Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Thơ 0338: Thơ viết bên bờ sông Vàm Cỏ






















Thơ viết bên bờ sông Vàm Cỏ
                                    Viết tặng T.T.
Ngày anh về
Cổ tích đã đi xa
Mây trắng quá nhớ ngày xưa đi học
Thương cô Tấm hóa trái thị vàng đơn độc
Nhà vua không đi tìm
Còn bà lão nơi đâu?

Ngày anh về
Hoa cúc tím đã chìm sâu
Bờ sông Vàm Cỏ dòng lục bình trôi líu ríu
Tiếng đàn vọng cổ giữa chừng sao lạc điệu
Dây đứt rồi
Ta sẽ lại chờ nhau?

Cỏ thu vẫn vàng
Nắng tháng chín vẫn lao xao
Anh đi tìm lại một giọng ca màu mắt biếc
Chim quyên mất bạn
Chim quyên sầu
Chim quyên kêu thảm thiết
Em phương nào?
Ngựa ô khớp bạc vẫn còn đây...
                                           

(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-----------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 567, ngày 12.8.2014
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 38, năm 2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Hai câu chuyện nhỏ mà không nhỏ

Lời nói đầu: 
Bài viết đã đăng lần lượt trên báo Văn Nghệ tp.HCM số 310, ngày 17.7.2014 (với bút danh Nguyễn Nguyên Nguyên) và trên báo Văn Nghệ Công An số 228 (328), từ ngày 21.7 đến 4.8.2014 (với bút danh Thanh Trắc Nguyễn Văn); nói về việc tận thu thuế của ngành giáo dục đối với những giáo viên khi họ đi gác thi và chấm thi tốt nghiệp. Ai cũng biết giáo viên là những người có thu nhập rất thấp so với những ngành nghề khác, nhưng ngành giáo dục vẫn tận thu thuế không thương tiếc. Điều đáng nói là khi thu thuế chẳng ai đưa cho những người giáo viên bị thu thuế tội nghiệp một tờ biên lai nào cả. Không có biên lai thu thì họ sẽ không có chứng từ để đi hoàn thuế được, và số tiền thu này nếu nhân lên cho số giáo viên đi chấm thi và gác thi sẽ là một số tiền không nhỏ nhưng không ai biết chúng sẽ về đâu?



























Hai câu chuyện nhỏ mà không nhỏ
 
1. Câu chuyện của những người đi chấm thi

Từ đầu năm 2009, thuế thu nhập cá nhân bắt đầu được áp dụng tại Việt Nam. Những nhà doanh nghiệp phải lo lắng về thuế suất là điều hiển nhiên, nhưng ít ai biết được những người có thu nhập rất thấp như các nhà giáo cũng lo lắng không kém, vì thuế thu nhập cá nhân cũng có ảnh hưởng không ít đến đồng lương còm cõi của họ.

Trước năm 2014, khi đi gác thi và chấm thi Tốt nghiệp trung học phổ thông (khoảng tháng sáu hàng năm), các nhà giáo đều phải đóng thuế thu nhập. Theo quy định thuế thu nhập vãng lai lúc đó, ai được lãnh tiền bồi dưỡng trên một triệu đồng là phải đóng thuế 10%. Các nhà giáo đều nghiêm túc đóng thuế và nộp thông tin mã số đầy đủ, nhưng không mấy ai được hoàn thuế vì khi thu thuế chẳng ai đưa cho cá nhân họ một tờ biên lai nào cả. Lại thêm bản tính các nhà giáo chỉ là những người thích dạy học chứ không thích tủn mủn chạy đi chạy lại lên phòng thuế chỉ vì mấy trăm ngàn đồng, không đáng là bao so với các ngành nghề khác.











































Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Cảm nhận bài thơ Cơn sốt đất

 




























Cảm nhận bài thơ Cơn sốt đất của Thanh Trắc Nguyễn Văn
Người bình: Huỳnh Xuân Sơn

Khi ta ở, chỉ  là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn. 

(Tiếng Hát Con Tàu - Chế Lan Viên)

Hay: 


“Đất vắng cây đất ngừng ngừng hơi thở… 
Cây thiếu đất cây sống sống với ai?” 
(Tình cây và đất - Tô Thanh Tùng)

Có lẽ bất cứ ai trong mỗi chúng ta khi nghe những câu thơ, lời hát ấy ít nhiều đều có cảm xúc bồi hồi nhớ về những nơi mình đã đi qua, đã ở lại; được đánh dấu bằng những địa danh mang tên Đất, tên Nước. Đất đã đi vào thơ vào nhạc chính là tình thơ, ý nhạc dạt dào tình cảm, ca ngợi vẻ đẹp của quê hương.

Vậy mà hôm nay tôi rất ngỡ ngàng gặp một tâm trạng của thầy giáo nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn. Anh viết về Đất… Bài thơ có tựa đề:


-----------------------------------------------------------------------

Cơn sốt đất

Khi ta về cơn sốt đất đang cao
Đồng tiền quẳng ra trên những đống gò ao bãi
Quán xá lềnh khênh
Nhạc tình rơi vãi
Giữa dòng đời ai nghiêng ngả
Ngả nghiêng?

Từng ngôi nhà hối hả mọc chông chênh
Vội thay mặt chủ sau mỗi lần được giá
Vườn ruộng ông cha giờ cháu con đem mặc cả
Tấc đất tấc vàng
Trong hai tiếng bán buôn.

Khi ta về nước mắt mẹ đang tuôn
Một hố lầy hoang cũng giật giành xỉa xói
Anh em nhìn nhau nghi ngờ soi mói
Chửi rủa trước nhà
Dao búa sau lưng.

Mẹ một đời người vẫn buôn thúng bán bưng
Thương đàn cháu đói lại đường xa chạy gạo
Đất chưa hóa vàng đã từng giờ rỉ máu
Bao nhân nghĩa cuộc đời theo nước lã trôi sông.

Khi ta về biết em nhớ hay không?
Hàng dâm bụt tuổi thơ đã không còn đó nữa
Một bức tường vôi mảnh chai găm tua tủa
Ngăn trở lòng người
Cứa nát những vì sao.

Ta bàng hoàng nghe vị đắng nỗi đau
Đất cao giá biến nụ cười em băng giá!
Người yêu cũ nay bỗng dưng xa lạ
Hỏi tại người
Hay tại đất
Mẹ ơi?

2000
(Tuyển tập thơ Dấu Cỏ Người Xa – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2004)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


-----------------------------------------------------------------------


 























Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Cô Đinh Thị Yến Phương, người mẫu thơ số 1











































CÔ ĐINH THỊ YẾN PHƯƠNG NGƯỜI MẪU THƠ SỐ 1

Cô Đinh Thị Yến Phương là một cô giáo xinh đẹp dạy môn toán ở trường THPT Võ Thị Sáu, cô về trường công tác khoảng năm 2003. Ở trường Võ Thị Sáu, cô Yến Phương là người mẫu thơ số một của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Các bài thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn viết tặng cho cô như: Tìm xuân, Van em đừng qua cổng, Chải tóc, Vay tình đều may mắn được các báo và tạp chí đăng ngay khi tác giả vừa mới gửi bài đến. Cô Yến Phương cũng chính là nguồn cảm hứng để Thanh Trắc Nguyễn Văn viết hai câu thơ vui:

“Nơi Yến Phương đã bỏ đi: tất cả hoa hồng đều hóa đá
Khi Yến Phương trở lại: tất cả đá lại hóa hoa hồng”.

Sau này khi in trong tập thơ riêng Giọt Lệ Trăng (NXB Văn Nghệ 2010), hai câu thơ được sửa nghiêm túc thành:

“Nơi tình yêu đã bỏ đi: tất cả hoa hồng đều hóa đá
Khi tình yêu trở lại: tất cả đá lại hóa hoa hồng”.
(Thơ tình hai câu, Giọt Lệ Trăng – NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn sáng tác bài thơ Van em đừng qua cổng khoảng năm 2006. Năm đó Thanh Trắc Nguyễn Văn và Kim Hiền (tên người vợ sau) vừa mới quen nhau và hẹn nhau đi chơi lần đầu tiên ở Đầm Sen thì gặp cô Yến Phương cũng đang thi hát tại đây. Được cô Yến Phương chúc phúc nên Thanh Trắc Nguyễn Văn viết bài thơ này là để tặng riêng cho cô, xem như là một món quà nhỏ cảm ơn.

Bài thơ Van em đừng qua cổng được tác giả bố cục khá công phu với bốn khổ thơ nêu lên bốn đặc điểm khả ái của cô Yến Phương: mái tóc dài luôn thoang thoảng mùi hương (khổ thơ 1), môi hồng lúc nào cũng chúm chím cười (khổ thơ 2), cô hát rất hay và là giọng ca chính của trường Võ Thị Sáu trong khoảng thời gian từ năm 2003 đến năm 2007 (khổ thơ 3), cô bận áo dài rất đẹp vì có dáng xinh xinh như người mẫu (khổ thơ 4). Bài thơ nhanh chóng được báo Tài Hoa Trẻ đăng, được diễn đàn văn học Văn Trẻ bình chọn là một trong những bài thơ hay nhất năm 2007, bài thơ cũng được một nhạc sĩ nghiệp dư “ái mộ” cô Yến Phương phổ nhạc (năm 2008)

Bài thơ Van em đừng qua cổng không may là một trong những bài thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn bị "cầm nhầm" nhiều nhất. Nhiều "nhà thơ" trong các diễn đàn văn học rất hồn nhiên đã đem bài thơ này đi "tặng" các bạn gái của họ rồi ký tên của họ dưới bài thơ (!). Thanh Trắc Nguyễn Văn nhiều lần đã phải vào các diễn đàn thơ trao đổi cùng các admin quản lý diễn đàn để xác nhận lại bản quyền tác giả.

------------------------------------------------

Van em đừng qua cổng

Van em đừng qua cổng
Tóc mềm đừng thả hương
Ta va vào vấp ngã
Ngàn năm sẽ nhớ thương!

Van em đừng qua cổng
Đung đưa một tiếng cười
Ta sợ chòng chành đắm
Bởi cánh môi hồng tươi!

Van em đừng qua cổng
Hát vu vơ nhạc buồn
Ta dại khờ đâu biết
Nước mắt tròn hay vuông?

Van em đừng qua cổng
Thả bay màu áo dài
Kẻo chiều thu vướng lại
Vạt nắng vàng không phai!

Van em đừng qua cổng
Sao giờ em chưa qua?
Ta vo buồn đứng níu
Hoàng hôn trước hiên nhà...

Van em đừng qua cổng
Kìa ai hóa đá chờ
Mảnh sao đêm mọc muộn
Rủ một người làm thơ.

Van em đừng qua cổng
Em ơi đừng qua cổng...

2006
(Tập thơ Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




Cô Yến Phương năm 2014