Thứ Hai, 29 tháng 7, 2024

Thơ Lục Bát tháng 7.2024 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Trung Vq


31. MÂY BAY XUỐNG PHỐ

Tay nàng cầm một bó Sen
Nửa như lạ nửa như quen ngỡ ngàng
Lạc vào một giấc mơ hoang
Một cơn gió thổi mênh mang nắng chiều

Thì thầm hát một lời yêu
Lâng lâng trong dạ rất nhiều khát khao
Nắng khô đã gặp mưa rào
Hương đồng gió nội xôn xao giữa đầm

Đã là trộm nhớ thương thầm
Ước gì ta được ôm chầm lấy ai
Trời ơi một suối tóc dài
Mượt mà thả xuống đôi vai lạnh gầy

Nhẹ nhàng như một làn mây
La đà xuống phố tung bay rất hiền
Thật là yểu điệu thuyền quyên
Em là ai ngỡ nàng tiên giáng trần?!

Đồng Kế


Photo by Trung Vq


Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2024

Giới thiệu tập thơ Thức cùng chuông gió - Hà Thành

Thức cùng chuông gió


GIỚI THIỆU TẬP THƠ THỨC CÙNG CHUÔNG GIÓ - HÀ THÀNH

Rất cảm ơn nhà thơ Hà Thành đã gửi tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ Thức cùng chuông gió của anh. Sách dày 110 trang, bìa cứng mềm, trang giấy trắng đẹp in chữ đẹp, do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2024.

Nhà thơ Hà Thành tên thật Hà Văn Thành, sinh năm 1969, hiện đang công tác tại Đài phát thanh Chu Hóa - Việt Trì - Phú Thọ, ĐT: 0982442487. Tập thơ Thức cùng chuông gió là tập thơ riêng thứ 4 của Hà Thành.


ThanhLee Photo


Thứ Năm, 25 tháng 7, 2024

Thơ Lục Bát tháng 7.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Trung Vq


21. HOÀNG HÔN

Hoàng hôn bóng ngả hiên tây
Đường quê thấp thoáng trâu bầy về thôn
Màn mây sương phủ giăng buồn
Cánh cò lặng lẽ cung đường ca dao

Chiều tàn nắng quái xôn xao
Bờ tre gió quyện xạc xào lá rơi
Hồ sâu cá chẳng buồn bơi
Bóng mây chìm xuống giữa trời dưới ao

Bếp nhà khói tỏa chênh chao
Mái tranh vàng úa như màu thời gian
Cau xanh xõa tóc đôi hàng
Ngắm mây, nghe gió mơ màng hát ru

Đèn con mấy đốm tù mù
Nhỏ nhoi ánh lửa sáng từ xóm thôn
Bên song ai ngẩn ngơ hồn
Nghe sầu giăng lối... ngõ buồn chiều hoang...

Đỗ Anh Thư


Photo by Trung Vq


Thứ Hai, 22 tháng 7, 2024

Thơ 0456: Hoàng hôn quê nội

Photo by Quách Gia Hưng


HOÀNG HÔN QUÊ NỘI

Vẫn còn đó những vui buồn
Mây chiều rụng xuống đám chuồn chuồn bay
Ra đồng vấp ngọn cỏ may
Lên đồi vấp mảnh trăng gầy diều thu.

Sen tàn giận gió đi tu
Cơn mưa ướt nhớ ươm u ám về
Vác cần vấp dốc chân đê
Thả dây cá cắn câu thề đứt đôi...

Vẫn còn đó lục bình trôi
Con bìm bịp gọi bỗng bồi hồi đau
Con thuyền vẫn chở ca dao
Cánh cò vẫn chở ngọt ngào lời ru.

Đồng xa vẫn tiếng chim gù
Đoàn người gánh nắng bội thu thóc vàng
Đàn trâu nện móng đường làng
Có con nghé ngọ lạc đàn ngô nghê.

Vẫn còn đó giọng cười quê
Câu hò lảnh lót nghe mê mẩn người
Nhà ai bếp đỏ hồng tươi
Lửa reo lách tách vọng lời hư không...

Nội đâu còn nữa mà trông
Lũy tre cong, dáng lưng còng thân thương
Người về hạt lệ như sương
Ngồi nghe mạch đất quê hương thì thầm...

2024

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Quách Gia Hưng


Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2024

Thơ Lục Bát tháng 7.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Huyền Trang Cổ Y Quán


11. LỤC BÁT VU LAN

Vu Lan lạy mẹ… lên chùa
Thỉnh chuông cửa Phật cho vừa ước mong
Khói nhang khuất nẻo long đong
Trầm luân khỏa lấp phía trong ta bà

Mồ côi một quãng đường xa
Đời người dẫu biết trước mà… vẫn đau
Lần tràng hạt… đếm mưa ngâu
Lom khom mẹ cấy nắng sau khói trầm

Đài sen ngự sẵn trong tâm
Cho con lớn với tảo tần mồ hôi.
Mải mê phí mấy cuộc chơi
Giờ về khất thực trong lời mẹ ru.

Gót mòn tìm nẻo đường tu
Vẫn chưa đi hết nhân từ mẹ trao
Nương vào hồn vía ca dao
Ngộ ra chín chữ cù lao cao dầy.

Một đời ở trọ bóng mây
Trên đầu mẹ bạc đội đầy nắng sương
Ảo mờ chi chút khói hương
Ôm đầy ngực cỏ… Âm dương cách vời.

Niết bàn mẹ hỡi... Có cười?
Câu kinh tháng bảy mưa rơi đẫm mồ
Vùi hồn vào cõi hư vô
Vòng đời trĩu dải khăn xô… Thẫn thờ...

Trần Kế Hoàn


Photo by Huyền Trang Cổ Y Quán


Thứ Tư, 17 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Tiếng gà trưa - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Đinh Ngọc Diệp


TIẾNG GÀ TRƯA

Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục... cục tác cục ta”
Nghe xao động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ

Tiếng gà trưa
Ổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái mơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng

Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng:
- Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắng
Tiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấp

Cứ hàng năm hàng năm
Khi gió mùa đông tới
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mới
Ôi cái quần chéo go
Ống rộng dài quét đất
Cái áo cánh chúc bâu
Đi qua nghe sột soạt

Tiếng gà trưa
Mang bao nhiêu hạnh phúc
Đêm cháu về nằm mơ
Giấc ngủ hồng sắc trứng

Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu Tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ

2-7-1965

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Đinh Ngọc Diệp


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Đinh Ngọc Diệp minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Thuyền và biển - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Đinh Ngọc Diệp


THUYỀN VÀ BIỂN

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố

4-1963

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Đinh Ngọc Diệp


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Đinh Ngọc Diệp minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2024

Thơ ảnh: Khu vườn sau nhà ngoại

Thơ ảnh Khu vườn sau nhà ngoại


Rất cảm ơn nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net đã tạo thơ ảnh bài thơ Khu vườn sau nhà ngoại của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chúc nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net luôn phát triển, luôn có được nhiều thành công mới.


Photo by Đinh Văn Linh


Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2024

Giới thiệu sách Những mảnh tình khát vọng - Đào Đức Tuấn

Những mảnh tình khát vọng



GIỚI THIỆU SÁCH NHỮNG MẢNH TÌNH KHÁT VỌNG - ĐÀO ĐỨC TUẤN

Rất cảm ơn nhà thơ, nhà văn Đào Đức Tuấn đã gửi tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn quyển sách quý Những mảnh tình khát vọng của anh. Sách dày 250 trang, bìa cứng mềm, trang giấy in đẹp, do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2024.




Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Chồi biếc - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Đinh Ngọc Diệp


CHỒI BIẾC

Dưới hai hàng cây
Tay ấm trong tay
Cùng anh sóng bước
Nắng đùa mái tóc
Chồi biếc trên cây
Lá vàng bay bay
Như ngàn cánh bướm

(Lá vàng rụng xuống
Cho đất thêm mầu
Có mất đi đâu
Nhựa lên chồi biếc)

Này anh, em biết
Rồi sẽ có ngày
Dưới hàng cây đây
Ta không còn bước
Như người lính gác
Đã hết phiên mình
Như lá vàng rụng
Cho trời thêm xanh

Và đời mai sau
Trên đường này nhỉ
Những đôi tri kỷ
Sóng bước qua đây
Lá vàng vẫn bay
Chồi non lại biếc

2-1-1963

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Đinh Ngọc Diệp


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Đinh Ngọc Diệp minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Một ngày đi - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Photo by Đinh Văn Linh


MỘT NGÀY ĐI

Tôi nằm dưỡng bệnh,
                                lắng ngày đi
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu qua mi
Nghe ríu rít tiếng chim buổi sáng
Như những tiếng vui cười các bạn
... Hôm nay thứ hai - họp đội đầu tuần
Tôi hình dung thấy những bàn chân
Của các bạn trong giờ tập múa
Tiếng đàn bầu từ bên nhạc cổ
“Son lá rề son” da diết cõi lòng
Người bạn tôi - cô Tấm - nhớ tôi không
Tạm xa bạn đêm nay biểu diễn
Tiếng ai ca - lời ca tha thiết:
“Mây mù che, quê ta đất miền Nam”
Xé lòng tôi - ôi một đứa con
Tôi đã làm gì để gần cha tôi trong ấy?
Ở đâu đây, tiếng vĩ cầm nổi dậy
Điệu “Đôi bờ” tha thiết yêu mong
Chặn tay thù vượt núi, băng sông
Bởi tình yêu không thể gì chia cách
Tôi đã nghe tiếng bánh xe xình xịch
Dẫn tới miền Nam ơi những con tàu!

Không cướp thời gian, thời gian sẽ đi mau
Các bạn tôi đang từng giây phấn đấu
Ngọn lửa nào đốt lòng tôi nung nấu
Dằng dặc làm sao!
                            Tôi tiếc một ngày đi

10-1962

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Photo by Đinh Văn Linh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Đinh Văn Linh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2024

Thơ Lục Bát tháng 7.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Thang CM


01. TÍCH XƯA CỬA PHẬT

Tối nay đứng ở sân chùa
Đi tìm Tiểu Kính, táo chua, Thị Mầu
Chùa vắng vẻ, người đi đâu
Vẳng nghe tiếng mõ, kinh cầu canh năm

Trăng lên mười bốn, hôm rằm
Tích chèo xưa nhớ tháng năm nơi này
Tình yêu Mầu Thị nắng say
Thương nàng Tiểu Kính đắng cay muôn đời

Sân chùa nhặt chiếc lá rơi
Hai tay gõ mõ cứ vời vợi xa
Mênh mông chùa rộng bao la
Mai về tìm ở quê nhà - tích xưa

Câu thơ chép vội trong chùa
Để cho ai nhớ táo chua một thời.

Nguyễn Đức Vân


Photo by Thang CM


Thứ Tư, 10 tháng 7, 2024

Thơ ảnh: Bài thơ tặng cô giáo địa

Thơ ảnh Bài thơ tặng cô giáo địa


Rất cảm ơn nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net đã tạo thơ ảnh bài thơ Bài thơ tặng cô giáo địa của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chúc nhà thơ Đặng Lệ Khánh và trang art2all.net luôn phát triển, luôn có được nhiều thành công mới.


Photo by Hòa Huỳnh


Thứ Ba, 9 tháng 7, 2024

Thơ 0455: Lặng lẽ bên em

Photo by Nguyễn Hải


LẶNG LẼ BÊN EM

Lặng lẽ bên em
Như con lạc đà ngu ngơ tự bịt mắt
Lang thang trên sa mạc buồn
Mãi theo tìm  một dấu chân xa.

Lặng lẽ bên em
Như cơn gió chiều mưa hạ
Dịu dàng đến
Nhẹ nhàng bay... tan vào sương khói lưng trời.

Em khóc khi người ấy ra đi.
Nhưng khi em ra đi
Người ấy vẫn ngồi lại căn phòng có lọ hoa hồng mới cắm
Có con mèo tam thể biếng lười, nằm ngáp ngủ.

Em có trông thấy gã đàn ông trong góc phố chiều mưa lạnh?
Lặng lẽ lén nhìn em
Lặng lẽ nhặt mảnh trăng rơi vỡ
Lặng lẽ cuộn chiếc bóng cô đơn phiền muộn
Lặng lẽ bước theo em...

2024
(Tuyển tập thơ Việt Nam đất nước lời ru 2 - NXB Văn học 2026)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Nguyễn Hải


Thứ Hai, 8 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Ngọn lửa tuổi thơ - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

LaLin


NGỌN LỬA TUỔI THƠ

Đêm liên hoan, ngọn lửa sáng lên rồi
Các anh hát những bài ca chiến dịch:
"Đây Tây Bắc núi ngàn trùng tít tắp
Pháo vượt đèo trấn thủ đẫm mồ hôi
Điện Biên xa lúa chín rực bên đồi
Những điệu xoè rập rờn trên đồng ruộng
Đá núi gập ghềnh, đèo cao chót vót..."
Thương đôi giày rách nát các anh tôi.
Một tình thương không nói được nên lời
Của đứa trẻ gầy còm nhút nhát
Nấp sau cột lặng thầm theo tiếng hát
Cháy bao điều khao khát mãi khôn nguôi.

Đêm liên hoan ngọn lửa sáng lên rồi
Xanh tiếng hát, xanh áo màu bộ đội
Ngọn Lửa xanh lá nguy trang vẫy gọi
Tới những miền vời vợi nhớ thương xa.
Các anh đi các anh có đâu ngờ
Bài hát vẫn dạt dào như sóng vỗ
Trong mắt trẻ bao dòng sông kỳ lạ
Bao nẻo đường hoang dã, những màu mây...
Tôi gặp các anh ở khắp đó đây
Các anh trồng rau, các anh lau súng
Anh bộ đội tôi gọi trong thầm lặng
Ước ao mình được nắm dải ba lô.

Biết bao làng các anh đã đi qua
Bao thành phố, bao nhiêu trẻ nhỏ
Làm sao biết mà các anh đâu nhớ
Đứa trẻ gầy nấp sau cột hôm nao.

Năm tháng qua tôi đã đổi thay nhiều
Các anh xưa, tóc bây giờ chắc bạc
Nhưng ngọn lửa đã bừng lên tiếng hát
Vẫn diệu kỳ trong suốt tuổi thơ tôi.

1984

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


LaLin


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh LaLin minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2024

Tâm sự của nhà giáo Huỳnh Long Hà (3)

Lời tri ân bạn đọc


Rất cảm ơn nhà giáo Huỳnh Long Hà đã cảm nhận dưới bài thơ Nỗi niềm quê cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

L'Artis Studio


Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Em đến những nơi anh qua - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Photo by Đinh Văn Linh


EM ĐẾN NHỮNG NƠI ANH QUA

Em đến những nơi anh qua
Nên gặp anh em chẳng gặp
Thầm nhớ dấu chân trên đất
Dẫu đường đầy vết đạn bom

Em dừng chân bên cửa sông
Nghe gió xa về bát ngát
Dáng anh như một cánh buồm
Vượt tầm thuỷ lôi phía trước

Chiếc cầu ngang sông em bước
Nhớ chuyến phà đêm anh qua
Giữa bom đạn giặc như mưa
Quyết liệt giành từng sải nước

Bát cơm ăn trên mặt đất
Nghĩ đến bát cơm trộn cát
Nắng gió trải khắp đồi cây
Thương căn hầm anh ngột ngạt

Tháng tám về cùng biển động
Bão cuồn cuộn từ ngoài khơi
Lòng đất rùng rùng bom giặc
Ngủ yên sao được anh ơi!

Tháng năm rát mặt gió lào
Hoa héo trước khi hoa nở
Trận địa anh bên Trường Sơn
Đứng vững giữa vòng toạ độ

Bãi dương trải bọt na pan
Xen lẫn bốn bề cỏ mọc
Pháo ơi giờ chuyển về đâu
Thương anh xém ngang mái tóc!

Thời gian không gian cách xa
Nhớ đến anh em chỉ nhớ
Nét mặt vừa quen vừa lạ
Trẻ như mặt những anh hùng.

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Photo by Đinh Văn Linh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Đinh Văn Linh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Áo xuân - Huy Cận - Nguồn: Thi viện xxx

Photo by Elise


ÁO XUÂN

Sớm nay khoác áo màu vô định
Ra gặp mùa xuân đến giữa đàng
Lá biếc đưa thoi xuyên vĩnh viễn
Gió là sợi thắm của thời gian.

Ta vận tấm xuân đi hớn hở
Tâm tư ngào ngạt hiến dâng đời
Thân cũng hát lừng cao nhịp lửa
Hoa thiên thu hẹn nở cùng môi.

Lòng chim gieo sáng vệt vân sa
Trên bước đường xuân trở lại nhà.
Mở sách chép rằng: Vui một sáng
Nghìn năm còn mãi tấm lòng ta.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Hồn xuân - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


HỒN XUÂN

Ai biết em tôi ở chốn nào?
Má tròn đương nụ, trán vừa cao.
Tiếng mùa về gọi lòng em dậy,
Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.

Ai biết người yêu nhỏ của tôi,
Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi?
Nhắn giùm với nhé, em tôi đó,
Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.

Ngực trắng giòn như một trái rừng;
Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương.
Miệng cười bừng nở hàm răng lựu,
Sáng cả trời xanh mấy dặm trường.

Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu
Tìm em, đi hái lộc xanh đầu.
Trồng đâu chân đẹp tròn như cột?
Em đẹp son ngời như cổ lâu.

Nghe nhịp đời lên em bỏ anh,
Đua nhau xuân nở rộn trăm cành.
Ý mùa cũng rộn trong thân mới,
Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.

Khách qua đường ơi! em tôi đây.
Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy.
Lòng em hoá cảnh chờ anh gặp;
- Man mác hồn xuân ngọn gió hây.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Áo trắng - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


ÁO TRẮNG
                       Tặng Nhất Linh
Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng.
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon;
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời;
Hồn em anh thở ở trong hơi.
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt một ngày.
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Ê chề - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


Ê CHỀ

Ta lại mỉa mai rồi,
Sao lại buồn thế ấy!
Xuôi đường mây nước trôi,
Bỏ lại lòng ta vậy.

Đôi tay không tín mộ
Chỉ lạc hướng thiên đường.
Linh hồn tôi goá bụa,
Đơn chiếc giữa đau thương.

Mong trốn tránh bơ vơ,
Tôi đem tình bán rẻ
Cho vạn khách thờ ơ -
Và lòng tôi đã ế.

Một chiếc linh hồn nhỏ:
Mang mang thiên cổ sầu.
- Những nàng tiên dần chết;
Mơ mộng thuở xưa đâu?

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2024

Thơ sưu tầm: Ngậm ngùi - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Elise


NGẬM NGÙI

Nắng chia nửa bãi; chiều rồi...
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau;
Em ơi! hãy ngủ... anh hầu quạt đây.
Lòng anh mở với quạt này;
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ...
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ...
- Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi...

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957


Photo by Elise


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Elise minh họa sưu tầm từ internet.