Thơ ca - Văn học - Nghệ thuật - Kiến thức - Hài hước - Ngôi sao - Người mẫu - Ảnh đẹp - Video Sáng tác - Sưu tầm
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025
Thơ Lục Bát tháng 12.2025 P.1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
1. CHIỀU HÒA LẠC
Trời Hòa Lạc một chiều mưa
Tôi về theo tiếng người xưa gọi đò
Lối vào xóm cũ quanh co
Hàng cây cơm nguội cuối thu xạc xào
Em ra ngõ đón tôi vào
Trong căn phòng nhỏ, hanh hao bóng người
Tình em ắp lọ hoa tươi
Rưng rưng mắt khóc miệng cười nhìn nhau
Gặp nhau chưa dập bã trầu
Chuyện tình xưa vẫn đẹp màu thời gian
Cơm đạm bạc, tình chứa chan
Chúc nhau một chén quan san, nỗi niềm
Kể từ đứt sợi tình riêng
Mình em lệch gánh giữa miền chênh chao
Bấy lâu gián đoạn tin nhau
Trong tôi ủ chín tình đầu hoang sơ
Tự bao giờ đến bây giờ
Vẫn trong nhau kỉ niệm xưa ấm long
Giờ em héo hắt tang chồng
Tôi se sắt một nỗi lòng nhân sinh
Chiều Hòa Lạc thật yên bình
Mà sao tôi thấy lòng mình ngổn ngang!
Trần Thư
2. MÙA ĐÔNG LÊN CHÙA NHỚ MẸ
Đến chùa nghe tiếng tụng kinh
Dâng hương cửa Phật bóng hình, Mẹ đâu?
Đôi vai gồng gánh dãi dầu
Nắng mưa lặn lội đồng sâu chưa về
Vội tìm mẹ ở điếm đê
Cỏ giăng mắc lối bốn bề sương rơi
Sân chùa con gọi người ơi
Nâu sòng đội lễ một thời đã xa
Sen tàn, vạn thọ nở hoa
Lặng nghe có cả tiếng bà tụng kinh
Nhang bay mờ ảo quanh mình
Siêu sinh tịnh độ, Hương linh vĩnh hằng
Con đi đánh giặc bao năm
Nhớ khoai mẹ nướng, nhớ nằm ổ rơm
Vẫn còn ngào ngạt hương thơm
Cây đa xanh mướt gió vờn đầu đông
Sân chùa đợi mẹ, ngóng trông
Se se gió lạnh nẻo đồng nơi quê.
Nguyễn Đức Vân
3. TÌM GIẤC MƠ HOA...
Chiều quê vắng bóng cánh cò
Thuyền trôi sông lạnh, gió hờ hững đi
Mái đình rêu phủ xanh rì
Mặt hồ hoa súng tàn khi đông về.
Nhớ tiếng cuốc, nhớ tiếng ve
Còn đâu nữa những trưa hè nỉ non?
Thế nhân bao chuyện dại-khôn
Vừa bình minh đã hoàng hôn...nhạt nhòa.
Nửa đời tìm giấc mơ hoa
Xế chiều...bất chợt thương ta dại khờ
Bao nhiêu những ước cùng mơ
Đã dâng hiến hết cho thơ cả rồi!
Một mai đi hết cõi người
Chỉ mong để lại cho đời dăm câu...
Trần Trọng Giá
4. THÁNG MƯỜI HAI
Thoắt mà đã tháng mười hai
Trái tim loạn nhịp ngày dài đêm thâu
Tuyết sương nhuộm trắng mái đầu
Cỏ cây dường cũng u sầu bởi ta
Tiếng chuông đồng vọng ngân nga
Giật mình hỏi: Cõi Ta Bà ở đâu?
Em không dám bước qua cầu
Để dòng lệ chảy đục ngầu sông Thương
Hóa thân vào cõi vô thường
Ta buông gánh nợ giữa đường… em mang!
