sắp ra đi “tạm biệt Phong Nha”. Một cảnh chia ly thật nhiều cảm xúc. Cảm xúc như được nhân lên gấp bội theo các câu thơ:

“Người đi nổi nhớ chìm mong
Câu thơ gởi lại mãi bồng bềnh trôi”

Thuyền đưa người đi bập bềnh theo sóng. Khi sóng đưa thuyền “nổi” lên thì “nhớ”, còn khi sóng đưa thuyền “chìm” xuống thì lại “mong”! Câu thơ tác giả gởi lại cũng da diết không kém: “bồng bềnh trôi”, nghĩa là cũng có “mong” có “nhớ” trong đó! Bút pháp thơ tình của Thanh Trắc Nguyễn Văn thật lãng mạng và cũng thật là đa tình!

“Động Tiên tiên ở trên trời
Tôi theo níu vội rối bời sợi tơ
Kìa em Mái Tóc mộng mơ
Chàng Khổng Lồ ngó cứ vờ không quen…”

Đây có lẽ là đoạn thơ tác giả hồi tưởng khi vào thăm động Phong Nha. Những địa danh trong động Phong Nha như Động Tiên, Mái Tóc, Chàng Khổng Lồ,… đều được tác giả nhân cách hóa rất khéo và cài vào bài thơ một cách thật sinh động. “Em” chính là cảnh, cảnh cũng chính là người thiếu nữ đất Quảng Bình? Thơ tả cảnh nhưng thật ra tả tình, thơ tả tình thật ra để tả cảnh. Ảo và thật cứ hòa quyện vào nhau đúng như một người đi lạc vào “Động Tiên” vậy!

“Chén nồng cạn với đêm đen
Gió thu rạo rực cũng len lén về
Phong Nha sóng vỗ tứ bề
Nhanh tay hứng được câu thề tặng em.”

Đây là đoạn thơ mà có rất nhiều bạn thích. Theo các bạn ấy thì câu thơ nghe thật sinh động và thật trữ tình, nhất là từ "gió thu rạo rực". Nhưng theo tôi lại nghĩ khác. Đồng ý là đoạn thơ này Thanh Trắc Nguyễn Văn đã viết được những câu thơ lục bát rất điêu luyện, nhuần nhuyễn khiến âm điệu nghe thật nhịp nhàng, ý tứ thật mới lạ, thật bay bổng. Song le “câu thề mà hứng từ sóng nước” lên rồi trao tặng cho “người đẹp” thì tôi e có vẻ ngẫu nhiên và không thật lòng! Nhưng xin cũng đừng trách Thanh Trắc Nguyễn Văn vội. Đó là bản chất của các nhà thơ. Họ luôn thường rất đa tình, đa sầu, đa cảm và cũng rất đa mang!

“Sông Son son sắt nào quên
Giọng hò xứ Quảng cứ chênh vênh sầu”

Đoạn thơ cuối đưa người đọc rời khỏi cảnh hồi tưởng để quay về cảnh đầu lúc chia ly. Sông Son theo tôi biết nước có màu xanh ngọc rất đẹp, nhưng ở đây tác giả muốn nói đến một ý khác: “son sắt”, nhằm để nói lên cái tình của người con gái Quảng Bình thủy chung như nhất. Hình tượng cuối bài thơ được trải dài và thật đẹp:

“Nụ cười em rải sông sâu
Trăm năm tôi vớt
Vẫn màu nhớ nhung…”

Tạm biệt Phong Nha là một bài thơ tình hay. Lời thơ thật trong sáng, thật dễ hiểu nhưng cũng rất trữ tình. Tác giả cố ý dùng nhiều từ lấp láy như: là đà, bồng bềnh, chênh vênh,… hoặc sử dụng tu từ điệp từ như: Động Tiên tiên ở trên trời (hai từ “tiên” liền nhau), Sông Son son sắt nào quên (hai từ “son” liền nhau) khiến các câu thơ trở nên giàu âm điệu và giàu hình ảnh một cách rất đặc sắc


(Giải nhất Bình thơ trong tháng tại trang web văn học Đất Đứng năm 2010)

Huỳnh Ngọc





























Thơ 0126: Phố cũ











































Phố cũ

Theo mây nhớ ta lạc về phố cũ
Chim én xưa đành bay mất lâu rồi
Tiếng em hát tháng năm còn rơi vọng
Ta quay tìm lại gặp bóng đơn côi.


2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















-----------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0125: Sao không nói
























Sao không nói?

Sao một lời không nói?
Để mùa phượng tàn mau
Em đi hờn khoé mắt
Cười bâng quơ qua cầu.

