Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

Thơ 0245: Tiếc nuối nụ hôn đầu




























Tiếc nuối nụ hôn đầu

Tại em?
Tại anh?
Hay tại mặt trời hôm ấy
Không tự đắm chìm trong nhật thực
Nụ hôn đam mê
Sóng sánh mật đất trời?

Tại anh?
Tại em?
Hay tại trái tim ngày ấy
Không rừng rực lửa giao thoa
Dung nham hồng chưa trào từ đôi môi khát bỏng
Đã nguội lạnh dần trong ánh mắt giá băng?

Tại ta?
Hay tại đôi vì sao năm ấy
Hấp tấp rơi
Hoảng sợ thiên đường?

2002
(Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















--------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió - NXB Văn Nghệ 2007
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Tuyển tập thơ Lộc Phát Tân Mão và những dòng thơ lục bát hồn Việt








Tuyển tập thơ Lộc Phát Tân Mão và những dòng thơ lục bát hồn Việt

Nhà thơ nữ Dung Thị Vân gọi điện thoại báo cho tôi biết bạn Nguyễn Vĩnh An, một blogger của Yume, sẽ mang tập thơ tuyển đến trường, nơi tôi đang giảng dạy, để giao cho tôi. Ngoài hai tuyển tập thơ Lộc Phát Tân Mão, còn có một tờ giấy mời tôi tham dự Lễ hội Lục Bát năm 2011 được tổ chức ở Hà Nội. Tuyển tập thơ Lộc Phát Tân Mão là do trang web văn học Lục Bát tuyển chọn và ấn hành. Lần này tập thơ tập hợp được gần nghìn bài thơ tuyển lục bát và gần hai trăm tác giả thơ tham dự.

Thơ 0244: Thị trấn






















Thị trấn

Thị trấn dài như một tiếng vang
Nắng cuối thu tan giòn vàng rượm mái ngói
Cô gái bán hàng rong bán mùi hương cốm mới
Về đâu?
Trăn trở khói lam chiều.

Thị trấn dài như một giấc mơ yêu
Câu thơ tình chợt vọng lên từ sỏi đá
Người bên người thôi không là khách lạ
Có những con đường chiếc lá cũng rơi đôi.

Thị trấn dài như một ánh mắt em tôi
Con tàu ra đi
Bỗng dùng dằng
Lúc lắc
Những ô cửa vuông
Những khoảng trời xanh ngắt
Thị trấn xa dần
Sợi nhớ đung đưa...

2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 526, ngày 8.10.2013
* Bài thơ đã đăng trên báo Vĩnh Long số 3141, ngày 22.9.2013
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 902, ngày 28.5.2014
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 909, ngày 10.8.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Tạp văn: Cây đàn ma và khúc nhạc mê hồn trong phim Mê Thảo Thời Vang Bóng
































Tạp văn: Cây đàn ma và khúc nhạc mê hồn trong phim Mê Thảo Thời Vang Bóng

Tam (diễn viên Đơn Dương - người đánh đàn) và Tơ (diễn viên Thúy Nga – người hát) là một đôi tình nhân dù Tơ đã có chồng. Do vô tình giết chết một tên công tử đốn mạt, Tam phải bỏ trốn và được Nguyễn (diễn viên Dũng Nhi – người nằm trên sạp), ông chủ ấp Mê Thảo cưu mang vì khâm phục tài chơi đàn của Tam. Tam đành chia tay Tơ, người tri âm tri kỷ của mình. Nguyễn trở về ấp Mê Thảo, chuẩn bị cho ngày cưới thì một tai nạn ập đến cướp mất vợ anh. Từ đó, Nguyễn căm hận tất cả những gì thuộc về thế giới văn mình và sống trong đau khổ dằn vặt của quá khứ. Cô Cam (diễn viên Minh Trang), người ở trong nhà Nguyễn lặng lẽ yêu ông chủ và chịu nhiều đau khổ. Tam đi tìm Tơ để mong tiếng hát của cô cứu mạng Nguyễn. Nhưng Tơ chỉ hát khi ai đàn cây đàn có ma của chồng cô, mà theo lời nguyền ai đàn cũng sẽ chết... Tam chấp nhận cơ nguy, để cứu ân nhân là Nguyễn. Sau khi đàn, ngón tay nhỏ máu trên từng phím tơ, Tam xuất huyết và chết gục trên cây đàn.

















   


Khi kẻ sát nhân khoác màu áo lương y


Mẹ của Võ Như Hảo đang thắp hương cho đứa con gái phải chết oan vì những kẻ sát nhân khoác màu áo lương y



Khi kẻ sát nhân khoác màu áo lương y

A. Chưa có bao giờ ở nước ta lại có số bệnh nhân chết vì bác sĩ gia tăng đến mức báo động như hiện nay. Gần đây nhất có các tin sau đây:

1. Ngày 14-10-2011, ông Cao Quốc Chiến (ở ấp Sơn Nam, xã Nam Thái Sơn, huyện Hòn Đất, Kiên Giang) cho biết rất bức xúc trước cái chết oan uổng của vợ là Võ Thị Lành (33 tuổi) nên đã yêu cầu cơ quan chức năng làm rõ.

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Thơ 0243: Đêm tân hôn






























Đêm tân hôn

Hôn em từ ngực lên đầu
Nụ hôn trên đỉnh ngọt ngào phù vân
Hôn em từ trán xuống chân
Động đào nguyên mở
Hỏi gần
Hay xa?

Yêu em dưới ánh đèn hoa
Ôm vào hương tóc lượt là giai nhân
Yêu em da ngọc trắng ngần
Cởi ra
Lấp lánh
Một vầng trăng tiên...

2011
(Tuyển tập thơ Tuyển Thơ Đất Đứng - NXB Hội Nhà Văn 2011)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
























 ---------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tuyển Thơ Đất Đứng - NXB Hội Nhà Văn 2011
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Thơ 0242: Xin em






















XIN EM
        Viết tặng X.T.
Xin em một sợi tóc thề
Để anh buộc nhớ kẻo về em quên
Mùa này dông bão chông chênh
Thuyền tình trôi mất bắt đền ai đây?

Xin em cho nắm ngón tay
Để anh cầm mãi những ngày có nhau
Lỡ khi biền biệt trăng sao
Tháng năm tơ nhện toàn màu cô đơn.

Xin em tặng một nụ hôn
Để anh hiểu biết lớn khôn thành người
Một mai đắc đạo lên trời
Gặp tiên nữ
Biết trả lời:

Đã hôn...

2011
(Tuyển tập thơ Tuyển Thơ Đất Đứng - NXB Hội Nhà Văn 2011)

Thanh Trắc Nguyễn Văn












































-----------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Chư Yang Sin tháng 6 năm 2011
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 643, ngày 23.2.2016

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tuyển Thơ Đất Đứng - NXB Hội Nhà Văn 2011
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Thơ tranh: Thơ tình 2 câu (2)

Giới thiệu Tuyển tập thơ Tuyển thơ Đất Đứng






Giới thiệu Tuyển tập thơ Tuyển thơ Đất Đứng

Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Tuyển thơ Đất Đứng - NXB Hội Nhà Văn ấn hành năm 2011.

Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với gần 50 tác giả thơ khác.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Tạp văn: Đâu rồi những ngày xưa?

























ĐÂU RỒI NHỮNG NGÀY XƯA?

Em có còn nhớ không? Ngày xưa chúng mình đã từng có với nhau rất nhiều kỷ niệm đẹp. Nhà hai đứa mình ở gần cạnh bờ sông, bờ sông có rất nhiều hoa dại. Nhưng đẹp nhất vẫn là những cánh hoa mua màu tím lung linh trong nắng chiều.

Ngày xưa hai đứa chiều chiều
Rủ nhau chơi hái thật nhiều hoa mua
Hoa mua em bán tôi mua
Tiền là lá rụng cuối mùa vàng bay
(Hoa mua – Thanh Trắc Nguyễn Văn)


Anh còn nhớ thuở ấy em hay dỗi, hay hờn và hay khóc nhè lắm! Nghĩ cũng lạ, không hiểu sao một đứa con trai như anh lại cứ thích chơi chung với em. Mà chơi chung với em nào có vui thú gì đâu. Phải cùng em lò cò bẹt, rồi phải nhảy dây, phải đánh đũa... Nghĩa là phải chơi toàn trò chơi của đám con gái! Nhiều khi còn phải nhường hết cho em những cái thật phi lý nữa. Nhường cho em bầu trời, nhường cho em ánh trăng, nhường cho em những mảnh sao. Nhường cho em hết tất cả. Anh chỉ còn là bóng đêm!

Ngày xưa có một bến đò
Tuổi thơ cùng nhảy lò cò mà chơi
Có lần nước mắt em rơi
Tim tôi rụng xuống rối bời nỗi đau

Em giành một nhánh bông lau
Nhường em, nhường hết trăng sao trên trời.
(Ngày xưa – Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Chơi trò chơi trẻ con mãi cũng chán. Một chiều nọ hai đứa cùng quyết định cùng chơi trò chơi cô dâu chú rể.

Rồi tôi kết lá thành dây
Kết hoa vào lá, kết ngày vào đêm
Kết thành hoa cưới trao em
Vòng hoa tím mái tóc mềm bến sông
Cô dâu cười ửng má hồng
Dắt tay chú rể chạy rong khắp làng…
(Hoa mua – Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Con đường ngày xưa hai đứa mình cùng đi học cũng thế. Có nắng vàng, có bờ đê cỏ mượt, có hoa, có bướm, có lơ lững những tầng mây trắng như bông. Và đặc biệt là có em...

Con đường xưa đi học
Nắng mượt vàng chân đê
Có người em gái nhỏ
Từng buổi đợi nhau về.

Em một thời leo nhãn
Anh một thời lội sông
Một thời ôm cặp sách
Hát chạy rong trên đồng.

Con đường xưa đi học
Đôi bướm vàng chợt bay
Tóc em ngỡ là gió
Áo em ngỡ là mây.

Em một thời ép lá
Anh một thời làm thơ
Một thời nhặt phượng đỏ
Tiếng ve sầu lơ ngơ.
(Con đường xưa đi học – Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Hai đứa bắt đầu lớn dần lên. Và cho đến một ngày nọ anh ngây ngất vì đã phát hiện ra bên cạnh anh là một cô thiếu nữ xinh đẹp cứ như một Thiên sứ từ trên trời cao vừa đáp xuống cõi trần gian. Anh bỗng lơ ngơ như một một tên tội đồ trước một nữ phán quan trong trắng và băng khiết.

Em bông hồng Thiên sứ
Xuống từ miền trăng sao
Bầu má đỏ hồng đào
Tà áo dài hồng phấn
Để hồn ta lận đận
Để tình ta lao đao.

Ta tín đồ ngoại đạo
Ngàn năm chỉ biết yêu
Theo em Thiên sứ nhỏ
Tóc xõa dáng yêu kiều
Câu kinh em truyền đọc
Ta nghe toàn rong rêu!

Em thiên thần hờn dỗi
Nụ cười hồng xinh xinh
Ta trái tim nông nổi
Lệ nửa đời phiêu linh
Trước em xin sám hối
Ngơ ngẩn một u tình.
(Thiên sứ - Thanh Trắc Nguyễn Văn)





















































Thế rồi mình không còn chơi thân với nhau nữa! Để gặp được em những lúc sau này sao thật là khó? Tuy vậy anh vẫn có thói quen đứng chờ em sau những giờ tan học. Gặp để nói vài câu vu vơ rồi thôi vì anh có linh cảm em không còn thích anh trò chuyện và tỏ ra khó chịu mỗi lần phải gặp anh.

Ngày xưa nhớ tuổi học trò
Những chiều tan học mình chờ đợi nhau
Nhớ gì trong gió lao xao
Em cười trong mắt mà sao ngượng ngùng.

Sau em, tôi cũng ngập ngừng
Từng màu hoa phượng thẹn thùng rụng rơi
Bài thơ đã viết hết lời
Muốn trao lại ngại, ngại rồi không… trao!
(Ngày xưa nhớ tuổi học trò – Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Cuối cùng rồi em cũng tự quyết định lên thành phố học, bỏ lại anh và ngôi trường làng nhỏ bé của ngày xưa. Em cũng dần dần không còn về thăm quê đều đặn như những ngày đầu mới ra đi. Nghe đâu em đã có người yêu trên đó rồi và em đã chấp nhận lấy người ta, con của một đại gia giàu có nhất nhì thành phố...



Ngày xưa bảy sắc cầu vồng
Bây giờ mây trắng bềnh bồng trôi qua
Em giờ lên tỉnh học xa
Quên tôi, quên cả quê nhà nắng mưa
Nắng mưa là chuyện nắng mưa
Em xưa quên hết ngày xưa. Bao giờ?
(Ngày xưa – Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Anh cũng phải xa quê để đi làm ăn xa vì em cũng biết quê mình nghèo lắm. Nhưng khác em, anh vẫn nhớ và vẫn thường về thăm lại bờ sông, mái nhà, hàng giậu, ngôi trường, con đường làng cũ...



Anh có một ước mơ, với những kiến thức công nghệ mới và kinh nghiệm sản xuất có được từ những tháng năm tha hương lao động nơi đất người, anh sẽ đem về cùng bà con quê mình xây dựng lại làng quê nghèo. Khi đó mọi người sẽ tha thiết với quê hương hơn; sẽ không còn cảnh những đứa bé tuổi còn thơ mà đã mơ tưởng đến ánh đèn đô thị, để rồi một ngày nào đó sẵn sàng rời bỏ luôn nơi chôn nhau cắt rún. 
 
Đôi khi bước lại trên con đường đôi mình ngày xưa đã từng đi học anh lại nhói lòng vì nhớ đến em, nhớ đến những năm tháng đẹp của tuổi thơ chúng mình.

Con đường xưa đi học
Hai đứa giờ hai nơi
Em theo người xứ lạ
Anh lưu lạc phương trời.

Em quên thời áo trắng
Rơi nỗi buồn đâu đây
Con đường anh trở lại
Thăm thẳm một màu mây.
(Con đường xưa đi học – Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



--------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Họa thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trên lucbat.com (6)




















Tứ tuyệt thi hoạ tuần 12 năm 2011 (21/03/2011)

Tuần 12 – Năm Mới 2011, BBT Tứ tuyệt thi họa xin mời các tác giả và bạn đọc xa gần tham gia họa 4 câu trong bài thơ NẮNG MỚI của tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn (95 Đinh Tiên Hoàng, Q. Bình Thạnh, TP HCM, ĐT: 0913 115 094).

Chuyên mục rất mong các tác giả quen thuộc và tác giả mới nhiệt tình tham gia họa thơ. Và để bạn đọc có điều kiện thưởng thức hết các bài thơ họa, mong các tác giả tự mình biên tập trước và chọn lọc từ 1 đến 5 bài tâm đắc nhất gửi 1 lần qua cửa sổ phản hồi theo format dưới đây: Tên tác giả (chữ thường), TÊN BÀI THƠ (chữ IN HOA), 4 câu thơ tứ tuyệt:

Thanh Trắc Nguyễn Văn

NẮNG MỚI

Người về nhặt nắng mùa đông
Nhặt chiều lá rụng cuối dòng thơ xưa
Nhặt lời cỏ úa trong mưa
Nhặt màu mắt ướt một mùa qua sông.

Họa lục bát các vần: đông, xưa, mưa, sông


--------------------------------------------------------------------------------------

CÁC BÀI TỨ TUYỆT THI HOẠ:

26. Nguyễn Thị Cẩm Linh

NHẶT LÁ MÙA ĐÔNG
Tôi đi nhặt lá mùa đông,
Xếp lời hẹn ước bên dòng sông xưa.
Nhạt nhòa nét bút chiều mưa,
Dệt dòng thơ ấy cho vừa bến sông.