Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Thơ CLB Lục Bát Sài Gòn tháng 6.2012






Thơ CLB Lục Bát Sài Gòn tháng 6.2012

Chiều ngày 23.6.2012, Thi nhóm CLB Lục bát Sài Gòn đã tổ chức buổi sinh hoạt định kỳ hàng tháng tại số 56/5 Nguyễn Thông, Quận 3, TP. Hồ Chí Minh. Cũng nhân dịp này, các thành viên Thi nhóm CLB Lục bát Sài Gòn rất vinh dự được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu cùng tham dự giao lưu và trò chuyện với các thành viên về đề tài liên quan giữa Thơ và Nhạc.

Sau đây là một số sáng tác của các thành viên Thi nhóm CLB Lục bát Sài Gòn.

DÙNG DẰNG
Dùng dằng chẳng nắng chẳng mưa
Mang mang thiên địa nửa trưa nửa chiều
Hiên ngoài gió nổi hiu hiu
Lao xao lá đổ buồn gieo nửa hồn
Dùng dằng mây nhuộm hoàng hôn
Ngày chưa vội vã, đêm còn nhẩn nha
Trăng non ẩn hiện trời xa
Gọi bầy đom đóm nhập nhòa khóm tre.
Dùng dằng nửa tỉnh nửa mê
Môi khô khúc hát vân vi ru người
Chập chờn bóng tối mình tôi
Tay ôm mộng nhỏ, xuân dời mùa xa
Dùng dằng sương nhuộm tóc pha
Yêu em chẳng dám mặn mà đôi câu
Bây giờ áo lụa qua cầu
Ngổn ngang thương nhớ... lòng sầu ngẩn ngơ...
Hồ Bảo Thanh






LIÊN KHÚC TRÁI TIM
Trái tim trên khắp nẻo chiều
nhẹ từng nhịp đập buồn thiu gửi người
trái tim đông, mùa ngủ vùi
không còn sức nở nụ cười tặng anh.
Gió nũng nịu, trăng phiêu linh
trái tim nhẹ dạ ngoại tình với thơ
những vần mưa nắng mịt mờ
trái tim lần nữa dại khờ, lạ sao!
Mây nhẹ bước, đêm vút cao
ngân dài nốt nhạc lao xao nỗi chờ
trái tim yêu ... cứ giả vờ
là bao giận dỗi ... phĩnh phờ đó thôi!
Phạm Thị Cúc Vàng


TIỄN EM VỀ CẦN GIUỘC
Đưa giùm nhau một đoạn đường
Buổi em về có nghe thương xót lòng
Mời ta lên chuyến xe đông
Mời em lên chuyến xe mong gặp người.
Lê Hà Thăng






CHIỀU TÍM
Cớ sao dạ cứ bồi hồi
Bốn mươi xuân lẻ ngỡ thời trẻ thơ
Dường như em cứ mong chờ
Một hơi thở ấm, một bờ thương yêu!
Đường về em vẫn cô liêu
Tím mùa nhung nhớ, tím chiều hoàng hôn
Hình như anh cũng bồn chồn
Muốn sang nhưng ngại tiếng đồn gần xa!
Đâu còn cái tuổi ngân nga
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Những mong anh nối nhịp cầu
Sông sâu em đợi nhuốm màu tóc sương!
Minh Hiền


TRỞ VỀ
Ta về chốn cũ tìm ta
Vẫn là ta có, vẫn là ta không
Vẫn em phai nhạt má hồng
Vẫn em thiếu vắng mặn nồng như xưa
Trời thì thiếu nắng thiếu mưa
Đất thì cằn cỗi cây chưa nẩy mầm
Ta về vườn chiếu bặt tăm
Ngày ngu ngơ đêm lặng thầm buồn tênh.
Lương Viết Khiêm




Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu


TƠ NHỆN
Bây giờ tôi ở thật xa
Chiều buông con nhện thật thà giăng tơ
Sợi tơ trong suốt tôi mơ
Những chiều nắng đẹp vần thơ lưng đồi
Nhớ hồi nàng đã cùng tôi
Đắm say trong mộng hồng ơi là hồng!
Bây giờ cách trở núi sông
Tôi đi biền biệt để trông để chờ
Nhớ thôi nhớ đến ngẩn ngơ
Nhớ đôi chim hót bên bờ suối trong
Nhớ đàn cá lội thong dong
Vạn lời thơ chảy hòa trong đất trời
Bây giờ đối bóng mình tôi
Nhớ ơi là nhớ nhớ hồi chắt chiu
Bâng khuâng tiếng vịt kêu chiều
Hoàng hôn tím ngát, buồn hiu nhớ người
Chiều nay tơ nhện vẫn tươi
Tình mà chi nữa vắng người tôi yêu
Tơ tình giăng đã quá nhiều
Mà tơ lòng rối trăm chiều nhện ơi
Thu về lá ngập đường rơi
Cũng không lấp nỗi tình tôi nhớ nàng
Nhớ nàng tôi chỉ nhớ nàng
Nhớ nàng, ừ, chỉ nhớ nàng không thôi.
Hoài Nhơn






