Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

Thơ sưu tầm: Tiễn đưa - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


TIỄN ĐƯA

Chân rộn, lòng đau xé;
Tay buông, dáng não nùng.
Đứng dừng trông mắt lệ,
Đi: bắc cầu nhớ nhung.

Người xa, buồn lại gần,
Tai nặng lời giao thân.
Ngã ba tà áo lặn...
Dặm trường thương cố nhân.

Gió về, chiều sẽ kể...
Bước chậm tưởng gần người...
Cây dài lung bóng xế,
Sương sầu gieo xuống vai.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thơ sưu tầm: Chiều xưa - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


CHIỀU XƯA

Buồn gieo theo gió veo hồ,
Đèo cao quán chật, bến đò lau thưa.

Đồn xa quằn quại bóng cờ,
Phất phơ buồn tự thuở xưa thổi về.

Ngàn năm sực tỉnh lê thê
Trên thành son nhạt. - Chiều tê cuối đầu...

Bờ tre rung động trống chầu,
Tưởng chừng còn vọng trên lầu ải quan,

Đêm mơ lay ánh trăng tàn,
Hồn xưa gởi tiếng thời gian, trống dồn.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thơ sưu tầm: Vỗ về - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


VỖ VỀ

Tỉnh dậy lòng ơi, ê chề hãy tỉnh!
Gà gáy mai đem sức lại cho đời.
Quên chua cay, hãy tỉnh dậy lòng ơi!
Chớ áo não, chán chường không phải lẽ.
Ngày về đó, đậm đà và mới mẻ;
Sương buông thưa, hứa hẹn gió hiền lành.
Nghe mạch đời đang thao thức âm thanh,
Và nhạc sống vẫn âm thầm tiến tới...
Thơm tho quá, lòng ơi, vườn mới xới,
Vẩn vơ thơm như mùi của tơ duyên;
Làm nũng chi với hạnh phúc bình yên!
Chim hót đó; sao lại ngờ số mạnh?

Rắn rỏi chút với vài ba dự định,
Yên vui đi cùng thương mến ít nhiều.
Tháng ngày qua, buồn khổ cũng qua theo,
Đời vẫn đến ở dưới trời rộng mở.
Nếu mai mốt theo ngõ lầy quá khứ,
Nỗi nhác lười sẽ mục hết thanh niên.
Và nhất là đừng cúi mặt đi bên;
Chớ buông thả hết cả lòng kiêu hãnh.

Hãy tỉnh lòng ơi, ê chề hãy tỉnh!
Tìm Sớm Mai mà xin một nụ cười!
Nghe: bên đường, vội vã một đàn dơi,
Thâu bóng tối cuối cùng trong cánh lớn.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thơ sưu tầm: Hối hận - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


HỐI HẬN

Hạnh phúc rất đơn sơ;
Nhịp đời đi chậm rãi...
Mái nhà yên bóng trưa;
Ong hút chùm hoa cải.

Lòng tôi sao chẳng đợi,
Vội vã bước vào trong!
Bốn mùa yên một lối
Chân mỏi vạn đường cong.

Tôi không đành nói xấu,
Đời, đời rất hiền từ;
Nhưng hoa xuân không đậu,
Thôi mong gì trái thu!

Quá hiền nên vụng tính,
Tôi đã phá đời tôi.
Điên rồi, khi vụt tỉnh;
Hạnh phúc đi xa rồi!

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Hối hận - Huy Cận minh họa sưu tầm từ internet.

Thơ sưu tầm: Cầu khẩn - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


CẦU KHẨN

Hồn bơ vơ, tôi đi dạo giữa đời;
Chân theo lòng mà người chẳng theo tôi.

Ngày đẹp thế, cũng có tay đang mở,
Đuổi hạnh phúc giữa lòng tôi bợ ngợ.

Tôi đi tìm người, tôi đi tìm thơ,
Tính vẩn vơ có lành được bao giờ.

Và tình ái không bao giờ lành được,
Nâng chân đi chưa định ngày nghỉ bước.

Đường không dài: người tránh để thêm xa...
Gặp ngay đi! Đời may rủi lắm mà!

Và nếu không yêu, mà thừa yêu mến,
Cứ thả mộng cho lòng tôi ghé bến...

Đứng lại giùm, tôi đã mỏi theo sau,
Ôi! nỡ nào suốt đời đuổi bắt nhau!

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thơ sưu tầm: Xuân - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


XUÂN

Luống đất thơm hương mùa mới dậy,
Bên đường chân rộn bước trai tơ.
Cây xanh cành đẹp xui tay với;
Sông mát tràn xuân nước đậm bờ.

Ồ những người ta đi hóng xuân
Cho tôi theo với, kéo tôi gần!
Rộn ràng bước nhịp hương vương gót,
Nhựa mạnh tuôn trào tưởng dính chân.

