Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

Thơ tranh: Trà Vinh và em

------------------------------------------------------------------
 Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Click chuột trái lên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn. 

Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2018

Ca dao về Mùa Đông (3)














































CA DAO VỀ MÙA ĐÔNG (3)

Anh ơi! phải lính thì đi
Cửa nhà mọi việc em thì chẳng sai,
Tháng chạp là tiết trồng khoai
Tháng giêng trồng đậu, tháng hai trồng cà
Tháng ba cày vỡ đất ra
Tháng tư gieo ma, thuận hòa mọi nơi
Tháng mười gặt hái vừa rồi
Trời đổ mưa xuống, nước trôi đầy đồng
Anh ơi, hãy giữ việc công
Để em cày cấy mặc lòng em lo!

Ai đi gánh vác non sông
Để ai chứa chất sầu đông vơi đầy.

Bốn mùa xuân, hạ, thu, đông,
Em đi cấy đồng lòng nhớ thương anh.



































Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2017

Ca dao về Mùa Đông (2)

















































CA DAO VỀ MÙA ĐÔNG (2)

Giấm vốn em chỉ có giấm chầy
Anh cho tắc lái, cho đầy quan năm
Em buôn trầu, đếm cuống, đếm trăm
Mưa rầm gió Bấc, em nằm em lo.

Mùa đông cho chí mùa thu
Trông em thất thểu tợ vọng phu ngóng chồng
Chiều chiều xem bắc ngó đông
Thấy người thiên hạ sao không thấy chàng
Tóc dài sao vận rối ngang
Tay lần lược gỡ miệng ngồi than bóng đèn
Vịt đua dưới nước, cá lội bàu sen
Hồi này không gặp bạn quen đi đàng
Ngậm ngùi trông phượng nhớ loan
Gởi thư cho gió gió mang về trời
Đêm nằm ruột rã gan rời
Thức thời tơ tưởng, ngủ thời chiêm bao
Đặt mình xuống tấm phản sao
Nghĩ tới người bạn mắt trào như mưa
Trông trời mau sáng mau trưa
Bước ra đường cái, đón đưa bộ hành
Trồng cây cũng muốn cây xanh
Kết đôi hổng đặng để thành phu thê.














































Chủ Nhật, 24 tháng 12, 2017

Thơ tranh: Chợ quê


------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Click chuột trái lên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn.

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

Ca dao về mùa đông

















































CA DAO VỀ MÙA ĐÔNG

Ai ơi! chớ lấy học trò
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm
Mùa đông trời rét căm căm
Đi cấy được mấy bát gạo nó lại nằm nó ăn.

Áo bà ba trắng không ngắn, không dài
Sao anh không bận, bận hoài áo thun?
– Hai đứa mình chẳng đặng nằm chung
Tháng này gió bấc, bận áo thun cho ấm mình.

Công em gánh đá tạc bia
Công em trò chuyện sớm trưa với chàng
Bây giờ bác mẹ bàn ngang
Công em trò chuyện với chàng mất không
Ai ngờ chuối trổ mùa đông
Biết rằng có chắc hay không mà chờ
Chờ anh chờ ngẩn chờ ngơ
Chờ hết mùa mận mùa mơ, mùa hồng
Cắm sào em đợi nước trong
Nước nguồn chảy xuống còn mong nỗi gì.

Có cổ mà chẳng có đầu
Có tay chẳng thấy chân đâu mới tài
Dù là già trẻ gái trai
Mùa đông, mùa hạ ai ai cũng cần
Là cái gì?























































Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

Thơ 0361: Họa sĩ








































HỌA SĨ
            (Tặng T.D.) 
Vẽ em lên khung toan trắng
Cái nhìn thiên di không nơi cư trú
Nụ cười đóng băng
Khăn choàng cổ màu đêm đông.
        
