Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Thơ của bạn Kiều Huệ






























Kiều Huệ xin đồng cảm với tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn.
Chúc bạn thơ luôn thành công và có thêm nhiều sáng tác hay.

TÌM EM

               (họa bài thơ Tìm em của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Em đi còn nhớ ngõ quen
Đêm nay phố vắng ánh đèn hắt hiu
Ta đi giữa chốn cô liêu
Tìm em lo sợ bao điều ngổn ngang
Sao em nỡ bước vội vàng
Bỏ dòng sông cũ, đò ngang quê nhà
Hành trang một chuyến đi xa
Chân quê mộc mạc, lỡ ra lạc đường
Biết em mang nỗi sầu vương
Học tài thi phận con đường công danh
Mẹ cha vất vả không đành
Giã từ chốn cũ, thị thành em đi
Sóng đời trôi dạt phân ly
Thương em bỡ ngỡ trách chi phũ phàng
Nỗi buồn vợi vợi mênh mang
Tìm em về với xóm làng thân thương.


(Đã đăng trên trang web văn học Lục Bát Việt Nam ngày 18.06.2013)

Kiều Huệ

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

Kỷ niệm về bài thơ dịch Đôi khi





































Kỷ niệm về bài thơ dịch Đôi khi

Trong khoảng thời gian từ năm 1992 đến năm 1998, do lâu quá không còn nhớ rõ, tôi có chủ nhiệm một lớp 11. Lớp tôi khi đó có một em nữ sinh rất xinh đẹp. Bỗng nhiên em này nghỉ học một tuần không phép. Tôi vội đến nhà gặp em, hỏi ra mới biết em đang thất tình và em nói em không còn muốn đi học nữa. Em cũng không giấu diếm em có ý định "bỏ đi thật xa" để người đã ruồng bỏ em phải hối hận!

Thế là cả ngày hôm ấy tôi phải ở bên "cô học sinh tiểu thơ quý tộc" để thuyết phục vì gia đình em còn đang đi du lịch ở tận Đà Lạt, không có một người thân nào ở nhà. Trong thời gian ở nhà em tôi đã đọc cho em nghe bài thơ dịch Đôi khi (nguyên tác Sometimes của Sheryll Raquipiso). Không biết có phải nhờ bài thơ này hay không nhưng cuối cùng em cũng nguôi ngoai và tự quyết định đi học trở lại. Năm sau em tốt nghiệp ra trường và tôi được tin em cũng đã lập gia đình và sống hạnh phúc với chồng.

Bài thơ dịch Đôi khi từ đó đến nay đã được nhiều người chép đưa về Blog của mình. Họ chỉ đề tên tác giả Sheryll Raquipiso, mà quên mất dịch giả Thanh Trắc Nguyễn Văn!

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Thơ 0318: Gặp và xa










































GẶP VÀ XA
              (Tặng Lan Anh)
Gặp em giữa phố Sài Gòn
Mới hay trái đất thật tròn không vuông
Giờ tìm chỉ thấy trăng suông

Trách sao quả đất quá vuông không tròn!

2013

Thanh Trắc Nguyễn Văn
























-----------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã được đăng trên báo Giáo Dục và Thời Đại số 192, ngày 12.8.2013
* Bài thơ đã được đăng trên tạp chí Văn Nghệ Tây Ninh tháng 7 và 8 năm 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Chùm ảnh tiệc tiễn nhạc sĩ Nguyễn Trung

Tiệc tiễn nhạc sĩ Nguyễn Trung

Ly nước có ảnh của nhà thơ nữ Dung Thị Vân
























Từ trái qua phải: họa sĩ Nguyễn Chinh, Thanh Trắc Nguyễn Văn, vợ của anh Hùng,
anh Hùng (người yêu thơ), nhà thơ nữ Dung Thị Vân (người đứng, chủ nhà), nhà 
thơ Ngọc Tuyết, Tuyết Nga (vợ họa sĩ Nguyễn Chinh) Từ trái qua phải: họa sĩ 
Nguyễn Chinh, Thanh Trắc Nguyễn Văn, vợ của anh Hùng, anh Hùng (người yêu 
thơ), nhà thơ nữ Dung Thị Vân (người đứng, chủ nhà), nhà thơ Ngọc Tuyết, 
Tuyết Nga (vợ họa sĩ Nguyễn Chinh)

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

Những câu chuyện về gác thi






















Những câu chuyện về gác thi

1. Câu chuyện vui về số “đại quý”

Có một câu chuyện vui thế này. Ngày xưa có một chàng trai khôi ngô tuấn tú nghe đồn trên núi cao có một vị ẩn sĩ có có tài tiên tri, có thể “thượng thông thiên văn, hạ tri địa lý, trung tri nhân sự” nên chàng quyết lên núi tìm. Sau bao ngày vất vả chàng đã tìm được vị ẩn sĩ để xin hỏi về tương lai của mình. Vị ẩn sĩ ngồi trầm ngâm bên chàng hồi lâu rồi bất ngờ “phán” chàng có tướng số vô cùng đại quý! Ông nói tướng của chàng có tới ba điều rất quý.

