Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

Thơ sưu tầm: Tối tân hôn - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


TỐI TÂN HÔN

Do dự mãi, đêm nay rời xứ mộng
Ta chiều em, bỏ cánh tại cung Trăng,
Lên bước xuống thuyền mây chờ cửa động
Vội vàng đi, quên biệt giã cô Hằng.

          Gió đêm lồng lộng thổi
          Thuyền mây vùn vụt trôi
Đang bâng khuâng, điện biếc đã xa rồi
Giữa lúc toả muôn hương đàn sáo nổi.
Ngực sát ngực, môi kề môi,
Nàng cùng ta, nhìn nhau cùng chẳng nói.
Ôm vai nhau cùng lắng tiếng xa xôi,
Nguyệt chẳng phải, Tỳ không, càng không Cầm với Sắt;
Tai dẫu quen mà lạ tiếng tre.
Cung Xế lẫn cung Hồ dìu dặt;
          Mình tơ réo rắt
          Hồn trúc đê mê
Những thanh âm nhạc điệu chửa từng nghe,
Như đưa vẳng tự vô cùng xanh ngắt,
Đầy nhớ thương, tha thiết gọi ta về.

Gió bỗng đổi chiều, trên táp xuống;
Nặng chĩu hai vai, Nàng cố gượng
Thắt vòng tay ghì riết lưng ta.
Những luồng run chạy khắp thịt da ngà.
Run vì sợ hay vì ngây ngất?
Ta chẳng biết nhưng rời tay chóng mặt,
          Toàn thân lạnh ngắt,
Thuyền chìm sâu sâu mãi bể hư vô,
Mà hương ngát đâu đây còn phảng phất.
Mà bên tai đàn sáo vẫn mơ hồ,
Ngửa trông lên cung quế tít mù xa
          Dần dần khuất,
          Dưới chân ta.
          Thuyền mây sóng lật,
Không gian vừa sụp đổ xung quanh.
Một trời đêm xiêu rụng tan tành,

          Dư hưởng yếu từng giây.
          Dư hương dần loãng nhạt,
Trong tay níu đôi thân liền xát.
Nhè nhẹ rơi vào lớp sóng khinh thanh.

Sao lìa ngôi, phương hướng ngã bên mình,
          Cơn lốc nổi,
          Đờn tiên thôi gọi.
Âm thầm xa bặt tiếng tiêu,
Nhưng mê man say uống miệng người yêu.
          Ta cũng như Nàng,
Cảnh mộng chốn Bồng Lai đâu nhớ tới.

Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải,
Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn.
Khi tỉnh dậy, bùn nhơ nơi Hạ giới,
Đã dâng lên ngập quá nửa linh hồn.

Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thơ sưu tầm: Hờn dỗi - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


HỜN DỖI

Tối qua em ngồi học,
        Lơ đãng nhìn đi đâu,
        Dưới đèn anh thoáng nhận.
        Nét mặt em rầu rầu.
        “Em buồn?” Anh gặng hỏi,
        Mấy lần, em chẳng nói.
Rồi anh không biết vì sao,
Đẩy ghế đứng lên, em giận dỗi...

Rũ tung làn tóc, rún đôi vai,
        Em vùng vằng,
        Ôm sách vở,
        Sang phòng bên,
        Không học nữa,
        Không cho ai vào nữa,
        Cũng không thèm nghe nữa,
Lời thiết tha anh van gọi mái ngoài.

        Nhưng anh nghe thổn thức
        Em khóc trên gối thêu,
        Nhưng anh nghe tấm tức,
        Em giận hờn bao nhiêu!
        Em khóc! Làm sao mà dỗ được?
        Nhưng anh còn biết làm sao!
        Gọi em, em nhất định,
        Không mở khoá cho vào.
Từng giây từng phút lòng anh càng bối rối nao nao.

        Anh vẫn nghe tiếng khóc,
        Trong vạt áo len hồng.
        Anh vẫn nghe tiếng nấc,
        Dồn dập trên gối nhung.
Sao em khóc? Vì đâu hờn tủi?
Em buồn, có phải lỗi anh không?
        Hỏi em, em chẳng nói,
        Mặc anh xô cửa phòng.

Ngoài hiên vắng, gió đưa vàng rụng đến,
Ngọn tường vi, xuống mãi chiếc liềm cong.
        Đêm gần khuya, sương đổ,
        Anh thấy ướt vai áo.
        Anh thấy lạnh trong lòng.

Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Thơ 0478: Bên bờ sông (thơ dịch) - Goethe

Bên bờ sông


BÊN BỜ SÔNG

Những bản nhạc tình yêu
Chảy ra biển lãng quên
Không chàng trai nào hát
Cho lời vui vang lên.

Cũng không cô gái xinh
Môi hồng, đôi má đỏ
Tóc dài buông theo gió
Hát vọng khúc xuân tình...

Bản nhạc giờ thổn thức
Tình yêu tôi bốn mùa
Bao nhớ thương chung thuỷ
Thành giễu cợt, bông đùa.

Toàn những câu nhạo báng
Như miệng mép người đời
Bài hát chìm trong nước
Tan theo bọt sóng trôi...

2026

Thanh Trắc Nguyễn Văn dịch thơ


Photo by Manh Pham


Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

Thơ 0477: Những đưa trẻ của thơ ca (thể thơ gaonesa)

Những đưa trẻ



NHỮNG ĐỨA TRẺ CỦA THƠ CA (Thể thơ GAONESA)

Những đứa trẻ sinh ra từ ngôn từ
Ngủ trong lời mẹ hiền ru đêm đêm
Bước đầu đời chập chững vịn ca dao
Tay mơ với ngân hà, dải lụa mềm...

Những đứa trẻ lớn lên từ ngôn từ
Thả ước vọng lên cánh diều thiên thanh
Ký ức gói vào miếng trầu bà têm
Vui hát cùng Trái đất, quả bóng xanh...

Những đứa trẻ trưởng thành từ ngôn từ
Hành trang trên vai, tâm hồn thanh cao
Vấp ngã để đứng lên, tự chữa lành
Bay tìm tương lai, thơ hướng trăng sao...

2026

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Những đưa trẻ


Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

Ảnh Thanh Trắc Nguyễn Văn và bạn học

Ảnh Thanh Trắc Nguyễn Văn và bạn học cùng lớp Trần Quốc Tuấn (1997-1980) tại nhà Ngọc Hiền

Ảnh TTNV và các bạn học Trần Quốc Tuấn
Ảnh Thanh Trắc Nguyễn Văn và các bạn học cùng lớp trường Trần Quốc Tuấn họp mặt năm 2023

Ảnh TTNV và các bạn học Trần Quốc Tuấn


Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Thơ 0476: Nửa đêm nhớ bạn (bản tứ tuyệt)

Thiếu nữ áo dài trắng


NỬA ĐÊM NHỚ BẠN (bản tứ tuyệt)
                        Tặng Như Mai
Nửa đêm giở sách nhớ người
Câu thơ nửa khóc, nửa cười tìm ai?
Trước sân trăng sáng nhành mai
Mưa xuân khắc khoải thả dài sợi thương...

2026

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Thiếu nữ áo dài trắng


Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Thơ 0476: Nửa đêm nhớ bạn

Ảnh Thanh Trắc Nguyễn Văn


NỬA ĐÊM NHỚ BẠN
             
Tặng Như Mai
Nửa đêm
Giở sách nhớ người.

Câu thơ 
Nửa khóc 
Nửa cười
Tìm ai?

Trước sân
Trăng sáng nhành mai.

Mưa xuân khắc khoải
Thả dài
Sợi thương...

2026

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Ngo Thiet Hung


Thơ ảnh 0180: Xuân Vàng

Thơ ảnh Xuân vàng


Trang Nhi, học trò cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn, cụu nữ sinh trường THPT Võ Thị Sáu TP.HCM

Trang Nhi