Thơ ca - Văn học - Nghệ thuật - Kiến thức - Hài hước - Ngôi sao - Người mẫu - Ảnh đẹp - Video Sáng tác - Sưu tầm
Thứ Ba, 7 tháng 2, 2023
Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Buổi trưa Sài Gòn - Trần Mộng Tú
BUỔI TRƯA SÀI GÒN - TRẦN MỘNG TÚ
Trần Mộng Tú viết bài thơ này vào năm 1968, khi bà vừa 25 tuổi, một cái tuổi đương thời đỉnh cao của tuổi trẻ. Một nhà thơ trẻ, nhưng phải viết về một Sài Gòn già nua, về một cuộc chiến già nua. Trong mắt cô gái ấy, cuộc chiến đã diễn ra từ trước khi cô sinh ra, và đến giờ vẫn chưa biết khi nào dừng lại. Khi dùng chữ già nua ấy, có lẽ cô thật sự tin rằng, cuộc chiến ấy sẽ bao trùm lên cuộc đời ngắn ngủi của cô, và của "anh"...
Mùa mưa đang về giữa Sài Gòn
Con đường Tự Do vỡ oà bong bóng
Em đi dưới trời mưa
Em nhớ anh
Em khóc
Những chiếc taxi nằm im
Sài Gòn trong mưa
Sài Gòn buổi trưa
Sài Gòn như nỗi chết
Sao anh còn trẻ thế
Sao em còn trẻ thế
Sao tình yêu hai ta còn trẻ thế
Lại lăn vào
Một cuộc chiến già nua
Bây giờ một người lính mới
Cầm cây súng cũ xì
Ở tận chi khu Trà Bồng
Một địa danh nghe mà ngơ ngác
Bây giờ một người con gái
Cầm trái tim mình bằng cả hai tay
Đi dưới cơn mưa
Đầy bong bóng nước
Ôi Sài Gòn buổi trưa!
(Buổi trưa Sài Gòn - Trần Mộng Tú, sáng tác năm 1968)
Trong bài thơ, mới và cũ đan xen nhau. Người lính mới, cây súng cũ, cuộc đời mới trẻ trung, nhưng chiến tranh đã quá cũ kĩ, thậm chí Sài Gòn khi ấy vẫn là thành phố mới (Trần Mộng Tú di cư vào Nam năm 1954), nhưng nay xem chừng cũng đã quá cũ, quá ngột ngạt, quá oi bức kể cả trong cơn mưa. Làm sao mát mẻ được, thứ gì gột rửa được nỗi bức bối này, khi em thơ thẩn một mình đi dưới cơn mưa, còn anh ở nơi mà nghe tên địa danh em còn ngơ ngác.
Sài Gòn buổi trưa, mưa, nhưng giống như một hầm ngục, chôn vùi tuổi trẻ của cả anh và em...
(Góc Nhỏ Văn Thơ)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét