NUỐI TIẾC
Dìu nhau tìm lại vệt buồn
Dìu nhau tìm lại ngọn nguồn nỗi đau
Cái thời trầu giận xa cau
Cái thời ném vỡ trăng sao. Cái thời...
Đến giờ mưa mãi còn rơi
Gió xa lối gió nghẹn lời bâng quơ
Nhớ thương buộc lại thả chờ
Mười năm bão táp vẫn dờ dật bay...
Em về ngõ ấy chiều nay
Lá rơi vướng mảnh trăng gầy hoàng hôn.
2004
(Tập thơ Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Nhiều khi trong tình cảm, những cơn giận nhỏ, không rõ nguyên do lại trở thành nguyên nhân lớn khiến hai người dần xa cách. Chỉ một chút im lặng, một chút tự ái cũng có thể tạo nên khoảng cách mà sau này khó lấp đầy.
Tác giả viết bài thơ Nuối tiếc với thông điệp: Khi còn yêu thương, hãy biết lắng nghe và sẻ chia, đừng để những cảm xúc bốc đồng làm tổn thương nhau. Bởi có những người, một khi đã rời xa vì những điều rất nhỏ, thì sẽ không còn cơ hội để quay lại nữa.
Bài thơ viết sau khi nghe tâm sự của một người bạn
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo dục TP.HCM ngày 21-10-2004
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Khúc xạ mùa thương - NXB Thanh niên 2006
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007
-----------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Khôi Studio (từ ảnh 14 đến 21), Photo by Nguyễn Hùng (tử ảnh 22 đến 30) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet





























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét