Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2023

Thơ 0449: Cuối năm thăm trường cũ

An Duy Hoang Photography


CUỐI NĂM THĂM TRƯỜNG CŨ

Em vẫn thế
Nụ cười em vẫn thế
Tà áo hương bay màu cúc thu vàng
Mùa đông đã ngủ trên đồi cỏ biếc
Cơn gió lạnh nào qua phố lang thang?

Xin dừng lại bước chân hoài niệm
Một lớp học xưa
Một cô giáo dịu dàng
Dòng phấn mới vẫn chào bài học mới
Lời giảng đầu ngày vỗ cánh những ước mơ.

Lá bàng đang hát
Hay ta chợt hát
Sợi tóc vừa rơi sao bạc trắng nỗi niềm?
Thời gian đừng vội kẻo ta nông nỗi
Đá cô đơn buồn chỉ lăn lóc rong rêu.

Em vẫn thế
Nụ cười em vẫn thế
Đàn sẻ vụt bay, ríu rít cuối sân trường
Nắng lấp lánh
Giọt sương màu hạt ngọc
Xuân đã về chỉ cách một nhành mai...

2023

Thanh Trắc Nguyễn Văn


An Duy Hoang Photography


Thứ Hai, 25 tháng 12, 2023

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ giới thiệu bài thơ Thiên sứ

Góc Nhỏ Thơ Văn


Rất cảm ơn trang thơ nổi tiếng Góc Nhỏ Văn Thơ đã giới thiệu bài thơ Thiên Sứ của Thanh Trắc Nguyễn Văn trong đêm Giáng sinh 2023.

Phượng Ớt


Thứ Tư, 20 tháng 12, 2023

Thơ sưu tầm: Tối tân hôn - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


TỐI TÂN HÔN

Do dự mãi, đêm nay rời xứ mộng
Ta chiều em, bỏ cánh tại cung Trăng,
Lên bước xuống thuyền mây chờ cửa động
Vội vàng đi, quên biệt giã cô Hằng.

          Gió đêm lồng lộng thổi
          Thuyền mây vùn vụt trôi
Đang bâng khuâng, điện biếc đã xa rồi
Giữa lúc toả muôn hương đàn sáo nổi.
Ngực sát ngực, môi kề môi,
Nàng cùng ta, nhìn nhau cùng chẳng nói.
Ôm vai nhau cùng lắng tiếng xa xôi,
Nguyệt chẳng phải, Tỳ không, càng không Cầm với Sắt;
Tai dẫu quen mà lạ tiếng tre.
Cung Xế lẫn cung Hồ dìu dặt;
          Mình tơ réo rắt
          Hồn trúc đê mê
Những thanh âm nhạc điệu chửa từng nghe,
Như đưa vẳng tự vô cùng xanh ngắt,
Đầy nhớ thương, tha thiết gọi ta về.

Gió bỗng đổi chiều, trên táp xuống;
Nặng chĩu hai vai, Nàng cố gượng
Thắt vòng tay ghì riết lưng ta.
Những luồng run chạy khắp thịt da ngà.
Run vì sợ hay vì ngây ngất?
Ta chẳng biết nhưng rời tay chóng mặt,
          Toàn thân lạnh ngắt,
Thuyền chìm sâu sâu mãi bể hư vô,
Mà hương ngát đâu đây còn phảng phất.
Mà bên tai đàn sáo vẫn mơ hồ,
Ngửa trông lên cung quế tít mù xa
          Dần dần khuất,
          Dưới chân ta.
          Thuyền mây sóng lật,
Không gian vừa sụp đổ xung quanh.
Một trời đêm xiêu rụng tan tành,

          Dư hưởng yếu từng giây.
          Dư hương dần loãng nhạt,
Trong tay níu đôi thân liền xát.
Nhè nhẹ rơi vào lớp sóng khinh thanh.

Sao lìa ngôi, phương hướng ngã bên mình,
          Cơn lốc nổi,
          Đờn tiên thôi gọi.
Âm thầm xa bặt tiếng tiêu,
Nhưng mê man say uống miệng người yêu.
          Ta cũng như Nàng,
Cảnh mộng chốn Bồng Lai đâu nhớ tới.

Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải,
Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn.
Khi tỉnh dậy, bùn nhơ nơi Hạ giới,
Đã dâng lên ngập quá nửa linh hồn.

Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 19 tháng 12, 2023

Thơ sưu tầm: Hờn dỗi - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


HỜN DỖI

Tối qua em ngồi học,
        Lơ đãng nhìn đi đâu,
        Dưới đèn anh thoáng nhận.
        Nét mặt em rầu rầu.
        “Em buồn?” Anh gặng hỏi,
        Mấy lần, em chẳng nói.
Rồi anh không biết vì sao,
Đẩy ghế đứng lên, em giận dỗi...

Rũ tung làn tóc, rún đôi vai,
        Em vùng vằng,
        Ôm sách vở,
        Sang phòng bên,
        Không học nữa,
        Không cho ai vào nữa,
        Cũng không thèm nghe nữa,
Lời thiết tha anh van gọi mái ngoài.

        Nhưng anh nghe thổn thức
        Em khóc trên gối thêu,
        Nhưng anh nghe tấm tức,
        Em giận hờn bao nhiêu!
        Em khóc! Làm sao mà dỗ được?
        Nhưng anh còn biết làm sao!
        Gọi em, em nhất định,
        Không mở khoá cho vào.
Từng giây từng phút lòng anh càng bối rối nao nao.

        Anh vẫn nghe tiếng khóc,
        Trong vạt áo len hồng.
        Anh vẫn nghe tiếng nấc,
        Dồn dập trên gối nhung.
Sao em khóc? Vì đâu hờn tủi?
Em buồn, có phải lỗi anh không?
        Hỏi em, em chẳng nói,
        Mặc anh xô cửa phòng.

Ngoài hiên vắng, gió đưa vàng rụng đến,
Ngọn tường vi, xuống mãi chiếc liềm cong.
        Đêm gần khuya, sương đổ,
        Anh thấy ướt vai áo.
        Anh thấy lạnh trong lòng.

Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2023

Thơ sưu tầm: Yêu mà chẳng biết - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


YÊU MÀ CHẲNG BIẾT

Lâu rồi không nhớ bao nhiêu năm,
Từ độ trông nhau hết lạ lùng,
Từ hôm bên nhau thôi ngượng ngùng,
Từ buổi xa nhau mà nhớ nhung.

Em đã nao lòng, anh mê man!
Đuôi mắt đầu môi tình chứa chan,
Đêm thường mơ đêm, ngày đợi ngày.
Nhưng không hề nói cho nhau hay.

Đôi bên cùng kiêu kỳ như nhau,
E dè như nhau nên nghi ngờ,
Không ai cho ai lời yêu đầu,
Anh làm vô tình em ngây thơ.

Kín tiếng nhưng lòng riêng xôn xao,
Ai thấy phong ba nơi bể hồn,
Đâu hễ tim rung là tình trao!
Đâu cứ xuân tươi vì hoa đào!

Nhưng ngày theo ngày, đêm sang đêm.
Tháng năm dìu dịu trôi mơ màng,
Tơ buộc sát hơn và liền thêm,
Khăng khít ai chia Chàng với Nàng.

Một bên thi sĩ, bên đa tình,
Đôi tim đóng then mà hớ hênh,
Cả hai sôi nổi, lại si tình,
Đôi hồn kín bưng mà trống trênh.

Gần nhau, làm dáng với làm duyên
Nhưng tuy say mê, còn dối lòng,
Giấu cả đêm thu, lừa trăng trong,
Có ai yêu đương không thề nguyền?

Cùng nín đau buồn khi chia phôi,
Bình thản như quen vì chuyến đò,
Bao phen thổn thức ngừng trên môi,
Có ai yêu đương không hẹn hò?

Gặp nhau, cười thoáng rồi quay đi,
Mừng tủi chan chan mà hững hờ,
Bao phen giọt lệ ngừng trong mi,
Có ai yêu đương không đợi chờ?

Nắng ngả, còn chưa tin là chiều,
Lá đổ, còn “chưa là mùa thu!”
Còn đợi trời phai, chờ sương mù,
Cãi lòng: “Lưu luyến chưa là yêu!”

Mến kín thương thầm, em với anh,
Không hay yêu nhau từ bao giờ,
Chập chờn, bến Thực hay nguồn Mơ?
Hay chính bâng khuâng là ái tình?

Yêu là còn nghi lòng người yêu,
Đến cả chưa tin mình đương yêu,
Hương tình, ôi! dịu nhẹ bao nhiêu!

Vũ Hoàng Chương


Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 16 tháng 12, 2023

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - The Sun And Her Flowers - Rupi Kaur

Góc Nhỏ Văn Thơ


THE SUN AND HER FLOWERS - RUPI KAUR

"Một năm đã qua, tôi trải 365 ngày trên tấm thảm phòng khách... Những ngày tươi vui, tôi gấp lại và giữ kỹ trong túi. Những ngày dư thừa, quẹt que diêm và đốt chúng thành tro; ngọn lửa sưởi ấm những ngón chân tôi. Tôi rót một ly nước ấm để gột rửa bản thân khi tháng Một cận kề. Và tôi đã sẵn sàng dấn thân vào tương lai, ngoan cường và sáng suốt hơn..."

“The year is done. I spread the past three hundred sixty-five days before me on the living room carpet… I fold the good days up and place them in my back pocket for safekeeping. Draw the match. Cremate the unnecessary. The light of the fire warms my toes. I pour myself a glass of warm water to cleanse myself for January. Here I go. Stronger and wiser into the new.”

Rupi Kaur, The Sun And Her Flowers 

Rupi Kaur là  nhà thơ, họa sĩ minh họa, nhiếp ảnh gia và tác giả người Ấn Độ gốc Canada. Sinh ra ở Punjab, Ấn Độ, Kaur cùng gia đình di cư đến Canada khi còn nhỏ. Cô bắt đầu trình diễn thơ vào năm 2009 và nổi tiếng trên Instagram, và trở thành một nhà thơ được yêu thích thông qua ba tập thơ của mình.

(Góc Nhỏ Văn Thơ)


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2023

Thơ 0448: Đêm Giáng sinh

Photo by Đỗ Tiến Vượng


ĐÊM GIÁNG SINH

Đêm Giáng sinh
Anh kể em nghe về cây thông xanh
Về những quả châu tròn ngộ nghĩnh treo quanh
Lấp lánh
Long lanh
Ánh sáng tình yêu miên trường đa màu sắc.

Đêm Giáng sinh
Anh kể em nghe ông già Noel
Chiếc xe tuyết trắng cùng bầy tuần lộc
Kéo nhau đi
Tiếng nhạc leng keng
Vượt bóng tối mùa đông giá buốt.

Đêm Giáng sinh
Anh kể em nghe bầu trời sao
Những thiên thần ngàn năm trên cao
Tỏa sáng bên nhau
Nguyện cầu
Mặt đất bình an, hạnh phúc.

Nửa đêm
Chuông nhà thờ vang rộn rã
Anh lao ra phố hối hả
Mang theo mũ len
Mang theo áo khoác
Và vội vã
Quên mang theo em...

2023

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Đỗ Tiến Vượng


Thứ Năm, 14 tháng 12, 2023

Thơ sưu tầm: Dịu nhẹ - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


DỊU NHẸ

Gợn trắng ngàn mai thoảng dáng xuân,
Màu trinh e lệ gió ân cần,
Mươi bông cúc nõn chờ tay với,
Một chút hoa đào vướng gót chân.

Thuyền nhỏ sông lam yểu điệu về,
Cỏ chen màu liễu bước chân đê.
Tình xuân ai chở đầy khoang ấy,
Hương sắc thanh bình ngập lối quê.

Nắng nhẹ mây bờ, sương hơi hơi,
Sương thưa, nắng mỏng, nhạc khoan lời,
Dây đàn chầm chậm hôn trên phím,
Muôn vạn cung “Hồ” lả lướt rơi.

Khói dịu hương êm tản mác đầy,
Tơ chùng điệu thấp, bốn phương say
Mùa xuân lẳng lặng về không tiếng,
Duyên khép tình e ngậm dấu giầy.

Là ánh trăng non chớm độ rằm
Xuân là duyên nụ tuổi mười lăm,
Mến thương không ngỏ, Chàng như Thiếp,
Hồn khoá then trinh lặng nhớ thầm.

Tìm chi nao nức giữa mùa tươi,
Xuân chẳng đàn cao ở phím đời,
Rượu ngọt men hiền say chút ít,
Chàng Lưu đừng ngại thiếu Mai Khôi.

Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2023

Thơ sưu tầm: Phương xa - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


PHƯƠNG XA

Nhổ neo rồi, thuyền ơi! Xin mặc sóng,
Xô về đông hay dạt tới phương đoài.
Xa mặt đất, giữa vô cùng cao rộng,
Lòng cô đơn, cay đắng hoạ dần vơi.

Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bảy đứa,
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh,
Bể vô tận, sá gì phương hướng nữa,
Thuyền ơi thuyền! theo gió hãy lênh đênh.

Lũ chúng ta, đầu thai lầm thế kỷ,
Một đôi người u uất nỗi chơ vơ.
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị,
Thuyền ơi thuyền! Xin ghé bến hoang sơ.

Men đã ngấm, bọn ta chờ nắng tắt,
Treo buồm cao, cùng cao tiếng hò khoan.
Gió đã nổi, nhịp giăng chiều hiu hắt,
Thuyền ơi thuyền! Theo gió hãy cho ngoan.

Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2023

Thơ sưu tầm: Quên - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


QUÊN

Đã hẹn với Em rồi, không tưởng tiếc
Quãng đời xưa, không than khóc gì đâu!
Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc,
Sát gần đây, gần nữa, cặp môi nâu.

Đêm nay lạnh, tìm em trên gác tối,
Trong tay em dâng cả tháng năm thừa.
Có lẽ đâu tâm linh còn còn trọn lối,
Để đi về Cay Đắng những thu xưa.

Trên nẻo ấy, tơi bời, - Em đã biết -
Những tình phai duyên úa, mộng tan tành.
Trên nẻo ấy, sẽ từ muôn đáy huyệt,
Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh.

Không, em ạ, không còn can đảm nữa!
Không! nguồn yêu, suối lệ cũng khô rồi,
Em hãy đốt dùm anh, trong mắt lửa,
Chút ưu tư còn sót ở đôi môi...

Hãy buông lại gần đây làn tóc rối,
Sát gần đây, gần nữa, cặp môi điên.
Rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói,
Đưa hồn say về tận cuối trời Quên.

Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2023

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Sương rơi - Nguyễn Vỹ

Sương rơi, Nguyễn Vỹ


“Nguyễn Vỹ đã sáng tạo ra một nhạc điệu riêng để tả một cái gì đương rơi. Cái gì đó có thể là những giọt sương, cũng có thể là những giọt lệ, hay những giọt gì vẫn rơi đều đều, chậm chậm trong lòng ta mỗi lúc vẩn vơ buồn ta đứng một mình trong lặng lẽ.” (Thi nhân Việt Nam)

SƯƠNG RƠI (1962)

Sương rơi
Nặng trĩu
Trên cành
Dương liễu...
Nhưng hơi
Gió bấc
Lạnh lùng
Hiu hắt
Thấm vào
Em ơi,
Trong lòng
Hạt sương
Thành một
Vết thương!..


Ngọc Nga Wedding


Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2023

Thơ sưu tầm: Đẹp xưa - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Ba Tran


ĐẸP XƯA

Tặng Tô Ngọc Vân

Ngập ngừng mép núi quanh co,
Lưng đèo quán dựng, mưa lò mái ngang...
Vi vu gió hút nẻo vàng;
Một trời thu rộng mấy hàng mây nao.

Dừng cương nghỉ ngựa non cao
Dặm xa lữ thứ kẻ nào héo hon...

Đi rồi, khuất ngựa sau non;
Nhỏ thưa tràng đạc, tiếng còn tịch liêu...
Trơ vơ buồn lọt quán chiều,
Mái nghiêng nghiêng gửi buồn theo hút người.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Ba Tran


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Ba Tran minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2023

Thơ Lục Bát tháng 12.2023 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Trần Tài


41. TRĂNG KHUYẾT

Tìm nhau trong chốn nhân gian
Không duyên nên lỡ mộng vàng vỡ đôi
Em về kéo lại dòng trôi
Nhờ ai níu giữ thuở thời xuân xanh

Tơ trời rút lại sao đành
Vầng trăng khuyết nửa năm canh thả mình
Đèn khuya soi bóng lặng thinh
Rèm buông gối chiếc đưa mình trong mơ

Tìm ai dệt mộng đường tơ
Hay là trăng để hững hờ đêm buông
Nửa tình ta dấu tìm thương...!
Nửa tình ta gối đầu giường chiêm bao

Xuân Hoa


Photo by Trần Tài


Thứ Tư, 6 tháng 12, 2023

Cảm nhận của bạn Lê Khánh Nhâm về bài thơ Tình Hẹn

Photo by Thùy Dương Trần


Lời bình: CẢM NHẬN CỦA BẠN LÊ KHÁNH NHÂM VỀ BÀI THƠ TÌNH HẸN

Để nói đến tình yêu thì đó là đề tài bất tận không một ai trong chúng ta hiểu hết được tình yêu. Muôn ngàn vạn trạng sắc thái riêng. Còn trong bài thơ "Tình hẹn". Của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đã đưa chúng ta nhớ lại thời trẻ hẹn hò yêu đương trắc trở như thế nào để được bạn gái cảm động trước tấm chân tình của mình.

"Hẹn sáng
Em khất đến trưa
Hẹn trưa
Lại đợi cơn mưa cuối chiều"

Chỉ hai câu thơ thôi tác giả đã vẽ nên một cuộc hẹn hò của chàng trai với cô gái chắc trở gặp ghềnh thế nào từ khi bắt đầu cả hai bước vào trò chơi định mệnh nhưng cũng không kém phần chông gai và lãng mạn trong cuốn phim về tình yêu giữa hai người chỉ có hai nhân vật.

Tác giả thật tài tình khéo léo lồng ghép thiên nhiên vào cuộc hẹn của đôi trai gái một cơn mưa thật sự khác biệt để thử thách chàng trai có đủ kiên nhẫn kiên trì chờ đợi trong cuộc hẹn đầu đời này không. Tác giả chắc cũng từng hẹn hò người yêu khi trời bất ngờ đổ mưa làm lỡ dở cuộc hẹn hò của mình chăng mới có được sự tinh tế nhạy bén đến từng câu chữ trong mỗi câu thơ đắt giá đến từng chi tiết làm cho ai đã từng đọc bài thơ này đều có sự cuốn hút đưa ta hồi tưởng lại một thời yêu đương.

"Gặp em chẳng nói được nhiều".

Tác giả đưa đọc giả từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Dù cô gái đã nhận lời hẹn tạo cơ hội cho chàng trai thể hiện tình cảm của mình. Nhưng chàng trai này thì lại bối rối đến lạ lùng tưởng chừng mọi cái đã được lập trình sẵn chỉ cần biểu đạt ra là được. Nhưng chàng trai trong bài thơ này gặp rồi cứ tưởng sẽ nói ra được hết những suy nghĩ trong lòng. Đứng trước cô gái đều trở nên yếu đuối không đủ dũng khí để nói hết tình cảm trong lòng chàng trai đành ngậm ngùi ôm mối tương tư trong lòng. Với tôi nhà thơ rất là điêu luyện trong điều khiển trạng thái của nhân vật trong bài thơ chuẩn đến từng con chữ. Với câu kết bài thơ tôi thật sự ấn tượng như có luồng điện đang chạy thẳng vào tim mình.

"Đành treo lên mảnh trăng diều tương tư".

Vậy là chàng trai này đã không vượt qua thử thách của cô gái trong lần hẹn đầu tiên để rồi ôm mối tương tư trong lòng. Nhà thơ đã lồng ghép ánh trăng vào câu kết bài thơ cũng làm cho độc giả thêm hiểu hơn về nghệ thuật trong hẹn hò. Vậy là chàng trai này đã thất bại ôm mối sầu tương tư nhớ nhung chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn cô gái cũng giống như ánh trăng xa tít mà không thể gặp nhau được. Dù cô gái đã cho chàng trai này cơ hội đầu tiên thế mà chàng trai lại không biết lắm bắt cơ hội hiếm hoi trong lần hẹn hò đầu đời. Cảm ơn nhà thơ đã cho độc giả thưởng thức bài thơ "Tình hẹn" rất hay giúp mọi người hồi xuân lại tình yêu đã ngả bóng xế chiều trong mỗi chúng ta.

