Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026
Thơ sưu tầm: Vô biên - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
VÔ BIÊN
Tặng Hoàng Đạo
Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu,
Ta cẫn uống ở suối thương yêu;
Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn,
Sóng mắt, lời môi, nhiều - thật nhiều!
Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên!
Ta được em chăng, lại mất liền:
Với bạn ân tình hay với cảnh,
Nơi nào ta cũng kiếm Vô biên.
Những phen reo hót, những cơn say,
Những lúc mây đen ám mặt mày,
Là lúc lời xa muôn thế giới
Đến vờn trong dạ cánh chim bay...
Trời cao trêu nhử chén xanh êm;
Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm;
Nên lúc môi ta kề miệng thắm,
Trời ơi, ta muốn uống hồn em!
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nem Fashion minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thơ sưu tầm: Chàng sầu - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
CHÀNG SẦU
Trốn nỗi buồn vô cố,
Sao anh chẳng vui đi?
- Tôi ráng tìm hạnh phúc,
Song chẳng biết chờ chi.
Xa xăm ru mộng tưởng,
Anh có thể phiêu lưu...
- Tạo hoá không tình cảm,
Sinh ra, tôi đã nghèo.
Anh hãy là thi nhân
Hát nỗi buồn vô cố:
- Tôi không biết làm thơ
Thơ không làm bớt khổ.
Nghĩ ngợi đến tình nương!
Anh sung sướng hơn nhiều...
- Nghèo nàn và nhút nhát,
Tôi chưa từng được yêu.
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nem Fashion minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thơ sưu tầm: Hẹn hò - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
HẸN HÒ
Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:
“Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.
Em bằng lòng cho anh được phép yêu;
Anh sung sướng với chút tình vụn ấy”.
Em đáp lại: “Nói gì đau đớn vậy!
Vừa gặp anh, em cũng đã mến rồi.
Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi;
Chưa hi vọng, sao anh liền thất vọng?”
Lời nói ấy về sau đem gió sóng
Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;
Anh tưởng em là của anh rồi,
Em mắc nợ, anh đòi em cho được.
Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!
Lúc đầu tiên, anh có mộng gì đâu!
Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,
Em ác quá! Lòng anh như tự xé...
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thơ sưu tầm: Đây mùa thu tới - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
ĐÂY MÙA THU TỚI
Tặng Nhất Linh
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng:
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.
Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá...
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.
Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ...
Non xa khởi sự nhạt sương mờ...
Đã nghe rét mướt luồn trong gió...
Đã vắng người sang những chuyến đò...
Mây vẩn từng không, chim bay đi.
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thơ sưu tầm: Nhị hồ - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
NHỊ HỒ
Tặng Thạch Lam
Trăng vừa đủ sáng để gây mơ,
Gió nhịp theo đêm, không vội vàng;
Khí trời quanh tôi làm bằng tơ.
Khí trời quanh tôi làm bằng thơ.
Cây cỏ bình yên; khuya tĩnh mịch.
Bỗng đâu lên khúc Lạc âm thiều
Nhị hồ để bốc niềm cô tịch,
Không khóc, nhưng mà buồn hiu hiu...
Điệu ngã sang bài Mạnh Lệ Quân
Thu gồm xa vắng tự muôn đời,
Sương nương theo trăng ngừng lưng trời,
Tương tư nâng lòng lên chơi vơi...
Tiếng đàn thầm dịu dẫn tôi đi,
Qua những sân cung rộng hãi hồ.
Có phải A Phòng hay Cô Tô?
- Lá liễu dài như một nét mi
... Và nàng Lộng Ngọc lấy Tiêu Lang,
Cưỡi hạc một đêm bay lên trời.
Vua Trần Hậu Chúa ngắm trăng vàng,
Khúc Hậu Đình Hoa đang lên khơi.
Linh hồn lưu giữa bể du dương...
Tôi thấy xiêm nghê nổi gió lùa:
Những nàng cung nữ ước mơ vua,
Không biết bao giờ nguôi nhớ thương.
*
Tôi yêu Bao Tự mặt sầu bi
Tôi yêu Ly Cơ hình nhịp nhàng.
Tôi tưởng tôi là Đường Minh Hoàng
Trong cung nhớ nàng Dương Quý Phi.
Xuân Diệu
Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026
Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026
Thơ 0475: Rồi mùa Xuân đi
RỒI MÙA XUÂN ĐI
Rồi em đi
Đường phố đêm chưa kịp trở mình thức giấc
Ngã tư thở dài, thổn thức tiếng rao khuya.
Ta xa nhau
Xa gót giày em vọng vang chiều xóm vắng
Vẫy tay chào em
Trăng mờ quán nhỏ
Chào áo dài bay hiu hắt bóng đèn vàng.
Rồi em đi
Kéo vali, kéo theo mùa xuân lành lạnh nhớ
Nụ cười ngọt ngào
Sao đăng đắng tách cà phê?
2026
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026
Thơ 0474: Mùa Xuân trong ngôi nhà của Goethe
MÙA XUÂN TRONG NGÔI NHÀ CỦA GOETHE
Tặng nhà thơ Như Mai
Tôi cùng em bước vào ngôi nhà của Goethe
Những câu thơ trăm năm đang ngủ giật mình thức giấc
Trên tủ sách cổ xưa
Trên trang giấy ố vàng có màu mực cũ kỹ
Những ý nghĩ thiên tài vẫn đang nở hoa
Thời gian như dừng lại trong căn phòng có khi vọng vang tiếng nhạc
Có khi chớp tắt với ánh đèn sân khấu
Có khi thanh thản với những mảng màu hội họa
Có khi trầm lặng
Trăn trở suy tư...
Em ngồi xuống chiếc ghế trống
Ngắm bàn viết gỗ sẫm màu
Nơi có ánh sáng chầm chậm lướt qua
Tôi thấy Goethe như đang đứng cạnh đâu đó
Tóc trắng bạc phơ
Cầm tay dắt em đi gặp Faust và quỷ Mephisto
Họ đang chơi ván cờ sinh tử
Một bản hợp đồng bán linh hồn ma quỷ
Một trái tim biết yêu, biết khát vọng hồi sinh...
Ngoài hiên tiếng chim chưa hót
Trong vườn hạt chưa nảy mầm xanh
Và trên bàn lọ hoa vẫn chưa kịp nở
Nhưng tôi vẫn biết
Mùa Xuân đang bước khẽ dần qua từng bậc cửa gỗ
Khi em mỉm cười
Đọc được những câu thơ Goethe sẽ viết
Đến từ hạnh phúc
Từ tương lai...
2026
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026
Đăng ký:
Nhận xét
(
Atom
)











-Photoroom.png)



