Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Vì sao học sinh chúng ta lại dở văn?

5 cô sinh viên trong phim Cà phê hí mắt
 


















VÌ SAO HỌC SINH CHÚNG TA LẠI DỞ VĂN?

1. Năm cô sinh viên dở văn:

Năm cô sinh viên “dở văn” này thật ra là năm nhân vật nữ chính trong bộ phim truyền hình “Cà phê hí mắt”. Đó là năm cô gái xinh đẹp trong phim có tên lần lượt là Tâm An, Minh Thi, Hạnh Chi, Tú Quyên và Hoài. Bộ phim “Cà phê hí mắt” do Hãng phim truyện Nhà Văn (VnFilm) sản xuất và được phát hình lần đầu tiên trên HTV9 vào khoảng tháng 8 năm 2012.

Cả năm cô gái trong phim đều là sinh viên ở miền đất tây nguyên, đều có cá tính và có ý chí tự lập rất cao. Họ gặp gỡ nhau, thấy thích nhau nên đã chơi thân với nhau và hợp lại với nhau thành nhóm Ngũ long công chúa.  Nhưng có lẽ do chỉ thích tự lập, do quá ham thích mở quán cà phê “Hí mắt” để sớm buôn bán nên cả năm cô gái đều không chịu trau dồi kiến thức văn học của mình, dù khi đó họ vẫn đang còn khoác trên người chiếc áo sinh viên. Tôi còn nhớ trong tập 7 của bộ phim có cảnh một cô gái nói: “Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa”, thế là cả bốn cô gái còn lại cùng thốt lên đồng tình: “Trời ơi, giờ này mà còn đọc thơ Nguyễn Trãi!”.




Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Cô Hoàng Bảo Tú Quỳnh và bài thơ Hoa quỳnh nở

 



















Cô Hoàng Bảo Tú Quỳnh và bài thơ Hoa quỳnh nở

Chuyện đã xảy ra cũng khá lâu, khoảng năm 2001. Cô Tú Quỳnh, giáo viên dạy toán trường PTTH Võ Thị Sáu, năm ấy còn rất trẻ đẹp, dù cô đã có chồng và một con.

Tối hôm đó tôi ở lại trường, một mình trong phòng giáo viên, đang nghĩ những tứ thơ đầu tiên cho bài thơ tứ tuyệt lục bát có tên là Hoa quỳnh, dự định sắp viết. Thơ tứ tuyệt chỉ có bốn câu nên rất cô đọng và cũng rất hàm súc. Câu thứ tư, cũng là câu kết của bài thơ tứ tuyệt, thường phải là câu thơ hay nhất để có thể khép lại bài thơ một cách thật hoàn hảo.

Tôi trăn trở mãi. Hoa quỳnh có màu trắng, đẹp, có hương, chỉ nở vào giữa đêm. Nếu bài thơ chỉ xoay quanh những ý đó thì không có gì đặc biệt, vì ai cũng đều biết, nhiều nhà thơ cũng đã viết rồi. Thơ hay phải là thơ có sáng tạo, biết khám phá những ý mới, biết tìm ra những hình ảnh mới mà chưa một ai nghĩ đến. Thế những ý mới, những hình ảnh mới của bài thơ sẽ là gì?

Đúng lúc này, như một điều kỳ diệu, cô Tú Quỳnh mở cửa phòng giáo viên bước vào. Theo thói quen cô cười rất tươi để chào đồng nghiệp. Tôi ngẩn người, vì trước ánh đèn sáng lấp lánh, cô Tú Quỳnh bỗng trở nên rất xinh đẹp. Sau lưng cô Tú Quỳnh là bóng tối của màn đêm đậm đặc nên càng làm hình dáng cô thêm nổi bật trước cửa ra vào của phòng giáo viên.

Tôi suy nghĩ rất nhanh. Hoa dù đẹp cách mấy cũng không thể đẹp hơn “hoa biết nói” được! Hoa quỳnh dù đẹp cách mấy cũng không thể đẹp hơn người đẹp tên Quỳnh được! Thế là ý thơ hình thành: hoa quỳnh dù đã nửa đêm nhưng vẫn chưa nở, hoa chỉ nở khi có “hoa biết nói” tên Quỳnh về đến. Lúc đó không phải chỉ là một mà có đến hai đóa quỳnh. Thế là bài thơ Hoa quỳnh nở ra đời. Tôi hạ bút viết rất nhanh:




Hoa quỳnh nở

Giữa đêm chỉ thoảng hương thơm
Cánh quỳnh vẫn khép như còn đợi ai
Em về lấp lánh sương mai
Môi cười, hoa nở ngát hai đóa quỳnh!