CUNG ĐÀN
Phố mưa rơi nỗi đìu hiu
Tiếng chim muộn gió liêu xiêu mây ngàn
Có người con gái lang thang
Nghe trong xa thẳm cung đàn chậm buông
Ta đi cho bớt ngày buồn
Chiều ngây ngất hạ còn vương nắng dài
Ta đi cho kịp bước ai
Đã từng gửi bóng dáng phai nhạt tình
Em về phương cũ một mình
Có thương kẻ gửi đức tin muôn trùng
Em về còn nhớ ta không
Giữa mênh mông nhắc mênh mông chia lìa!
Bùi Đức Ánh


GỬI EM XƯA
Đêm anh lên mạng xem bài
Sững sờ gặp lại người ngoài chân mây
Bài thơ em viết hôm nay
Dường như anh đợi từ ngày xa nhau!
Bao năm bao cuộc biển dâu
Em ơi tóc đã nhạt màu thời gian
Tình xưa một giấc mộng vàng
Hoang tàn như vọng tiếng đàn Mozart
“Khúc cầu hồn” * cho tình ta
Âm u hơn bãi tha ma cuộc đời
Đau! Anh không nói thành lời
Mượn vần thơ tặng cho người cùng đau
Nấm mồ hoang lạc chôn sâu
Có cần khơi dậy nghìn sau cả cười?!
Hoàng Linh

* Khúc cầu hồn: Requiem của W.A. Mozart





BỒNG BỀNH
Bồng bềnh tiếng hát đò đưa
Bồng bềnh man mác câu hò trên sông
Bồng bềnh gạn đục khơi trong
Chữ nhân chữ nghĩa trong lòng người ơi
Bồng bềnh dưới ánh trăng soi
Nhắn em yêu giữ trọn lời thủy chung
Bồng bềnh biển lúa mênh mông
Người ươm mầm sống từ trong hạt vàng
Bồng bềnh trong cõi nhân gian
Dại khôn – ai cũng đa mang bềnh bồng
Con thuyền không bến buồn tênh
Người không nguồn cội – bồng bềnh nổi trôi.
Lương Sơn





TÌM VỀ NGÀY XƯA
Ngày xưa đã rất xa xôi
Người xưa giờ đã bên người - khác ta
Lạy thần canh giữ gốc đa
Chứng cho cái thuở tôi và... cố nhân
Tôi về sấp ngửa bước chân
Triền đê may dệt kín quần chiều đông
Cái ngày người quyết sang sông
Bỏ con sóng lẻ khóc ròng bơ vơ

Phải chăng đời lắm chát chua?
Riêng ta mãi ngược ngày xưa. Tìm về.
Lê Minh Dung


VÀNH KHUYÊN XANH
Tiếng hót
lênh đênh
ngây ngất

Líu líu lo lo….
bung bẩy … chót vót…

Giọng chích chòe
ngọt lịm ngọt
Lời họa mi ron ron rót… suối nhạc…

Xào xạc
cánh rung ngan ngát
Nhún nhẩy... múa đuôi… vỡ vạc… bộ tịch…

Lồng son thiếp vàng xiềng xích
Vỗ cánh miên du. thỏa thích trời xanh…

Tiếng hót tinh mơ lóng lánh
Ngấm vào lòng…vỡ từng mảnh… càn khôn.
Thoại Nguyên






MỘT MILIMÉT
Một milimét vậy thôi
Mà nghe sóng sánh cả thời xa xưa
Cùng ai đi sớm về trưa
Cùng ai nhặt nắng gom mưa cuối mùa

Ve kêu rưng rức nghiêng chùa
Ai ươm thương nhớ cho vừa heo may
Lưng chiều vương sợi khói mây
Milimét ấy đổi thay duyên tình

Con tim lỗi nhịp - khôi sinh
Một milimét
riêng mình đầy vơi.
Nguyễn Thị Thanh Long





MÙA THU QUAN HỌ
Nửa đêm thức giấc đi tìm
Mùa thu quan họ mắt lim dim chờ
Ô kìa chàng nhện giăng tơ
Một bầy con xít lờ đờ qua sông
Nợ duyên hẹn khách má hồng
Đung đưa tay vỗ bềnh bồng trống cơm
Nắm xôi đem đổi Thằng Bờm
Quạt mo ta quạt khói rơm lên trời
Chị Hằng tỉnh giấc xuống chơi
Nghe câu bèo dạt mây trôi nao lòng
Hẹn cùng Chú Tễu chơi ngông
Rủ làng rối nước rắn rồng lên mây…

Thu này trầu vẫn chưa cay
Lời ca quan họ lại say nồng nàn
Yêu nhau cởi áo cho nàng
Qua cầu gió thổi bàng hoàng nhớ thương
Cây đa ở cuối con đường
Trèo lên quán dốc vấn vương tơ tình
Cọ vai yếm thắm rập rình
Giọt mưa tháng tám lung linh câu thề
“Người ơi người ở đừng về”
Vầng trăng nghe hát cũng mê mẩn sầu!
Cuối thu dẫu bạc mái đầu
Câu ca quan họ, miếng trầu vẫn trao.
Thanh Trắc Nguyễn Văn




Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu và Thanh Trắc Nguyễn Văn


Bài và ảnh Thanh Trắc Nguyễn Văn

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét