Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Phổ nhạc: Đà Lạt ta về, nhạc: Triều Châu











































Xin giới thiệu nhạc phẩm Đà Lạt ta về của nhạc sĩ Triều Châu. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ Đà Lạt ta về của Thanh Trắc Nguyễn Văn.







ĐÀ LẠT TA VỀ
 
Đà Lạt ta về tìm trái thông
Tìm thông chợt thấy má em hồng!
Má em hồng quá thông không rụng
Rụng xuống hồn ta chút gió dông!

Đà Lạt ta về tìm trái mơ
Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!
Giận mình sao cứ lơ mơ mãi
Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!

Đà Lạt ta về tìm trái tim
Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm?
Em nhặt được không thì trao lại
Thương giùm gã ấy mắt lim dim!

Đà Lạt 1995
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

Thơ 0343: Quê nghèo

 





































QUÊ  NGHÈO

Một hôm gom nắng ta về
Gặp em ngồi xõa tóc thề dưới hiên
Tang bồng còn được chút duyên
Trao em mừng thấy cười nghiêng má hồng.

Một hôm gió lạnh bờ sông
Thương cha mòn mỏi gánh gồng hoàng hôn
Con tôm cái tép quá khôn
Vớt lên chỉ thấy mảnh hồn rong rêu.

Một hôm nghe tiếng quạ kêu
Nửa đêm thao thức chị khêu ngọn đèn
Người đi biền biệt nhớ quên
Thủy chung hóa lá rụng thềm cuối thu.

Một hôm nhớ giọng mẹ ru
Con quỳ khóc dưới dốc mù bụi xa
Bỏ quê quên mất mẹ già
Con đường gánh cải giờ là khói hương…


2014
(Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 48, ngày 28.12.2014)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
























------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 48, ngày 28.12.2014
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tiền Giang số 67, tháng 3 và 4 năm 2015
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại số Mừng ngày 20 tháng 11 năm 2015
* Bài tho đã đăng trên Tạp chí Xây Dựng Đời Sống Văn Hóa  số 169 ngày, tháng 7 năm 20016
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Tráng tháng 6 năm 2016

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Thơ 0342: Trăng khuyết


































TRĂNG KHUYẾT
              Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi
                 Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê.
                                        (Ca dao)
 

Con về vớt sóng bềnh bồng
Tìm hình bóng mẹ qua sông mỗi chiều
Vai gầy quang gánh liêu xiêu
Mỏi mòn bìm bịp tiếng kêu não nùng.

Đớn đau trơ với bão bùng
Thương vầng trăng khuyết cao lưng lửng trời
Đơn thân lạnh nửa cuộc đời
Mong con thành đạt là lời mẹ đi…

Võng xưa còn lắc thầm thì

Vẳng trong năm tháng những gì mẹ ru
Con về khóc ướt chiều thu
Bướm tang đậu trắng mù u
Trắng buồn... 


2014 
(Bài thơ đã đăng trên trang web văn học Lục Bát Việt Nam ngày 12.12.2014)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























-------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 595, ngày 10.3.2015
* Bài thơ đã đăng Tạp chí Giáo Dục Vả Thời Đại số 220, ngày 14.9.2015

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Cô Ngọc Xuân và bài thơ Khúc hát tương tư

















































Cô Ngọc Xuân và bài thơ Khúc hát tương tư

Cô giáo Nguyễn Ngọc Xuân là một cô giáo trẻ, xinh đẹp dạy môn hóa học ở trường Võ Thị Sáu. Năm 2014, trong một  lần cùng gia đình về thăm quê ở Tiền Giang, khi đi ngang qua cầu Bến Lức (tỉnh Long An), Thanh Trắc Nguyễn Văn thấy một cô gái rất giống cô Ngọc Xuân. Chợt nhớ cô Ngọc Xuân quê ở Long An thế là Thanh Trắc Nguyễn Văn bỗng nghĩ ra được những dòng thơ đầu tiên. Khi đến nghỉ chân tại một quán nhỏ ở Cầu Voi (cũng thuộc tỉnh Long An) thì bài thơ xem như đã được viết hoàn chỉnh.

Cô Ngọc Xuân có hai đặc điểm rất khả ái: Một là cô thường hay diện áo dài vàng khi lên lớp; Hai là cô thường hay niềm nở với mọi người, luôn nở nụ cười tươi tắn trên môi. Bài thơ được xây dựng từ hai đặc điểm trên để khi viết tặng cho cô Ngọc Xuân sẽ không bị nhầm lẫn vào một ai khác. Cẩn thận hơn trong bài thơ có câu thơ ghép những chữ thành tên Ngọc Xuân của cô: "Tình hồng ngọc, xuân hồng đời". Khi Thanh Trắc Nguyễn Văn gọi điện thoại báo tin cho cô Ngọc Xuân về bài thơ tặng, được biết tên bài thơ là Khúc hát tương tư, cô rất ngạc nhiên!

Bài thơ Khúc hát tương tư được nhanh chóng đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số đặc biệt 40, ngày 5.10.2014. Sau đó bài thơ được in trong Tuyển tập thơ Lộc Phát Giáp Ngọ do NXB Công An Nhân Dân cấp giấy phép và ấn hành năm 2014. Vui nhất là người biên tập của Nhà xuất bản cứ gọi điện thoại hỏi Thanh Trắc Nguyễn Văn rất nhiều lần: "Ta ơn em..." hay "Tạ ơn em..." trong bài thơ Khúc hát tương tư vậy tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn?

Trước đó Thanh Trắc Nguyễn Văn cũng đã viết tặng cho cô Ngọc Xuân bài thơ Ngọc Xuân (tên của cô).  Bài thơ này cũng đã được in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò (NXB Hội Nhà Văn 2013) của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Tất cả các bài thơ viết tặng đã đăng trên báo và in thành sách, Thanh Trắc Nguyễn Văn đều có ký tặng và tặng cho cô Ngọc Xuân để làm quà lưu niệm.