Thanh Trắc Nguyễn Văn


 

Bài thơ sau đó đã được nhanh chóng đăng trên Tạp chí Văn Nghệ CLB Sáng Tác Trẻ Tiền Giang, báo Xuân Nhâm Ngọ 2002. Cũng năm ấy tôi đã cho in bài thơ vào tập thơ riêng của tôi, Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002.

Năm 2005 bài thơ lại được nhà thơ Lê Bá Duy tuyển chọn in tiếp vào Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Tình Thi – NXB Đà Nẵng 2005 do chính anh chủ biên.

Ít lâu sau có một em học sinh trong trường Võ Thị Sáu đã đưa bài thơ Hoa quỳnh nở vào dẫn chứng trong bài luận văn của mình. Em tỏ ra rất tâm đắc bài thơ trên. Nhưng có lẽ em cũng không ngờ cô gái trong bài thơ lại chính là cô giáo Tú Quỳnh năm 2001. Không biết em học sinh đã tìm được bài thơ ở đâu? Cô Lê Kim Mai (giáo viên văn dạy lớp của em) đã cho tôi biết về điều thú vị trên.


Thanh Trắc Nguyễn Văn


Ảnh cô Hoàng Bảo Tú Quỳnh với học sinh năm 2013
 

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

Thơ 0333: Về Củ Chi



































Về Củ Chi 
                          Viết tặng T.L.
Nhớ người về Phước Vĩnh An
Thăm giàn thiên lý nắng vàng vàng hoa
Em giờ đi dạy học xa
Ngõ xưa qua mãi để mà cô đơn!

Ngựa ô chưa khớp đã hờn
Bay rồi chim sáo giữa cơn mưa chiều
Cầu tre gãy nhịp liêu xiêu
Thương con bìm bịp dập dìu bến sông.

Khói bay bay trắng cánh đồng
Đâu chiều tan học gió bồng bềnh mây?
Tóc em vướng cọng rơm gầy
Ta thành gốc rạ từ ngày em đi…
 

Tìm người về lại Củ Chi
Tìm trong giọt nắng những gì mùa thu
Ngỡ ngàng nghe tiếng ai ru
Câu ca thành khúc tương tư bao giờ?


                                            Củ Chi 2014

(Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 545, ngày 11.3.2014)

Thanh Trắc Nguyễn Văn








































-----------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 545, ngày 11.3.2014
+ Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ tp.HCM số 292, thứ năm ngày 13.3.2014

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Người giúp tôi yêu thích môn sử

Cô Văn Thị Hoa đang hướng dẫn cho các giáo sinh























Người giúp tôi yêu thích môn sử

1. Nghệ sĩ kể chuyện lịch sử

Tôi là một giáo viên vật lý, khi còn đi học tôi rất ghét môn sử. Khi về nhận nhiệm sở ở trường Võ Thị Sáu, tôi đã rất may mắn khi gặp được một giáo viên có rất nhiều kinh nghiệm đang dạy môn sử ở trường là cô Văn Thị Hoa.

Cô Văn Thị Hoa lớn hơn tôi năm tuổi nhưng cô lại là một nhà giáo rất vững vàng trên bục giảng và có rất nhiều kiến thức về chuyên môn. Trong tình hình hiện nay khi có nhiều học sinh tỏ ra rất chán ghét môn sử, thì ngược lại trong trường Võ Thị Sáu nhiều em lại tỏ ra rất thích được cô Hoa chủ nhiệm, rất thích giờ học sử của cô. Cô Hoa lúc nào cũng đem theo bên mình một giỏ xách, bên trong có hàng chục cuốn sách dày cộp có dán hình ảnh, hoặc các tư liệu về sử học mà cô đã dày công sưu tập được. Nhiều lần vô tình đi ngang lớp của cô đang thao giảng, tôi bắt gặp những ánh mắt vui tươi hớn hở của học trò khi các em đứng trước lớp hóa trang để chuẩn bị diễn một tiểu phẩm nhỏ nào đó về bài sử trong lớp.



























Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Thanh Trắc Nguyễn Văn và các bạn trong giới sáng tác (2)

Ảnh chân dung nhà thơ Ngọc Tuyết tại nhà riêng



























Chùm thơ của nhà thơ Ngọc Tuyết 

1. 
Chiếc gương buồn nằm ngủ
với vết xước vô tình
soi một thời quá khứ
dẫu không còn lung linh.


2.
Gió...
nhặt nắng...
đặt vào chiều...
chiều lầm lụi
tắt

Em...
liêu xiêu
nhặt tim mình
bỏ
trong thung nhớ

Mất
hút.


3.
Lấy Anh làm tâm
... Xoay 1 vòng
... Em có cả trái đất
Nhưng
...
Xoay 1 vòng trái đất
... Quay trở về
... Em lại lạc mất Anh! 


Nhà thơ Ngọc Tuyết