Người đi xa xa mãi
Vẫn chưa nói một lời
Áo trắng em là mộng
Bỏ buồn ta mồ côi.

Trương Chi còn giọng hát
Sao ta đành lặng câm?
Bài thơ tình lại xé
Gởi cho gió âm thầm.

Ta thương mình tay trắng
Em thương người bơ vơ
Một lời sao không nói?
Chiếc lá rơi ơ hờ.

Ta bên này bờ lở
Em bên kia bãi bồi
Lở bồi rồi bồi lở
Ngàn năm còn xa xôi.

Sao một lời không nói?
Để nụ hồng chôn sâu
Tháng năm buồn rụng vỡ
Sân trường mờ mưa ngâu.

1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn 






















----------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 27 (bộ mới). ngày 1.4.2001
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 781, ngày 15.7.212

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

Thơ 0124: Chiều Bà Điểm









































CHIỀU BÀ ĐIỂM

Chiều Bà Điểm xanh ngát
Hàng cây gió rì rào
Lá vọng vào nỗi nhớ
Nắng vỡ rụng lao xao.

Em cười sao chẳng nói?
Áo bà ba mịn màng
Ta mơ làm nhẫn cỏ
Nguyện đời hết lang thang.

Gập ghềnh xe thổ mộ
Lộc cộc bánh vang đều
Nhà ai đun củi bếp
Khói mờ cửa lam rêu.

Hoàng hôn dần dần tím
Sương thu nhòa nhòa xanh
Ngập ngừng ngừng lối nhỏ
Chưa xa xa sao đành?

Chợt qua chiều Bà Điểm
Cầm ngẩn ngơ miếng trầu
Trầu xanh têm vôi thắm
Đôi chim trời bay cao.

Hóc Môn 1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























--------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 21 + 22 (bộ mới) Xuân Tân Tỵ 2001
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ tp.HCM số 331, ngày 11.12.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0123: Tháng ba








































Tháng ba

Tháng ba mùa hạ sớm
Bút bi tím làm thơ
Sợi buồn nghiêng lấp lánh
Trang giấy bỗng thẩn thờ.

Tháng ba tròn giọt nhớ
Rơi miền ký ức xưa
Một chiều qua lối đó
Áo em mờ trong mưa.

Tháng ba mùa xuân vọng
Vỡ tiếng cười pha lê
Tung tăng đàn bướm trắng
Ngơ ngác bước ai về.

Tháng ba một người khóc
Bóng thầy giờ nơi đâu
Con đò xưa khuất núi
Hun hút dòng sông sâu.

Em về tìm tháng ba
Hái màu hoa điệp cũ
Con ve sầu còn ngủ
Chợt thức nhớ mùa xa…

2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























-----------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 61, ngày 3.2.2003
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 448, ngày 27.3.2012
* Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 8, ngày 16.3.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Thơ 0122: Trách





























TRÁCH

Trời hết mưa phải đâu trời sẽ nắng
Trời nắng rồi chưa hẳn đã hết mưa
Đường trần hai nẻo đón đưa
Anh theo nói mãi…
Sao chưa nói gì?


2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0121: Mộng lành

























MỘNG LÀNH

Mộng lành lành thật không em
Sao ta hóa đá bên thềm đợi ai?
Giấc mộng ngắn, nỗi đau dài
Chữ thương chữ nhớ lạc loài tìm nhau.


2001
(Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





-----------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: Ảnh của nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định (áo dài trắng) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Bình bài thơ Nửa đời của Thanh Trắc Nguyễn Văn (2)































ĐỌC BÀI THƠ NỬA ĐỜI CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Tôi biết Thanh Trắc Nguyễn Văn hơn 10 năm nay! Rồi gặp anh với 2 nhà thơ Trần Ngọc Hưởng và Thái Thanh Nguyên năm 2006 tại thành phố Hồ Chí Minh. Lần gặp ấy, ba thi sĩ (hai nam, một nữ) đã để lại trong tôi ấn tượng không thể quên được, nhất là tác giả bài thơ NỬA ĐỜI này!


Tôi không loanh quanh kể lại chuyện gặp gỡ xúc động ấy nhưng tôi muốn nhớ lại để chiêm nghiệm với bài thơ mà nhân vật tâm trữ tình chính là tác giả - nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn - một người đã cầm bút hơn 10 năm kể từ “Hoa sứ trắng” (tập thơ đầu tay xuất bản năm 1997)… Thanh Trắc Nguyễn Văn sinh năm 1962 là một nhà giáo yêu văn học (tôi khẳng định như thế vì biết anh đã góp mặt rất nhiều thi tuyển và từ 1997 đến nay đã cho ra mắt độc giả 4 tập thơ riêng) vừa tham gia dạy học và sáng tác thơ, văn đặc biệt thơ anh được chọn vào “Nghìn câu thơ tài hoa Việt Nam” (NXB Văn học, 2000).

“Nửa đời” là bài thơ viết cho mình, mang tâm trạng như nhiều thi sĩ khác, viết để giải bày tâm trạng của người làm thơ. Bài thơ viết khi nhà thơ ngoài bốn mươi tuổi - cái tuổi đến độ chín của người thơ, đủ để trải nghiệm, đủ để biểu đạt triết lý ẩn chứa trong ngôn ngữ thi ca... Bằng thể lục bát vắt dòng nhấn ý thể hiện rõ nét tứ - ý, nhấn mạnh nội dung biểu đạt cô và sắc với cách lựa chọn ngôn từ cẩn trọng của một người cầm bút khá lâu:

Nửa đời
Nhỏ lệ làm sông
Thuyền yêu chèo mãi
Vẫn không thấy bờ.

Khổ thơ thứ nhất mở đầu bằng cách giới thiệu “Nửa đời nhỏ lệ làm sông/ Thuyền yêu chèo mãi vẫn không thấy bờ…”. Tôi cứ nghĩ mãi hình ảnh “nhỏ lệ làm sông?! Thi sĩ trời phú cho trái tim đa sầu đa cảm, buồn vui chợt đến, chợt đi để rồi từ trái tim ấy những câu thơ cất lên như xé ruột gan. Biện pháp tu từ nói quá của anh “nhỏ lệ làm sông” chấp nhận, nhưng xét trong mạch cảm, mạch nghĩ với câu thơ sau thì đó chính là gom góp yêu thương của con thuyền tình yêu hành trình trên con đường kiếp người. Viết được câu thơ này chắc hẳn người thơ có sự trải nghiệm trong tình yêu, đổ vỡ trong hôn nhân, xót xa cay đắng trước con đường đi tìm bến hạnh phúc cho tâm hồn mình! Tôi cảm như thế bởi câu thơ thứ hai trong khổ thứ nhất “vẫn không thấy bờ” của anh ngầm truyền vào tôi nỗi xa xót khi kết hợp với “nhỏ lệ làm sông”…

Khổ thứ hai cũng chỉ hai câu lục tách thành 4 dòng:

Nửa đời
xếp chữ làm thơ
Chữ “tình” đi mất
bỏ “khờ” chèo queo…

kéo tôi về với thực tại đắng đót của những người làm thơ. Thật ra có người làm thơ may mắn bởi tri âm tri kỷ, người bạn đời của mình cũng có trái tim đồng cảm sẻ chia thông cảm với họ; nhưng có người khó có sự đồng thuận khi làm thơ với gia đình. Có phải chăng đó là luật bù trừ mà “giời đày” cho các thi sĩ? Hay do sự “tỉnh táo” khác người của người làm thơ mà người thân yêu xa cách? Có phải trong thời buổi mà “cơm áo gạo tiền” đầy vất vả lo toan, khiến cho người vợ khó chấp nhận khi thấy chồng suốt ngày đam mê với văn chương? “Cơm áo không đùa với khách thơ”? Tôi đã nghe, thấy và chứng kiến nhiều thi sĩ mải đeo đuổi đam mê và cuối cùng phải chia tay với “người bạn trăm năm” trong nỗi niềm đau đớn khắc khoải đến cô độc cháy lòng! Chữ “tình” ở đây, trong khổ thơ này phải chăng là điều ấy? Người đi rồi để lại nỗi cô đơn! Cô đơn ngập tràn đến “khờ” để rồi “chèo queo “ với đời, “chèo queo” với thơ, “chèo queo” khắc khoải giữa đời…..

Đến khổ thứ ba, chất thi sĩ tài hoa thoắt hiện trong cái “chiêm nghiệm” thực tế phũ phàng:

Nửa đời
Bán mảnh trăng treo
Tháng năm rơi trắng
Cái nghèo còn mang…

Hàn Mặc Tử đã từng rao “Ai mua trăng tôi bán trăng cho…” Trăng là hình ảnh thiên nhiên vĩnh hằng! Không riêng ai, không sở hữu của ai phải mua bán! Có “bán” chăng là cách nói của thi sĩ, khát vọng và tình yêu; xót xa và hạnh phúc… tháng năm thi sĩ miệt mài lao động nghệ thuật chưng cất nên những câu thơ góp cho đời những “bông hoa” ngát hương trong “vườn văn học”. Người làm nghệ thuật chân chính, thường họ không nghĩ đến làm kinh tế, có khi cả đời chỉ viết được một tác phẩm hay. Nhưng không đam mê, không lao vào, tận tâm tận lực với văn chương liệu có thành công, có tác phẩm hay không? Trải qua nửa đời rồi ngẫm lại, người thơ thấy “cái nghèo còn mang”. Không phải đó là sự hối tiếc, ân hận; không phải là xót xa cái nghèo bám víu người thơ- còn có sự liên tưởng thú vị hơn nhiều với hình ảnh tưởng tượng khá độc đáo “tháng năm rơi trắng..” Tính từ “trắng” (theo cách ngắt nhịp của câu thơ) gợi lên ý thức sống- ý thức thời gian, khát khao dâng hiến nhưng chưa có được cái mà mình khao khát ước mơ rất chân thành không cao xa diệu vợi. Và chiêm nghiệm hành trình trên con đường thi ca đến đích trải qua bao thăng trầm gian khó, có khi trắng cả thời gian tâm huyết hoài bão của mình mà kết quả không thành!

Khổ cuối của bài thơ cũng lặp lại điệp khúc “nửa đời” khởi đầu câu lục, nhưng ý thơ làm tôi “ngộ” ra một điều mới phát hiện từ chiêm nghiệm của “anh” của “mình”!

Nửa đời
Nhặt giấc mơ hoang
Một đêm vấp nhớ
Bàng hoàng tìm em.

“Sống trên đời cần có một tấm lòng” (Trịnh Công Sơn). Tấm lòng với tình yêu, với cuộc sống, với đam mê, với gia đình… Nhưng để làm được mơ ước hoài bão mình khao khát chỉ có một con đường “đi tới” trên con đường đầy chông gai trắc trở khó khăn, với quyết tâm và nghị lực phi thường! Trên con đường “nhặt giấc mơ hoang” đến “nửa đời” bỗng “một đêm” nhận ra tình yêu anh dành cho em, dành cho cái nửa của mình thật lớn lao ắp đầy nỗi nhớ, để rồi “bàng hoàng” đi tim “cái nửa” mình đã đánh mất lâu nay!


“Em”- chủ thể thứ hai- hiện lên cuối bài thơ đi kèm với một tính từ “bàng hoàng” và một động từ “tìm” cho thấy một tâm trạng vừa bàng hoàng vừa khắc khoải xa xót của một tâm hồn thi sĩ sau những “giấc mơ hoang”….

“Nửa đời” của Thanh Trắc Nguyễn Văn là một bài thơ hay! Thật khó có thể cảm nhận hết bằng ngôn ngữ. Những cảm nhận của tôi theo cách cảm của người làm thơ, yêu thơ, say thơ và có sự đồng cảm sẻ chia với người thơ! Hy vọng “nửa đời” còn lại của tác giả bài thơ này sẽ gặt hái hạnh phúc trên con đường “tìm em”- Em trong tình yêu và em tác phẩm nghệ thuật mà mọi người yêu thích!

Bình Định, 20.01.2010
(Giải nhất Bình thơ trong tháng tại trang web văn học Đất Đứng) 

Nhà thơ Lê Bá Duy




























Thơ 0120: Tiếc nuối



















































TIẾC NUỐI

Chim oanh xưa thả bờ rào
Vô tâm để mảnh gai cào xước tim
Bây giờ gió lạnh ngoài hiên
Tìm em chỉ thấy hoa bìm bìm rơi…


2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





---------------------------------------------------------------------------------------
+ Thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh hoa bìm bìm và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thơ 0119: Về xứ Đạo





























VỀ XỨ ĐẠO
                nhớ Thúy Ly 
Xứ Đạo chiều nay lớp lớp mây
Đường xa nắng úa gió đùa bay
Bóng ai thấp thoáng bên bờ giếng
Để bóng tre mềm thoáng lắt lay?

Cô gái vườn dâu má vẫn hồng
Cuối mùa thu trước vội sang sông
Ước nguyền gởi lại theo dòng nước
Cho nỗi cô đơn lạnh cánh đồng.

Nhạc Đạo ngân nga trỗi điệu buồn
Nắng chiều hiu hắt phủ lầu chuông
Trăm năm vẫn nhớ lời em nguyện
Áo trắng ngày xưa trắng giáo đường.

Đêm xuống ngập ngừng với khách thơ
Người về quãng vắng bóng bơ vơ
Gió sương lại gọi hồn sương gió
Ai nhớ ai thương để đợi chờ?


1986
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





-----------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: Ảnh nữ diễn viên Kim Tae Hee (Hàn Quốc) trong lễ rửa tội và ảnh người đẹp Trúc Diễm sưu tầm từ internet