Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Thơ 0475: Rồi mùa Xuân đi

Nhà thơ Võ Thị Như Mai


RỒI MÙA XUÂN ĐI

Rồi em đi
Đường phố đêm chưa kịp trở mình thức giấc
Ngã tư thở dài, thổn thức tiếng rao khuya.

Ta xa nhau
Xa gót giày em vọng vang chiều xóm vắng 
Vẫy tay chào em
Trăng mờ quán nhỏ
Chào áo dài bay hiu hắt bóng đèn vàng.

Rồi em đi
Kéo vali, kéo theo mùa xuân lành lạnh nhớ
Nụ cười ngọt ngào
Sao đăng đắng tách cà phê? 

2026

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Nem Fashion


Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

Thơ 0474: Mùa Xuân trong ngôi nhà của Goethe

Ngôi nhà của Goethe


MÙA XUÂN TRONG NGÔI NHÀ CỦA GOETHE

Tặng nhà thơ Như Mai

Tôi cùng em bước vào ngôi nhà của Goethe
Những câu thơ trăm năm đang ngủ giật mình thức giấc
Trên tủ sách cổ xưa
Trên trang giấy ố vàng có màu mực cũ kỹ
Những ý nghĩ thiên tài vẫn đang nở hoa
Thời gian như dừng lại trong căn phòng có khi vọng vang tiếng nhạc
Có khi chớp tắt với ánh đèn sân khấu
Có khi thanh thản với những mảng màu hội họa
Có khi trầm lặng
Trăn trở suy tư...

Em ngồi xuống chiếc ghế trống
Ngắm bàn viết gỗ sẫm màu
Nơi có ánh sáng chầm chậm lướt qua
Tôi thấy Goethe như đang đứng cạnh đâu đó
Tóc trắng bạc phơ
Cầm tay dắt em đi gặp Faust và quỷ Mephisto
Họ đang chơi ván cờ sinh tử
Một bản hợp đồng bán linh hồn ma quỷ
Một trái tim biết yêu, biết khát vọng hồi sinh...

Ngoài hiên tiếng chim chưa hót
Trong vườn hạt chưa nảy mầm xanh
Và trên bàn lọ hoa vẫn chưa kịp nở
Nhưng tôi vẫn biết 
Mùa Xuân đang bước khẽ dần qua từng bậc cửa gỗ
Khi em mỉm cười 
Đọc được những câu thơ Goethe sẽ viết
Đến từ hạnh phúc 
Từ tương lai...

2026

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Nhà thơ Võ Thị Như Mai


Thứ Ba, 13 tháng 1, 2026

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Thơ 0473: Truyện Kiều

Photo by New Nguyen



TRUYỆN KIỀU (thể thơ 1-2-3) 

Nguyễn Du viết Kiều, tóc đêm màu bạc trắng
Từng sợi rơi vang vọng sóng Tiền Đường.

Trên trang giấy những con chữ oằn mình kêu khóc
Câu thơ khổ đau khi biết ngọn nguồn cái ác
Nửa đêm kệ sách giật mình, ướt đẫm mồ hôi...

2025

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by New Nguyen


Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2025

Thơ ảnh: Bài thơ tặng cô giáo địa

Bài thơ tặng cô giáo địa


Vô cùng xúc động khi được nhà thơ Vĩnh Nguyên tặng tấm thơ ảnh Bài thơ tặng cô giáo địa. Xin cảm ơn nhà thơ Vĩnh Nguyên rất nhiều, chúc nhà thơ Vĩnh Nguyên luôn hạnh phúc và luôn gặp nhiều may mắn.

Cuong Quan Photography


Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

Thơ Lục Bát tháng 12.2025 P.3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Lens Art Studio


21. LỜI YÊU

Một chiều em đến thăm Anh
Nam cầu Kiền đẫm màu xanh nghĩa tình
Mùa Thu "mướt mải" trên cành
Nước róc rách cá tung tăng dưới cầu

Chim khôn ăn trái cành dâu
Về đây học cách làm giàu cùng anh
Một không gian sống an lành
Hoa thơm trái ngọt mà thành quê hương

Bao phen sóng đập mạn thuyền
Gió to sóng cả vững yên tay chèo
Quê xưa đắng đót vị nghèo
Bỗng nghe da diết lời yêu sang mình.

Hoàng Minh Luyện


Photo by Lens Art Studio


Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025

Thơ Lục Bát tháng 12.2025 P.2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Nguyễn Đình Tròn


11. MẸ - CA DAO!

Mẹ luôn mặc kệ Sao Rua
Bảo ngơi! Xen vụ... Lại thua mẹ rồi
Mẹ rằng: Phận số... Vận thời...
Áo cơm chưa đủ - nổi trôi mặc dòng!

Sinh đời - lúa nước - nhà nông
Vụ thì thất bát - vụ trông gọi trời...
Tháng ba ngày tám rối bời
Đầu mom quãng vắng - chẳng chơi bao giờ...

Một mình - lặn lội thân cò...
Con tôm, cái tép - lần mò bến sông
Đầy vơi gánh gánh gồng gồng
Để con sải cánh - mẹ mong tháng ngày...

Các con lần lượt - tung bay
Thương lo cho mẹ - đủ đầy hơn xưa
Thế mà...! Mẹ chẳng chịu thua...
Sớm chiều cõng nắng đội mưa - mẹ cười!

Gió sương bái phục mẹ rồi...
Nhớ quên! Mẹ nhẩm ru đời ca dao...

Thanh Lâm


Photo by Nguyễn Đình Tròn


Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025

Thơ Lục Bát tháng 12.2025 P.1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Nguyễn Đình Tròn


1. CHIỀU HÒA LẠC

Trời Hòa Lạc một chiều mưa
Tôi về theo tiếng người xưa gọi đò
Lối vào xóm cũ quanh co
Hàng cây cơm nguội cuối thu xạc xào

Em ra ngõ đón tôi vào
Trong căn phòng nhỏ, hanh hao bóng người
Tình em ắp lọ hoa tươi
Rưng rưng mắt khóc miệng cười nhìn nhau

Gặp nhau chưa dập bã trầu
Chuyện tình xưa vẫn đẹp màu thời gian
Cơm đạm bạc, tình chứa chan
Chúc nhau một chén quan san, nỗi niềm

Kể từ đứt sợi tình riêng
Mình em lệch gánh giữa miền chênh chao
Bấy lâu gián đoạn tin nhau
Trong tôi ủ chín tình đầu hoang sơ

Tự bao giờ đến bây giờ
Vẫn trong nhau kỉ niệm xưa ấm long
Giờ em héo hắt tang chồng
 Tôi se sắt một nỗi lòng nhân sinh

Chiều Hòa Lạc thật yên bình
Mà sao tôi thấy lòng mình ngổn ngang!

Trần Thư


Photo by Nguyễn Đình Tròn