Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Đọc tập thơ Tình như sương khói của Dung Thị Vân

 







































Vài dòng cảm nhận khi đọc tập thơ
                 Tình như sương khói của Dung Thị Vân

Nhận được tập thơ Tình như sương khói của nhà thơ nữ Dung Thị Vân tặng, chỉ cần đọc vài trang đầu tôi dường như cảm nhận được ngay  cái sương khói mông lung, bồng bềnh của cao nguyên Lâm Viên, nơi Vân đã từng sinh sống và lớn lên.

Tập thơ Tình như sương khói, được nhà xuất bản Hội Nhà Văn cấp giấy phép xuất bản năm 2014, có khoảng 50 bài thơ của Dung Thị Vân sáng tác trong những năm gần đây, in trên giấy trắng dày. Bìa tập thơ là do họa sĩ Nguyễn Chinh thiết kế rất đẹp, cả bìa trước và bìa sau đều có ảnh của Vân. Riêng bìa trước tập thơ là bức họa chân dung Dung Thị Vân, một vẻ đẹp nữ tính thật đằm thắm ẩn hiện lung linh dưới nét vẽ tài hoa của họa sĩ Nguyễn Chinh.

Nhà thơ Dung Thị Vân ngoài bút danh là tên thật, Vân còn thường sử dụng hai bút danh khác là Lan Chi và Dung Vân. Quê Vân ở Đức Trọng, rất gần thành phố ngàn thông Đà Lạt. Vân vẫn thường kể, mỗi khi có dịp về Đức Trọng, Vân lại đi xe gắn máy vượt đèo Preen để lên thăm thành phố mộng mơ Đà Lạt, thăm những vườn hoa của Đà Lạt, thăm cái “sương khói” mờ ảo của Đà Lạt.

Tôi cũng đã nhiều lần đến Đà Lạt, cũng đã nhiều lần đi lang thang quanh hồ Xuân Hương để tận hưởng cái cảm giác mát lạnh đến thú vị, cái cảm giác cô đơn nhưng cũng đầy tính lãng mạng của thành phố du lịch nổi tiếng này. Không cần nói nhiều, bạn bè của Dung Thị Vân đều biết Vân rất yêu hoa và yêu Đà Lạt da diết đến độ nào. Vân về lại Đà Lạt cũng là về lại kỷ niệm của một “mối tình sương khói” xưa:

“Chiếc áo năm nào màu xanh không còn nữa
Tiếng ve kêu biền biệt từ lâu
Anh không hái cho em chùm hoa màu nắng hạ
Nên hoàng hôn hiu quạnh nửa cuộc tình”.
(Về lại tuổi hẹn hò)






































Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Thơ họa của bạn Ngọc Ẩn Nhi Huyền

 






































Suối Tiên
                   (họa bài thơ Suối Tiên của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
 "Đào Viên -Thi Các" gặp Tiên
Đường Thi xướng họa thỏa nguyền xiết bao
Những còn chưa rỏ âm hao
Hóa thân kiếp trước Tiên nào đầu thai.

Ta gặp nàng,
chốn trần ai
Duyên thơ khắng khít dãn dài một năm
Trăng Thu
xế bóng, xót thầm
Thời gian
thơ mãi
đượm nồng tình em.

Ngọc Ẩn Nhi Huyền 


Nguồn: bài thơ họa đã đăng trên trang Lục Bát Việt Nam ngày 23.10.2014



















  

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Thơ 0340: Đi tìm câu hát Trương Chi

 





















Đi tìm câu hát Trương Chi

Gánh thơ lục bát đi tìm
Câu Trương Chi hát rơi chìm đáy sông
Người xưa sương khói bềnh bồng
Tiếng yêu vụn vỡ cuối dòng đơn côi.

Mơ duyên thả lưới sao trời
Trăm năm lại vớt toàn lời tương tư!
Thuyền tình đắm bến trăng lu
Đau thương vọng giữa khói mù thời gian.

Này đây khúc hát bẽ bàng
Tiểu thư gặp kẻ cơ hàn đói cơm
Ngậm ngùi thân phận rác rơm
Ôm gương mặt quỷ mộng thơm hoa lài!

Còn đây tiếng sáo lạc loài
Đung đưa màu nhớ, đong đầy giọt đau
Bổng trầm chạm đến trăng sao
Kìa ai áo lá tan vào hư vô…

Đi tìm vấp phải câu thơ
Câu ca cổ tích đến giờ chưa tan
Người xưa khóc với trăng vàng
Còn ta lệ ứa khóc chàng Trương Chi…


2014
(Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 38, năm 2014)

Thanh Trắc Nguyễn Văn








































------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 38, năm 2014

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Chuyện tình tự kể

 





























Chuyện tình tự kể 

I
Năm 1983, lúc đó tôi vừa  tròn 21 tuổi, đang học Đại học Sư Phạm năm thứ ba. Nghe lời một cô bạn thân cùng lớp rủ, tôi và cô bạn đã cùng đạp xe đi coi bói ở một ngôi nhà nằm sâu trong một cái hẻm lầy lội của quận Gò Vấp

Thầy bói là một bà già mặt mày nhăn nheo, coi bói bằng bài tây, coi chỉ tay và bấm tử vi (nhiều tài dữ a!). Khi xem cho cô bạn tôi, không hiểu bà đã nói thế nào mà gương mặt của cô bạn tôi cứ đờ ra vì thán phục! Sau khi trả tiền xong, cô bạn tôi nghe lời bà thầy vội vã đạp xe đi tìm người yêu để "năn nỉ" cưới gấp (?).

- Nếu không sẽ hối hận không kịp!

Cô bạn giải thích xong là chạy biến ngay. À, bà già này ngoài nghề coi bói còn kiêm thêm làm "chuyên gia tư vấn về tình yêu" đây!

Bà ta hỏi tôi muốn coi gì. Tôi nói muốn coi về tình duyên. Bà ta nhìn mấy lá bài rồi phán:

- Số của cậu đào hoa lắm, đến năm 24 tuổi cậu sẽ cưới được vợ thôi!

- Bà nói tuổi tây hay tuổi ta?

- Tôi coi bằng bài tây dĩ nhiên nói tuổi tây cho cậu dễ tính!

- Vợ tôi đẹp không bà?

Bà thầy bói gật gù:

- Vợ cậu đẹp và dễ thương lắm!

- Thế bà có biết cô ấy đang làm gì ở đâu không?