Bắt gặp mùa tươi lên rún rẩy
Trong cành hoa trẻ, cổ chim non.
- Có ai gửi ý trong xuân cũ,
Đất nở mùa xuân vẫn chẳng mòn.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thơ sưu tầm: Buồn - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Photo by Quoc Tan


BUỒN

Đã chảy về đâu những suối xưa?
Đâu cơn yêu mến đến không chờ?
Tháng ngày vùn vụt phai màu áo
Của những nàng tiên mộng trẻ thơ.

Rụng những chùm tên mấy độ bông;
Phai hàng nhật ký chép song song;
Chàng trai gối mộng trên trang sách
Tỉnh thức, mùa xuân rụng hết hồng.

Đời mất về đâu, hỡi tháng, năm?
Xuân không mọc nữa với trăng rằm!
Chẳng bao lâu ngủ sầu trong đất,
Vĩnh viễn mùa đông lạnh chỗ nằm.

Nay hẵng còn đây ấm mặt trời,
Mà sao lòng lạnh tuyết băng rơi?
- U sầu chắc hẳn đang nhanh bước,
Lưng khọm nghìn năm đến cửa tôi.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Photo by Quoc Tan


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Quoc Tan minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Thơ sưu tầm - A madame la Princesse Ulrique de Prusse - Voltaire - Nguồn: Thi viện

Photo by Nguyen Viet Hong


A madame la Princesse Ulrique de Prusse

Souvent un peu de vérité
Se mêle au plus grossier mensonge

Cette nuit, dans l’erreur d’un songe,  
Au rang des rois j’étais monté.

Je vous aimais, princesse, et j’osais vous le dire!
Les dieux à mon réveil ne m’ont pas tout ôté;

Je n’ai perdu que mon empire.

Voltaire

Voltaire (21/11/1694 - 30/5/1778) tên thật là François-Marie Arouet, là một nhà văn học, tác giả, bình luận gia, nhà thần luận và triết gia người Pháp. Voltaire hay nói bỡn nhưng rất nhạy bén khi phê bình hay tranh luận.

Photo by Nguyen Viet Hong


Thơ sưu tầm - Stances, à la marquise Du Châtelet - Voltaire - Nguồn: Thi viện

Photo by Nguyen Viet Hong


Stances, à la marquise Du Châtelet

“Si vous voulez que j’aime encore,
Rendez-moi l’âge des amours ;
Au crépuscule de mes jours
Rejoignez, s’il se peut, l’aurore.

Des beaux lieux où le dieu du vin
Avec l’Amour tient son empire,
Le Temps, qui me prend par la main,
M’avertit que je me retire.

De son inflexible rigueur
Tirons au moins quelque avantage.
Qui n’a pas l’esprit de son âge,
De son âge a tout le malheur.

Laissons à la belle jeunesse
Ses folâtres emportements.
Nous ne vivons que deux moments :
Qu’il en soit un pour la sagesse.

Quoi ! pour toujours vous me fuyez,
Tendresse, illusion, folie,
Dons du ciel, qui me consoliez
Des amertumes de la vie !

Que le matin touche à la nuit,
Je n’eus qu’une heure ; elle est finie.
Nous passons, la race qui suit
Déjà par une autre est suivie.

On meurt deux fois, je le vois bien :
Cesser d’aimer et d’être aimable,
C’est une mort insupportable ;
Cesser de vivre, ce n’est rien.”

Ainsi je déplorais la perte
Des erreurs de mes premiers ans ;
Et mon âme, aux désirs ouverte,
Regrettait ses égarements.

Du ciel alors daignant descendre,
L’Amitié vint à mon secours ;
Elle était peut-être aussi tendre,
Mais moins vive que les Amours.

Touché de sa beauté nouvelle,
Et de sa lumière éclairé,
Je la suivis; mais je pleurai
De ne pouvoir plus suivre qu’elle.

Voltaire

Voltaire (21/11/1694 - 30/5/1778) tên thật là François-Marie Arouet, là một nhà văn học, tác giả, bình luận gia, nhà thần luận và triết gia người Pháp. Voltaire hay nói bỡn nhưng rất nhạy bén khi phê bình hay tranh luận.

Photo by Nguyen Viet Hong


Thơ sưu tầm - “L’autre jour au fond d’un vallon...” - Voltaire - Nguồn: Thi viện

Photo by Nguyen Viet Hong


“L’autre jour au fond d’un vallon...”

L’autre jour au fond d’un vallon,
Un serpent piqua Jean Fréron ;
Que croyez-vous qu’il arriva ?
Ce fut le serpent qui creva.

Voltaire

Đây là bài được biết đến nhiều nhất trong số những bài Voltaire châm biếm Élie Fréron (1718-1776), một nhà phê bình văn học đương thời.

Voltaire (21/11/1694 - 30/5/1778) tên thật là François-Marie Arouet, là một nhà văn học, tác giả, bình luận gia, nhà thần luận và triết gia người Pháp. Voltaire hay nói bỡn nhưng rất nhạy bén khi phê bình hay tranh luận.


Photo by Nguyen Viet Hong