Thứ Năm, 22 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Buồn - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


BUỒN

Đã chảy về đâu những suối xưa?
Đâu cơn yêu mến đến không chờ?
Tháng ngày vùn vụt phai màu áo
Của những nàng tiên mộng trẻ thơ.

Rụng những chùm tên mấy độ bông;
Phai hàng nhật ký chép song song;
Chàng trai gối mộng trên trang sách
Tỉnh thức, mùa xuân rụng hết hồng.

Đời mất về đâu, hỡi tháng, năm?
Xuân không mọc nữa với trăng rằm!
Chẳng bao lâu ngủ sầu trong đất,
Vĩnh viễn mùa đông lạnh chỗ nằm.

Nay hẵng còn đây ấm mặt trời,
Mà sao lòng lạnh tuyết băng rơi?
- U sầu chắc hẳn đang nhanh bước,
Lưng khọm nghìn năm đến cửa tôi.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Cầu khẩn - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


CẦU KHẨN

Hồn bơ vơ, tôi đi dạo giữa đời;
Chân theo lòng mà người chẳng theo tôi.

Ngày đẹp thế, cũng có tay đang mở,
Đuổi hạnh phúc giữa lòng tôi bợ ngợ.

Tôi đi tìm người, tôi đi tìm thơ,
Tính vẩn vơ có lành được bao giờ.

Và tình ái không bao giờ lành được,
Nâng chân đi chưa định ngày nghỉ bước.

Đường không dài: người tránh để thêm xa...
Gặp ngay đi! Đời may rủi lắm mà!

Và nếu không yêu, mà thừa yêu mến,
Cứ thả mộng cho lòng tôi ghé bến...

Đứng lại giùm, tôi đã mỏi theo sau,
Ôi! nỡ nào suốt đời đuổi bắt nhau!

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2024

Thơ ảnh: Rồi mùa xuân đi

Thơ ảnh Rồi mùa xuân đi


Rất cảm ơn nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net đã tạo thơ ảnh bài thơ Rồi mùa Xuân đi của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chúc nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net luôn phát triển, luôn có được nhiều thành công mới.


Photo by Nguyen Viet Hong


Thứ Hai, 19 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Tình thứ nhất - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


TÌNH THỨ NHẤT

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thơ.
Em không lấy, và tình anh đã mất.
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo;
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo;
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại,
Tới bên em, chờ đợi mãi không về.
Em đã xé lòng non cùng giấy mới,
- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá.
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã,
Anh lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng giây phút đầu say hoa bướm thắm,
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm,
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ,
Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao!
Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ nhỏ
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch;
Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ.
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;
Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi,
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, nên anh đã mất rồi!

Xuân Diệu 

Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Bài thơ tuổi nhỏ - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Duong Hoang Anh


BÀI THƠ TUỔI NHỎ

Giơ tay muốn ôm cả trái đất,
Ghì trước trái tim, ghì trước ngực,
Cho đầy trước mặt khoảng cô đơn
Bao la muôn trời, sâu vạn vực.

Làm sao sống được mà không yêu,
Không nhớ, không thương một kẻ nào?
Hãy đốt đời ta muôn thứ lửa!
Cho bừng tia mắt đọ tia sao!

Quy Nhơn, 1933

Xuân Diệu

Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Duong Hoang Anh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Duong Hoang Anh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Lạc quan - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Duong Hoang Anh


LẠC QUAN 

Vườn cười bằng bướm, hót bằng chim;
Dưới nhánh, không còn một chút đêm:
Những tiếng tung hô bằng ánh sáng
Ca đời hưng phục trẻ trung thêm.

Gió qua, như một khách thừa lương,
Lay nắng trên mình lá loáng sương.
Hoa cúc dường như thôi ẩn dật,
Hoa hồng có vẻ bận soi gương.

Vàng tươi, thược dược cánh hơi xoà;
Ửng dạng, phù dung nghiêng mặt hoa;
Nhánh vút làm cho lan chớm ngợp;
Lòng trinh giữ lại nửa bông trà.

