Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Thơ 0366: Ước mơ xưa


























































ƯỚC MƠ XƯA

Ngày xưa mười tám
Em, con bé ngơ ngáo có mái tóc dài với chiếc nơ màu tím
Anh, thằng con trai lặng lẽ cùng những bài thơ ngô nghê cất sâu trong cặp
Đứa thích thành cô giáo nhạc
Đứa mơ làm thầy giáo văn.

Cổng trường khép lại
Đường đời mở ra...
Toàn những gương mặt bịt khẩu trang kín mít
Toàn những bánh xe đầy bụi khói lăn vòng chen chút
Không còn những bài thơ lấp lánh
Không còn những nốt nhạc long lanh
Chỉ còn những đồng tiền nổi trôi, xuôi ngược.

Em so đo
Anh tính toán
Em theo chồng hối hả
Anh buông thả những giấc mơ
Mình lạc nhau giữa dòng thời gian mờ hun hút...

Rồi một ngày gặp lại trên con đường đầy những mảnh đá đau thương vụn vỡ
Nắng chiều thu bạc phết nửa mái đầu
Có phải là em
Con chim vàng anh trong lồng son sặc sỡ?
Có phải là anh
Gã đàn ông hãnh tiến
Mang chiếc mặt nạ có nụ cười rạng rỡ?

Ta nhớ lắm
Cùng quay về trường cũ
Những cành phượng hồng
Vẫn còn treo trên đó
Đỏ rực những ước mơ...
 

2018
(Tập thơ Nghêu Ngao Ca - NXB Hội Nhà Văn 2018) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




-------------------------------------------------------------------------------------------------
*  Bài thơ đã đăng trên báo PC & Mobile số 760, ngày 3.7.2018

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Nghêu Ngao Ca - NXB Hội Nhà Văn 2018

Ghi chú: Ảnh diễn viên Anh Thư (áo dài với diễn viên nam) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

Bình bài thơ Lỡ...



















































BÌNH BÀI THƠ LỠ...
 

Bài thơ  Lỡ... là lời của một người chồng đối với người vợ của mình. Người ta thường nói thời gian mà người con gái đẹp nhất trong mắt người chồng khi cô ấy vẫn còn là một người yêu, nhưng sẽ già và xấu đi rất nhiều khi đã trở thành một người vợ. Thời gian rất khắc nghiệt cứ lặng lẽ trôi đi cho dù người phụ nữ luôn luôn tìm mọi cách để níu kéo thời gian dừng lại.

Lời của người chồng trong bài thơ tỏ ra rất hiểu biết, rất cảm thông, rất tâm lý:

"Em còn nguyên đó nụ cười
Áo dài tím
Để một người ngẩn ngơ".

Dù đã là vợ chồng bao năm nhưng em vẫn đẹp như ngày nào: nụ cười e ấp, áo dài tím thướt tha vẫn còn đủ làm "một người ngẩn ngơ" như thuở hai đứa mới quen nhau! Trong khổ thơ trên tôi thích nhất là từ "nguyên". "Nguyên" có nghĩa là vẫn như cũ, không thay đổi, không sứt mẻ khiến người vợ nghe và có cảm giác yên tâm hơn. Tác giả đã dùng từ "nguyên" thật rất đắc, rất độc đáo, không khuôn sáo theo kiểu "em vẫn còn đẹp như ngày xưa" như trong câu nói cửa miệng của bao đức ông chồng tầm thường khác.   

Câu thơ kế làm gợi nhớ lại ký ức của một thời yêu nhau đầy lãng mạn với màu tím thật mộng mơ:

"Lỡ quen
Tím nhớ
Tím chờ".

Câu thơ thật quá dễ thương và thật quá nồng nàn chỉ có những người trong cuộc mới cảm nhận hết... Ngày xưa "lỡ quen" rồi ai đã phải chờ ai đến khắc khoải? Có thể là cô gái áo dài tím. Nhưng cũng có thể là chàng trai đã từng "nhớ" rồi "chờ" người mình yêu đến tím cả không gian và thời gian. Một màu tím mộng mơ của tình học trò thơ dại, một màu tím thủy chung của lời hẹn hò hạnh phúc...

"Lỡ yêu
Tím hết dại khờ trăm năm..."

Câu thơ cuối lại là một bút pháp khá quen thuộc của Thanh Trắc Nguyễn Văn: hóm hĩnh và hài hước. "Lỡ yêu" rồi đưa đến chuyện hai đứa lỡ lấy nhau (trăm năm), anh chồng sau khi "tổng kết" lại mới thấy mình sao quá hết sức "dại khờ"! Dại khờ đến nỗi "tím (bầm) hết trăm năm" thì "kinh khủng" thật! Nhưng người đọc đừng nghĩ đến tiêu cực vội, biết đâu màu tím đó chính là màu tím hạnh phúc mà anh chồng sẵn sàng chấp nhận "dại khờ" để có được trọn đời bên em? Tình yêu là thế. Yêu đến khờ dại mới đúng là yêu!

Một bài thơ khá ngắn chỉ có hai mươi tám từ nhưng lại là một bản tình ca bất tận cho những người sắp yêu, đang yêu và đã yêu. Bài thơ Lỡ... xứng đáng là một trong những bài thơ tình hay nhất mà tôi đã được đọc.

(trích Hai bài thơ ngắn, hai bản tình ca - Tập thơ Nghêu Ngao Ca NXB Hội Nhà Văn 2018)

Kim Như












































Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2018

Tri ân độc giả





























































































































Một nữ độc giả ái mộ thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn ở Bình Phước, có gởi cho Thanh Trắc Nguyễn Văn xem một số bài thơ mà cô ấy đã chép tay sưu tầm trên các tờ báo hơn 20 năm về trước, khi cô ấy còn là một nữ sinh. Nhìn các tờ giấy đã ố vàng có chép thơ của mình đã khiến Thanh Trắc Nguyễn Văn vô cùng cảm động.

Thanh Trắc Nguyễn Văn xin được gởi lời tri ân đến bạn nữ độc giả và xin giới thiệu lại 2 bài thơ có trong 4 bài thơ ở sổ tay thơ chép tay trên.














































HOA VÔNG VANG

Em sắp xa thành phố
Về lại đất hương tràm
Hỏi em thích gì nhất?
Em cười: Hoa vông vang.

Ta qua bao góc phố
Ta đến bao tiệm hoa
Hỏi mua, mua chẳng có
Hỏi tìm, tìm không ra.

Tên hoa quen mà lạ
Như người lạ giờ quen
Hẳn là hoa cũng đẹp
Hiền dịu như mắt em?

Kẻ nói hoa màu đỏ
Kẻ mách hoa màu vàng
Người cho hoa là cỏ
Người bảo hoa mọc hoang!

Ta tìm, đi tìm mãi
Mang nỗi buồn lang thang
Giữa thị thành hoa lệ
Tìm đâu hoa vông vang?

Ngày tiễn em mưa trắng
Ta lặng nhìn mây trôi
Vông vang trong tay với
Hay xa tận chân trời?

1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
 

























Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

Phổ nhạc: Qua trường cũ, nhạc: Nhã Thanh











































Xin được giới thiệu nhạc phẩm "Qua trường cũ" của nhạc sĩ Nhã Thanh. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ "Qua trường cũ" của Thanh Trắc Nguyễn Văn. 

Rất cảm ơn anh Nhã Thanh, mến chúc anh ngày càng có thêm nhiều sáng tác mới.


















































QUA TRƯỜNG CŨ

Con đường xưa là lá
Lá bây giờ thành hoa
Hoa phượng hồng lệ đỏ
Đỏ mắt nhớ người xa.

Tóc em xưa là gió
Gió bây giờ thành mây
Mây lặng lờ cuối phố
Ai buồn mây có hay?

Áo em xưa là nắng
Nắng bây giờ thành mưa
Mưa oà rơi vụn vỡ
Trắng lạnh mờ lối xưa.

Ngôi trường xưa là nhớ
Nhớ bây giờ thành thương
Thương một thời thơ dại
Mực tím rơi bên đường.

1997
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





----------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Miss Teen  2009 Lê Hoàng Bảo Trân (áo dài cầm hoa phượng) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Vài dòng cảm nhận về bài thơ Nghêu Ngao Ca














































VÀI DÒNG CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ NGHÊU NGAO CA


Nhận được bản thảo tập thơ Nghêu Ngao Ca của Thanh Trắc Nguyễn Văn, tôi khá ngạc nhiên vì trước đó nửa năm tôi có hỏi anh chừng nào sẽ ra tập thơ mới nữa thì anh lắc đầu bảo không có kính phí! Nhưng hôm nay thì khác, anh tỏ ra rất hào hứng, phấn khởi với bản thảo tập thơ mới của mình; hỏi ra mới biết Thanh Trắc Nguyễn Văn vừa nhận được kinh phí hỗ trợ từ Hội Nhà Văn tp.HCM.

Nghêu Ngao Ca là tập thơ riêng thứ 7 của Thanh Trắc Nguyễn Văn, tập trung hầu hết các bài thơ đã đăng rải rác trên các báo và tạp chí trong và ngoài nước của anh trong những năm gần đây. Bài thơ Nghêu Ngao Ca là bài thơ chủ đề chính của tập thơ, anh viết tặng cho một người bạn bị bệnh ung thư nặng khi họ gặp nhau lần cuối tại quán cà phê Nghêu Ngao ở tp.HCM.

Toàn bài thơ mang đậm một màu sắc liêu trai, ma mị:

"Nghêu ngao hát giữa nhân gian
Hỏi ai địa ngục, thiên đàng là đâu?
Tìm người trong chốn không nhau
Tháng năm nối lại toàn màu cô đơn."

Cái cảm giác ma mị mà Thanh Trắc Nguyễn Văn đem vào thơ, anh viết có lẽ vì cảm thương cho những ảo giác tạo ra bởi những đau đớn dai dẳng từ căn bệnh quái ác mà bạn anh đã không may mắc phải:

"Nghêu ngao rót rượu vào đêm
Trăng thu bỗng rụng xuống thềm ngả nghiêng
Kìa kìa môi thắm, mắt duyên
Tỉnh say chẳng biết là tiên hay mình?" 

Trong đám mây bồng bềnh vô thức ấy, nhân vật "ta" trong bài thơ bỗng lóe sáng, bỗng oai phong hẳn lên khi đối diện với Thần Chết. Đó cũng chính là đỉnh cao của sự lãng mạn trong toàn bài thơ, cũng là thần thái của những nhà thơ không khiếp sợ bất cứ cái gì dù gặp phải nhiều bất hạnh trong đời:

"Nghêu ngao ngồi trước bình minh
Câu thơ ném giữa tử sinh mà cười"

Hai câu thơ cuối của bài thơ theo tôi là hai câu thơ hay nhất vì có tính thời sự rất cao:

"Cuội xưa nói dối lên trời
Thương ta viết thật mãi đời trần gian..."

Những tên nói dối như Cuội thì được mau thăng quan tiến chức, được mau thành tiên thành thần, được mau đưa lên trời làm bạn với Hoa hậu Thiên đình Hằng Nga. Còn những nhà thơ "không chịu bẻ cong ngòi bút", không chịu khuất phục trước cường quyền và vàng bạc, chỉ biết "viết thật" thì mãi mãi bị đọa đày dưới trần gian.

Thật bất công nhưng đó cũng chính là niềm tự hào của các nhà thơ chân chính!


(Tập thơ Nghêu Ngao Ca - NXB Hội Nhà Văn 2018)
 

Trần Huy Tùng  















Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

Thơ 0365: Lỡ... (bản tứ tuyệt)

















































LỠ...
             (Tặng Mỹ Nguyên)
Em còn nguyên đó nụ cười
Áo dài tím để một người ngẩn ngơ
Lỡ quen tím nhớ, tím chờ
Lỡ yêu tím hết dại khờ trăm năm...

2018 


Thanh Trắc Nguyễn Văn



------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2012 Đặng Thu Thảo sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

Thơ 0365: Lỡ...





















































LỠ... 
               (Tặng Mỹ Nguyên)
Em còn nguyên đó nụ cười
Áo dài tím
Để một người ngẩn ngơ.

Lỡ quen
Tím nhớ
Tím chờ.

Lỡ yêu
Tím hết dại khờ trăm năm...

2018

Thanh Trắc Nguyễn Văn




-----------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Thơ tranh: Nghe tiếng đàn nguyệt đêm mưa



------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Click chuột trái lên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn.

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Thơ tranh: Cô gái hút thuốc lá

--------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Click chuột trái lên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn.