Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Phổ nhạc: Khúc hát hoài hương, nhạc: Trần Anh Quân































Xin giới thiệu nhạc phẩm Khúc hát hoài hương của bạn Trần Anh Quân được đăng trên báo Áo Trắng số 96 năm 1997. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ Khúc hát nhớ quê của Thanh Trắc Nguyễn Văn

























KHÚC HÁT NHỚ QUÊ

Mình hát lời của gió
Từ năm tháng bồng bềnh
Có con đường đi học
Nhịp cầu tre chông chênh.

Mình hát lời của nắng
Từ hương rạ nồng nàn
Anh gọi tìm ký ức
Cánh cò chiều lang thang.

Mình hát lời của đất
Từ hạt lúa bùn non
Tuổi thơ em đốt cỏ
Khói mênh mông trên đồng.

Hai năm vào đại học
Hai năm mình xa quê
Bài ca hai đứa hát
Nghe dòng kênh nước về.

Thành phố thành nỗi nhớ
Vang buồn nghe nôn nao
Đâu lũy tre xanh biếc
Rì rào ngát hương cau?

Chiều nay ký túc xá
Nắng thu vàng mông lung
Nhớ quê em ngồi hát
Tiếng đàn anh bập bùng...

1996
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn









































Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Cô Lê Kim Mai và màu áo dài vàng trong bài thơ Xuân đến
































Cô Lê Kim Mai và màu áo dài vàng trong bài thơ Xuân đến

Một ngày thượng tuần tháng giêng năm 2008, tết Nguyên Đán khi ấy còn rất xa, khoảng hơn một tháng nữa mới đến. Gió sân trường buổi sáng lại lành lạnh nên hầu hết ai nấy đều nghĩ trời vẫn còn đang mùa đông. Học sinh trường THPT Võ Thị Sáu trong lớp vẫn miệt mài học tập, các em ngồi trao đổi với nhau về những công thức toán, những đoạn văn biểu cảm.

Cũng như bao giáo viên khác, sau khi nghe tiếng chuông đổi tiết, tôi vội vã lên lớp. Khi vừa ra khỏi cầu thang lên lầu một thì tôi gặp cô Lê Kim Mai, tổ trưởng tổ văn, với tà áo dài màu vàng sáng tha thướt đi ngược chiều. Tôi bỗng thú vị khi phát hiện tên của cô: Kim Mai, lại là tên của một loại hoa đẹp nổi tiếng báo hiệu mùa xuân về. Và không hiểu trùng hợp thế nào hôm ấy cô lại bận áo dài vàng dễ khiến người ta liên tưởng đến hoa mai.


Thế là trong đầu tôi bỗng bật lên hai câu thơ:
"Cô giáo Mai áo dài vàng lên lớp
Kìa mùa xuân bỗng đến bất ngờ!"


Tuy nhiên câu thơ hình có vấn đề vì chữ Mai bị chìm khuất trong đống từ ngữ khiến hình ảnh chủ thể báo hiệu mùa xuân bị nhạt nhòa không rõ.


Thế là tôi ngắt dòng biến hai câu thơ thành ba dòng thơ:
"Cô giáo Mai
Áo dài vàng lên lớp
Kìa mùa xuân bỗng đến bất ngờ!"


Câu thơ lần này đã làm tôi rất hài lòng vì đã hiện rõ hình ảnh cô giáo Mai với tà áo dài vàng. Cô giáo Mai cũng chính là hoa mai. Cô vào lớp dạy học cũng chính là đem mùa xuân tương lai đến cho các em!


Sau đó tôi bị "bí" liên tiếp mấy ngày vì không tìm được những câu thơ tương xứng để nối vào ba dòng thơ trên. Một lần khi đi ngang qua lớp của cô Kim Mai dạy, nghe tiếng của cô đang ân cần giảng bài cho học sinh; tôi liền chợt nhớ đến đại thi hào Nguyễn Du và Truyện Kiều mà trong những lần trò chuyện với tôi, cô vẫn thường hay đề cập.
 

Ý thơ lập tức tuôn ra ngay và tôi hoàn thành được trọn vẹn khổ đầu của bài thơ:
"Cô giáo Mai
Áo dài vàng lên lớp
Kìa mùa xuân bỗng đến bất ngờ!
Bài giảng mới nồng nàn hương nắng mới
Vọng tiếng đàn Kiều lấp lánh sáng trang thơ."


Chỉ vài phút sau đó tôi hoàn tất rất nhanh khổ thứ hai và khổ thứ ba của bài thơ. Tôi đặt tựa cho bài thơ có tên là Xuân đến. Bài thơ sau đó đã được đăng trên trang web văn học Đất Đứng, rồi in trong tập thơ Giọt Lệ Trăng (NXB Văn Nghệ 2010). Gần đây nhất trong số báo đặc biệt chào mừng ngày 20.11.2014, báo Giáo Dục Và Thời Đại cũng đã đăng lại bài thơ này. Tất cả sách và báo có in bài thơ Xuân đến tôi đều có ký tặng cho cô Kim Mai để làm quà lưu niệm.