Trịnh Duy Sơn
5. CÂU NÀY...
Câu này nói với ngày xưa
Xin nhờ nỗi nhớ mình đưa nhau về
Khi mùa xanh cỏ bờ đê
Mo cau xoèn xoẹt kéo lê tiếng cười
Khi mà hoa gạo chưa rơi
Đỏ hừng hực cả những lời tháng ba
Câu này nói với người xa
Có còn nhớ cái lá đa xanh màu
Khéo tay làm những con trâu
Mồm kêu nghé ọ húc nhau sân chùa
Câu này nhắc hộ khế chua
Đừng quên bát bún riêu cua chợ làng
Câu này hỏi chiếc đò ngang
Sao đưa lời hẹn nhỡ nhàng qua song
Ai người ơi có nghe không
Nguồn thương nhớ đổ mênh mông ta mình.
Dương Đoàn Trọng
6. HOA LỬA THÁNG MƯỜI
Vòng vàng nhẫn bạc kim cương
Chỉ là những thứ tầm thường phù vân
Trời vương giọt nước trong ngần
Hạ đi thu đến bước chân dặm trường
Tâm thành dạ sáng đời thương
Mang lòng nhân hậu cuối đường chiều xa
Buồn vui cuộc sống mặn mà
Mang tên hoa lửa bài ca dâng đời
Em là hoa của lòng tôi
Anh gom sao sáng trên đôi thuyền rồng
Chung tay ôm cả dòng sông
Mang về xây đắp tình nồng nở hoa.
Hoàng Minh Thuận
7. THĂM LẠI CHÙA XƯA
Eo thon mặc áo nâu sồng
Khăn chùa thay mái tóc bồng ngày xưa
Để giờ mõ sớm, kinh trưa
Mắt buồn xuân cũ như vừa ướt mi.
Thinh không chùa vắng từ bi
Quên sao ngày ấy em đi lễ chùa
Tóc dài vương những sợi mưa
Cầu duyên khi tuổi mới vừa sang xuân.
Không ngờ duyên nợ phong trần
Tình tan như nắng qua sân dãi dầu
Còn đâu duyên lễ, duyên cầu
Khói hương chùa vắng - tình đầu ai quên?
Ngày xưa chùa ấy cầu duyên
Giờ em thành bóng sư thiền lặng thinh
Bỏ buồn, bỏ nhớ sau mình
Âm thầm sớm mõ, chiều kinh mặc đời.
Hồ Đình Bắc
8. NHỚ ANH
Bến sông em hẹn anh về
Nồm nam hây hẩy chân đê ai ngồi
Hẹn nhau chờ mãi người ơi
Chất chồng nỗi nhớ bồi hồi con tim
Chiều buông con sóng đi tìm
Hương đồng em thả ủ mềm làn môi
Trăng non khuất bóng lưng đồi
Mình em khắc khoải, đêm ngồi nhớ anh..
Nguyễn Thuận
9. TỪ QUAN
Hết thời danh giá vẻ vang
Ngậm ngùi trả áo từ quan mà về
Mã hồi chân bước não lề
Câu chào hờ hững, lời thề đánh rơi
Ngàn năm miệng thế… tiếng đời
Mãi trơ “mặt tướng”, than ôi cờ tàn
Tay chàm vấy bẩn nhân gian
Đồng tiền sấp ngửa lòng tham chẳng từ
Đã bao năm tháng luyện tu
Người nên danh vọng… kẻ tù tội vong
Muôn đời nhân thế hằng mong
Tu sao cho trọn lòng trung trí ngời
Miếng cơm manh áo ở đời
Lòng tham vô đáy, no rồi còn tham
Kể gì những kẻ tục phàm
Quan san thoái hoá, “nhúng chàm” còn đông
Những ai bôi nhọ Lạc Hồng
Lò thiêu còn đó, xin đừng vội quên.
Nguyễn Xuân Ngọc
10. VIẾT CHO EM!
Từ ngày gió rụng hoa cau
Qua bao xuân hạ mái đầu bạc phơ
Mẹ còn trong những câu thơ
Em mang nỗi nhớ ngẩn ngơ đường đời
Đêm qua mưa gió tơi bời
Trong mơ lại thấy những lời hát ru
Mùa tàn hương cốm đánh đu
Gió vin hoa sữa trăng lu góc trời
Trăm năm bạc thếch tiếng cười
Nhìn nhau chớp mắt thành người đời xưa!
Nguyễn Quỳnh
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nguyễn Đình Tròn minh họa sưu tầm từ internet.












Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét