XIN EM
Viết tặng X.T.
Xin em một sợi tóc thề
Để anh buộc nhớ kẻo về em quên
Mùa này dông bão chông chênh
Thuyền tình trôi mất bắt đền ai đây?
Xin em cho nắm ngón tay
Để anh cầm mãi những ngày có nhau
Lỡ khi biền biệt trăng sao
Tháng năm tơ nhện toàn màu cô đơn.
Xin em tặng một nụ hôn
Để anh hiểu biết lớn khôn thành người
Một mai đắc đạo lên trời
Gặp tiên nữ
Biết trả lời:
Đã hôn...
2011
(Tuyển tập thơ Tuyển thơ Đất Đứng - NXB Hội Nhà văn 2011)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Hồ Trúc Bạch là một hồ thuộc phường Ba Đình, thủ đô Hà Nội, Việt Nam, nguyên là một phần hồ Tây.
Tên gọi bắt nguồn từ làng Trúc Yên xưa kia có nghề dệt lụa đẹp (lụa Trúc Bạch). Hồ từng là một phần của Hồ Tây nhưng bị ngăn cách bởi đường Thanh Niên từ năm 1958.
Dân hai làng Yên Hoa (nay là Yên Phụ) và Yên Quang (nay là phố Quán Thánh) đắp một con đê nhỏ để ngăn góc này lại, đánh cá cho dễ hơn, và sau là nuôi cá. Sau đó chúa Trịnh cho đắp con đê rộng ra, và gọi là đê Cố Ngự (nghĩa là giữ vững). Sau này đường Cố Ngự bị đọc chệch thành Cổ Ngư, và là đường Thanh Niên ngày nay.
Bài thơ viết tặng cho cô Xuân Thảo, giáo viên văn trường THPT Võ Thị Sáu, tại hồ Trúc Bạch của Hà Nội
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn nghệ Chư Yang Sin tháng 6 năm 2011
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm bạn với Máy vi tính số 643, ngày 23-2-2016
+ Bải thơ đã đăng trên trang Thi viện
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Tuyển Thơ Đất Đứng - NXB Hội Nhà văn 2011
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền thoại Người lái đò - NXB Hội Nhà văn 2013
-----------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nguyen Long (từ ảnh 3 đến 8), Photo by Đinh Văn Linh (từ ảnh 9 đến 20), Photo by Hoàng Bùi (ảnh 1, từ ảnh 21 đến 26), Photo by Nguyễn Ngọc Trung (từ ảnh 27 đến 34) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

































Chúc mừng anh nhé!
Trả lờiXóaBài thơ hay.
Trả lờiXóaVui cùng nhà giáo nhà thơ ạ
Trả lờiXóaThơ rất tình bác ạ
Trả lờiXóaXin em một sợi tóc thề...
Trả lờiXóaHay quá nhà thơ
Chúc mừng thi sĩ nhé
Trả lờiXóaThơ hay lắm anh...
Trả lờiXóaThơ vui quá anh
Trả lờiXóaThơ dễ thương quá
Trả lờiXóaTuyệt vời lắm chúc mừng thi sĩ nha
Trả lờiXóaChúc mừng anh ạ
Trả lờiXóaChúc mừng nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn nha
Trả lờiXóaHay quá trời luôn
Trả lờiXóaTừ chân thật và xúc tích!!rất dễ thương a trai!
Trả lờiXóaCô giáo Xuân Th. là người ở đâu vậy Thanh Trắc Nguyễn Văn. Nhớ năm xưa có cô giáo Trúc ở Ba Tri được nhà thơ tặng thơ hay lắm nhưng hổng thấy xin hôn chắc ngại cô Trúc hổng cho hà.
Trả lờiXóa@Quang Lê: cô Xuân Thảo quê ở Vĩnh Long anh à. Bài thơ này viết khi tôi và cô Xuân Thảo chưa ai lập gia đình. Nhà cô Xuân Thảo có 2 cô chị là Xuân Lan và Xuân Chi. Sau này chồng cô Xuân Thảo tên là Xuân Long. Trong đám cưới của cô Xuân Thảo, tôi có ứng khẩu đọc 4 câu thơ chúc mừng:
Trả lờiXóaXuân Lan, Xuân Thảo, Xuân Chi
Ba xuân họp lại còn gì vui hơn
Xuân Thảo giờ hết cô đơn
Thêm Xuân Long nữa là tròn bốn Xuân.
Còn bài thơ viết tặng cô Thanh Trúc (Ba Tri, Bến Tre) thì lúc đó cô Trúc đã có chồng rồi
Chúc mừng anh nhé.
Trả lờiXóaXin em tặng một nụ hôn
Trả lờiXóaĐể anh hiểu biết lớn khôn thành người
....
Tặng hoa 💐🥀🌺🌹
Trả lờiXóaChúc mừng bài thơ hay!
Trả lờiXóaÝ tình dễ thương, "xin em" sao mà khéo thế! Bài thơ hay! 🌼🌻🪻
Trả lờiXóaThơ anh...lời hay ý đẹp ..
Trả lờiXóaEm ngồi đếm lá thu mưa
Đếm bao nhiêu lá ...đếm mưa trong lòng ..🥰
Mai về cõi ấy thiên bồng
Lỡ lời hẹn ước... ngắm trời mênh mông ..🥰
Chúc anh st nhiều thơ hay ...🌷
Xin chúc mừng Thanh Trắc .
Trả lờiXóaHay, hợp với lứa tuổi ngày xưa chả dám...nhưng hơi quá khi chỉ xin mà chưa cho...!
Trả lờiXóaXin em cho nắm ngón tay
Trả lờiXóaĐể anh cầm mãi những ngày có nhau
....
“Xin em” của Thanh Trắc Nguyễn Văn là một bài thơ tình duyên dáng, hóm hỉnh mà vẫn chan chứa những rung động rất thật. Cái “xin” trong thơ không mang dáng vẻ van nài, mà là một cách bày tỏ tình cảm tinh nghịch, ngọt ngào. Từ sợi tóc, ngón tay đến nụ hôn, những điều nhỏ bé ấy được nâng niu như những kỷ vật đủ sức níu giữ cả một miền thương nhớ.
Trả lờiXóaBài thơ có nét hấp dẫn ở sự đan xen giữa chất trữ tình và nụ cười. Đằng sau giọng thơ dí dỏm vẫn là nỗi lo rất người trước chia xa, trước những “tháng năm tơ nhện” của cô đơn. Đặc biệt, cái kết bất ngờ với hình ảnh “một mai đắc đạo lên trời” rồi vẫn muốn tự hào trả lời “Đã hôn…” tạo nên một nụ cười tinh nghịch, rất riêng. Một bài thơ ngắn mà có duyên, có tình và để lại dư vị vừa ngọt ngào vừa đáng yêu.
Cõi nhân sinh dường như lúc nào cũng đầy ắp những nỗi lo về sự đổi thay, về sự hữu hạn của thời gian, và thi phẩm này dường như là nỗ lực tuyệt vọng nhưng đầy chất thơ để níu giữ chút vĩnh cửu trong cái vô thường ấy. Tác giả không đi tìm những chân lý vĩ đại, mà gởi gắm nỗi niềm vào những vật phẩm nhỏ bé, trần thế nhất – một sợi tóc, một nắm tay, một nụ hôn – biến chúng thành những neo đậu duy nhất của tâm hồn trước dông bão chông chênh của dòng đời. Nét tinh tế của bài thơ nằm ở cách nhìn nhận về giá trị của cái 'đã có': nụ hôn không chỉ là sự giao thoa cảm xúc, mà là một trải nghiệm hiện sinh cốt lõi, là bằng chứng duy nhất của một kiếp người đã thực sự sống và yêu. Tác giả đã khéo léo biến một lời thỉnh cầu dường như vị kỷ thành một chân lý nhẹ nhàng về hạnh phúc: rằng chỉ khi ta dấn thân trọn vẹn vào tình yêu và sự hữu hạn của trần gian, ta mới thực sự 'đắc đạo' và có thể tự tin đối diện với cõi vĩnh hằng. Câu kết mở ra một viễn cảnh vừa siêu thực vừa chân thực, để lại dư âm về một kiếp người nguyện đổi lấy mọi tiên cảnh chỉ để giữ lại dư vị của một nụ hôn đã trao.
Trả lờiXóa