Những gam màu run rẩy
Kêu gào
Không dung hòa
Không phác họa
Những cây cọ lem luốt
Ngúng nguẩy
Nhảy múa điệu Tango
Điệu Rumba
Ngã sóng soài
Ngông nghênh thách thức.
        
Ta vẽ em
Hay em vẽ ta?
Hai tâm hồn
Hai thể xác
Bê bết màu
Ánh mắt nhìn nhau qua lăng kính
Lạnh lùng
Khô queo
Yêu hay không yêu
Hẹn hò hay xa khuất?
        
Em đứng lên nhìn bức tranh
Rồi đi
Gương mặt mùa thu
Cái nhìn thiên di không nơi cư trú
Vẫn nụ cười đóng băng
Vẫn khăn choàng cổ màu đêm đông...
        
Em trong tranh vẫy tay chào ta
Nụ cười trong veo
Hoa hồng lấp lánh.

2001
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






--------------------------------------------------------------
Ghi chú: Diễn viên Chi Pu và  ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

Giới thiệu tập tranh - ảnh - thư pháp của Minh Đạo



































































GIỚI THIỆU TẬP TRANH - ẢNH - THƯ PHÁP CỦA MINH ĐẠO 

Rất cảm ơn nhà thơ Minh Đạo đã tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập tranh - ảnh - thư pháp "Nơi ấy bình yên", do Nhà xuất bản Hải Phòng cấp giấy phép, của ông. Tập thư pháp được in trên nền giấy quý rất đẹp.

Xin được trân trọng giới thiệu tập tranh - ảnh - thư pháp "Nơi ấy bình yên" đến các bạn yêu thơ trong và ngoài nước. Kính chúc nhà thơ Minh Đạo có thêm nhiều sức khỏe và nhiều sáng tác mới. 


Thanh Trắc Nguyễn Văn








-----------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Hoa hậu Việt Nam 2016 Đỗ Mỹ Linh sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

Truyện ngắn mini: Người thầy



























NGƯỜI THẦY

Nhà đông anh em, Mạnh lặn lội từ Sa Đéc lên Sài Gòn thi vào trường Y. Thật ra từ nhỏ Mạnh rất giỏi văn, nhưng vì ước nguyện của cha mẹ mong muốn anh trở thành một thầy thuốc giỏi, Mạnh đành tuân theo. Kết quả thi không may mắn, Mạnh bị rớt. Rất buồn, Mạnh đi lang thang giữa phố phường Sài thành hoa lệ. Vô tình anh đi ngang qua trường Sân Khấu. Thế là máu văn nghệ có sẵn từ những ngày còn đi học nổi lên, Mạnh hăng hái vào xin ghi tên dự thi tuyển diễn viên sân khấu.

Nhận hồ sơ dự thi là một thầy còn khá trẻ, thầy nhìn Mạnh từ đầu đến chân rồi nhăn mặt phán:

- Em trai à, em có biết là em rất xấu không? Muốn làm diễn viên phải có chút ngoại hình chứ. Gần cửa phòng có cái gương kìa, em hãy đến tự soi đi! Em đã lùn, mũi lại còn to hơn quả cà chua thế kia thì đóng được vai nào hả em? Với lại tôi cũng đã nhìn kỹ rồi, em không có chút năng khiếu diễn xuất nào cả. Xin lỗi em, trường của chúng tôi hoàn toàn không phù hợp với em!


Nhận lại hồ sơ Mạnh thẩn thờ ra ngồi một góc trên bậc thềm trường Sân Khấu. Buồn vì đã thi rớt trường Y, lại thêm tủi thân vì lời nhận xét quá thẳng thắn của người thầy khi nảy, Mạnh ôm mặt khóc đến tận chiều tối. Bỗng nhiên, có một người thầy đã đứng tuổi đến ngồi bên Mạnh rù rì an ủi:


- Ta đã biết hết rồi, thôi con cũng đừng buồn! Ta cũng là người ở trong trường này, tuy con có ngoại hình không dễ nhìn thật nhưng ta vẫn tin con là người có tài. Nếu không làm diễn viên được, con nộp đơn xin thi thử ngành đạo diễn đi. Sau này, nếu con đã là một đạo diễn giỏi, ai có thể cấm được con muốn làm diễn viên trong các tác phẩm do chính tay con dàn dựng?


Nghe lời khuyên hợp lý, Mạnh như tìm được ánh sáng từ cuối đường hầm. Anh vui vẻ đứng lên định cảm ơn người thầy và chạy tìm mua bộ hồ sơ dự thi mới thì người thầy đã lặng lẽ bỏ đi. 


Hai mươi năm sau đạo diễn Hùng Mạnh (nghệ danh của Mạnh) đã nhanh chóng trở thành một người rất thành công và nổi tiếng. Ông có rất nhiều “vở kịch để đời” đầy sáng tạo, mang hơi thở thời đại do chính ông đạo diễn. Ông cũng có những vai phản diện sắc sảo gây tiếng vang lớn trên sân khấu và trên màn ảnh được nhiều người biết đến. Ông cũng được mời làm giảng viên giảng dạy trường Sân Khấu, và niềm tự hào nhất của ông chính là đã đào tạo được rất nhiều diễn viên trẻ ưu tú, đầy tài năng.


Đạo diễn Hùng Mạnh từ lâu vẫn cố ý đi tìm người thầy đã khai sáng cho mình buổi tối hôm ấy nhưng không gặp. Ông đã nhiều lần hỏi thăm các giảng viên lớn tuổi trong trường Sân Khấu nhưng vẫn không một ai biết về người thầy bí ẩn này. Thấy Hùng Mạnh đã lớn tuổi rồi mà vẫn chưa lập gia đình, người thân và bạn bè ông cứ hối thúc ông mãi nhưng ông chỉ cười trừ.

Một lần đi dạy về, do vừa lái xe vừa nghe điện thoại nên Hùng Mạnh đã tông ngã một cô gái trên đường. Ông vội mở cửa xuống xe xin lỗi, băng bó rồi đưa cô gái về nhà. Vào nhà, ông vô cùng bàng hoàng khi nhìn thấy trên bàn thờ nhà cô gái có một tấm di ảnh lớn, mà người trong tấm ảnh đó lại giống hệt người thầy năm xưa…

Thấy Hùng Mạnh cứ lắp bắp mãi mà vẫn không hỏi được thành lời cô gái rất ngạc nhiên. Cô nhìn Hùng Mạnh hồi lâu rồi mới chậm rãi nói:


- Đây là ông nội em. Ngày xưa ông nội em làm bảo vệ cho trường Sân Khấu. Ông em mất cách nay đã gần ba mươi năm…


2017

Thanh Trắc Nguyễn Văn





------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Ca dao về địa danh Hà Nội (2)




























CA DAO VỀ ĐỊA DANH HÀ NỘI (2)

Biết nhà cô ở đâu đây,
Hỡi trăng Tô Lịch, hỡi mây Tây Hồ.
Mình đi có nhớ kinh đô
Nhớ trăng Tô Lịch, nhớ hồ Gươm trong.

Bao giờ đổ núi Tản viên
Cạn sông Tô Lịch thiếp mới quên nghĩa chàng.

Bún ngon bún mát Tứ Kỳ
Pháp Vân cua ốc đồn thì chẳng ngoa.

Bao giờ lở núi Tản Viên
Cạn sông Tô Lịch cho quên nghĩa nàng
Thung dung từ thuở thanh nhàn
Mực nghiên giấy bút ta bàn khúc nhôi
Phen này anh quyết lấy nàng thôi
Em tránh đằng trời chẳng khỏi tay anh.
Nói ra mang tiếng dỗ dành
Mặc ý nàng liệu, mặc tình nàng lo
Yêu nhau nên phải dặn dò.