Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 12 năm 2016

Truyện ngắn: Nữ thần Dê Trắng (Phần 3)

 



















NỮ THẦN DÊ TRẮNG (Phần 3) 

III
Rạng sáng ngày 26 tháng 2 năm Kỷ Dậu (ngày 30 tháng 3 năm 1429 dương lịch), một chiếc thuyền lớn từ từ rời khỏi trang trại Sơn Đông theo dòng sông Lô xuôi về Đông Kinh (tên của vua Lê Thái Tổ đặt tên cho Thăng Long) . Đất nước ta khi ấy đã sạch bóng quân thù, Lê Lợi đã chính thức lên ngôi vua (sử gọi là vua Lê Thái Tổ), đổi niên hiệu là Thuận Thiên. Trên thuyền người ta thấy Trần Nguyên Hãn ngồi trên một cái ghế lớn giữa thuyền, xung quanh có 42 lực sĩ cắp gươm đứng hầu. Chợt một lực sĩ bận trang phục phó tướng, có vẻ là người chỉ huy, bước ra cúi đầu nói với Trần Nguyên Hãn:

- Thưa quan Tả Tướng Quốc, ngài đành lòng theo chúng tôi về Đông Kinh ư?

- Hơn một năm trước ta đã từ quan rồi, ngươi đừng gọi ta như thế nữa, chức quan lớn quá ta không dám nhận. Ngươi cứ gọi ta là Trần trại chủ là được. Còn vì sao ta theo các ngươi về Đông Kinh ư? Lệnh vua khó cãi, ta không muốn phải mang tiếng là nghịch thần!

- Nhưng theo chúng tôi về triều ngài sẽ bị mang tội chết. Các quan trong triều như Trịnh Hoành Bá, Lê Quốc Khí, Đinh Bang Bản… cùng dâng sớ lên vua tố cáo là ngài cố ý tạo phản!

- Hoàng thượng là một bậc minh quân mà cũng nghe lời bọn giá áo túi cơm này ư? Khi ta cùng các tướng sĩ tử chiến cùng giặc Minh, phải đổ máu ngoài sa trường thì bọn chúng đang chui rúc ở xó xỉnh nào? Đúng là một lũ ngồi mát ăn bát vàng, chỉ biết ganh tị, kèn cựa với các bậc công thần!

- Bọn họ mật tâu với vua là ngài đã đóng nhiều thuyền lớn, rất tiện lợi khi đi lại trên sông biển. Ngài cũng tập hợp được rất nhiều quân lính dưới trướng cũ về trang trại của mình, ngày càng lộ rõ có ý muốn mưu đồ riêng, muốn xưng vương!

Trần Nguyên Hãn trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

- Khi ta từ giã Hoàng thượng về quê. Hoàng thượng có hỏi ta sẽ làm gì? Ta tâu với Hoàng thượng hai việc. Một là ta sẽ làm lại nghề cũ bán dầu. Người dân quê ta thường mua quả dọc về phơi khô, giã mịn đóng thành bánh rồi ép ra dầu đem đi bán. Dầu quả dọc khi đổ vào một cái bát nhỏ, thả vào một ngọn bấc, đốt sẽ có một ngọn lửa đủ sáng với hương thơm nhè nhẹ, nổi tiếng khắp vùng Kinh Bắc. Nghĩa quân Lam Sơn nhiều người xuất thân là dân nghèo khó, không có một mảnh đất cắm dùi, sau khi thắng trận họ sẽ không có một nơi nào nương thân. Ta sẽ quy tụ họ về Sơn Đông dạy cho họ nghề ép dầu để mưu sinh. Hoàng thượng bảo là “Được!”. Nay rất nhiều người đều là quân lính cũ của Bình Định Vương, theo ta về đây lập nghiệp sao Hoàng thượng lại trách ta? Hai là tổ tiên của ta ngày xưa làm nghề chài lưới, thường đánh cá trên sông rồi dong buồm ra thẳng biển Đông và đến các đảo xa. Các hải đảo ngoài biển Đông đều là phên giậu của nước Đại Việt, giữ được đảo cũng là giữ vững được đất liền. Ta có tâu với Hoàng thượng sẽ mở xưởng thuyền đóng nhiều thuyền thật lớn để đưa ngư dân ra biển. Hoàng thượng mừng lắm bảo ta khi nào đóng được thuyền lớn, hai năm nữa phải đem thuyền đến Thăng Long cho Hoàng thượng xem. Không ngờ bây giờ thuyền lớn đã đóng xong rồi, ta chưa kịp dâng lên đã bị Hoàng thượng nghe lời gièm pha bắt tội!


















Chủ Nhật, ngày 27 tháng 11 năm 2016

Bình bài Thơ ế

 




















Bình bài THƠ Ế của Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thơ là tinh túy của ngôn ngữ, là nét đẹp của tâm hồn. Nhà thơ đem thơ đi bán là chuyện bình thường. Bất bình thường ở đây là nhà thơ lại đem thơ đi bán ở những nơi người ta không còn quan tâm đến thơ nữa.

Đầu tiên nhà thơ rao bán thơ ở “phố đông người” chỉ toàn là “giai nhân” với “người mẫu”. Dĩ nhiên những người này đâu có ai quan tâm đến thơ! Họ chỉ lo trang điểm, lo tìm những trang phục đắt tiền sao cho hợp thời trang. Cái họ cần là sàn diễn, là những cuộc thi sắc đẹp. Câu thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn thật chua chát:

“Giai nhân, người mẫu xúm cười… Không mua!”

Tinh ý một chút chúng ta sẽ hiểu ai đang cười ai? Họ đang cười nhà thơ hay nhà thơ đang cười họ? – Những người “văn hóa lùn”?

Tiếp đó nhà thơ lại đem thơ rao bán trước cổng chùa. Chùa là nơi để thiền, để thấm nhuần đạo Phật. Mãn Giác Thiền sư đã từng để lại hai câu thơ nổi tiếng:
         
“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
(Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai.)
(Ngô Tất Tố dịch).

Tiếc thay cổng chùa giờ đây không còn như ngày xưa nữa. Khách thập phương nhiều người đến đây chỉ lo cầu tài, lo cầu quan chức, hoặc cầu cho cái ghế của họ được yên vị. Những người như thế mấy ai quan tâm đến thơ? 

Nhà sư tỏ ra rất thông cảm với nhà thơ nên đã “thương tặng lá bùa bình an” cho nhà thơ. Nhưng hình như có cái gì “sai sai” ở đây? Trong Phật giáo thật sự đâu có “bùa chú”? Nhà sư này cũng đã bị ảnh hưởng của “cơ chế thị trường” mất rồi!

Tiếp tục cuộc hành trình, nhà thơ đem thơ rao bán trước chợ làng, nơi mà chủ nghĩa thực dụng hiện đầy đủ và rõ nét nhất. Đúng như dự đoán, người ta đi chợ để lo cái ăn là chính nên với thơ chẳng mấy ai quan tâm. Càng “đắng lòng” hơn khi “mắm” và “khô” là hai món ăn rất “nặng mùi” lại rất đắt khách, trong khi thơ thì ế chỏng ế chơ:

“Mắm khô hút khách… bàng hoàng thơ đau!”

Cuối cùng, nhà thơ quyết định bắt chước Tản Đà đem thơ lên cõi “trăng sao” (lên trời) bán. Không ngờ nhà thơ lại gặp ông Thiên Lôi chận đường. Đây là cái “xui xẻo cú chót” của nhà thơ vì ông Thiên Lôi là dân võ biền đâu có yêu thơ.

Với lại ta hãy nghe ông hét: “Thằng nào bán thơ?”. Nghĩa là Ngọc Hoàng Thượng Đế bấm độn đã biết sắp có một người lên bán thơ nữa nên đã sai Thiên Lôi đón đường không cho lên. Thiên đình bây giờ chắc cũng đã theo kịp thời đại. Mấy tiên nam, tiên nữ chỉ thích nhảy hit hop, thích coi tấu hài, thích làm “hậu duệ mặt trời” đâu còn ưa thích “cầm kỳ thi họa” như xưa! Thật đáng buồn cho thơ và nhà thơ.


Kim Như





















Chủ Nhật, ngày 06 tháng 11 năm 2016

Truyện ngắn mini: Trên đèo Sương Mù

 








































TRÊN ĐÈO SƯƠNG MÙ

Vì công việc làm ăn, Tuấn thường xuyên phải lái xe tải qua đèo Sương Mù vào lúc hoàng hôn để vào thị trấn. Cũng vì đèo có rất nhiều sương mù vào buổi sáng sớm cũng như buổi chiều nên đèo được dân địa phương gọi là đèo Sương Mù. Chiều hôm đó, khoảng gần sáu giờ chiều, trên đèo trời đã tối mịt, Tuấn đang lái xe xuống đèo thì nhìn thấy một phụ nữ bận áo dài trắng từ bên vệ đường lao ra cản đầu xe của anh. Tuấn bực bội xuống xe toan mắng người phụ nữ thì cô này nói nhanh:

- Anh ơi, xin anh đưa cô bé kia đi cấp cứu gấp may ra còn kịp. Nếu không cô bé chết mất!

Tuấn nhìn theo hướng tay người phụ nữ chỉ thì thấy một cô bé bận đồ nữ sinh đang nằm ngất trên cỏ, bên cạnh là một chiếc xe gắn máy lăn nghiêng nằm sát bên bờ vực. Xăng từ chiếc xe gắn máy đang đổ ra lênh láng trong khi động cơ xe vẫn còn nổ phành phạch. Tuấn vội lao đến bồng cô bé lên xe tải của mình thì cũng vừa lúc đó chiếc xe gắn máy bùng cháy và phát nổ.

Tuấn hỏi người phụ nữ:

- Còn ai nữa không chị?

- Còn một người nữa chở cô bé này nhưng đã bị rơi xuống vực sâu, không còn hy vọng sống sót. Anh đưa cô bé đến bệnh viện trước đi, tôi sẽ ở đây để đợi đội cứu hộ đến.

Nghe lời người phụ nữ, Tuấn đưa cô bé đến bệnh viện. Rất may cô bé chỉ bị ngất do choáng nên bình phục rất nhanh. Chiều hôm sau, Tuấn lái xe qua đèo Sương Mù thì thấy đội cứu hộ đã tìm và đưa được xác người chở cô bé lên. Tò mò Tuấn dừng xe và chạy lại xem. Anh nghe các người trong đội cứu hộ nói với nhau người chết là một cô giáo. Hôm qua cô chở một em học sinh trong lớp của cô dạy về ngang đây. Do xe của cô đã quá cũ nên khi xuống đèo Sương Mù, bộ phận thắng xe của cô bất ngờ bị hỏng. Cô đã tìm mọi cách nhưng vẫn không dừng xe được, cuối cùng cô bị rơi xuống vực. Em học sinh của cô giáo còn nằm lại trên mép bờ vực đã được cứu sống kịp thời. Tuấn đến bên xác cô giáo và anh chợt bàng hoàng khi thấy gương mặt của cô giáo cũng chính là gương mặt của người phụ nữ anh đã gặp lúc trời nhá nhem tối hôm qua…


2016


Thanh Trắc Nguyễn Văn






















Ghi chú: ảnh chỉ là minh họa cho bài viết, sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 10 năm 2016

Thơ 0352: Bầu trời và ánh trăng


 
















BẦU TRỜI VÀ ÁNH TRĂNG
 

Bầu trời dịu nắng
Bầu trời của cha
Ánh trăng hiền hòa
Ánh trăng của mẹ.

Những ngày đi học
Mưa lạnh ngập đường
Cõng con đến lớp
Cha cười yêu thương.

Nhặt từng hạt thóc
Nâng từng phấn hoa
Cha là cánh gió
Dìu con bay xa.

Đêm nằm mẹ kể
Chuyện cổ tích xưa
An Tiêm trồng dưa
Sơn Tinh trị thủy.

Lời ru, điệu lý
Ngấm vào chiêm bao
Hương đêm ngọt ngào
Từng câu mẹ hát.

Bầu trời dịu nắng
Bầu trời của cha
Ánh trăng hiền hòa
Ánh trăng của mẹ.


2016

Thanh Trắc Nguyễn Văn























----------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Nhi Đồng số 43, ra ngày 21.10.2016
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 962, ra ngày 25.10.2016

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, ngày 20 tháng 10 năm 2016

Thơ tranh: Ở Pattaya


































Buổi sáng ở bãi biển Pattaya (Thái Lan) thấy cô Thùy (cô giáo dạy văn trường Võ Thị Sáu) xách giày đi lang thang trên bãi biển, thế là chp lén ngay một tấm ảnh. Bài thơ thì đã được viết từ trước khá lâu....

Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Phổ nhạc: Đà Lạt thu khúc, nhạc: Triều Châu











































Xin giới thiệu nhạc phẩm Đà Lạt thu khúc của nhạc sĩ Triều Châu. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ Đà Lạt thu khúc của Thanh Trắc Nguyễn Văn.




































ĐÀ LẠT THU KHÚC
                          Tặng Thu Hằng
Đà Lạt em ơi Đà Lạt mây!
Áo em mây trắng nắng rơi đầy
Mây ở trên cao giờ xuống thấp
Mây chợt lên đồi lững thững bay.

Đà Lạt em ơi Đà Lạt sương!
Sương ướt hoàng hôn, ướt mặt đường
Sương lạnh trong tim, buồn trong mắt
Sương thoảng vai mềm buôn buốt hương...

Đà Lạt em ơi Đà Lạt trăng!
Một bóng tung tăng, một bóng Hằng
Trăng hiện thành đôi hay vỡ nửa
Sao bước ta về mãi giá băng?

Đà Lạt em ơi Đà Lạt mưa!
Mưa như chiều ấy lạnh phố xưa
Ngày xưa anh nói mà không nói
Thương tình hai đứa có như chưa...

Đà Lạt 1997
(Tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương - NXB Thanh Niên 2006)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















Ghi chú: ảnh hồ Xuân Hương và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016

Clip nhạc Hạt mưa màu xanh, nhạc Viết Hùng

video  

Thơ: Thanh Trắc Nguyễn Văn
Phổ nhạc: nhạc sĩ Viết Hùng

Rất cảm ơn nhạc sĩ Viết Hùng đã phổ nhạc bài thơ Hạt mưa màu xanh.
-------------------------------------------------------






















HẠT MƯA MÀU XANH

Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên phố
Ướt thầm nỗi nhớ
Ướt lòng người xa
Con đường xưa qua
Hạt mưa rơi mãi
Hàng thông đứng lại
U hoài ngàn năm.

Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên tóc
Khoảng trời đại học
Khoảng trời mộng mơ
Một thời ngu ngơ
Một thời nhung nhớ
Hạt mưa trăn trở
Rơi về xa xăm.

Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên mắt
Mai mình xa cách
Mai tình xa xôi
Hạt mưa vẫn rơi
Giữa chiều Đà Lạt
Thành phố ngàn thông
Sao buồn mênh mông?

Hạt mưa màu xanh
Long lanh trên lá
Xanh mềm trên đá
Xanh ngời trên mây
Xanh nhẹ áo bay
Xanh nhòe cỏ ướt
Xanh như mơ ước
Như mình bên nhau.

Đà Lạt 1995
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, ngày 09 tháng 9 năm 2016

Chương trình "Đấu trường tiếu lâm" xàm và bất kính

Thí sinh Phát La trong tiểu phẩm Tarzan



















CHƯƠNG TRÌNH "ĐẤU TRƯỜNG TIẾU LÂM" XÀM VÀ BẤT KÍNH 

Chương trình “Đấu trường tiếu lâm” được phát sóng vào mỗi tối thứ ba trên HTV7, là một gameshow mô phỏng theo hình thức gameshow “Giọng hát Việt”. Nhưng khác với gameshow “Giọng hát Việt”, chương trình “Đấu trường tiếu lâm” chỉ nhằm mục đích là tìm kiếm và đào tạo những diễn viên hài. Bản quyền của chương trình thuộc Entertaiment Lab, đơn vị sản xuất: Điền Quân M & E. Tổng đạo diễn của chương trình là ông Đỗ Văn Bửu Điền. MC dẫn chương trình là nữ diễn viên xinh đẹp Ốc Thanh Vân. Năm huấn luyện viên của chương trình đều là những diễn viên hài nổi tiếng: Nghệ sĩ Ưu tú Đức Thịnh (cũng là một đạo diễn), danh hài Trấn Thành, danh hài Trường Giang, vợ chồng danh hài Tiến Luật – Thu Trang. 


Các huấn luyện viên trong "Đấu trường tiếu lâm"


















Thứ Hai, ngày 29 tháng 8 năm 2016

Danh ngôn về Tình bạn (tt)

 




















DANH NGÔN VỀ TÌNH BẠN (tt))


Ai cũng lắng nghe điều bạn phải nói. Bạn bè lắng nghe điều bạn nói. Bạn thân lắng nghe điều bạn không nói. (Khuyết danh)

Ai không có được một người bạn chân chính thì người đó không xứng đáng được sống. (Democrite)

Anh là kẻ thù ghê gớm của chính anh nếu anh là kẻ hèn nhát; nhưng nếu anh là người dũng cảm, anh lại là người bạn tốt nhất của chính bản thân anh. (Frank)

Bạn bè tốt thanh toán tiền của họ một cách nhanh chóng. (Tục ngữ Trung Quốc)


Bạn bè có ích không phải chỉ bởi họ sẽ lắng nghe ta, mà còn bởi họ sẽ cười nhạo ta; Qua họ, chúng ta học được đôi chút khách quan, đôi chút khiêm tốn, đôi chút nhã nhặn; Chúng ta học được những nguyên tắc của cuộc đời và trở thành người chơi tốt hơn trong cuộc chơi. (Will Durant)