Thơ ca - Văn học - Nghệ thuật - Kiến thức - Hài hước - Ngôi sao - Người mẫu - Ảnh đẹp - Video Sáng tác - Sưu tầm
Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026
Thơ sưu tầm: Áo lụa Hà Đông - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện
ÁO LỤA HÀ ĐÔNG
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa
Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu
Em không nói đã nghe lừng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt
Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại
Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng
Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
Nguyên Sa
Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by LaLin minh họa sưu tầm từ internet.
Thơ sưu tầm: Có phải em về đêm nay - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện
CÓ PHẢI EM VỀ ĐÊM NAY
Có phải em về đêm nay
Trên con đường thời gian trắc trở
Để lòng anh đèn khuya cửa ngỏ
Ngọn đèn dầu lụi bấc mắt long lanh
Có phải em về đêm nay
Trên con đường chạy dài hoa cỏ
Cho lòng anh trở lại với lòng anh
Như lá vàng về với lá cây xanh
Trong những chiều gió đưa về cội
Có phải em về đêm nay
Để phá tan
Những nụ cười thắt se sầu tủi
Như anh vẫn cười mà đau đớn bao nhiêu
Không biết đời người có đưa đến tin yêu
Những ngón tay có đưa đến bàn tay
Những mùa thu có đến gió heo may
Hay ngày mai là bốn bề tuyết lạnh
Có phải em về đêm nay
Giữa lòng chiều tím lặng
Cho anh đừng tìm thấy
Đo đếm thời gian
Bằng những điếu thuốc lá tắt trong đêm
Đầu gối trên cánh tay
Để giấc mơ đừng tẻ lạnh
Em đừng trách anh đã quá lo âu đời người hiu quạnh
Làm thế nào khi lòng mình nứt rạn cơ em
Dù không muốn gục ngã trong đêm
Nhưng đã bao lần đêm khuya
Anh không biết đã làm thơ
Hay đã chọn âm thanh làm độc dược
Em đừng trách anh để lòng mình tủi cực
Đến ngại ngùng dù nắng dù mưa
Sao em không về
Để dù nắng dù mưa
Dù trong thời gian có sắc mầu của những thiên đàng đổ vỡ
Anh vẫn chăn chùm kín cổ
Ngủ say mềm
Vì lòng anh (em đã biết)
Có bao giờ thèm khát vô biên
Có bao giờ anh mong đừng chết - dù để làm thơ
Nên tất cả chỉ vì yêu em
Và làm thơ cho đến chết
Em sẽ về, phải không em
Có gì đâu mà khó khăn, trắc trở
Chúng mình lại đi
Trên con đường chạy dài hoa cỏ
Là những đồn phòng ngự của tình yêu
Mỗi ngón tay em
Anh vẫn gọi là một cửa đào nguyên
Và anh sẽ trở lại nguyên hình
Một anh chàng làm thơ
Mà suốt đời say rượu cúc
Có phải em sẽ về
Dù bầu trời ẩm đục
Hay bầu trời trang điểm bằng mây
Anh sẽ chải tóc em bằng năm ngón tay
Trong những chiều gió thổi
Nguyên Sa
Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thơ sưu tầm: Cần thiết - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện
CẦN THIẾT
Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa
Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mờ ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc...
Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
Không có anh thì ai ve vuốt
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc
Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục...
Nguyên Sa
Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026
Thơ 0474: Mùa Xuân trong ngôi nhà của Goethe
MÙA XUÂN TRONG NGÔI NHÀ CỦA GOETHE
Tặng nhà thơ Như Mai
Tôi cùng em bước vào ngôi nhà của Goethe
Những câu thơ trăm năm đang ngủ giật mình thức giấc
Trên tủ sách cổ xưa
Trên trang giấy ố vàng có màu mực cũ kỹ
Những ý nghĩ thiên tài vẫn đang nở hoa
Thời gian như dừng lại trong căn phòng có khi vọng vang tiếng nhạc
Có khi chớp tắt với ánh đèn sân khấu
Có khi thanh thản với những mảng màu hội họa
Có khi trầm lặng
Trăn trở suy tư...
Em ngồi xuống chiếc ghế trống
Ngắm bàn viết gỗ sẫm màu
Nơi có ánh sáng chầm chậm lướt qua
Tôi thấy Goethe như đang đứng cạnh đâu đó
Tóc trắng bạc phơ
Cầm tay dắt em đi gặp Faust và quỷ Mephisto
Họ đang chơi ván cờ sinh tử
Một bản hợp đồng bán linh hồn ma quỷ
Một trái tim biết yêu, biết khát vọng hồi sinh...
Ngoài hiên tiếng chim chưa hót
Trong vườn hạt chưa nảy mầm xanh
Và trên bàn lọ hoa vẫn chưa kịp nở
Nhưng tôi vẫn biết
Mùa Xuân đang bước khẽ dần qua từng bậc cửa gỗ
Khi em mỉm cười
Đọc được những câu thơ Goethe sẽ viết
Đến từ hạnh phúc
Từ tương lai...
2026
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026
Thứ Ba, 13 tháng 1, 2026
Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026
Thơ 0473: Truyện Kiều
TRUYỆN KIỀU (thể thơ 1-2-3)
Nguyễn Du viết Kiều, tóc đêm màu bạc trắng
Từng sợi rơi vang vọng sóng Tiền Đường.
Trên trang giấy những con chữ oằn mình kêu khóc
Câu thơ khổ đau khi biết ngọn nguồn cái ác
Nửa đêm kệ sách giật mình, ướt đẫm mồ hôi...
2025
Thanh Trắc Nguyễn Văn










.jpg)

