Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Thanh Trắc Nguyễn Văn ở Nha Trang 2013

Cùng bé Tí Nị tắm biển tại Khu du lịch Bãi Nhũ Tiên Nha Trang





























Bé Tí Nị vừa mới tắm biển xong





















Tại khách sạn Nha Trang




























Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

Thơ 0336: Bức tranh quê























Bức tranh quê

               I
Phòng triển lãm
Đầu xuân
Người người vây quanh
Trầm trồ
Người người vây quanh
Ngưỡng mộ
Một bức tranh
Dìu dịu màu xanh
Một bức tranh
Rực sáng
Nắng vàng long lanh
Một bức tranh
Vi vu
Gió mát trong lành...
       
Bức tranh quê
Có cô gái gieo mạ
Bàn tay lung linh như múa
Có đám trẻ mục đồng dưới nắng trời vàng lụa
Cỡi trâu bầy
Văng vẳng bài ca
“Ai bảo chăn trâu là khổ...”
Bức tranh diệu kỳ
Có mùi bùn
Mùi cỏ
Có lời thì thầm đất vỡ
Chân quê.
       
Một ngàn đô?
Không bán!
Mười ngàn đô?
Không bán!
Một trăm ngàn đô?
Không bán!
Một triệu đô?
Người họa sĩ kiêu hãnh:
Lắc đầu.
        

Bức tranh quê hương
Vẫn trên tường
Vẫn lấp lánh
Vẫn tỏa sáng những đêm thâu...
      
                       II
Mười năm sau
Người họa sĩ mở rương
Bức tranh chỉ còn một màu giấy trắng!
       
Ruộng đồng giờ đã hóa đất thổ cư
Đám trẻ chăn trâu phải sống bằng nghề mời vé số
Cô gái gieo mạ xưa
Mở quán
Giữa bóng người lố nhố
Bưng cho khách những ly cà phê buồn
Sóng sánh giọt ưu tư.
       
Con đường làng cũng vắng hẳn tiếng ru
Chỉ mở toàn nhạc xập xình
Gào la
Ái ố!
Bức tranh quê theo thời gian nát vỡ
Màu sắc chập chờn trong ánh sáng
Thực
Hư...
       
Người họa sĩ già
Lặng lẽ
Đóng đinh treo
Rơi từ bức tranh
Trong veo
Hai giọt nước mắt!
                

2008
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-----------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

Cô Lê Thị Thu Hằng và bài thơ Hát ghẹo
































Cô Lê Thị Thu Hằng và bài thơ Hát ghẹo

Cô Lê Thị Thu Hằng là một cô giáo dạy học môn anh văn ở trường THPT Võ Thị Sáu. Trong một lần ra miền Bắc vào mùa hè năm 2012, cùng vợ chồng cô, tôi vô tình được biết quê hương của cô Thu Hằng ở Phú Thọ. Lúc đó tôi chợt nhớ tôi đã từng được dự và nghe say mê những đêm Hát ghẹo, một loại dân ca vô cùng đặc sắc ở làng Nam Cường, xã Thanh Uyên thuộc tỉnh Phú Thọ.

Đã có rất nhiều tư liệu viết về Hát ghẹo, nhưng mỗi tư liệu đều có chút ít khác biệt. Điều này cũng dễ hiểu vì Hát ghẹo xuất phát từ nền văn học dân gian nên có rất nhiều dị bản. Hát ghẹo cũng như Hát xoan là sản phẩm riêng của tỉnh Phú Thọ, thuộc miền đất cố đô Phong Châu, kinh đô xưa của nước Văn Lang.

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Thanh Trắc Nguyễn Văn và các bạn trong giới sáng tác (3)

Từ trái qua phải: Chị Nga (vợ của họa sĩ Nguyễn Chinh - họa sĩ Nguyễn Chinh
- nhà văn Nhật Chiêu - Thanh Trắc Nguyễn Văn - nhà thơ Diệp Vy (từ Đà Lạt

xuống) tại nhà riêng của nhà thơ Dung Thị Vân cuối tháng 3 năm 2014


















Chị Nga (vợ họa sĩ Nguyễn Chinh) - nhà thơ Dung Thị Vân - nhà văn Nhật Chiêu -
Thanh Trắc Nguyễn Văn - nhà thơ Diệp Vy

















Nhà thơ Dung Thị Vân - chị Nga (vợ họa sĩ Nguyễn Chinh) - nhà văn Nhật Chiêu -
nhà thơ Diệp Vy - Thanh Trắc Nguyễn Văn






















Nhà văn lão thành Nhật Chiêu (cũng là nhà nghiên cứu về thơ Haiku, là giảng viên
trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn) - Thanh Trắc Nguyễn Văn























Thanh Trắc Nguyễn Văn và anh Nguyễn Hồng Xuân (là một trong những người
sáng lập ra group Thơ Say trên Facebook). Ảnh chụp khoảng tháng 3 năm
2014 tại quán Nghêu Ngao

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Thơ của bạn Nguyễn Thanh Tiên

 



















Tiên Nữ về trời
                  (Họa bài thơ Tiên Nữ về trời)
Em là Tiên Nữ xuống trần
Cưỡi mây lượn gió phiêu bồng núi sông
Gặp anh thề hẹn đêm đông
Áo tiên cởi lốt lấy chồng nhân gian...

Ngờ đâu năm tháng dở dang
Cõi yêu chỉ thấy lệ tràn đắng cay
Thôi đành xa cách chân mây
Đau xưa gói lại...
Em bay về trời...

Nguyễn Thanh Tiên


--------------------------------------------------------------------

Tiên nữ về trời

Trách ta sao quá vô tình
Bao năm tiên ở với mình không hay
Xuôi thuyền đi khắp đông tây
Tìm bao hư ảo để nay ngỡ ngàng.

Mải mơ bóng nguyệt lầu vàng
Tỉnh ra thì đã lỡ làng còn đâu
Uổng câu tát biển mò châu
Sợi tơ bỏ lạnh rơi sầu đáy sông.

Bao năm kinh sử nằm lòng
Sao không nhớ hiểu cành hồng ai trao?
Mắt tường biển rộng trời cao
Lại không nhìn thấy nụ đào trên cây!

Để giờ gió lạnh chân mây
Nàng tiên nữ ấy đã bay về trời
Sông xưa bên lở bên bồi
Bao nhiêu mộng cũ tan rồi em ơi!

1994
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




 

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Phổ nhạc Con đường xưa đi học, nhạc: Viết Hùng

 



































Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chân thành cảm ơn nhạc sĩ Viết Hùng đã viết tặng nhạc phẩm Con đường xưa đi học, phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Thanh Trắc Nguyễn Văn chúc nhạc sĩ Viết Hùng sẽ luôn có thêm nhiều sáng tác mới và hay hơn nữa.

























CON ĐƯỜNG XƯA ĐI HỌC

Con đường xưa đi học
Nắng mượt vàng chân đê
Có người em gái nhỏ
Từng buổi đợi nhau về.

Em một thời leo nhãn
Anh một thời lội sông
Một thời ôm cặp sách
Hát chạy rong trên đồng.

Con đường xưa đi học
Đôi bướm vàng chợt bay
Tóc em ngỡ là gió
Áo em ngỡ là mây.

Em một thời ép lá
Anh một thời làm thơ
Một thời nhặt phượng đỏ
Tiếng ve sầu lơ ngơ.

Con đường xưa đi học
Hai đứa giờ hai nơi
Em theo người xứ lạ
Anh lưu lạc phương trời.

Em quên thời áo trắng
Rơi nỗi buồn đâu đây
Con đường anh trở lại
Thăm thẳm một màu mây.

1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)
 

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Thơ 0335: Mộng du

 

















Mộng du

Mộng du lạc cõi vô hình
Bay cùng quỹ đạo là mình hay ta?

Mộng du tìm chốn phù hoa
Gặp em không nhớ gặp ma hay người!
        
Mộng du với những nụ cười
Ta mang mặt nạ chôn vùi nỗi đau.

Mộng du lên tận trăng sao
Tỉnh say dốc rượu rưới vào sông Ngân.

Mộng du làm hạt bụi trần
Nổi trôi ta nhặt những vần thơ rơi.

Mộng du tìm giọt sương trời
Gieo mưa nhân ái xuống đời đảo điên.

Mộng du hóa đá tọa thiền
Sân si trả hết oan khiên cuộc tình.

Mộng du chạy khỏi bóng mình
Phục sinh đón lại một hình hài xưa.

Trời đã lạnh
Mưa bỗng thưa
Nửa đêm thức giấc ai vừa mộng du?


2011
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò – NXB Hội Nhà Văn 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















---------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ tuyển Thơ Trẻ.com - NXB Hội Nhà Văn 2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò – NXB Hội Nhà Văn 2013

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Cảm nhận bài thơ Tháng ba của Thanh Trắc Nguyễn Văn









































Cảm nhận bài thơ Tháng ba của Thanh Trắc Nguyễn Văn 

Mỗi một kết thúc đã hàm chứa sẵn trong đó một sự bắt đầu, như biểu thị của một vòng tròn nhân duyên bất tận của đất trời, cũng như của lòng người; như hạt giống chết đi không phải bị tan mất vào cõi hư vô, mà là để hoài thai chuẩn bị cho ra đời một chùm hạt mới, theo quy trình mặc định nối giống muôn đời...

Cuối Xuân – Đầu Hạ.

Cái nhịp vang vang của thiên nhiên muôn thuở nhẹ nhè đập vào cảm xúc của thi nhân, để bật ra biết mấy vần thơ THÁNG BA mướt mải – trong tâm hồn thi sỹ Thanh Trắc Nguyễn Văn – những rung động tiềm tàng, sâu kín mà khỏe khoắn, mạnh mẽ, chao chòng... như những nốt nhạc diệu kỳ lả lướt trong nắng mới tinh khôi, vàng rộm...

Tháng ba mùa hạ sớm
Bút bi tím làm thơ
Sợi buồn nghiêng lấp lánh
Trang giấy bỗng thẩn thờ.

Nắng Hạ về sớm nên quyện lẫn với hương sắc còn sót lại ít nhiều của hồn Xuân phả nồng đượm lên trang giấy của lòng, với những điểm xuyết hạt tím li ti của huyền mơ và lãng mạn, khiến nguồn thơ chùng xuống, trầm bổng trong tiếng đồng vọng xa xăm, mê ảo của miền nhớ lượn về.

Tháng ba tròn giọt nhớ
Rơi miền ký ức xưa
Một chiều qua lối đó
Áo em mờ trong mưa.

Như chút thoáng nhớ về ngời Xuân dần mờ phai nhân ảnh, lòng chớm Hạ bâng khuâng vô cớ. Thấp thoáng trong miền sương quá vãng, dáng ai kia như gọi như mời, như tưới đẫm giọt nồng kỷ niệm trên trang giấy mở ngỏ lòng thơ.

Tháng ba mùa xuân vọng
Vỡ tiếng cười pha lê
Tung tăng đàn bướm trắng
Ngơ ngác bước ai về.