LỠ...
(Tặng Mỹ Nguyên)
Em còn nguyên đó nụ cười
Áo dài tím
Để một người ngẩn ngơ.
Lỡ quen
Tím nhớ
Tím chờ.
Lỡ yêu
Tím hết dại khờ trăm năm...
2018
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Là giáo viên vật lý nên khi chủ nhiệm lớp 12 tôi thường được nhà trường phân công giao cho chủ nhiệm các lớp khối tự nhiên. Tuy các môn Toán - Lý - Hoá - Sinh đều là các môn tự nhiên, các em học sinh cũng có sự "phân biệt yêu thích" rõ rệt, trong lớp tôi chủ nhiệm các em yêu thích Toán - Lý - Hoá nhưng lại không mặn mà với môn Sinh!
Có một năm cô Mỹ Nguyên dạy môn Sinh lớp tôi, khi biết kết quả điểm thi tốt nghiệp Toán - Lý - Hoá cao nhưng điểm Sinh lại không cao khiến cô không vui. Cũng trong năm đó, nhà trường có khen thưởng cho 2 em học sinh có điểm thi đậu Đại học cao nhất trường. Một là em Thắng, con thầy Hiệu trưởng Phước, ban xã hội. Hai là em Khoa, lớp tôi chủ nhiệm, ban tự nhiên. Cô Mỹ Nguyên chạnh lòng nói với tôi: "Các em lớp thầy không thích môn Sinh của em thầy ạ!".
Tôi nói cô thích quà gì, tôi sẽ tặng vì công sức của cô đối với lớp cũng không hề nhỏ. Cô cười nói đùa: "Thầy làm cho em bài thơ lấy hên, sao cho chồng em "bị khờ" lúc nào cũng đưa hết tiền cho em giữ là được!"
Tôi viết bài thơ cũng là thay lời muốn nói cho người bạn trăm năm của cô, cầu chúc cho cô luôn hạnh phúc. Trong câu thơ đầu có tên của cô... Bài thơ sau này đã đăng trên báo Tài hoa trẻ và Làm bạn với máy vi tính, rồi in trong tập thơ Nghêu ngao ca.
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện.
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Nghêu ngao ca - NXB Hội nhà văn 2018
-----------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise (từ ảnh 3 đến 28) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet



























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét