Thơ ca - Văn học - Nghệ thuật - Kiến thức - Hài hước - Ngôi sao - Người mẫu - Ảnh đẹp - Video Sáng tác - Sưu tầm
Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2024
Thơ 0460: Hoa mắt gió đợi ngàn cánh gió
HOA MẮT GIÓ ĐỢI NGÀN CÁNH GIÓ
Mùa thu rơi trên đá vết thơ trầm
Suối róc rách buồn, vắng một lời yêu.
Hoa mắt gió đợi người cuối gió
Em ngắt thả bay những cánh hoa tàn
Cầm hoa, gùi mây lên đỉnh núi... tiếng hát vọng trên nương...
2024
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Hai, 21 tháng 10, 2024
Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2024
Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2024
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Le Papa de Simon - Guy De Maupassant
BỐ CỦA SIMON - LE PAPA DE SIMON (TÁC GIẢ: GUY DE MAUPASSANT)
Simon không có bố. Cậu là con của một người mẹ đơn thân. Ngay cả đứa trẻ mồ côi cha cũng khá hơn Simon, bởi ít ra nó biết cha nó đang nằm ngoài nghĩa địa. Trong những ngày đầu đến trường ở nơi ở mới, cậu bị chúng bạn dè bỉu và bắt nạt, đến nỗi đã nghĩ đến việc trầm mình dưới ao... Và đó cũng là lúc cậu gặp gỡ bác thợ rèn, người đã dẫn Simon về nhà và hứa cho cậu một ông bố.
Tác phẩm Bố của Simon khá lạ trong nhóm truyện ngắn của Guy de Maupassant vì sự... dịu dàng của nó. Câu chuyện không có nhiều khúc chiết, cũng không có tranh đấu giữa nội tâm và hoàn cảnh hay những tình huống oái ăm đến đau lòng (thứ vốn đầy rẫy trong truyện của Maupassant). Nó chỉ đơn giản kể lại câu chuyện của Simon và bác thợ rèn, để ta tin rằng sự thù ghét của con người chỉ có thể được đáp lại bởi lòng yêu thương, dù đó là thù ghét hay yêu thương của những kẻ xa lạ không cùng một dòng máu.
Tác phẩm lần đầu được xuất bản vào 12/1/1879.
Chuông báo trưa vừa dứt. Cửa trường mở, và bọn trẻ con chen lấn nhau ùa ra cho nhanh. Nhưng chúng không mau tản mát về nhà ăn trưa như mọi ngày mà còn dừng lại, cách đó vài bước, tụ tập thành nhóm, thì thào to nhỏ.
Chẳng là sáng nay, Simon, thằng con nhà chị Blanchotte lần đầu tiên đến lớp học.
Ở nhà chúng đều đã từng nghe nói đến chị Blanchotte; và mặc dù ngoài chốn công chúng, người ta niềm nở với chị nhưng riêng giữa các bà mẹ với nhau thì cách các bà mẹ đối đãi với chị có cái vẻ ái ngại hơi khinh miệt, điều này lan sang cả những đứa trẻ tuy chúng chẳng hiểu vì sao.
Còn về Simon thì chúng không quen biết nó, vì nó không đi chơi bao giờ, và không lêu lổng với chúng ngoài đường làng hoặc trên bờ sông. Bởi vậy chúng chẳng ưa nó cho lắm; và chúng vừa thinh thích vừa hết sức ngạc nhiên đón nghe và truyền lại cho nhau câu nói của một thằng mười bốn mười lăm tuổi, thằng này xem chừng am hiểu nhiều điều vì nó cứ nhay nháy mắt một cách tinh ranh:
-Chúng mày biết chứ…thằng Simon……này, nó không có bố đâu nhé.
Đến lượt thằng bé con chị Blanchotte xuất hiện trên thềm nhà trường. Nó độ bảy tám tuổi, hơi xanh xao, rất sạch sẽ và nhút nhát, gần như vụng dại.
Nó định về nhà thì tốp các bạn học của nó vẫn cứ thì thào vừa nhìn nó với cặp mắt ranh mãnh và tai ác của những đứa trẻ đang nghiền ngẫm một vố gì xấu, xúm quanh nó dần dần và cuối cùng thì vây hẳn lấy nó. Nó đứng ngây ra giữa bọn chúng, ngạc nhiên và lúng túng không hiểu người ta sắp làm gì mình. Nhưng cái thằng vừa đưa tin ra, hãnh diện vì đã được hoan nghênh, hỏi nó:
-Mày tên gì?
Nó trả lời:
-Simon.
-Simon gì? - Thằng bé kia hỏi tiếp.
Chú bé nhắc lại, hết sức bối rối:
-Simon.
Thằng kia hét lên với chú:
-Người ta tên là Simon gì kia… Simon… thế cóc phải là tên…
Và chú, sắp phát khóc trả lời lần thứ ba:
-Tớ tên là Simon.
Tụi trẻ cười. Thằng kia đắc thắng cất cao giọng:
-Chúng mày thấy rõ là nó không có bố nhé.
Tất cả lặng ngắt. Những đứa trẻ kinh ngạc vì cái điều kỳ dị, quái đản, không thể có được ấy - một thằng bé không có bố; chúng nhìn em như một hiện tượng kì quái, một sinh vật ngoài lề của tạo hoá và chúng cảm thấy lớn lên trong chúng niềm khinh bỉ - cho đến bấy giờ chưa giải thích nổi - như mẹ của chúng đối với chị Blanchotte.
Còn Simon, em tựa mình vào một thân cây cho khỏi ngã và em như rụng rời vì một tai hoạ không phương cứu chữa. Em tìm cách bày tỏ. Nhưng em chẳng kiếm nổi điều gì để trả lời chúng nó, để cải chính cái điều ghê gớm là em không có bố. Cuối cùng, người nhợt nhạt, em kêu hú hoạ với chúng.
-Có, tao có bố.
Thằng kia hỏi:
-Bố mày đâu?
Simon im bặt; em không biết. Bọn trẻ cười rất kích động; và những đứa con của ruộng đồng này, chúng gần gũi với súc vật hơn, chúng cảm thấy cái nhu cầu tàn ác thúc đẩy những con gà trong sân chăn nuôi kết liễu hẳn một con trong bầy khi con này vừa bị thương. Bỗng Simon chợt thấy thằng bé hàng xóm, con một bà goá, em vẫn thấy thằng này, y như em, lúc nào cũng thui thủi một mình với mẹ. Em nói:
-Thế cả mày nữa, mày cũng không có bố.
Thằng kia đáp:
- Có chứ, tao có bố.
Simon vặn:
-Bố mày đâu?
-Bố tao chết rồi. - Thằng bé kia tuyên bố hết sức tự hào. - Bố tao ở ngoài nghĩa địa ấy.
Một tiếng rì rào tán thưởng nổi lên giữa đám trẻ, dường như cái sự kiện có bố chết ở ngoài nghĩa địa đã làm cho bạn chúng lớn cao lên để đè bẹp cái thằng kia chẳng có bố gì hết. Và bọn lau nhau này, mà những người bố phần lớn đều hung ác, rượu chè, trộm cắp, và nghiệt ngã với vợ, chúng cứ chen chúc xích gần nhau thêm mãi dường như chúng, những kẻ hợp pháp muốn bóp nghẹt cái đứa ở ngoài vòng luật lệ.
Bất thình lình, một đứa ở sát Simon, bỗng thè lưỡi ra một cách tinh quái và hét lên với em: “Không có bố! Không có bố!”.
Simon túm lấy tóc nó bằng cả hai tay và đá liên hồi vào chân nó, trong khi nó cắn nghiến vào má chú. Có một sự vật lộn kinh khủng. Hai đấu sỹ được lôi rời nhau ra, và Simon bị đánh tơi tả, ê ẩm, lăn lóc dưới đất, ở giữa tụi trẻ đứng quây tròn, reo hò hoan hô. Thấy em vừa dậy vừa lấy tay phủi một cách máy móc chiếc áo khoác nhỏ lấm bụi bê bết, một đứa nào đó hét lên bảo em:
-Về nói với bố mày ấy.
Thế là em cảm thấy trong lòng có một sự sụp đổ ghê gớm. Chúng nó khỏe hơn em, chúng đã đánh đập em và em không thể nào chống lại chúng được vì em cảm thấy rõ là quả thật em không có bố. Đầy kiêu hãnh, em cố tranh đấu vài giây với những giọt nước mắt làm em nghẹn thở. Em ứ lên một cái, rồi không gào thét, em khóc nấc lên từng hồi dài khiến người rung lên nức nở.
Tứ phía bật lên những tiếng la hét thích thú:
- Philip là gì?... Philip nào?... Philip là cái gì?...mày lấy ở đâu ra Philip của mày thế?
Simon không trả lời gì hết; và một mực tin tưởng sắt đá, em đưa mắt thách thức chúng, sẵn sàng chịu hành hạ còn hơn là trốn chạy chúng. Thầy giáo giải thoát cho em và em trở về với mẹ.
Suốt ba tháng ròng, bác thợ cao lớn thường tạt qua nhà chị Blanchotte, và đôi khi bác đánh bạo nói chuyện với chị, khi thấy chị ngồi khâu bên cửa sổ. Chị trả lời bác nhã nhặn, lúc nào cũng nghiêm trang, chẳng bao giờ cười với bác và không bao giờ để bác vào nhà. Tuy nhiên, cũng hợm mình đôi chút như mọi người đàn ông, bác cứ tưởng tượng rằng chị hay đỏ mặt hơn thường lệ, mỗi khi trò chuyện với bác.
