Thơ ca - Văn học - Nghệ thuật - Kiến thức - Hài hước - Ngôi sao - Người mẫu - Ảnh đẹp - Video Sáng tác - Sưu tầm
Thứ Ba, 16 tháng 4, 2024
Thơ Lục Bát tháng 4.2024 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
41. NÍU LẠI THÁNG BA
Nàng Bân níu lại tháng ba
Về thăm quê mẹ, quê cha mà gần
Đường xa xuôi ngược chen chân
Màu xanh ai đã tảo tần đồng ta
Đàn ong gom nhuỵ tháng ba
Bên sông cây gạo đỏ hoa rực trời
Lập lòe đom đóm rong chơi
Lưng trâu vắt vẻo ơi ời cỏ non
Tháng ba nhung nhớ mỏi mòn
Bến xưa người đợi bồng con qua đò
Cánh triều khi cạn, nước to
Cơm khoai mẹ bọc bẹ mo ăn dần.
Tháng ba sáo sậu sang sông
Có đàn cò trắng sải đồng bay qua
Tháng ba hoa tím vườn cà
Ngạt ngào hương bưởi người xa đâu rồi.
Nồng nàn lửa đốt hồn tôi
Tháng ba nhung nhớ một thời tuổi thơ.
Nguyễn Đức Vân
Thứ Hai, 15 tháng 4, 2024
Thơ Lục Bát tháng 4.2024 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
31. CÂY XOAN
Dẫu cho vỏ mốc thân già
Sống trên trăm tuổi vẫn là cây Xoan
Mùa Xuân mới ngập ngừng sang
Đó đây nụ biếc khẽ khàng bung ra
Thế rồi tím một trời hoa
Cứ như rắc phấn luống cà, luống rau
Có cung ắt phải có cầu
Ong qua bướm lại theo nhau từng đàn
Nắng hè rồi cũng dần sang
Quả xanh lấp ló sau hàng lá xanh
Chim sâu níu lá níu cành
Cơn mưa giục quả lớn nhanh mỗi ngày
Tiếng ve còn rớt đâu đây
Mưa Ngâu tý tách báo ngày Thu sang
Cuối thu lá đã nhuốm vàng
Đôi ba chiếc rụng bay ngang ngõ nhà
Cây Vàng anh dựng hôm qua
Con chim mồi nhún theo đà gió lay
Tính ra cũng đã đủ ngày
Quả Xoan giờ đã hây hây sắc vàng
Thế rồi gió Bấc tràn sang
Lá xoan rụng xuống ngập tràn vườn bên
Lê Hải Châu
Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2024
Thơ Lục Bát tháng 4.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
21. NGÔI NHÀ VẮNG MẸ
Trở về miền đất phù sa
Nơi đây có một ngôi nhà đơn sơ
Đã từng ôm ấp tuổi thơ
Với bao kỷ niệm đến giờ còn nguyên
Sinh ra từ đấy lớn lên
Lời ru của mẹ dịu hiền à ơi
Anh nhường em để cùng chơi
Trong vòng tay mẹ tuyệt vời yêu thương
Trời đông gió rét mù sương
Thân gầy mẹ gánh trên đường chợ xa
Kiếm cân gạo, muối, dưa cà
Nuôi đàn con nhỏ đi qua tháng ngày
Cha đi đánh Pháp mẹ thay
Dạy con lẽ phải điều hay ở đời
Mẹ vui con biết vâng lời
Biết làm việc thiện kịp thời giúp nhau
Thời gian như thế trôi mau
Lớn lên đi học, rồi sau đi làm
Tòng quân bảo vệ trời Nam
Mẹ luôn cầu phật che làn đạn rơi
Kinh qua bương chải cuộc đời
Thấm lời mẹ dạy dưới trời đầy trăng
Mẹ về với cõi vĩnh hằng
Ngôi nhà vắng mẹ lại càng nhớ thương
Trần Bông
Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2024
Thơ Lục Bát tháng 4.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
11. MỘT…
Một tôi ngồi với một mình
Một cà phê đắng nhoà hình bóng ai
Một trà thơm đợi nắng mai
Giọt sương thức sớm còn dài dại đêm
Mùa giăng mắc dải lụa mềm
Một tôi một bóng một lênh đênh cùng
Một tia nắng lạc bao dung
Một tôi ngồi vẽ chân dung… mặc dù.
Võ Miên Trường
Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2024
Thơ Lục Bát tháng 4.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
1. NẮNG THÁNG TƯ
Giật mình, đã nắng tháng tư
Gió Lào bảng lảng thổi từ đồng xa
Đường hoa - giờ chẳng còn hoa
Bến quê xanh biếc cỏ gà triền đê
Đôi ba cánh phượng lập loè
Trời đang dồn nắng để ve gọi bầy
Chim kêu ríu rít bờ cây
Nắng lên mới độ nửa ngày mà oi
Đó đây lúa đã trỗ rồi
Chờ qua Cốc Vũ mưa rơi dưỡng đồng
Nước đầy ăm ắp dòng sông
Mấy nhà vào vụ cá lồng đầu năm
Thanh mimh, rồi sẽ qua rằm
Lại lo mai mốt tháng Năm nắng nhiều.
Lê Hải Châu
Thứ Năm, 11 tháng 4, 2024
Thơ 0273: Mẹ chiến sĩ và hai người con (bản năm dòng)
MẸ CHIẾN SĨ VÀ HAI NGƯỜI CON
Con của mẹ giặc hành hình treo khô xác
Nhặt đứa bé mồ côi dù biết cha nó kẻ thù
Con lớn lên lại thành tử sĩ...
Mắt mẹ nhòa
Lệ khóc ướt đêm thu.
2004
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2024
Thơ 0452: Trăng thu - Autumn moon (Do Ngoc Yen dịch)
AUTUMN MOON
The midnight moon sparkled
Rolling hills and mountains
I touch the trembling moon.
Soft buttons
Your breasts...
2024
(Translated into English by Do Ngoc Yen)
Thứ Tư, 3 tháng 4, 2024
Thơ sưu tầm: Trưa hè - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện
TRƯA HÈ
Dưới gốc đa già, trong vũng bóng,
Nằm mát, đàn trâu ngẫm nghĩ nhai.
Ve ve rung cánh, ruồi say nắng;
Gà gáy trong thôn những tiếng dài.
Trời lơ cao vút không buông gió;
Đồng cỏ cào phô cánh lượt hồng,
Êm đềm sóng lụa trôi trên lúa;
Nhạc ngựa đường xa rắc tiếng đồng.
Quán cũ nằm lười trong sóng nắng,
Bà hàng thưa khách ngủ thiu thiu
Nghe mồ hôi chảy đầm như tắm...
Đứng lặng trong mây một cánh diều.
Cành thưa, nắng tưới, chim không đứng;
Quả chín bâng khuâng rụng trước hè.
Vài cô về chợ buông quang thúng
Sửa lại vành khăn dưới bóng tre.
Thời gian dừng bước trên đồng vắng;
Lá ngập ngừng sa nhẹ lướt ao.
Như mơ đường khói lên trời nắng;
Trường học làng kia tiếng trống vào.
Bàng Bá Lân
Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ti Nic minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Ba, 2 tháng 4, 2024
Thơ sưu tầm: Cổng làng - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện
CỔNG LÀNG
Chiều hôm đón mát cổng làng,
Gió hiu hiu đẩy mây vàng êm trôi
Đồng quê vờn lượn chân trời,
Đường quê quanh quất bao người về thôn.
Sáng hồng lơ lửng mây son,
Mặt trời thức giấc véo von chim chào.
Cổng làng rộng mở. Ồn ào,
Nông phu lững thững đi vào nắng mai.
Trưa hè bóng lặng nắng oi,
Mái gà cục cục tìm mồi dắt con.
Cổng làng vài chị gái non
Dừng chân uể oải chờ cơn gió nồm.
Những khi gió lạnh mưa buồn,
Cổng làng im ỉm bên đường lội trơn.
Nhưng khi trăng sáng chập chờn,
Kìa bao nhiêu bóng trên đường thướt tha.
Ngày mùa lúa chín thơm đưa...,
Rồi Đông gầy chết, Xuân chưa vội vàng.
Mừng xuân ngày hội cổng làng,
Là nơi chen chúc bao nàng ngây thơ.
*
Ngày nay dù ở nơi xa,
Nhưng khi về đến cây đa đầu làng;
Thì bao nhiêu cảnh mơ màng,
Hiện ra khi thoáng cổng làng trong tre.
Bàng Bá Lân
Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ti Nic minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2024
Thơ sưu tầm: Người "trâu" - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện
NGƯỜI "TRÂU"
Trời xám thấp, rặng tre ngà trút lá
Đầy ngõ thôn hun hút gió chiều đông.
Sương mù bay phơi phới toả đầy đồng,
Hơi lạnh cắn vào lằn da cóng buốt.
Trong thửa ruộng chân để tràn ngập nước,
Đôi bóng người đang chậm bước đi đi...
Người đàn ông cúi rạp bước lầm lì,
Người vợ cố đẩy bừa theo sát gót.
Họ là những nông phu nghèo bậc chót,
Không có trâu nên người phải làm... trâu.
Họ bừa ngầm một thửa ruộng chiêm sâu.
Nước đến bụng ôi, rét càng thêm rét!
Áo rách tướp, hở ra từng mảng thịt
Tím bầm đen trong gió lạnh căm căm.
Hì hục làm, thỉnh thoảng lại dừng chân
Véo và ném lên mặt đường từng vốc...
- Nhác trông ngỡ nắm bùn hay nắm đất -
Nhìn lại xem: ô, đống đỉa đen sì!...
Ta rùng mình quay mặt bước chân đi,
Lòng tê tái, một mối sầu u ám.
Trời càng thấp. Tầng mây chì càng xám,
Mưa phùn gieo ảm đạm khắp đồng quê.
Gió chiều nay sao lạnh buốt, lê thê.
Bàng Bá Lân
Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ti Nic minh họa sưu tầm từ internet.



















