THƠ TÌNH
Thơ Tình dán trộm nhà em
Nửa đêm em tắm khoác lên yếm đào!
Rùng mình Thơ hóa trăng sao
Tình chao cánh vỗ lạc vào rừng mơ.
Rừng mơ ở hướng dại khờ
Vu quy ai biết bến chờ rong rêu?
Tình xưa giờ dán cánh diều
Câu Thơ run rẩy, liêu xiêu tìm nàng...
Tìm nàng ngược gió lang thang
Mùa thu thành lá Thơ vàng rụng rơi
Mùa đông Tình lạnh giữa trời
Thơ Tình vẫn hát những lời yêu em...
2011
(Tập thơ Huyền thoại Người lái đò – NXB Hội nhà văn năm 2013)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thơ tình là tiếng nói dịu dàng nhất của trái tim, nơi những yêu thương, nhớ nhung và cả những điều chưa kịp nói thành lời tìm được một chỗ để ngân lên.
Thơ tình là nơi những điều mong manh nhất của con người được giữ lại bằng ngôn từ.
Thơ tình không nhất thiết phải bắt đầu bằng một tình yêu, có khi chỉ là một sự nhớ nhung về một người xa lạ mà người viết chỉ gặp thoáng qua...
Thơ tình hay nhất có lẽ không phải là bài thơ nói nhiều về tình yêu, mà là bài thơ khiến người đọc chợt nhận ra một người, một kỷ niệm, hoặc chính một phần trái tim của họ cũng nằm trong bài thơ đó.
* Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu chủ nhật ngày 11-8-2013
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền thoại Người lái đò – NXB Hội Nhà văn năm 2013
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nguyen Viet Hong (từ ảnh 3 đến 36) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.


































thích bài thơ này
Trả lờiXóa:)
Trả lờiXóahay nhất là khổ thơ cuối
Trả lờiXóacảm ơn ý kiến của Thanh Lệ
Trả lờiXóanửa đêm em tắm khoác lên yếm đào.....
Trả lờiXóaRùng mình thơ hóa trăng sao....
Trả lờiXóaTHƠ TÌNH ANH VĂN VÀO DÁN TRỘM NHÀ NGƯỜI TA MỚI GHÊ CHỨ
Trả lờiXóaCũng liều thử xem mà
Trả lờiXóaĐọc thơ nghe rất sâu lắng cảm ơn tác giả 😀
Trả lờiXóa