Nhưng một thanh danh đã bị mai một thật khó mà gây dựng lại và cũng rất đỗi mong manh, đến mức, mặc dù chị Blanchotte ngại ngùng giữ gìn, trong vùng đã thấy đồn đại.
Còn về Simon thì em rất yêu ông bố này và hầu như chiều nào, xong việc em cũng đi chơi với bố. Em đến trường đều đặn và đi qua giữa các bạn học, hết sức đàng hoàng, không bao giờ đáp lại chúng.
Thế mà một hôm cái thằng khốn nạn đã tấn công em đầu tiên bảo với em:
-Mày nói dối, mày chẳng có bố nào tên là Philip.
-Sao lại thế? – Simon rất xúc động hỏi.
Thằng kia xoa hai tay vào nhau. Nó tiếp:
-Bởi vì nếu mày có bố thì ông ấy phải là chồng của mẹ mày.
Simon mất bình tĩnh trước tính chính xác của lập luận ấy, tuy vậy em vẫn trả lời:
-Nhưng cứ là bố của tớ.
Thằng kia cười khẩy bảo:
-Có thể lắm, nhưng không phải bố của mày hẳn hoi.
Chú bé con chị Blanchotte cúi đầu xuống và vừa mơ màng vừa đi về phía lò rèn của cụ Loison, nơi bác Philip làm việc.
Cái lò rèn này như ẩn mình dưới bóng cây. Bên trong rất tối, chỉ có ánh lửa đỏ của một cái lò cực lớn bập bùng chiếu sáng năm bác thợ rèn để cánh tay trần đang nện xuống đe ầm ầm dữ dội. Họ đứng, hứng ánh sáng đỏ như quỷ thần, mắt nhìn chăm chăm vào thanh sắt nóng bỏng mình đang khảo đả; và niềm suy tưởng nặng nề của họ lên xuống theo nhịp búa.
Simon vào, không ai trông thấy, và em rón rén đến kéo áo bác thợ. Bác quay lại. Công việc bỗng dừng, cả mấy người đàn ông cùng nhìn, hết sức chăm chú.
Thế là, giữa sự im lặng bất thường đó, cất lên giọng nói nhỏ nhẹ của Simon:
-Bố Philip này, lúc nãy thằng con bác Michot bảo con rằng bố không phải là bố của con hẳn hoi.
Bác thợ hỏi:
-Sao lại thế?
Chú bé trả lời với tất cả sự ngây thơ của chú:
-Vì bố không phải là chồng của mẹ.
Một thiếu phụ xuất hiện và người thợ bỗng tắt nụ cười, vì bác hiểu ra ngay là không bỡn cợt được nữa với cô gái cao lớn, xanh xao, đứng nghiêm nghị trước cửa nhà mình, như muốn cấm đàn ông bước lên thềm ngôi nhà nơi cô đã bị một kẻ khác lừa dối. E dè, bỏ mũ cầm tay, bác ấp úng:
-Đây thưa bà, tôi dắt về trả bà cháu bé bị lạc ở gần sông.
Nhưng Simon nhảy lên ôm lấy cổ mẹ và vừa nói với mẹ, vừa khóc trở lại:
-Không mẹ ạ, con muốn nhảy xuống sông cho chết đuối, vì chúng nó đánh con… đánh con… tại con không có bố.
Hai má thiếu phụ đỏ ửng và tê tái đến tận xương tuỷ, chị ôm con hôn ấy hôn để, trong khi nước mắt lã chã tuôn rơi. Người đàn ông xúc động vẫn đứng đó, không biết bỏ đi thế nào cho phải. Nhưng Simon bỗng chạy đến bên bác, nói với bác:
-Chú có muốn làm bố cháu không ạ.
Im bặt như tờ. Chị Blanchotte lặng ngắt và quằn quại vì hổ thẹn, dựa người vào tường, hai tay ôm lấy ngực. Thấy người ta không trả lời mình, em bé nói tiếp:
-Nếu chú không muốn, cháu quay trở lại sông cho chết đuối.
Bác thợ coi như chuyện đùa và cười đáp:
-Có chứ, chú muốn vậy.
Em bé liền hỏi:
-Thế chú tên là gì, để cháu trả lời chúng nó khi chúng nó muốn biết tên chú.
-Philip.- Người đàn ông đáp.
Simon im lặng một giây, để ghi nhớ cái tên ấy trong óc, rồi, hoàn toàn khuây khoả, em chìa hai tay nói:
-Thế nhé! Chú Philip, chú là bố cháu đấy.
Bác thợ nhấc bổng em lên, đột ngột hôn vào hai má em, rồi sải từng bước dài, rút lui rất nhanh.
Ngày hôm sau, khi em đến trường, một tràng cười ác ý đón em, và lúc tan học, khi thằng kia muốn lặp lại chuyện cũ, Simon ném vào mặt nó những lời nói này, như ném một hòn đá:
-Bố tao ấy, bố tao tên là Philip.
Không ai cười hết. Philip vẫn đứng, trán úp vào mu những bàn tay to lớn tỳ ở cán búa dựng trên đe. Bác mơ màng. Bốn người bạn nhìn bác, và bé tí xíu giữa những vị khổng lồ này, Simon lo lắng chờ đợi. Đột nhiên bác thợ rèn lớn tuổi nhất, đáp ứng ý nghĩ của tất cả mọi người nói với Philip:
-Dù thế nào, Blanchotte vẫn là một cô gái tốt bụng, trung hậu và mặc dầu gặp chuyện không hay, vẫn can đảm và nền nếp, cô ấy sẽ là một người vợ xứng đáng, với một người đàn ông tử tế.
-Đúng như vậy- Ba người kia nói.
Bác thợ tiếp:
-Cái cô gái ấy, nếu có lầm lỡ, thì lỗi ở cô chăng? Họ hứa sẽ cưới cô, và tôi biết khối bà khác giờ đây rất được coi trọng cũng từng làm như thế.
-Đúng như vậy. – Ba người đàn ông đồng thanh đáp.
Bác lại tiếp:
-Thật tội nghiệp, cô ta đã vất vả biết bao nhiêu để một mình nuôi dạy con và đã khóc biết bao nhiêu từ cái ngày chỉ bước ra khỏi nhà để đến nhà thờ, những điều ấy chỉ có riêng Chúa biết mà thôi.
-Cũng lại đúng như vậy - Những người khác nói.
Thế là người ta chỉ còn nghe thấy tiếng bễ thổi lửa trong lò. Philip đột ngột cúi xuống với Simon:
- Về bảo với mẹ là tối nay bố sẽ đến nói chuyện với mẹ.
Rồi bác nắm vai em bé đẩy ra ngoài.
Bác trở lại với công việc, và năm lưỡi búa nện xuống đe cùng một nhát đập. Họ cứ rèn như vậy cho đến tối, mạnh mẽ, tươi vui, cũng như những lưỡi búa hài lòng thoả mãn. Và giống quả chuông lớn tiếng trầm của một ngôi nhà thờ, trong các ngày lễ vang dội lên trên tiếng reo của những quả chuông khác, lưỡi búa của Philip cũng vậy, nó át tiếng ầm ầm của những lưỡi búa khác, và cứ từng giây lại giáng xuống rộn ràng inh ỏi. Và bác, mắt sáng rực, đứng giữa các tia lửa, rèn rất say sưa.
Trời đầy sao khi bác đến gõ cửa nhà chị Blanchotte. Bác mặc áo khoác ngày chủ nhật, sơ mi mới và râu tóc đã sửa sang. Thiếu phụ bước ra thềm và bảo bác vẻ phiền muộn:
-Thưa ông Philip, ông đến lúc đêm hôm thế này quả thực không phải lắm.
Bác muốn trả lời, bác ấp úng và bối rối đứng trước chị. Chị tiếp:
-Mà ông cũng biết rằng không nên để người ta bàn tán về tôi nữa.
Thế là bác nói, hết sức đột ngột:
-Thì có sao đâu nếu cô chịu làm vợ tôi!
Không ai trả lời bác, nhưng bác tưởng tượng như trong bóng tối căn phòng, có người gục xuống. Bác bước vào thật nhanh: và Simon nằm trên giường, nghe thấy tiếng hôn và mấy lời mẹ thì thầm rất khẽ. Rồi đột nhiên, em thấy mình được bế bổng lên trong tay bác và bác nhấc bổng em trên hai cánh tay hộ pháp, hét lên bảo em:
-Nói với các bạn học của con rằng bố con là Philip Remy, bác thợ rèn, và bố sẽ kéo tai tất cả những đứa nào bắt nạt con.
Ngày hôm sau, thấy trường đã đông chật và giờ học sắp bắt đầu, Simon đứng dậy, mặt tái nhợt, môi run run: “Bố tớ ấy, - em nói rành rọt, - bố tớ là Philip Remy, bác thợ rèn, và bố tớ hứa sẽ kéo tai tất cả những đứa nào bắt nạt tớ”.
Lần này chẳng người nào cười nữa, vì cái nhà bác Philip Remy, thợ rèn, thì biết rõ lắm rồi, và đấy thật là một ông bố, mà ai có được cũng phải lấy làm tự hào.
Dịch giả: Lê Hồng Sâm
(Góc Nhỏ Văn Thơ)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Phan Trần Hiểu My và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2024
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Nhạc sĩ Đoàn Bổng (1943 -2026)
TIỄN BIỆT NHẠC SĨ ĐOÀN BỔNG (1943-2026), TÁC GIẢ CA KHÚC "DÒNG SÔNG QUÊ ANH, DÒNG SÔNG QUÊ EM"
-
"Đoàn Bổng - nhạc sĩ của tâm tình quê hương
Khi "Dòng sông quê anh, dòng sông quê em" ra đời, nhạc sĩ Đoàn Bổng nhận hàng chồng thư từ thính giả gửi về Đài Tiếng nói Việt Nam bày tỏ lòng yêu mến.
Ngày 4/1, nhạc sĩ Đoàn Bổng qua đời vì tuổi cao sức yếu, khép lại hành trình âm nhạc bền bỉ. Trước đó vài ngày, ông vẫn đi thu âm một tác phẩm mới, đều đặn tham gia các hoạt động của Hội Âm nhạc Hà Nội. Ở tuổi 83, nhạc sĩ từng nói tâm hồn ông vẹn nguyên như thời đôi mươi - luôn trẻ trung trong sáng tạo và cảm xúc.
Ông sống yên ấm bên người bạn đời - nhà giáo Kim Loan. Hai con của ông, nhạc sĩ Đoàn Thu Trà và nhạc sĩ Đoàn Xuân Hoàng, đều nối nghiệp cha. Từ nhỏ, các con lớn lên trong không gian âm nhạc dân gian mà ông nâng niu để rồi khi trưởng thành, họ tiếp nối con đường ấy một cách tự nhiên.
Hơn 60 năm sáng tác, nhạc sĩ Đoàn Bổng nặng lòng với quê hương, nguồn cội. Tình yêu âm nhạc trong ông được bồi đắp từ nhỏ, qua những làn điệu cò lả, trống quân của mẹ, từ nhịp ca trù trong câu hát của cha. Tuổi thơ ông gắn với dòng sông Hồng, với những trò chơi dân gian rộn ràng nơi vùng quê Thường Tín (Hà Tây cũ). Năm lên tám tuổi, gia đình ông chuyển về phố Bạch Mai (Hà Nội). Nỗi nhớ sông nước, cánh đồng quê vẫn theo ông suốt những năm tháng xa làng.
Sau khi học xong phổ thông và không đỗ đại học, ông theo học cấp tốc kế toán rồi làm việc tại một xí nghiệp thủy lợi. Như một mối duyên, cuộc đời nhạc sĩ lại gắn với những dòng sông. Từ những trải nghiệm ấy, ở tuổi 20, ông cho ra đời sáng tác đầu tay - Dòng nước ân tình.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, Dòng sông quê anh, dòng sông quê em, phát năm 1978. Lúc này, ông đã tốt nghiệp ngành sáng tác ở Trường Âm nhạc Việt Nam, vào công tác ở Ty văn hóa Hà Sơn Bình. Lãnh đạo tặng ông tạp chí Núi Tản Sông Đà, gợi ý nhạc sĩ nghiên cứu. Đọc được bài Dòng sông của anh, dòng sông của em (tác giả Lai Vu), ông quyết định phổ nhạc. Thấy nghĩa câu thơ gốc "của anh", "của em" hơi hẹp, ông sửa thành Dòng sông quê anh, dòng sông quê em, để tác phẩm mang tính bao quát hơn. Trong ca khúc, cô gái được ví với sông Đáy hiền hòa, thơ mộng còn chàng trai là dòng sông Đà dữ dội. Họ yêu nhau, cùng hẹn ước xây dựng nông thôn mới.
Thứ Năm, 17 tháng 10, 2024
Ký ức mùa thu - Thanh Trắc Nguyễn Văn - diễn ngâm: NSUT Đình Trung
"Có những bài thơ ta lỡ bỏ quên trong ký ức
Được người tìm, nước mắt bỗng trào rơi..."
Một buổi sáng, tác giả đang trao đổi với nhà thơ Lê Thị Ngọc Nữ về bài thơ tác giả vừa đăng trên báo Người Việt, vô tình phát hiện bài thơ cũ "Ký ức mùa thu" được NSUT Đình Trung diễn ngâm và phát hình trên "Đài phát thanh và truyền hình Thừa Thiên - Huế". Xin được chân thành cảm ơn và làm quen với NSUT Đình Trung ạ!
Bài thơ tác giả viết tặng một người bạn thân khi anh chiến đấu ở biên giới Tây Nam đất nước năm 1980. Anh là thương binh, bị mất một chân do đạp trúng mìn cóc của Trung Quốc sản xuất. Cô vợ trẻ của anh (quê ở Bình Thuận) bị bạo bệnh mất cũng là lúc chiến tranh vừa chấm dứt. Lời trong bài thơ là "lời muốn nói" tác giả viết thay cho người con trai của anh.
Thứ Tư, 16 tháng 10, 2024
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Trăm năm là hữu hạn - Phạm Lữ Ân
TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN - PHẠM LỮ ÂN
Trong một cuộc trò chuyện gần đây với một nhóm bạn thích đọc sách, một câu hỏi được nêu lên là “nếu bất chợt phải kể tên một cuốn sách, không vì lý do gì cả, thì bạn sẽ nghĩ đến cuốn nào?’. Một thính giả của mình đã trả lời “Nếu biết trăm năm là hữu hạn...” của Phạm Lữ Ân.
Nghe xong mình chợt ngẩng người, trong đầu lục lọi những ký ức về tập tản văn nhỏ nhắn và xinh xắn ấy, bởi lần đầu đọc cũng là gần mười một, mười hai năm về trước. Thời điểm đó, tuyển tập với hơn 40 bài viết ngắn này cũng là sách gối đầu giường của không ít các bạn trẻ, những người nay chắc đã thành bố thành mẹ. Cho đến nay, "Nếu biết trăm năm là hữu hạn..." vẫn được tái bản nhiều lần, và vẫn thường xuyên có mặt trong danh sách bán chạy dù đã 13 năm tuổi.
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2024
Thơ sưu tầm: Băn khoăn - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện
BĂN KHOĂN
Trang đầu tập thơ Pêtôphi, anh viết:
"Anh tặng em một vườn hoa thơ yêu nước
Của thi hào cách mạng người Hung
Chắc ít ra em cũng hái được vài bông!"
Tiếng anh yêu bên tai nhè nhẹ
Cảm ơn anh những ý mong đẹp đẽ
Hi vọng anh cháy bỏng ước mơ em
Như người xưa bao ngày tháng đi tìm
Bông hồng đỏ để mang về hạnh phúc
Em cũng muốn tặng anh một bông hoa thắm sắc
(Một bài thơ hay nhất của em)
Mà tài năng như lửa mới nhen
Bên đám lửa huy hoàng rừng rực cháy
Đường tới vườn thơ hoa hồng lộng lẫy
Dưới hoa hồng nào mà chẳng nhiều gai
Bàn chân em mới bỏ guốc, chưa chai
Tránh sao khỏi sầy da rớm máu
Ai có làm thơ mới hiểu những nỗi khổ đau nung nấu
Khi ý mình chưa gửi được vào thơ
Lòng băn khoăn từng phút từng giờ
Như viết lá thư yêu chưa nói hết điều muốn nói
Em sẽ đi, rừng thơ vẫy gọi
Dù con đường có lắm chông gai
Vì lòng em mang hoài bão ngày mai:
Trồng một vườn hoa, một vườn hoa dù nhỏ bé
Dâng cho đời và tặng anh yêu quí
Chút hương thơm, ý đẹp của lòng em
1962
Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Hai, 14 tháng 10, 2024
Thơ sưu tầm: Một ước mơ - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện
MỘT ƯỚC MƠ
Mái tóc xanh nghiêng trên tờ giấy trắng
Em viết chữ “chỉ tiêu” như viết bức thư tình
Chân trời xuân như biển rộng mông mênh
Tuổi trẻ - buồm căng trên ngàn con nước
Vượt trùng dương hướng về phía trước
Bão táp gian lao nào lấn được ước mơ
Cuộc sống tương lai em đã thấy bây giờ
Trong từng chữ, từng dòng lộng lẫy:
Khói nhà máy vươn dài tay vẫy
Những người yêu trên các công viên
Mái trường mới xây, hoa áo đàn em
Rộn rã đường làng khua vang tiếng guốc
Rồi hợp tác, rồi nông trường bát ngát
Những máy cày thi nhau vượt thời gian
Ôi tương lai như thảm lúa vàng
Ước mơ em - một bông lúa nhỏ
Em là đoạn đường ray của con đường ngàn cây số
Chạy về nam nối mạch máu quê hương
Trên những toa tầu chở nặng yêu thương
Em sẽ ca lời ca đất nước
Tiếng hát em trong tiếng ru tổ quốc
Ca ngợi ngày nay mang ước vọng mai sau
Ai biết lòng em phấn khởi vì đâu
Giục tay em mải mê viết trọn:
“Tôi tự giác vào đoàn quân tình nguyện
Vượt mức năm năm xây dựng cuộc đời xuân”
1961
Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiệm cà phê Bình Minh ơi minh họa sưu tầm từ internet.
Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2024
Thơ 0459: Bên mộ người chiến sĩ vô danh - At The Grave Of The Unnamed Soldier (Do Ngoc Yen dịch)
AT THE GRAVE OF THE UNNAMED SOLDIER
Behind my grandmother's garden
Flocks of white doves fly in the sky
On the grave of autumn yellow chrysanthemums.
The child sits and learnning
Look up at the incense smoke rising high in an “S” shape.
2024
(Translated into English by Do Ngoc Yen)
Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2024
Thơ sưu tầm: Tiếng mẹ - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện
TIẾNG MẸ
"... Thân gái như hạt mưa sa
Hạt vào gác tía, hạt ra vũng lầy"
Tiếng mẹ ru xưa chồng chất đắng cay
Trong đôi mắt thức đêm dài thăm thẳm
Bên ngọn đèn con lắt leo không đủ ấm
Bàn tay gầy mài miệt chiếc thoi tơ
Ngày lại ngày dệt tấm vải thô sơ
Tàn hơi sức không tìm ra lẽ sống
Hạt mưa sa trên bùn lầy nước đọng
Một kiếp người nhắm mắt lệ còn rơi...
Tuổi thơ tôi lạc lõng giữa đời
Như một cánh chim bơ vơ mất tổ
Ai biết đâu con bé mồ côi đó
Nay lớn khôn rồi - cô gái văn công
Đem lòng vui tôi dệt tấm đời chung
Cánh tay mềm dưới hoa đèn lấp lánh
Đâu phải tiếng ru buồn bên khung cửi lạnh
Của mẹ xưa. Tôi cất lời ca
Rằng: "đời tôi không giống hạt mưa sa"
Mà ánh nắng của ngày xuân mơ ước
Hôm nay
tôi dừng lại bên đường quê năm trước
Sau luỹ tre xanh vẳng tiếng à ơi...
Tiếng người mẹ nào dìu dặt quanh nôi
Hay đây tiếng của niềm vui bát ngát
Mẹ ơi mẹ từ trong lòng đất
Có nghe chăng đời hát yêu thương?
1960
Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiệm cà phê Bình MInh ơi minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2024
Thơ sưu tầm: Cô diễn viên mới - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện
CÔ DIỄN VIÊN MỚI
Mới hôm qua cùng bạn
Em ngồi ghế nhà trường
Hôm nay diễn viên mới
Nhớ cây bàng, cửa gương...
Bước chân còn bỡ ngỡ
Đưa con mắt rụt rè
Nhìn xung quanh vui quá
Rộn lòng em say mê
Muôn tiếng đàn dìu dặt
Theo những cánh tay mềm
Trong áo quần gọn ghẽ
Nhiều chị đẹp như tiên
Một chị đến bên em
Giọng dịu dàng thân ái:
"Ở đây vui, đừng ngại
Lâu lâu rồi sẽ quen"
Đêm nằm chung với chị
Em chả dám cựa luôn
Sợ chị ngủ không được
Em nép sát bên giường
Trong giấc mơ em thấy
Múa cùng chị văn công
Dưới ánh đèn rực rỡ
Lấp lánh áo xanh hồng
Ô... hàng đầu khán giả
Em nhìn thấy mẹ em
Đang bấm người bên cạnh:
"Kìa con tôi, bà xem"
Bỗng tay ai lay nhẹ
Ngừng mất giấc mơ êm:
"Sáng rồi mau trở dậy
Chuẩn bị đi tập em"
Này đây quần áo tập
Em mặc sao vừa xinh
Mỉm cười lòng khấp khởi
"Cô văn công" - chính mình
1955
Xuân Quỳnh
Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiệm cà phê Bình MInh ơi minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Năm, 10 tháng 10, 2024
Thơ 0459: Bên mộ người chiến sĩ vô danh
BÊN MỘ NGƯỜI CHIẾN SĨ VÔ DANH
Sau vườn nhà nội
Đàn chim câu trắng bay rợp trời
Trên mộ mùa thu vàng hoa cúc.
Đứa bé ngồi học bài
Ngước nhìn khói hương vươn cao hình chữ "S".
2024
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Tư, 9 tháng 10, 2024
Thứ Ba, 8 tháng 10, 2024
Thứ Hai, 7 tháng 10, 2024
Thơ sưu tầm: Họa điệu - Huy Cận - Nguồn: Thi viện
HỌA ĐIỆU
Vàng đẹp quá, giăng tơ và xối chỉ;
Trời mênh mông nên rất đỗi nhớ nhung;
Chiều buồn buồn giữa hương sắc tưng bừng
Như nắng xế nằm trên gương mờ thuỷ.
Chiều nơi hồn, và nơi trời, ý nhị;
Choáng tương tư, gió rộng vướng cành sây.
Vườn hân hoan muôn vạn nỗi dàn bày,
Của nhựa mạnh thành tơ trong lá mới.
Bước son sánh những nỗi lòng phấn khởi,
Ở nơi kia từng lứa bạn trẻ trung
Đi bài đàn bồng bột của đời chung,
Thầm xuân ý trong nhịp người nhún nhẩy.
Chân cây đứng, và chân người qua đấy,
Bóng chân người xen giữa bóng chân cây;
- Vườn hân hoan muôn vạn nỗi dàn bày
Của nhựa mạnh thành tơ trong lá mới -
Chiều thịnh trị: ngày xiêu nhưng nắng phới.
Cây không đi mà tình cũng nghiêng nghiêng:
Cây với người xưa có lẽ láng giềng,
Đây đó cũng ngẩng đầu lên kiếm Gió.
Em ơi! chiều đương hoạ điệu vàng tơ...
Huy Cận
Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Huu Duc Tran minh họa sưu tầm từ internet.
Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2024
Thơ Lục Bát tháng 10.2024 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
31. NGÀY ẤY XA RỒI...
Chén sầu cạn - cũng vừa say
Chập chờn tỉnh - thức, đong đầy mắt xưa
Hỏi người - rằng đã về chưa?
Cuộc vui mới đó - giờ đưa tiễn rồi
Chuông chùa đồng vọng xa xôi
Một trời đơn lẻ bóng người bên song
Vui buồn - còn mãi đếm đong
Ai đâu nhớ lúc thương mong ngọt ngào
Bến sông mưa - kỷ niệm nào…
Đôi bàn tay ấp - dạt dào tình say
Buông trôi tháng rộng, ngày dài
Thiên di vỗ cánh vụt bay trước thềm
Gió mơn vóc liễu dịu mềm
Nhìn con sóng gợn bập bềnh cõi xưa
Lá trên dòng - nước đẩy đưa
Biết về đâu? - phút giao thừa đã qua!
Đỗ Anh Thư
Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2024
Thơ Lục Bát tháng 10.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
21. VÀO HẠ...
Trăng vừa lách lọt phòng the
Song thưa chiếc lá so le nỗi buồn
Đẩu đâu cái nhớ khơi nguồn
Bóng ai mỏng tựa cánh chuồn trong mơ!
Nguyễn Quỳnh
Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2024
Thơ sưu tầm: Thu - Huy Cận - Nguồn: Thi viện
THU
Hôm qua thu mới về,
Với một cành hoa gẫy.
Sương nặng gieo đầu tre,
Lạnh tràn theo gió đẩy.
Thu tới trong vườn bên;
Ngợ ngàng màu cúc mới.
Đêm qua bên láng giềng,
Êm tựa nhàn, thu tới.
Cô gái nhỏ thung dung
Qua miếng vườn hoa nhỏ.
Đất nằm im dưới cỏ,
Hoa tạ màu nhớ nhung.
Huy Cận
Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Huu Duc Tran minh họa sưu tầm từ internet.
Thứ Năm, 3 tháng 10, 2024
Thơ Lục Bát tháng 10.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
11. VƯỜN THU LÁ CHUỐI KHÔ VÀNG
Vườn thu lá chuối khô vàng,
Tự nhiên ta muốn về làng ta xưa.
Ai ngồi suông rượu trong mưa,
Mái gianh rớt những giọt thừa ướt vai...
Đường xa ra bến tìm ai,
Lăn tăn tăm nước như cài nhớ nhung.
Trôi đi những sự vô cùng
Ở trong mắt liếc thẹn thùng hoàng hôn...
Qua sông lối sóng không mòn,
Ta thương câu hát vẫn còn mê nhau.
Già rồi, mà có quên đâu
Thời mơ thấy những núm cau rất hồng...
Lỡ duyên không vợ không chồng,
Dãi dề phải tự mình hong một mình.
Đông chờm môi đỏ bình minh,
Trong hanh hao gió có hình như ai...
Hồng Thanh Quang
Thứ Tư, 2 tháng 10, 2024
Thơ Lục Bát tháng 10.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
1. TIẾC...
Tưởng đi ngắm biển Quảng Ninh
Bỗng nhiên lạc mãi Thái Bình vì sao?
Đời như một giấc chiêm bao
Tiếc là đất rộng, trời cao... kém tài
Tiếc cho một chặng đường dài
Còn chưa hiểu hết đúng, sai... bao người
Tiếc vì dang dở nụ cười
Khi mùa thu chín đang tươi nắng vàng
Dù không xinh đẹp ngỡ ngàng
Nhưng ta vẫn tiếc bởi nàng dễ thương
Tiếc là yêu chỉ đơn phương
Đành chia tay để lên đường về quê
Vẫn còn một chút đam mê
Cho mùa cày cấy, làm thuê... chính mình.
Đậng Vương Hưng
Thứ Ba, 1 tháng 10, 2024
Giới thiệu sách Hoa mắt gió - Mỹ Hạnh
GIỚI THIỆU TẬP THƠ HOA MẮT GIÓ - LƯƠNG MỸ HẠNH
Rất cảm ơn nhà thơ Mỹ Hạnh đã gửi tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn quyển sách quý Hoa mắt gió của chị. Tập thơ dày 84 trang, bìa cứng mềm, trang giấy in đẹp, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2024.
Chân dung nhà thơ Lương Mỹ Hạnh













