Thơ 0317: Lục bát cà phê







































Lục bát cà phê
                      Viết tặng N.T.
Cà phê
Ai bảo cô đơn?
Nửa đêm trăng tắm chập chờn Hằng Nga.

Cà phê
Lời bỗng thật thà
Câu thơ chợt viết đúng là yêu em!

Cà phê
Sóng sánh trời quên
Khuấy tan rồi lại hiện tên một người.

Cà phê
Thắm bóng hồng tươi
Ngẩn ngơ uống cạn nụ cười em trao.

Cà phê
Người gặp chẳng chào
Đắng thơm ngọt nhạt lời nào cho nhau?
           
Cà phê
Vơi nửa ngụm sầu
Thời gian cong lại bạc màu khói bay...
 

2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























-----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 844, ngày 15.5.2013
* Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 25 (1127) năm thứ 23, ngày 20.7.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Bài thơ Con thạch sùng gãy lưỡi, một lời tiếc nuối không thể nói ra






















Bài thơ Con thạch sùng gãy lưỡi, một lời tiếc nuối không thể nói ra
 
Một dịp hữu duyên, thượng tuần tháng 6, tôi nhận được tập thơ “Huyền thoại người lái đò” của tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn. Lần giở từng trang thơ, tôi nhanh chóng bị cuốn hút vào những vần thơ, tuy cùng tác giả nhưng nhiều bài thơ lại mang nhiều cung bậc tình cảm khác nhau, nhiều thi hứng khác nhau. Và “Con thạch sùng gãy lưỡi” là một trong những bài thơ khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất.

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Thơ của bạn Lệ Mai












































Dửng dưng
               (họa bài thơ Trăng Cam Lâm của Thanh Trắc Nguyễn Văn) 
Dửng dưng người chẳng còn yêu
Câu hò hẹn cũ rong rêu mất rồi
Người về phương nhớ xa xôi
Để tôi với bóng hình tôi cuối chiều.

Cam Lâm xưa thả cánh diều
Mà nay giọt lệ cô liêu lạnh lùng
Nhìn trăng trăng bỗng lung linh
Nhìn ta ta bỗng thương mình ngu ngơ.


(Trang web Lục Bát Việt Nam ngày 27.4.2013)

Lệ Mai 

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trăng Cam Lâm
                     Viết tặng T.H.
Một chiều về lại Cam Lâm
Đi tìm tháng chín gió dầm dề mưa
Đâu rồi cái thuở ngày xưa
Chăn trâu, cắt cỏ, những mùa lội sông?
       
Tuổi thơ đốt khói đầy đồng
Thả diều mây trắng bềnh bồng ca dao
Hẹn cùng cổ tích trăng sao
Đuổi bầy đom đóm lạc vào đêm mơ.

Ngõ tre còn đó dại khờ
Ai xa ai tiễn, ai chờ ai yêu?
Câu thề giờ đã rong rêu
Càng thêm gặp gỡ càng nhiều dửng dưng.

Thì thôi trả hết quay lưng
Vầng trăng giữ lại để đừng quên quê
Người đi cỏ ướt chân đê
Nhớ trăng lại nhớ nẻo về Cam Lâm...
 

Nha Trang 2013
(Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 495, ngày 5.3.2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Thơ 0316: Pleiku buồn không em...











































Pleiku buồn không em... 
                           Viết tặng H.T.
Pleiku ngan ngát hương trà
Đi trong sương trắng ngỡ là áo em
Nhà nàng ngõ lạ giờ quen
Sao qua trăm buổi vẫn quên lối về?

Pleiku sóng sánh cà phê
Dốc lên, dốc xuống tóc thề xưa bay
Hạt mưa ai chuốt nhỏ gầy?
Tìm em đồi cũ lạnh đầy nhớ nhung.

Pleiku phố núi chập chùng
Nửa đêm buồn gảy bập bùng ghi ta
Biển Hồ chưa đến đã xa
Cúc quỳ rụng
Thoảng hương trà tóc em...


2012 
(Tuyển tập thơ Lộc Phát Nhâm Thìn - NXB Công An Nhân Dân 2012)  

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-----------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 469, ngày 21.8.2012
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 849, ngày 5.6.2013

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Lộc Phát Nhâm Thìn - NXB Công An Nhân Dân 2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Thơ 0315: Tặng Hồng Diễm







































Tặng Hồng Diễm

Vẫn là Hồng Diễm ngày xưa
Áo dài hồng bạch bốn mùa ngát hương
Em đi xa biệt mái trường
Thương trang giáo án nhớ thương một người...

2013

Thanh Trắc Nguyễn Văn





























----------------------------------------------------------------------------------------------------------
*Cô Hồng Diễm là giáo viên ngữ văn cũ của trường PTTH Võ Thị Sáu tp.HCM. Ngày xưa cô Hồng Diễm xinh đẹp như một đóa hoa hồng bạch - cô vẫn thường lên lớp với tà áo dài trắng. Hiện giờ cô Hồng Diễm đã cùng chồng chuyển sang kinh doanh.

Bài thơ tôi viết khi bất ngờ gặp lại cô Hồng Diễm trong buổi tiệc của một người bạn đồng nghiệp. Có một điều khá thú vị là tên của cô giáo xinh đẹp này lại trùng với tên  người vợ trước của tôi....