Lê Khánh Nhâm


Photoshoot by Tiem Anh Nha Mit


Thứ Ba, 5 tháng 12, 2023

Thơ Lục Bát tháng 12.2023 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Kin Studio


31. HOA MUA

Đi ngang qua cửa chợ Chùa
Thấy người bày chậu hoa Mua ven đường
Thứ cây hoang dại trên rừng
Thứ cây chịu gió chịu sương dạn dày

Phục tài bác thợ khéo tay
Giúp cho cây biết phô bày nét riêng
Cánh hoa như thể lụa mềm
Phô màu tím biếc, nghiêng nghiêng trên cành

Lá già chen với lá xanh
Ghép đôi ba gốc đã thành chậu hoa
Mới hay cây lá vườn nhà
Khéo tay làm, sẽ có hoa bốn mùa

Hãy nhìn kẻ bán, người mua
Cười cười nói nói rất vừa lòng nhau
Xem ra cái chuyện cung cầu
Hàng ngay trước mắt chứ đâu khó tìm

Lê Hải Châu


Photo by Kin Studio


Thứ Hai, 4 tháng 12, 2023

Thơ Lục Bát tháng 12.2023 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Trung Vq


21. MẸ TA

Có ai đếm hạt mưa rơi
Có ai thấu hết sự đời trăm năm
Mẹ ta tóc bạc hóa râm
Bao nhiêu sợi trắng nhọc nhằn bấy nhiêu

Đất nghèo dáng bước liêu siêu
Tấm thân cân nặng bấy điều đắng cay
Vắt trong sỏi đá đất cày
Gom từng hạt lúa mà nuôi phận người

Nuôi con cháu để nối đời
Mẹ nuôi cả những kiếp đời trời cho
Mẹ nuôi cả đứa côn đồ
Mẹ nuôi cả chú ngu ngơ hợm mình

Trong lòng mẹ vẫn lặng thinh
Gửi mai sau chút ân tình trăm năm
Như hạt mưa rơi lặng thầm
Thấm vào lòng đất tươi xanh ngút ngàn.

Văn Sỹ


Photo by Trung Vq


Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2023

Thơ Lục Bát tháng 12.2023 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Cuong Quan


11. TÌM CÁI TĂM TRE

Về làng... tìm cái tăm tre
Mấy bà ngồi chợ lặng nghe thầm cười
Ông này như thể dở hơi
Răng đâu còn nữa mà đòi tăm tre?

Phạm Tự


Photo by Cuong Quan


Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2023

Thơ ảnh: Mùa thu quan họ

Thơ tranh Mùa thu quan họ


Rất vui và cảm động khi được bạn Dang Danh gởi tặng cho bức thơ tranh Mùa thu quan họ. Xin cảm ơn bạn Dang Danh rất nhiều, chúc bạn Dang Danh hạnh phúc và thật nhiều may mắn.

Photoshoot by Tiem Anh Nha Mit


Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2023

Thơ Lục Bát tháng 12.2023 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Lê Nhơn


1. MẸ TÔI THÂN CÒ

Mẹ tôi chân đất đầu trần
Đồng sâu đồng thụt tảo tần sớm hôm
Nhặt con tép mò con tôm
Khi nắng chớp lửa, khi nồm chớp rung

Một thân lầm lũi trên đồng
Mặc da cháy sạm, mặc lòng tái tê
Sắn khoai choãi xước bờ đê
Áo tơi nón lá đi về bão giông

Tôi thành thuyền lớn vượt sông
Bao nhiêu lam lũ ở trong điệu hò
Hồn tôi chấp chới cánh cò
Có ngày đổ lửa có mùa đông ken

Đồng làng giờ chẳng màu sen
Công ty xí nghiệp mọc lên chọc trời
Lời ca sâu chuỗi mồ hôi
Gặp trong câu hát mẹ tôi thân cò.

Lê Xuân Đỡ


Photo by Lê Nhơn


Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2023

Radio: Thầy giáo yêu thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn



SÀI GÒN FM: CHUYÊN ĐỀ THẤY GIÁO YÊU THƠ THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Tham gia Talkshow trên làn sóng phát thanh của Đài Tiếng nói TPHCM sáng ngày 18.11.2023 (phát sóng trực tiếp). Trong Talkshow, Thanh Trắc Nguyễn Văn có nhắc đến rất nhiều những kỷ niệm từ trường Võ Thị Sáu.

Trong radio có nhầm lẫn: nhạc sĩ Lê Đức Trí (không phải Lê Đình Trí) và nhạc sĩ Xuân Quang (không phải Xuân Văn). Thành thật xin lỗi hai nhạc sĩ.


Photo by Ảnh viện Nita


Thứ Ba, 21 tháng 11, 2023

Thơ sưu tầm: Đi giữa đường thơm - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Ba Tran


ĐI GIỮA ĐƯỜNG THƠM

Tặng Thạch Lam

Đường trong làng: hoa dại với mùi rơm...
Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm,
Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng.

Đất thêu nắng, bóng tre, rồi bóng phượng
Lần lượt buông màn nhẹ vướng chân lâu:
Lên bề cao hay đi xuống bề sâu?
Không biết nữa. - Có chút gì làm ngợp
Trong không khí... hương với màu hoà hợp...

Một buổi trưa không biết ở nơi nào,
Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao,
Có cu gáy, có bướm vàng nữa chứ,
Mà đôi lứa đứng bên vườn tình tự.
Buổi trưa này xưa kia ta đã đi,
Phải cùng chăng? Lòng nhớ rõ làm chi!

Chân bên chân, hồn bên hồn, yên lặng,
Người cùng tôi đi giữa đường rải nắng,
Trí vô tư cho da thở hương tình.
Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình
Như sắp nói, nhưng mà không; - khóm trúc
Vừa động lá, ta nhận vào một lúc
Cả không gian hồn hậu rất thơm tho;
Gió hương đưa mùi, dìu dịu phất phơ...

Trong cảnh lặng, vẫn đưa mùi gió thoảng...
Tri bâng quơ nghĩ thoáng nhưng buồn nhiều:
“Chân hết đường thì lòng cũng hết yêu”.
Chân đang bước bỗng e dè dừng lại
- Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại....

Huy Cận


Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Ba Tran


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Ba Tran minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2023

Thơ sưu tầm: Tình tự - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Ba Tran


TÌNH TỰ

Sáng hôm nay hồn em như tủ áo,
Ý trong veo là lượt xếp từng đôi.
Áo đẹp chưa anh! Hoa thắm thêu đời,
Áo mơ ước anh bận giùm chiếc nhé.
Vàng rạng cùng xanh, hồng cười với tía,
Xin mời anh chọn hình sắc yêu đương.
Hồn em đây đủ muôn ánh nghê thường,
Anh hãy bận hồn em màu sáng chói.

Anh có biết hôm nay là ngày hội
Của lòng ta. Em trần thiết, trang hoàng.
Anh đã về; em nghe dưới chân vang
Hoa lá nở với chuông rền giọng thắm.
Thủa chờ đợi, ôi, thời gian rét lắm,
Đời tàn rơi cùng sao rụng cảnh canh thâu;
Và trăng lu xế nửa mái tình sầu,
Gió than thở biết mấy lời van vỉ?

Lòng em nhớ lòng anh từ vạn kỷ,
Gặp hôm nay nhưng hẹn đã ngàn xưa.
Yêu giữa đời mà hồn ở trong mơ,
Tình rộng quá, đời không biên giới nữa.
Đây cửa mộng lòng em, anh hãy mở.
Màu thanh thiên rời rợi, gió long lanh:
Hồn nhớ thương em dệt áo dâng anh

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Ba Tran


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Ba Tran minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2023

Thơ sưu tầm: Buồn đêm mưa - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Ba Tran


BUÒN ĐÊM MƯA

Tặng Khái Hưng

Đêm mưa làm nhớ không gian,
Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la...

Tai nương nước giọt mái nhà
Nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn.

Nghe đi rời rạc trong hồn
Những chân xa vắng dặm mòn lẻ loi...

Rơi rơi... dìu dịu rơi rơi...
Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ...

Tương tư hướng lạc, phương mờ...
Trở nghiêng gối mộng, hững hờ nằm nghe.

Gió về, lòng rộng không che,
Hơi may hiu hắt bốn bề tâm tư...

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Ba Tran


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Ba Tran minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2023

Giới thiệu Tuyển tập thơ Dấu cỏ người xa

Tuyển tập thơ Dấu cỏ người xa


GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ THƠ DẤU CỎ NGƯỜI XA

Rất cảm ơn bạn Long đã gởi tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn ảnh chụp của tuyển tập thơ Dấu cỏ người xa (nhiều tác giả) đã in rất lâu, xuất bản từ năm 2004.

Tập thơ khoảng 136 bài thơ của 40 tác giả trong và ngoài nước được nhà thơ Trương Thị Giàu, bút danh Dòng Sông tuyển chọn. Bài thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn được tuyển vào tập thơ này là các bài thơ Lục bát chiều, Tiếc nuối Nụ hôn đầu, Cơn sốt đất, Khất thực, Không đề, Làm thơ trên đỉnh Bà Nà, Rượu tha hương.


Photo by Mạnh Phạm