Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

Truyện ngắn mini: Người thầy



























NGƯỜI THẦY

Nhà đông anh em, Mạnh lặn lội từ Sa Đéc lên Sài Gòn thi vào trường Y. Thật ra từ nhỏ Mạnh rất giỏi văn, nhưng vì ước nguyện của cha mẹ mong muốn anh trở thành một thầy thuốc giỏi, Mạnh đành tuân theo. Kết quả thi không may mắn, Mạnh bị rớt. Rất buồn, Mạnh đi lang thang giữa phố phường Sài thành hoa lệ. Vô tình anh đi ngang qua trường Sân Khấu. Thế là máu văn nghệ có sẵn từ những ngày còn đi học nổi lên, Mạnh hăng hái vào xin ghi tên dự thi tuyển diễn viên sân khấu.

Nhận hồ sơ dự thi là một thầy còn khá trẻ, thầy nhìn Mạnh từ đầu đến chân rồi nhăn mặt phán:

- Em trai à, em có biết là em rất xấu không? Muốn làm diễn viên phải có chút ngoại hình chứ. Gần cửa phòng có cái gương kìa, em hãy đến tự soi đi! Em đã lùn, mũi lại còn to hơn quả cà chua thế kia thì đóng được vai nào hả em? Với lại tôi cũng đã nhìn kỹ rồi, em không có chút năng khiếu diễn xuất nào cả. Xin lỗi em, trường của chúng tôi hoàn toàn không phù hợp với em!


Nhận lại hồ sơ Mạnh thẩn thờ ra ngồi một góc trên bậc thềm trường Sân Khấu. Buồn vì đã thi rớt trường Y, lại thêm tủi thân vì lời nhận xét quá thẳng thắn của người thầy khi nảy, Mạnh ôm mặt khóc đến tận chiều tối. Bỗng nhiên, có một người thầy đã đứng tuổi đến ngồi bên Mạnh rù rì an ủi:


- Ta đã biết hết rồi, thôi con cũng đừng buồn! Ta cũng là người ở trong trường này, tuy con có ngoại hình không dễ nhìn thật nhưng ta vẫn tin con là người có tài. Nếu không làm diễn viên được, con nộp đơn xin thi thử ngành đạo diễn đi. Sau này, nếu con đã là một đạo diễn giỏi, ai có thể cấm được con muốn làm diễn viên trong các tác phẩm do chính tay con dàn dựng?


Nghe lời khuyên hợp lý, Mạnh như tìm được ánh sáng từ cuối đường hầm. Anh vui vẻ đứng lên định cảm ơn người thầy và chạy tìm mua bộ hồ sơ dự thi mới thì người thầy đã lặng lẽ bỏ đi. 


Hai mươi năm sau đạo diễn Hùng Mạnh (nghệ danh của Mạnh) đã nhanh chóng trở thành một người rất thành công và nổi tiếng. Ông có rất nhiều “vở kịch để đời” đầy sáng tạo, mang hơi thở thời đại do chính ông đạo diễn. Ông cũng có những vai phản diện sắc sảo gây tiếng vang lớn trên sân khấu và trên màn ảnh được nhiều người biết đến. Ông cũng được mời làm giảng viên giảng dạy trường Sân Khấu, và niềm tự hào nhất của ông chính là đã đào tạo được rất nhiều diễn viên trẻ ưu tú, đầy tài năng.


Đạo diễn Hùng Mạnh từ lâu vẫn cố ý đi tìm người thầy đã khai sáng cho mình buổi tối hôm ấy nhưng không gặp. Ông đã nhiều lần hỏi thăm các giảng viên lớn tuổi trong trường Sân Khấu nhưng vẫn không một ai biết về người thầy bí ẩn này. Thấy Hùng Mạnh đã lớn tuổi rồi mà vẫn chưa lập gia đình, người thân và bạn bè ông cứ hối thúc ông mãi nhưng ông chỉ cười trừ.

Một lần đi dạy về, do vừa lái xe vừa nghe điện thoại nên Hùng Mạnh đã tông ngã một cô gái trên đường. Ông vội mở cửa xuống xe xin lỗi, băng bó rồi đưa cô gái về nhà. Vào nhà, ông vô cùng bàng hoàng khi nhìn thấy trên bàn thờ nhà cô gái có một tấm di ảnh lớn, mà người trong tấm ảnh đó lại giống hệt người thầy năm xưa…

Thấy Hùng Mạnh cứ lắp bắp mãi mà vẫn không hỏi được thành lời cô gái rất ngạc nhiên. Cô nhìn Hùng Mạnh hồi lâu rồi mới chậm rãi nói:


- Đây là ông nội em. Ngày xưa ông nội em làm bảo vệ cho trường Sân Khấu. Ông em mất cách nay đã gần ba mươi năm…


2017

Thanh Trắc Nguyễn Văn





------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Ca dao về địa danh Hà Nội (2)




























CA DAO VỀ ĐỊA DANH HÀ NỘI (2)

Biết nhà cô ở đâu đây,
Hỡi trăng Tô Lịch, hỡi mây Tây Hồ.
Mình đi có nhớ kinh đô
Nhớ trăng Tô Lịch, nhớ hồ Gươm trong.

Bao giờ đổ núi Tản viên
Cạn sông Tô Lịch thiếp mới quên nghĩa chàng.

Bún ngon bún mát Tứ Kỳ
Pháp Vân cua ốc đồn thì chẳng ngoa.

Bao giờ lở núi Tản Viên
Cạn sông Tô Lịch cho quên nghĩa nàng
Thung dung từ thuở thanh nhàn
Mực nghiên giấy bút ta bàn khúc nhôi
Phen này anh quyết lấy nàng thôi
Em tránh đằng trời chẳng khỏi tay anh.
Nói ra mang tiếng dỗ dành
Mặc ý nàng liệu, mặc tình nàng lo
Yêu nhau nên phải dặn dò.
























Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Bình bài thơ Mẹ chiến sĩ và hai người con


































BÌNH BÀI THƠ MẸ CHIẾN SĨ VÀ HAI NGƯỜI CON

Trong chiến tranh mất mát là điều không thể tránh khỏi và người đau khổ nhất chính là những người Mẹ. Bài thơ "Mẹ chiến sĩ và hai người con" của tác gỉả Thanh Trắc Nguyễn Văn đã gợi cho tôi nhiều cảm xúc rất đặc biệt.

"Con của mẹ giặc treo khô xác". 

Con của Mẹ là một người con trai bình thường cũng như bao người con trai nước Việt khác. Khi giặc đến nhà anh đã "xếp bút nghiên theo việc đao cung" lên đường giết giặc cứu nước. Nhưng không may người chiến sĩ ấy đã bị sa vào tay giặc. Anh đã bất khuất không đầu hàng nên bọn giặc cướp nước căm giận đã  giết chết anh. Chúng còn còn hành hạ dã man thi hài của anh bằng cách "treo khô xác". Nỗi đau của người Mẹ đã đau càng tăng thêm nhiều lần vì sự tàn bạo của quân thù.

"Nhặt trẻ rơi, dù nó kẻ thù"

Oái oăm thay trong một lần giặc thua trận, mẹ lại nhặt được con của kẻ thù, con của tên giặc khát máu đã giết chết con của mẹ. Mẹ sẽ trả thù ư? Không, trẻ con vô tội mà! Nhân hậu thay mẹ lại nhận nuôi đứa trẻ mồ côi đó như con ruột của mình và dạy dỗ nó thành người.

"Con lớn lên lại thành tử sĩ"

Giặc lại đến... Đứa con nuôi được uống dòng sữa vị tha của dân tộc Việt, được nuôi dưỡng bằng tấm  lòng yêu thương của Mẹ, đã tự nhận biết được nơi nào mới là là quê hương, bọn người hung bạo nào mới đúng là quân cướp nước. Anh đã tiếp bước người con trai trước của Mẹ lại lên đường chống ngoại xâm.

Đau đớn thay, cơn bão chiến tranh đã một lần nữa lại cướp đi người con thứ hai của Mẹ...

Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng hình tượng "Mắt mẹ nhòa khóc ướt đêm thu" để nói lên những đau đớn tột cùng của người Mẹ.

Bài thơ "Mẹ chiến sĩ và hai người con" của tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn là một bài thơ tứ tuyệt, tuy cực ngắn nhưng cũng đã nói lên rất đầy đủ những đau khổ mất mát không gì bù đắp nổi của người Mẹ trong chiến tranh. Đặc biệt qua bài thơ người đọc còn nhận thấy được sự vị tha, lòng nhân hậu, tấm lòng yêu thương của người Mẹ đã cảm hóa được kẻ thù giúp cho họ chọn được con đường chính nghĩa để sống và để hi sinh.

   
Đồng Nai 2017

Nguyễn Thị Ngọc Huyền



-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Rất cảm ơn bạn Nguyễn Thị Ngọc Huyền (Đồng Nai) đã gởi bài bình bài thơ "Mẹ chiến sĩ và hai người con" cho Thanh Trắc Nguyễn Văn. Bài bình thơ đã được Thanh Trắc Nguyễn Văn biên tập lại cho phù hợp với trang Blog. 

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

Tạp văn: Bể cá thủy sinh, không gian xanh trong ngôi nhà bạn























BỂ CÁ CẢNH THỦY SINH, KHÔNG GIAN XANH TRONG NGÔI NHÀ BẠN 

Sinh trưởng và lớn lên ở thành phố, tôi và bao người thành thị khác đã quen mắt dần với những bức tường vôi nước, những cột thép vững chắc nhưng trơ cứng vô cảm; những khối bê tông dù đã được trang trí đa màu sắc nhưng vẫn không tránh khỏi có một cảm giác rất nặng nề xung quanh nơi mình ở. Mỗi lần được nghỉ lễ đưa gia đình về quê, tôi và những người thân trong gia đình lại cảm thấy rất vui vì lại được dịp hòa mình vào khung cảnh của đồng quê, lại được dịp hòa vào không gian màu xanh của thiên nhiên. Rất tiếc là do công việc mưu sinh, những lần nghỉ lễ đó rất là hiếm hoi.






















































Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Thơ 0360: Thời gian



























THỜI GIAN

Tìm gì trên cát thế em
Phải chăng sợi tóc bạc mềm vừa rơi?
Hoàng hôn lặn hụp cuối trời
Nắng xuân còn nợ một lời yêu em...

2016 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




----------------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2014 Nguyễn Cao Kỳ Duyên (ngồi trên cát) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Ca dao về địa danh Quảng Nam - Đà Nẳng (3)










































CA DAO VỀ ĐỊA DANH QUẢNG NAM - ĐÀ NẲNG (3)

Ai về có nhớ Cẩm Thanh
Sông dài ôm nước dừa xanh bốn mùa
Hỡi người cách trở nắng mưa
Mấy trăng cũng đợi mấy mùa cũng trông.

Bên này sông anh lập cảnh chùa Tân Thiện
Bên kia sông anh lập cái huyện Hà Đông
Cái huyện Hà Đông để cho Bao Công xử kiện
Cái chùa Tân Thiện nhiều kẻ tu hành
Bạn mình ơi, chim kêu dưới suối trên nhành
Qua không bỏ bậu, sao bậu đành bỏ qua?

Cẩm Châu, Cẩm Hải, Cẩm Hà
Cẩm mô không sợ chỉ sợ đàn bà Cẩm Thanh.

Đêm khuya phảng phất gió tây
Người thương thức dậy lời bầy đón đưa
Ghe xuôi qua bến Phó Thừa
Hội An đến đó trời vừa sáng ra
Hỡi người hoa nguyệt nguyệt hoa
Ngày mai đến Phố đôi ta trao lời..

Đà Nẵng tàu lớn vào ra
Hội An phố xá đông người bán buôn.

Hội An có bốn nàng tiên
Hai nàng tuổi Tuất, hai nàng tuổi Thân.

Mồ cha đẻ mẹ con dơi
Sao mày ăn nói những lời Hà Đông?

Muốn về Trà Quế mà chơi
Chỉ sợ chuyện đời, gánh nước chai vai.














































Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

Giới thiệu tập thơ Lục bát tôi của Đặng Nguyệt Anh










































































































GIỚI THIỆU TẬP THƠ CỦA NHÀ THƠ ĐẶNG NGUYỆT ANH

Rất cảm ơn nhà thơ nữ Đặng Nguyệt Anh đã tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ "Lục bát tôi" của chị. Xin được trân trọng giới thiệu tập thơ đến các bạn yêu thơ trong và ngoài nước. Kính chúc nhà thơ Đăng Nguyệt Anh có thêm nhiều sáng tác mới.

















































GỌI

Gọi trăng
cho gió về say
gọi hoa về nở
gọi mây về ngàn.

Gọi người
lạc cuối nhân gian
hãy đi về phía Thiên Đàng
đợi tôi!

(Tập thơ Lục bát tôi - NXB Hội Nhà Văn 2015)

Đặng Nguyệt Anh




-----------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

Thơ tranh: Hoa tường vi

-----------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh người đẹp Phạm Châu Tường Vi sưu tầm từ internet

Click chuột trái lên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn.

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

Ca dao về địa danh Quảng Nam - Đà Nẵng (2)






































CA DAO VỀ ĐỊA DANH QUẢNG NAM - ĐÀ NẲNG (2)

Ai đi cách trở sơn khê
Nhớ tô mì Quảng, tình quê mặn nồng.

Ai về Tam Tiến thì về
Tam Tiến có nghề nấu rượu nuôi heo.

Bao giờ cầu Mống gãy đôi
Sông Thu cạn nước em thôi thương chàng.

Bao giờ cạn nước Thu Bồn
Ngập chùa Non Nước lời đồn em mới tin.

Buồn trông ngọn nước chảy dưới sông Hàn
Thấy xôn xao ghe cộ, nhưng bóng chàng thấy đâu
Ngó lên Thương Chánh thấy mấy nhịp cầu
Lá lay vì con Ô thước khéo để sầu cho ta.

Chiêm Sơn là lụa mỹ miều
Sớm mai mắc cửi, chiều chiều bán tơ.


































Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

Phổ nhạc: Ghen hờn, nhạc: Triều Châu











































Xin giới thiệu nhạc phẩm "Ghen hờn" của nhạc sĩ Triều Châu. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ GHEN của Thanh Trắc Nguyễn Văn.
















































GHEN
 
Giận em đập nát câu thề
Nắng hồng rơi vỡ dầm dề mưa tuôn
Bão dông giăng kín mây buồn
Gió tan tác nhớ, sóng cuồn cuộn đau...

Bây giờ người ấy trầu cau
Dửng dưng qua bến sông sâu, xuống đò
Lơ ngơ tôi đứng trên bờ
Lời thương hóa đá... Hết chờ, hết mong!

Lội đò tiễn sáo sang sông
Câu thơ xưa thả bềnh bồng hoàng hôn
Vung tay bỏng lửa ghen hờn
Dở dang giờ nhặt cô đơn bốn mùa...

1997
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo Tp.HCM - NXB Trẻ 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn




---------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet