Thơ ca - Văn học - Nghệ thuật - Kiến thức - Hài hước - Ngôi sao - Người mẫu - Ảnh đẹp - Video Sáng tác - Sưu tầm
Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2023
Thơ Lục Bát tháng 4.2023 P6 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
51. NGƯỜI ƠI THÁI BÌNH
Lâu rồi chờ mãi hôm nay
Gặp nàng lục bát mơ say Thái Bình
Người ta thì nhớ trúc xinh
Vẩn vơ đứng ở sân đình đợi ai
Chẳng đi đâu nữa, đường dài
Muốn tìm gọi chút biết ai mà nhờ
Đôi vần lục bát lơ thơ
Lửng lơ lơ lửng bâng quơ lại dừng
Thật lòng cũng thể người dưng
Dăm câu ba chữ có chừng ấy thôi
Nói ra thì chuyện đã rồi
Một mình với ảnh… Người ơi Thái Bình!
Phạm Ngọc Khảnh
Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2023
Bài thơ Tình Hẹn - Cảm nhận của bạn Giang Cao
BÀI THƠ TÌNH HẸN - CẢM NHẬN CỦA BẠN GIANG CAO
Tứ tuyệt lục bát hay. Câu kết bất ngờ. Độc đáo. Treo được cả điều tương tư lên trăng thì chỉ riêng nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn mà thôi. Xuất sắc. Xin chúc mừng.
Giang Cao
Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2023
Thơ Lục Bát tháng 4.2023 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
41. CƠN MƯA CHUYỂN MÙA
Nửa đêm nghe tiếng sấm rền
Cơn mưa rải xuống xiên xiên trước thềm
Ếch mừng cất tiếng à uôm…
Chỉ thương đàn Mối cuối vườn sa mưa
Gió xoay lay động lá dừa
Trời hưng hửng sáng cơn mưa tạnh dần
Dạo này đã cuối mùa Xuân
Lúa chiêm ngấp nghé trỗ gần trỗ xa
Ơn trời mưa thuận gió hòa
Sâu keo giá rét tránh xa chốn này
“Trông trời, trông đất, trông mây”
Trông cho lúa trỗ cữ này nhuần mưa
Lê Hải Châu
Thứ Hai, 24 tháng 4, 2023
Thơ Lục Bát tháng 4.2023 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
31. CỔNG CỔ ĐÔNG KINH
Ai về Vô Hối Đông Quan
Đợi em về với cổng làng Đông Kinh
Nét xưa cổ kính hữu tình
Vữa phô gạch đỏ duyên mình duyên ta
Ai xui phủ nóc si già
Rễ còn quấn quýt la đà vòm cong
Cho dù cằn cỗi rêu phong
Vẫn hiên ngang trụ giữa dòng thời gian...
Dặm xa chào nhé cổng làng
Hẹn ngày tái ngộ xênh xang điệu chèo
Nguyễn Minh
Thứ Tư, 19 tháng 4, 2023
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Đại đồng Tiểu dị
ĐẠI ĐỒNG TIỂU DỊ
Ý nghĩa thành ngữ "ĐẠI ĐỒNG TIỂU DỊ"
Đại (大) nghĩa là lớn
Đồng (同) là giống nhau, ví dụ như "tương đồng", "đồng đều"
Tiểu (小) là nhỏ
Dị (異) là khác nhau, giống như "dị biệt", "dị vật"
Từ điển trích dẫn giảng nghĩa "Đại cương giống nhau, chỉ khác nhau chút ít không đáng kể."
Từ điển Nguyễn Quốc Hùng giảng "Giống nhau ở cái lớn mà cái nhỏ khác nhau, ý nói chỉ khác nhau về chi tiết."
"Nhưng khi làm nên , hắn thấy vợ không còn nhan sắc nữa nên có ý định tống cổ vợ đi , bèn nhân một hôm vợ trò chuyện với anh đánh giậm , vu cho là ngoại tình , rồi truyện tiếp diễn cũng như trên vừa kể , trừ một vài tình tiết đại đồng tiểu dị" (Đồng tiền Vạn Lịch - Nguyễn Đổng Chi)
Thứ Ba, 18 tháng 4, 2023
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Pháo hoa rực rỡ - Oscar Wilde
PHÁO HOA RỰC RỠ - OSCAR WILDE
"Nơi nào ta yêu thương, nơi đó là thế giới”
...“Nhưng tình yêu giờ chẳng còn hợp mốt nữa, chính những nhà thơ đã đào mồ chôn nó. Họ đã viết quá nhiều về tình yêu, nhiều tới nỗi chẳng còn ai tin tưởng, và tôi chẳng hề ngạc nhiên mảy may. Tình yêu chân thật phải có khổ đau, và thường thầm lặng. Hình như tôi đã từng là người như thế, nhưng giờ chẳng còn nghĩa lý chi. Ái tình chỉ còn là quá khứ."
Oscar Wilde, trích truyện ngắn "Pháo hoa rực rỡ" (1888)
(Góc Nhỏ Văn Thơ)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Váy Luci và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Hai, 17 tháng 4, 2023
Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Sao đổi ngôi - Thu Nguyệt - Nguồn: Thi viện
SAO ĐỔI NGÔI
Bất ngờ sao rụng vào không
Ta vo điều ước vào trong cái nhìn
Ta - Phiền phức một hành tinh
Dại khờ ký thác nỗi mình vào sao
Buông mình, sao rụng về đâu
Ta tìm mãi chẳng nơi nào bình yên
Ta băng qua sự buồn phiền
Hiểu điều đã mất tự nhiên mãi còn ...
Thu Nguyệt
Ghi chú: Nguyễn Thị Thu Nguyệt sinh ngày 2-8-1963 tại Cao Lãnh, Đồng Tháp, công tác tại báo Tuổi trẻ TP.HCM.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2023
Thơ Lục Bát tháng 4.2023 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
21. NỖI ĐAU CHIẾC LÁ
Ai làm đau chiếc lá vàng
Dấu chân đã giẫm dọc ngang vô tình
Xưa yêu như bóng với hình
Vào thu ép lá nhớ mình hẹn nhau
Thời gian chuyên chở nỗi đau
Khác chi chiếc lá phai màu đợi mong
Gìn lòng chung thủy sáng trong
Dưỡng nuôi sức sống rực hồng tháng năm
Phan Thị Hạnh
Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Phận thơ -Thu Nguyệt - Nguồn: Thi viện
PHẬN THƠ
Kính viếng hương hồn Nguyễn Bính
Đa đoan vướng nghiệp vào thơ
Sống long đong, chết vật vờ lẻ loi
Thắp hương cúi lạy phận người
Những câu thơ trải quanh tôi đặc buồn!
Tỉnh thành, đồng nội có thương
Thân như đồng kẽm, cánh buồm bỏ quyên
Sự đời hư cũng như nên
Vôi là vôi - dẫu vôi đền thánh thiêng.
Lạy người chung một niềm riêng
Thẳng tay ném một chữ tiền ra không
Mênh mông vũ trụ mênh mông
Tìm đâu nơi chẳng long đong mà về?
Dịu dàng một mảnh chân quê
Nhang trần dẫu đốt khói thề không tan
Cuối mùa lê nở hoang mang
Phận người bỗng bước sang ngang phận người.
Thu Nguyệt
Ghi chú: Nguyễn Thị Thu Nguyệt sinh ngày 2-8-1963 tại Cao Lãnh, Đồng Tháp, công tác tại báo Tuổi trẻ TP.HCM.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Năm, 13 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Gởi anh -Thu Nguyệt - Nguồn: Thi viện
GỞI ANH
Em ngồi hóa đá thành thơ
Trả anh ngày tháng anh chờ lúc yêu ...
Em ngồi hóa đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa...
Em ngồi hóa đá thành mưa
Trả anh cái phút anh đưa qua cầu ...
Xa nào anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hóa em
Thu Nguyệt
Ghi chú: Nguyễn Thị Thu Nguyệt sinh ngày 2-8-1963 tại Cao Lãnh, Đồng Tháp, công tác tại báo Tuổi trẻ TP.HCM.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Tư, 12 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Lý tưởng - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
LÝ TƯỞNG
Chàng hoạ sĩ hôm nay vừa ném bút,
Bởi vì Mơ và Thực chẳng đi đôi.
Nét hư huyền thấp thoáng ở hồn thôi,
Tài non kém chẳng đem vào lụa được.
Đâu hẳn tội tình chi sơn với thuốc,
Lụa trắng tinh, vải mượt kém gì tơ.
Bút trung thành ngoan ngoãn dưới tay đưa.
Lỗi riêng ở ngón tay trần vụng quá.
Nhạc sĩ với thi nhân đều thế cả,
Dứt hết dây, vò nát mấy mươi trang.
Xấu xa trong vần điệu ý huy hoàng,
Sai lạc nữa lúc phổ vào cung bực.
Hồ xế tiếng tơ, lời thơ trong đục,
Dẫu êm đềm nhưng chửa thoát phàm thai.
Thanh âm còn mang nặng những trần ai,
Nhắc sao đúng Toàn Hương và Tận Mỹ.
Ôi tài mọn! Si lang buồn lắm nhỉ!
Tình vô biên dành chứa một giai nhân.
Mộng yêu đương ấp ủ quá siêu trần,
Cánh vĩ đại vướng trong lồng Thực Tế.
Hãy trộn lẫn trong men ngàn giọt lệ,
Thi nhân ơi, hoạ sĩ, hỡi cầm gia!
Để nỗi u buồn thầm kín, bao la,
Lắng trong cốc với chàng Si dại dột.
Bẻ cho nát phím đàn, quăng cán bút,
Xé cho tan, nào giấy lụa, nào tơ.
Đừng ép duyên ngọc trắng với bùn nhơ,
Thân gió bụi trả về cho gió bụi.
Hồn nghệ sĩ vốn từ xưa nông nổi,
Yêu thiết tha, nhưng chẳng chịu thầm yêu.
Kiếm hoài công bày giãi ý cao siêu,
Bằng gỗ lụa trơ trơ bằng thép rắn.
Xin dốc hết nồng cay cho đến cặn,
Uống cho mê và uống nữa cho điên.
Rồi giang tay theo chân gót Nàng Men,
Về tắm ở suối Mơ, nguồn Tuyệt Đối.
Đàn với bút, tài sơ không chép nổi.
Những cao xa để mộng chẳng nên hình,
Hãy còn Men, người vợ goá Lưu Linh.
Đưa lối những chàng say về Lý Tưởng.
Vũ Hoàng Chương
Ghi chú: Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Ba, 11 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Đà giang - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
ĐÀ GIANG
Cắm thuyền sông lạ một đêm thơ,
Trăng thượng tuần cao sáng ngập bờ
Đâu đó Tầm Dương, sầu lắng đợi,
Nghe hồn ly phụ khóc trên tơ.
Có lẽ ngàn xưa là đáy sông.
Đêm đêm giọt lệ gái xa chồng.
Đè theo đôi tiếng tỳ hư ảo
Dâng tới thuyền ai ngủ bến không.
Chén đã vơi mà ngập gió sương,
Men càng ngây ngất ý Tầm Dương.
Gót sen kỹ nữ đâu bên gối,
Tìm ái ân xưa, dễ lạc đường!
Cánh rượu thu dần vạn dặm khơi,
Nẻo say hư thực bóng muôn đời,
Ai đem sáo trộn sầu kim cổ?
Trăng nước Đà giang, mộng Liễu Trai
Vũ Hoàng Chương
Ghi chú: Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Hai, 10 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Say đi em - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
Khúc nhạc hồng êm ái
Điệu kèn biếc quay cuồng.
Một trời phấn hương
Đôi người gió sương.
Đầu xanh lận đận, cùng xót thương, càng nhớ thương.
Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo!
Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻo,
Lòng trót nghiêng mà bước vẫn du dương.
Lòng nghiêng tràn hết yêu đương
Bước chân còn nhịp Nghê thường lẳng lơ.
Ánh đèn tha thướt
Lưng mềm, não nuột dáng tơ
Hàng chân lả lướt
Đê mê, hồn gửi cánh tay hờ.
Âm ba gờn gợn nhỏ,
Ánh sáng phai phai dần...
Bốn tường nghiêng điên đảo bóng giai nhân,
Lui đôi vai, tiến đôi chân;
Riết đôi tay, ngả đôi thân,
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió.
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ,
Hãy thêm say, còn đó rượu chờ ta!
Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa,
Tay mềm mại, bước còn chưa chuếnh choáng.
Chưa cuối xứ Mê ly, chưa cùng trời Phóng đãng
Còn chưa say, hồn khát vẫn thèm men.
Say đi em! Say đi em!
Say cho lơi lả ánh đèn,
Cho cung bực ngả nghiêng, cho điên rồ xác thịt
Rượu, rượu nữa! và quên quên hết!
Ta quá say rồi
Sắc ngả mầu trôi...
Gian phòng không đứng vững,
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi?
Chân rã rời
Quay cuồng chi được nữa,
Gối mỏi gần rơi!
Trong men cháy, giác quan vừa bén lửa,
Say không còn biết chi đời.
Nhưng em ơi,
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ.
Đất trời nghiêng ngửa,
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!
Vũ Hoàng Chương
Ghi chú: Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2023
Thơ Lục Bát tháng 4.2023 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
11. NHỚ QUÊ XƯA
Quê xưa với những mái nhà
Lợp toàn mái rạ, thế là nhớ nhung
Quê xưa lặn lội mom sông
Cái cua con ốc no lòng tuổi thơ
Quê hương ơi hỡi bao giờ
Cho ta về với ngày thơ một thời
Quê xưa in đậm trong tôi
Cảnh quê nay cũng thay rồi nếp xưa
Trẻ thơ chẳng chốn vui đùa
Mái tranh rơm rạ che mưa chẳng còn
Đường quê nay đã bê tông
Bờ rào râm bụt mẹ trồng còn đâu
Tường xây thay lối bờ rào
Mái tranh này hoá nhà cao mọc đầy
Môi trường khí hậu đổi thay
Tìm đâu thấy cảnh những ngày tắm mưa
Bần thần ngồi nhớ quê xưa.
Nguyễn Ngọc Đấu
Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2023
Bài thơ Con Đường Đi Học Tháng Ba - Cảm nhận của bạn Giang Cao
BÀI THƠ CON ĐƯỜNG ĐI HỌC THÁNG BA - CẢM NHẬN CỦA BẠN GIANG CAO
Bài thơ rất hay. Khổ cuối trác tuyệt. Ý từ và ngôn từ lồng quyện vào nhau: "Giăng sợi nhớ cho gầy trăng nghiêng", "Thời gian trắng vỡ lạnh miền không em"...
Từ đắt giá: nhớ giăng sợi, nhớ khiến trăng gầy, nhớ xô trăng nghiêng. Ôi cái nhớ là ba cái động cả đất trời. Và lý do "không em" làm thời gian "trắng", "vỡ", "lạnh miền không em".
Chúc mừng nhà thơ
Giang Cao
Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Cổ tích chúng mình - Thu Nguyệt - Nguồn: Thi viện
CỔ TÍCH CHÚNG MÌNH
Có chuyện này em chẳng kể anh nghe:
Ngày mới quen nhau
Em kiêu hãnh ví von mình là đá
Anh khiêm tốn xin làm dòng suối nhỏ
Tháng ngày qua...
Dòng suối lao vào đá
Chồm lên thành dòng thác ầm ào
Mạnh mẽ hơn và hùng vĩ biết bao!
Hòn đá lao vào suối
Tự lúc nào thành hòn cuội tròn xoe!
Câu chuyện này em chẳng kể ai nghe.
Thu Nguyệt
Có chuyện này em chẳng kể anh nghe:
Ngày mới quen nhau
Em kiêu hãnh ví von mình là đá
Anh khiêm tốn xin làm dòng suối nhỏ
Tháng ngày qua...
Dòng suối lao vào đá
Chồm lên thành dòng thác ầm ào
Mạnh mẽ hơn và hùng vĩ biết bao!
Hòn đá lao vào suối
Tự lúc nào thành hòn cuội tròn xoe!
Câu chuyện này em chẳng kể ai nghe.
Thu Nguyệt
Ghi chú: Nguyễn Thị Thu Nguyệt sinh ngày 2-8-1963 tại Cao Lãnh, Đồng Tháp, công tác tại báo Tuổi trẻ TP.HCM.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tips chụp ảnh đẹp minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Năm, 6 tháng 4, 2023
Thơ Lục Bát tháng 4.2023 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
1. HOA GẠO LÀ EM
Tháng ba, Hoa gạo là em
Trổ bông e ấp đứng xem Hội Làng
Mộc Miên rực đỏ ven đàng
Pơ - Lang khoe sắc rộn ràng tiết xuân
Chờ ai mà đứng tần ngần
Cuối xuân… sao cứ phân vân điều gì
Duyên đến ngập ngừng làm chi
Hoa gạo trải lối em đi ngập đường.
Trịnh Thao
Thứ Ba, 4 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Trăng - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
TRĂNG
Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.
Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ...
Im lìm, không dám nói năng chi.
Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,
Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.
Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,
Cho gió du dương điệu múa cành;
Cho gió đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.
Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.
Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!
Hai người, nhưng chẳng bớt bơ vơ.
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuan Lan minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Hai, 3 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Vì sao - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
VÌ SAO
Tặng Đoàn Phú Tứ
Bữa trước, giêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao.
- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? -
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa,
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa.
Rồi một ngày mai, tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuan Lan minh họa sưu tầm từ internet.
Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Nụ cười xuân - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
NỤ CƯỜI XUÂN
Giữa vườn inh ỏi tiếng chim vui,
Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời.
Sao buổi đầu xuân êm ái thế!
Cánh hồng kết những nụ cười tươi.
Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao,
Cây vàng rung nắng, lá xôn xao;
Gió thơm phơ phất bay vô ý
Đem đụng cành mai sát nhánh đào.
Tóc liễu buông xanh quá mỹ miều
Bên màu hoa mới thắm như kêu;
Nỗi gì âu yếm qua không khí,
Như thoảng đưa mùi hương mến yêu...
Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe
Nhạc thầm lên tiếng hát say mê;
Mùa xuân chín ửng trên đôi má
Xui khiến lòng ai thấy nặng nề...
Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người
Chưa từng hẹn đến, - giữa xuân tươi,
Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy
Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười.
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuan Lan minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2023
Thơ sưu tầm: Cảm xúc - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
CẢM XÚC
Tặng Thế Lữ
Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió,
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây,
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây,
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến.
Đây là quán tha hồ muôn khách đến;
Đây là bình thu hợp trí muôn hương;
Đây là vườn chim nhả hạt mười phương,
Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc...
Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc,
Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm:
Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm...
Của xanh thẳm thấy luôn màu nói sẽ...
Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ,
Nghìn trái tim mang trong một trái tim
Để hiểu vào giọng suối với lời chim,
Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động.
Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng;
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên giời;
Trút thời gian trong một phút chơi vơi;
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ...
- Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ,
Mà vạn vật là muôn đá nam châm;
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
Sao lại trách người thơ tình lơi lả?
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Xuan Lan minh họa sưu tầm từ internet.









