Hình eo, dáng lả, sắc xinh xinh
Phơi phới cùng nhau thở thái bình
Của nỗi yêu trùm không giới hạn
Dịu dàng toả xuống tự trời xanh.

Hạnh phúc vờn trong buổi sớm mai,
Vừa tầm với bắt của tay người;
Ái tình đem máu lên hoa diện;
- Thi sĩ đi đâu cũng thấy cười.

Xuân Diệu

Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Duong Hoang Anh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Duong Hoang Anh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Hẹn hò - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Duong Hoang Anh


HẸN HÒ

Em đáp lại: “Nói gì đau đớn vậy!
Vừa gặp anh, em cũng đã mến rồi.
Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi;
Chưa hi vọng, sao anh liền thất vọng?”

Lời nói ấy về sau đem gió sóng
Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;
Anh tưởng em là của anh rồi,
Em mắc nợ, anh đòi em cho được.

Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!
Lúc đầu tiên, anh có mộng gì đâu!
Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,
Em ác quá! Lòng anh như tự xé...

Xuân Diệu

Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Duong Hoang Anh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Duong Hoang Anh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Ý thu - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Duong Hoang Anh


Ý THU

Tặng Nguyễn Lương Ngọc

Những chút hồ buồn trong lá rụng
Bị nhàu ai tưởng dưới trăm chân.
Bông hoa rứt cánh, rơi không tiếng;
Chẳng hái mà hoa cũng hết dần.

Dưới gốc, nào đâu thấy xác ve,
Thế mà ve đã tắt theo hè.
Chắc rằng gió cũng đau thương chứ;
Gió vỡ ngoài kia, thu có nghe?

Hôm nay tôi đã chết theo người
Xưa hẹn nghìn năm yêu mến tôi;
Với bóng hình xưa, tăm tiếng cũ,
Cách xa chôn hết nhớ thương rồi.

Yêu vui xây dựng bởi nguôi quên.
Muốn bước trong đời, phải dậm trên
Muôn tiếng kêu than thầm lẳng lặng.
Nhưng hoa có thể cứ lâu bền.

Ờ nhỉ! Sao hoa lại phải rơi?
Đã xa, sao lại hứa yêu hoài?
Thực là dị quá. - Mà tôi nữa!
Sao nghĩ làm chi chuyện nhạt phai?

Xuân Diệu

Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Duong Hoang Anh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Duong Hoang Anh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Thời gian - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Duong Hoang Anh


THỜI GIAN

Dưới thuyền nước trôi;
Trên nước thuyền chuồi.
Và nước, và thuyền
Xuôi dòng đi xuôi.

Nước không vội vàng
Cũng không trễ tràng.
Thuyền không chậm chạp
Nhưng không nhẹ nhàng.

Nước trôi, vô tri,
Vô tình, thuyền đi.
Nước không biết thuyền;
Thuyền biết nước chi?

Cứ thế luôn ngày,
Trôi mà như bay,
Nước, thuyền đi mãi,
Luôn trong đêm dày.

Trăng thu gió hè,
Đổi bờ thay đê,
Nước, thuyền xuống biển:
Thuyền không trở về...

Nước cũng mất luôn...
- Nhưng nước còn nguồn:
Thuyền chìm, trong lúc
Đêm ngày nước tuôn...

Xuân Diệu

Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Duong Hoang Anh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Duong Hoang Anh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm: Đi thuyền - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Photo by Duong Hoang Anh


ĐI THUYỀN

Tặng Khái Hưng

Thuyền qua, mà nước cũng trôi,
Lại thêm mây bạc trên trời cũng bay;
Tôi đi trên chiếc thuyền này,
Giòng mơ tơ tưởng cũng thay khác rồi.
Cái bay không đợi cái trôi;
Từ tôi phút trước, sang tôi phút này...

Xuân Diệu

Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Photo by Duong Hoang Anh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Duong Hoang Anh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm - Tuổi thần tiên - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo dài trắng ngồi ghế xích đu đọc sách


TUỔI THẦN TIÊN

Có “người lớn” gọi em là nhỏ
Nhỏ từ chân cho đến đỉnh đầu
Thảo nào mỗi lúc em ra phố
“Người lớn” thường hộ tống đi sau

Có người lớn gọi em là bé
Bé tí teo như lúm đồng tiền
Thảo nào mỗi lúc em cạn túi
“Người lớn” thường mời bé ăn kem

Có người lớn gọi em là nhóc
Nhóc từ hiên lớp đến hiên đời
Thảo nào mỗi lúc em gần khóc
“Người lớn” thường cảm động cong môi

Nhưng này nhé cái ông “người lớn”
Tim em mang ba hạt dẻ thần
Dại gì hô “biến” bằng bùa phép
Lớn đầu, khản cổ gọi thanh xuân!

Bùi Chí Vinh

Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.


Thiếu nữ áo dài trắng ôm cặp bên khung cửa sổ


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm - Tình yêu - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo dài trắng xinh đẹp


TÌNH YÊU

Yêu là chết trong lòng một ít
Nhưng không yêu là chết dài dài
Không yêu, người ta nói mình "xăng pha nhớt"
Con gái dại gì hờ hững trước con traỉ

Yêu là... yếu, còn ôm là... ốm
Mới tập yêu em đã nhẹ người
Đang bốn chục, em rớt luôn mười kí
Em còn đi học, mấy anh ơi!

Bùi Chí Vinh

Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.

Thiếu nữ áo dài trắng xõa tóc


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2024

Thơ Lục Bát tháng 8.2024 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Huy Chương


41. CÚC HOẠ MI

Mùa vừa kịp cởi áo đêm
Em mang hạt nắng gieo mềm chiêm bao
Họa mi xếp cánh ngọt ngào
Nghiêng mình dâng trắng xôn xao đất trời

Bình minh khe khẽ giọt lơi
Họa mi thoát xác gọi mời thanh tân
Bao nhiêu tinh khiết tảo tần
Rót vào trắng đến ngại ngần rằm hương

Em pha lê mỏng manh sương
Vừa qua truông mộng lạc đường mây nghiêng
Rồi mùa lại nối mầm duyên
Họa mi vờn gió chính chuyên… đợi mùa.

Võ Miên Trường


Photo by Huy Chương


Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm - Suy nghĩ về thần đồng văn chương Adora - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo dài trắng ngồi đọc sách


SUY NGHĨ VỀ THẦN ĐỒNG VĂN CHƯƠNG ADORA

Ngày 15 tháng 11 năm 2007 báo chí loan tin
“Hàng trăm học sinh Việt Nam giỏi tiếng Anh chào đón thần đồng Adora người Mỹ”
Adora Svitak tuổi lên 10
Sản xuất tập truyện Những ngón tay bay đầy giá trị

Những ngón tay bay của thần đồng huyền bí
Bay từ giấc mơ đất nước nhà giàu
Những ngón tay bay biến thành hàng tiếp thị
Xoa dịu vỗ về xứ sở chiêm bao

Những ngón tay bay không thể điều trị bệnh ho lao
Con nít xóm nghèo vẫn mỗi ngày viêm phổi
Những ngón tay bay không dựng nổi nhịp cầu
Cầu Cần Thơ vẫn trong cơn hấp hối

Những ngón tay bay được soi đường dẫn lối
Để bắt tay lựa chọn bạn bè
Bắt tay trường quốc tế, trường chuyên, trường quý tộc
Công tử nhi đồng, tiểu thư nhí xum xoe

Tội nghiệp Adora đeo kính cận cười toe
Nụ cười toét miệng không phân ranh quốc tịch
Nụ cười y chang các đứa bé vỉa hè
Bán vé số, bán hàng rong rách đít

Những ngón tay bay trở nên cổ tích
Khiến chúng sinh quên hết chuyện hoang đường
Chuyện tham nhũng, chuyện bất công, chuyện mất nhà mất đất
Chỉ còn chuyện loài người ôm giấc mộng văn chương

Những ngón tay bay làm thế giới gần hơn
Nhưng cũng làm thần đồng Adora xa lạ
Nếu Adora sinh trưởng ở Việt Nam
Chắc chắn cô bé sẽ vô chùa quét lá

Ở xứ sở vàng bị chôn dưới đá
Phù Đổng vươn vai đã bị đụng trần
Những ngón tay bay lết bò vì cơm áo
Thiên tài làm gì có chỗ cõi phù vân?

11/2007

Bùi Chí Vinh

Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.


Thiếu nữ áo dài trắng ngồi mang kính


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh thiếu nữ áo dài trắng minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2024

Thơ Lục Bát tháng 8.2024 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

HariStudio


31. ĂN CHÁO CÙNG MẸ

Lo sao chăm bẵm mẹ già
Lưng cơm dẫu mỏng, cháo hoa lại dày
Cuộc đời muối mặn gừng cay
99 tuổi giữa ban ngày, ngỡ đêm

Cò con đậu phải cành mềm
Câu ca dao dạ xót thêm đến giờ
Mẹ cười như thuở còn thơ
Vầng trăng chiều khuyết cậy nhờ cháu con

Cái tôm cái tép gầy mòn
Chợ phiên chỉ kịp lon xon cửa ngoài
Bữa cơm độn sắn ngô khoai
Tép riu, cá vụn… cõng hoài rau dưa

Mẹ đi cấy, bố đi bừa
Đường về lã chã, nắng mưa cồn cào
Vó màn cất cả trăng sao
Khoai hà sắn sượng, gạo nào ăn đong?

Mẹ giờ gối mỏi lưng còng
Cháo nhừ thập cẩm răng long, nuốt dần
Mẹ rằng cháo mãi cực thân
Miếng cơm chắc dạ, tăng phần bình yên

Mẹ ơi xin chớ buồn phiền
Con cùng ăn cháo làm quen khi già.

Trịnh Toại


HariStudio


Thứ Tư, 7 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm - Phật sống - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Ngọc Ánh


PHẬT SỐNG

Chư huynh bàn về tu luyện
Đứa đại thừa, đứa tiểu thừa
Đứa nào cũng sắp thành Phật
Chỉ mình ta còn gươm khua

Đời này nói đến hơn thua
Biết bao giờ cho hết chuyện
Ta thấy chư huynh yêu chùa
Cũng là tự thân bảo hiểm

Nhưng tu như vậy còn kém
Biết khôn lựa gốc bồ đề
Có người tu hang Pắc Bó
Sau này thành Phật sướng ghê!

Bùi Chí Vinh

Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.


Ngọc Ánh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2024

Thơ Lục Bát tháng 8.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Huy Chương


21. VỀ VỚI BẾN SÔNG

Ta về bến sông Đồng Nai
Tâm tư muốn gửi đến ai một lời
Lặng nhìn con nước đầy vơi
Mà thương từng mảng ngày trôi phận bèo

Bao năm lội suối trèo đèo
Gian nan chẳng quản đói nghèo chẳng lay
Bởi thương yêu mảnh đất này
Bạc đầu ta vẫn quyết quay trở về

Thôi thì lấy bến làm quê
Lấy sông làm sạch lấy nghề làm sang
Có ai danh vọng không màng
Tiền tài không thích bạc vàng không ham?

Ta còn dính chút đa đoan
Nên còn vất vả gian nan với đời
Đêm nằm gọi - bạn bè ơi!
Nhớ chăng một thuở ngút trời đạn bom

Giờ này ai mất ai còn
Ai lên quan chức ai còn chơi vơi?
Cửa Thiền ta gắng tới nơi
Đường trơn gánh nặng đã vơi dần rồi

Về đây với núi với đồi
Với sông với suối với người thương ta!

Trịnh Duy Sơn


Photo by Huy Chương


Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2024

Thơ Lục Bát tháng 8.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Duong Hoang Anh


11. THU SANG

Dùng dằng Hạ chẳng muốn xa
Nàng Ngâu rón rén tạo đà Thu sang
Bâng khuâng hứng giọt nắng vàng
Làn mây trắng trẻo khẽ khàng lướt qua

Cúc vàng ướp nụ đơm hoa
Mùi hương thoang thoảng cùng hòa dịu êm
Hoa cau rơi rụng bên thềm
Hằng nga soi tỏ êm đềm long lanh

Thời gian thì vẫn trôi nhanh
Thu về cho trái ngọt lành đáng yêu
Gió đưa vi vút cánh diều
Hòa cùng tiếng sáo buổi chiều mùa thu.

Hương Thảo


Photo by Duong Hoang Anh


Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2024

Thơ sưu tầm - Ngựa cao nguyên - Bùi Chí Vinh - Nguồn: Thi viện

Ngọc Ánh


NGỰA CAO NGUYÊN

Giữ anh một chỗ ở Lâm Đồng
Trồng trên đồi một đám cỏ non
Trước sau anh cũng thành con ngựa
Té ngã vào nơi có cội nguồn
Trước sau em cũng là ngọn cỏ
Đến chết lòng anh vẫn cúi hôn
Một chỗ cho anh nghe Đà Lạt
Nghe Blao, nghe cỏ, nghe tình
Giữ anh một chỗ cho anh hát
Về cơn động đất ở trong anh
Giữ anh một chỗ cho anh khóc
Bằng lời thơ nhòe hết mặt em
Ở đó anh không có kẻ thù
Và không ai biết được anh đâu
Nếu họ nhìn anh thành Nguyễn Bính
Em có làm cô đi hái dâu ?
Nếu họ nhìn anh thành con ngựa
Đám cỏ đồi em trốn chỗ nào ?
Ở đó anh quên hết mọi người
Cúi chào anh một thuở rong chơi
Chúa đã chào đời trong máng cỏ
Em làm ơn mang cỏ lên đồi
Anh sẽ trượt chân vào chỗ đó
Có tình, có cỏ, có em thôi ...

Bùi Chí Vinh

Bùi Chí Vinh sinh ngày 23-10-1954, hiện đang sống tại Sài Gòn. Lĩnh vực sáng tác: thơ, truyện thiếu nhi, viết kịch bản phim.


Ngọc Ánh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Ánh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2024

Thơ ảnh: Lời vượn mẹ

Thơ anh Lời vượn mẹ


Rất cảm ơn nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net đã tạo thơ ảnh bài thơ Lời vượn mẹ của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chúc nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net luôn phát triển, luôn có được nhiều thành công mới.


Photo by Ngo Thiet Hung


Thứ Năm, 1 tháng 8, 2024

Thơ Lục Bát tháng 8.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Duong Hoang Anh


1. LẠY

Lạy trời, lạy đất, lạy em
Chắp tay lạy cái nhá nhem tuổi đời
"Còn ăn sao được mà mời"
Bước chân lếu khếu còn chơi leo trèo
 
Chấp tay lạy cái mái chèo
Sông trơ không khốc, trôi vèo nước non
Uột èo những héo cùng hon
Trăm năm một phút đâu còn xuân xanh
 
Chấp tay lạy cái mong manh
Gá đêm giấc ngủ cầm canh thôi mà
Đã sang cái dốc chiều tà
Thì còn phô cái mặn mà
Ngứa gan
 
Xin em một dấu chấm than
Một con mắt nguýt, một làn môi cong
Nợ tình dứt trả cho xong
Đêm đêm còn ngọn đèn chong với mình.

Nguyễn Lâm Cẩn


Photo by Duong Hoang Anh