Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Hồi ký thơ: Vườn Hồng

































Cô giáo sinh xinh đẹp Lại Thị Bảy

Khoảng năm 1998, có một cô giáo sinh dạy môn văn với một cái tên rất mộc mạc là Lại Thị Bảy vào thực tập chủ nhiệm ở lớp của tôi đang chủ nhiệm. Lần đầu gặp cô tôi vô cùng ngỡ ngàng vì cô giáo sinh Bảy rất xinh đẹp và cũng thật duyên dáng trong tà áo dài trắng điểm hoa hồng nhạt.

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Thơ 0182: Bão giá năm 2011






























BÃO GIÁ NĂM 2011

Xăng dầu tăng giá
Người ta xôn xao
Điện nước tăng giá
Người ta than thở
Vàng, đô la tăng giá
Người ta trăn trở
Lặng lẽ nhìn nhau
Kiệt sức
Ngậm ngùi…

Bão giá đến
Ào ạt
Thổi
Ngả nghiêng
Lung lay
Xiêu vẹo
Rệu rã
Những ngôi nhà….

Học phí xin tăng?
Rừng người nhao nhao
Rừng người phản đối
Rừng người gào la, chửi bới:
Học phí ăn mày!
Học phí vô giáo dục!

Giáo viên
Là Tiên
Là Phật…
Sống bằng hương
Bằng khói
Không phải bằng tiền?

2011

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0181






Bập bênh

Anh rơi vào cỏ biếc
Em bay vút mây xanh
Bập bênh, bập bênh nữa!
Tiếng cười vang long lanh.

Thiên đàng hay địa ngục?
Hai đầu cùng bấp bênh
Em lên rồi bỗng xuống
Anh xuống rồi chợt lên.

Tình yêu cho và nhận
Hai đứa bềnh bồng cân
Hạnh phúc chông chênh mãi
Dẫu xa mà thật gần.

Em gần trong tay với
Theo anh suốt một đời
Giận hờn xa khập khễnh
Nước mắt là hoa rơi.

Anh đùa bên con nhỏ
Em buông sợi tóc nhòa
Thời gian còn hay mất
Đung đưa mình hay ta?

Bập bênh, bập bênh nhé?
Nhấp nhô chào hoàng hôn
Nụ hồng vừa chợt hát
Sỏi đá nở linh hồn...

1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

Tiểu phẩm: Ai ly dị ai?






Tiểu phẩm: Ai ly dị ai?

- A lô, có phải chị Hai Dịu Dàng của chuyên mục Gỡ rối tơ lòng không ạ?

- A lô, chị Hai Dịu Dàng đây. Có chuyện gì không em?

- Chị cứu em với chị ơi! Chồng em đòi ly dị em. Hu hu…

Bình bài thơ Xuân Hà Nội của Thanh Trắc Nguyễn Văn



























Những gam màu đỏ trong bài thơ Xuân Hà Nội của Thanh Trắc Nguyễn Văn

Khoảng vào năm 1995 hay năm 1996 gì đó, trong một chuyến ra Bắc, tôi và anh Thanh Trắc Nguyễn Văn tình cờ gặp nhau ở Hà Nội. Tôi mừng lắm rủ anh cùng đi ăn bún chả, rồi uống cà phê ở một quán cóc bên đường gần chợ Đồng Xuân. Thanh Trắc Nguyễn Văn cho tôi biết anh đến Hà Nội lần này là lần thứ hai. Lúc đó tôi hỏi anh có bài thơ nào viết về Hà Nội chưa? Anh liền đọc cho tôi nghe một bài thơ mới sáng tác có tên là Xuân Hà Nội (sau này bài thơ của anh đã được đăng trên tờ nguyệt san tuổi học trò Phượng Hồng). Bài thơ gồm bốn khổ, mỗi khổ có bốn câu thơ, như một bức tranh có rất nhiểu gam màu đỏ. Tôi rất thú vị về bài thơ này nên đã chép nó vào sổ tay và giữ cho đến tận giờ.

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0180






Uống rượu cần

Nâng cần uống với gió mây
Ché rượu cạn
Túi thơ đầy
Ai say?
Mặt trời chập choạng đỏ gay
Cuối chiều chếnh choáng
Va ngay chân đồi!

2001
(Tuyển tập thơ Thơ tình lục bát - NXB Đà Nẵng 2005)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0179






Dòng sông quê hương

Có một dòng sông
Trái cà na rơi bập bõm
Ta và em
Chung chiếc thuyền thơ bé
Đuổi tìm nhau qua ánh mắt dại khờ.

Có một dòng sông
Cha đi từ thời Vệ quốc
Mẹ ngồi thả chờ mong
Từng chiếc lá thời gian
Cháy vàng nổi nhớ
Ngược sóng bềnh bồng.

Có một dòng sông
Ta quay lưng ngỡ không bao giờ trở lại
Ảo mộng quay cuồng
Phiêu bồng mê mải
Ta ở đâu?
Em ở đâu?
Đường đời xô đẩy
Một chiều
Ta bỗng thấy
Trái tim mình lặn hụp giữa dòng sông...

2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Giới thiệu Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi






Giới thiệu Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi

Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi - NXB Đà Nẵng ấn hành năm 2005.

Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với nhiều tác giả thơ khác.

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Thơ của bạn thơ Hoàng Giao



















Chúc mừng một bài thơ tuyệt vời!

(Từ bài thơ Tình Anh Xe Ôm của Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Còn không... khách ghé vỉa hè
Còn may có gã chạy xe bên đường
Ngập ngừng sao giống người thương
Năm xưa bỏ bước cùng đường sang ngang

Giọt châu thánh thót muộn màng
Đò em là của lỡ làng ngày xưa
Thời gian như chiếc thoi đưa
Xe anh chở cả sớm trưa nhọc nhằn

Ngồi sau ôm cả miên man
Thương anh nắng gió mưa ngàn đợi trông
Sang ngang đò đắm rơi chồng
Bão to sóng lớn em không còn gì

Gặp anh giữa bước lưu ly
Nỗi đau xếp lại... ôm ghì... nhớ mong...

Hoàng Giao


-----------------------------------------------------

Tình anh xe ôm

Xe ôm nằm ế bên đường
Bỗng đâu gặp khách - người thương năm nào!
Thôi thì xếp lại nỗi đau
Mời em ngồi cạnh ôm vào ngày xưa.

Xe anh vượt nắng rồi mưa
Chở em vượt cả bốn mùa thời gian
Chở nhau qua cái lỡ làng
Thương em tuổi mộng sang ngang đắm đò…

Xe ôm anh chạy vẫn chờ
Rau mồng tơi ngọt bến bờ thủy chung
Kìa em nước mắt ngại ngùng
Mình đi qua hết bão bùng rồi em!

Thanh Trắc Nguyễn Văn











Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Bình bài thơ Ghen của Thanh Trắc Nguyễn Văn (3)




































Ghen "rất người"

Nhạc sĩ An Thuyên "chặt đội câu thơ, bẻ đôi câu thơ" làm "mái chèo lướt sóng" để về với người yêu; Thanh Trắc Nguyễn Văn "đập nát câu thề" vì người yêu phụ bạc. Hai hoàn cảnh khác nhau, đối lập nhau đã được hai người mô tả thật hay, thật điển hình.

Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2011

Truyện ngụ ngôn: Mèo dạy võ























Mèo dạy võ.

Ngày xưa rất là xưa, hổ và báo là hai anh em chú bác họ. Tuy to xác nhưng hổ và báo đều rất vụng về nên thường bị các thú dữ khác trong rừng bắt nạt. Nghe đồn cô ruột của mình là mèo võ nghệ rất cao cường, cả hai bàn nhau cùng tìm đến xin cô mèo dạy cho vài miếng võ để phòng thân.


Nhận hai đệ tử lại là hai đứa cháu ruột nên cô mèo dạy võ rất tận tình. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, hổ và báo gần như đã lột xác hẳn, thân pháp trở nên thật nhẹ nhàng, các thế chụp vồ đều rất biến hóa uyển chuyển.

Một ngày nọ, mèo cho các đệ tử thử tài. Hai con lợn lòi hung dữ được thả ra để thi đấu với hổ và báo. Chỉ chưa đầy một khắc hai con lợn lòi đã bị hổ và báo vật chết tươi. Tiếp đó hai con bướm nhỏ nhắn xinh đẹp được thả bay lên. Chỉ với một cái tát đầy móng vuốt cực kỳ chính xác của hổ, con bướm đã bị vỡ ra nhiều mảnh vụn. Riêng báo cứ chần chừ mãi vẫn chưa chịu ra tay, cuối cùng chú bướm còn lại bay đi mất. Mèo giận lắm kêu báo tới quở trách. Báo dập đầu khóc:

- Thưa cô mẫu, con bướm nhỏ đó như một đóa hoa biết bay, làm đẹp cho đời. Vả lại nó có hại ai đâu sao ta phải giết nó?

Mèo nghe xong gật gù, nhưng vẫn mắng nhiếc báo mãi không thôi…

Nửa năm sau mèo cho hai đệ tử xuống núi. Hổ vốn bản tính hung hăng nên đi gây sự khắp nơi. Với tài nghệ tuyệt luân vừa học được không bao lâu hổ trở thành vô địch với danh vị Chúa tể sơn lâm khiến muôn loài phải kính nể. Nghe tin báo cũng nổi danh không kém, hổ liền đến tìm báo để tranh tài. Báo do không to lớn bằng hổ nên đánh không lại hổ, phút nguy khốn báo liền nhảy lên cây để tránh. Hổ vô cùng ngạc nhiên vì tuyệt kỹ leo cây cô mèo không hề dạy cho hổ. Hổ uất ức liền trở lại nơi học võ định giết mèo để trả thù. Không ngờ mèo cũng đã biết trước nên đã leo lên cây lánh nạn. Mèo cười nói:

- Báo tuy dũng mãnh nhưng cũng có lòng nhân hậu, nên nó xứng đáng được ta truyền hết các bí kiếp võ công. Còn ngươi chỉ là kẻ độc ác, chỉ thích dùng sức mạnh của mình hiếp đáp kẻ yếu hơn thì làm sao có thể lĩnh hội hết được các tuyệt kỹ của dòng họ mèo chúng ta?

Hổ nghe xong vô cùng ân hận. Và từ đó cho đến nay tuy hổ vẫn là Chúa tể sơn lâm nhưng vẫn không thể leo cây được như mèo và báo cũng chính là từ câu chuyện kể trên.

(Truyện ngắn đã đăng trên Tạp chí Cửa Biển tháng 2 năm 2011)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























-------------------------------------------------------
* Truyện ngắn đã đăng trên Tạp chí Cửa Biển tháng 2 năm 2011

Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011

Truyện ngụ ngôn: Mèo có bắt chuột?






Mèo có bắt chuột?

Ngày xưa có một vị quan được giao nhiệm vụ trông coi kho lương thực cho nhà vua. Quan coi kho lương rất mẫn cán và thanh liêm. Hơn mười năm nhận nhiệm vụ ông không hề nhũng lạm dù chỉ là một hạt thóc lép trong kho. Nhưng không may đến một năm nọ, không hiểu sao lũ chuột lại sinh sản bùng phát rất nhiều. Kết quả là dù vị quan đã rất cố gắng gìn giữ, kho lương thực của nhà vua cứ bị hao hụt mỗi ngày.