TIỄN BIỆT
Ngẩn ngơ một khúc nguyệt cầm
Câu thơ bỗng vỡ
Nghe thầm thì mưa
Em về phương ấy xa chưa?
Để ta đứng lại cuối mùa vàng bay.
Ai người khoác áo heo may
So dây thương nhớ héo gầy lá trăng?
Tơ lòng chạm ngón giá băng
Nụ hôn gởi muộn
Bỏng dần
Hoàng hôn.
2001
(Tập thơ Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Đàn nguyệt (còn gọi là “nguyệt cầm”) là một nhạc cụ dân tộc truyền thống của Việt Nam. Với hình dáng tròn như vầng trăng, đàn nguyệt gợi lên vẻ đẹp nhẹ nhàng, tinh tế. Âm thanh của đàn trong trẻo, ấm áp, thể hiện tâm hồn thanh cao của người Việt.
Đàn nguyệt thường xuất hiện trong các loại hình như ca trù, chèo, cải lương, đờn ca tài tử… Nó góp phần tạo nên bản sắc âm nhạc dân tộc.
Bài thơ viết tại một vườn nhà ở Huế, tặng một cô gái Huế đàn nguyệt.
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Tây Ninh nguyệt San số 60, năm 2000
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Phù sa của gió - NXB Văn nghệ 2007
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007
--------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh diễn viên Hồ Bích Trâm (ảnh 1), Photo by Quoctruong Studio (từ ảnh 13 đến 17). Photo by Ba Trần (từ ảnh 23 đến 33) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét