Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2025
Nghị luận nỗi sợ hãi của con người (10)
NGHỊ LUẬN NỖI SỢ HÃI CỦA CON NGƯỜI (10)
Napoleon từng nói “Kẻ nào sợ bị khuất phục, kẻ đó sẽ thất bại.” Bởi thế nên trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta luôn được khích lệ động viên bằng những câu nói “Đừng sợ thất bại”, “Chớ sợ khó khăn”… Có lẽ trong suy nghĩ của nhiều người, cái sợ dường như thật vô ích, cái sợ trở thành một thứ ngăn trở con người tiến lên, thành công. Vậy mà trả lời phỏng vấn một tờ báo, khi được hỏi sợ điều gì, diễn viên Lương Mạnh Hải lại nói :”Tôi chỉ sợ luật pháp.” “- Ngoan hiền thế kia sao phải sợ luật pháp?” “- Chính vì sợ luật pháp nên mới ngoan hiền.” Phải chăng bên cạnh sự can đảm thì cái sợ ở một khía cạnh nào đó cũng thật cần thiết?
Sợ là cảm xúc lo lắng, bất an khi đối diện với một nỗi nguy hiểm hoặc một mối đe dọa nào đó có thể xảy đến với mình. Sợ là một biểu hiện tâm lý mà bất kỳ ai cũng sẽ gặp phải trong cuộc sống, nó luôn hiện diện thật phong phú. Một đứa bé có thể sợ không có mẹ ở bên, một học sinh sợ bị điểm kém, một cô gái nhút nhát có thể sợ khi đối diện với đám đông, một người bán rong sợ trời mưa gánh hàng bị ế, một người sắp rời khỏi cuộc đời sợ cái chết,…. Theo các nhà tâm lý học thì sợ là một cảm xúc thuộc về bẩm sinh, bản năng của mỗi con người, nó là một điều rất đỗi bình thường.
Đa phần ta vẫn thường cho rằng sợ hãi là một cảm xúc không tốt, nó khiến con người trở nên nhụt chí, trở nên hèn nhát và cản trở thành công. Kinh Phật cũng đề cao cái “vô úy”, “vô sở úy” (Tức là không sợ hãi) mà răn rằng: “Đừng nên để lòng vào chỗ sợ hãi lắm mới xa lìa trong trường chiêm bao tráo trác”.
Nếu sợ thất bại mà không dám đối diện với khó khăn, không dám thử, không dám khám phá những cái mới, cái sợ đó sẽ khiến con người trở nên nhỏ bé và giới hạn khả năng của chính mình. Turgot nói: “Có những người vì sợ gãy chân mà không dám bước đi. Nhưng không dám bước đi thì khác nào chân đã gãy?” Quả thực, với cuộc sống phong phú này thì một lần dám đối diện với thử thách, một lần dám “liều” thì con người sẽ khám phá và mở rộng hơn rất nhiều cuộc sống vốn ngắn ngủi, đó là khi thành công đến, là khi tìm thấy và khẳng định được chính mình.
Nếu sợ cường quyền mà khuất phục, cúi đầu để được sống, để đạt được mục đích đê hèn thì nỗi sợ hãi đó cũng thật đáng khinh. Sợ cấp trên nên nịnh nọt để được thăng tiến, để không bị trù dập, sợ mất cơ hội mà tranh giành, đấu đá dẫm đạp nên mọi giá trị. Những nỗi sợ đó khiến con người vốn nhỏ bé lại càng bị kéo xuống thấp hơn.
Nhưng không phải vì thế mà cứ sống một cách ngang tàng, không biết sợ bởi lẽ có những nỗi sợ lại rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu biết tiết chế nỗi sợ hãi và biết sợ hãi đúng lúc, đó có khi lại là một cách hay để sống tốt cuộc sống của mình.
Bởi lẽ đối diện với bất kỳ một vấn đề nào trong cuộc sống, cái sợ sẽ khiến con người trở nên cẩn trọng hơn. Cuộc sống luôn ẩn chứa những khó lường, những thay đổi mà con người không thể biết hết, sợ những hiểm nguy đó cũng giống như một người đi trong đêm sợ bóng tối vậy. Để từ nỗi sợ đó, ta sẽ tính toán cẩn thận và có những bước đi đúng đắn. Sợ thất bại, ta sẽ cẩn trọng để không phải mắc sai lầm, để đi đến thành công nhanh chóng hơn. Nếu không biết sợ, ai cũng có thể nhắm mắt làm liều, làm bừa thì hậu quả sẽ khôn cùng. Vụ sập cầu Cần Thơ năm 2008 chẳng phải cũng là biểu hiện của sự thiếu cẩn trọng mà căn nguyên của nó cũng chỉ vì không biết sợ hay sao?
Hơn nữa, đôi khi cái sợ lại là biểu hiện trái chiều của thái độ trân trọng với cuộc đời. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết: “Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.” Một ví dụ giản dị nhất của nỗi sợ, đó là sợ cái chết. Sợ cái chết không chỉ là một nỗi sợ bản năng của con người mà với những người biết trân trọng cuộc sống, sợ cái chết vì còn nhiều điều chưa hoàn thành, vì còn nhiều dự định còn ấp ủ. Không yêu đời sao phải ngại chết, không trân trọng tình người sao phải sợ mất tình?
Ta vẫn thường nhìn nhận sự sợ hãi đồng nghĩa với hèn nhát, thiếu can đảm, từ đó mà xem nhẹ, coi khinh cái sợ. Nhưng đôi khi, có những nỗi sợ hãi lại tôn con người lên, khẳng định phẩm giá của con người, như nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân, nhân vật Huấn Cao - một con người không biết sợ bất cứ thế lực nào nhưng lại có một nỗi sợ thật cao quý “sợ phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ.” Chính cái sợ đó đã tôn vinh Huấn Cao lên thêm một bậc của kẻ anh hùng.
Trở lại với cuộc đối thoại ngắn của diễn viên Lương Mạnh Hải để thấy được một trong những điều con người nên sợ hãi, đó là sợ pháp luật. Người ta thường nói, nếu không làm điều gian tà, độc ác, sao phải sợ sự trừng trị của pháp luật? Nhưng Lương Mạnh Hải lại cho rằng người thiện lương mới là người sợ pháp luật. Bởi lẽ cái sợ sự trừng trị nghiêm minh của pháp luật với những kẻ gian tà thực chất chỉ là cái sợ bề ngoài, cái sợ thuộc về bản năng khi phải đón nhận một bản án không tốt dành cho mình. Còn cái sợ pháp luật của người lương thiện đó không chỉ là cái sợ để hướng con người biết giới hạn, biết hành xử đúng mực mà đó là cái sợ khi phải đối diện với tòa án lương tâm trong chính mỗi con người.
Xã hội sẽ ra sao nếu như ai ai cũng không biết sợ pháp luật? Đó là khi những quy tắc, chuẩn mực, giới hạn bị phá vỡ, khi mọi quyền của con người bị xâm phạm một cách ngang nhiên. Đó là khi ai cũng có thể lợi dụng những kẽ hở của pháp luật để gây tội ác, như những dư chấn sau vụ án Lê Văn Luyện, đó là tội ác của Lê Anh Tuấn, không biết sợ pháp luật vì biết mình chưa đủ độ tuổi luật định để nhận bản án thích đáng của pháp luật đối với tội ác dã man của mình.
Bởi thế mà cái sợ không phải lúc nào cũng là vô ích, vô nghĩa. Sợ để biết sống đúng mực, sợ để biết trân trọng những gì đáng quý trong cuộc đời, sợ để biết cẩn trọng hơn. Đó là cái sợ nên có trong cuộc đời.
Cuối cùng, thực chất, sợ và không sợ cũng chỉ tồn tại trong cùng một mối quan hệ mà thôi, vì sợ cái này mà không sợ cái kia. Nó giống như sự can đảm của người lính, không sợ cái chết bởi sợ sống một cuộc sống còn tồi tệ hơn cái chết, đó là cuộc sống của một dân tộc đã chết. Nó cũng giống như nhà bác học Ga-li-lê không sợ giáo hội Thiên Chúa giáo thế kỉ XVIII vì sợ chân lý bị đánh cắp khi bảo vệ quan điểm Trái Đất quay quanh mặt trời của mình. Bởi vậy sợ và không sợ, cái nào nên, cái nào không nên thực chất không có ranh giới rõ ràng, ranh giới đó do chính mỗi người tự đặt ra khi đối diện với mọi vấn đề trong cuộc sống. Để làm sao, dù không sợ hay sợ thì ta vẫn luôn hành xử một cách đúng mực.
(sưu tầm)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Yên Vũ Makeup minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Ngu Van
Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2025
Nghị luận nỗi sợ hãi của con người (9)
NGHỊ LUẬN NỖI SỢ HÃI CỦA CON NGƯỜI (9)
Nỗi sợ hãi là một cảm xúc tâm lý phổ biến trong cuộc sống của con người. Từ những nỗi lo lắng nhỏ nhặt đến những nỗi ám ảnh lớn lao, sợ hãi có thể tồn tại ở mức độ khác nhau trong tâm trí của chúng ta. Nỗi sợ hãi không chỉ ảnh hưởng đến sự tự tin và sự phát triển cá nhân, mà còn tác động đáng kể đến xã hội và cả cuộc sống của chúng ta.
Đầu tiên, nỗi sợ hãi có thể tạo ra sự tự cấm bản thân và gây hạn chế cho sự phát triển cá nhân. Khi con người sống trong sự sợ hãi, họ trở nên nhút nhát, e dè và không dám thử sức với những thách thức mới. Điều này khiến họ tự hạn chế tiềm năng và không thể khám phá ra những khả năng tiềm ẩn bên trong mình. Sợ hãi làm mất đi sự tự tin và quyết đoán, khiến con người không dám đối mặt với những khó khăn, từ bỏ những cơ hội và bước chân vào một thế giới mới.
Ngoài ra, nỗi sợ hãi cũng gây ảnh hưởng xấu đến xã hội. Con người khi sống trong sự sợ hãi có xu hướng trở nên khép kín và xa lánh những mối quan hệ xã hội. Họ không dám tạo ra sự kết nối và giao tiếp với người khác, dẫn đến sự cô đơn và cảm giác cô lập. Nỗi sợ hãi cũng có thể dẫn đến sự căm thù và đánh đồng người khác, khiến xã hội trở nên phân cấp và căng thẳng. Sự thiếu hiểu biết và đồng cảm giữa các thành viên trong xã hội cũng có thể được gây ra bởi nỗi sợ hãi.
Để xây dựng một xã hội khỏe mạnh và hạnh phúc, chúng ta cần vượt qua nỗi sợ hãi. Đầu tiên, chúng ta cần tạo ra môi trường thoải mái và an toàn, nơi mọi người có thể chia sẻ và thả lỏng bản thân. Chia sẻ những nỗi sợ hãi và lo lắng với người thân yêu, bạn bè hoặc những chuyên gia có thể giúp ta hiểu và vượt qua chúng. Chúng ta cũng cần khám phá thế giới bên ngoài, đối mặt với những thử thách và vượt qua những giới hạn cá nhân. Từ những thử thách nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày đến những mục tiêu lớn hơn trong sự nghiệp và cuộc sống, chúng ta hãy không để nỗi sợ hãi kiềm chế khát vọng và tiềm năng của chúng ta.
Cuối cùng, chúng ta cần xây dựng một xã hội đồng lòng và đồng cảm. Hiểu biết và đồng cảm giúp chúng ta tạo ra một môi trường chia sẻ, nơi mà mọi người không bị đánh đồng và có thể tự do bày tỏ quan điểm và ý kiến. Chúng ta cần hỗ trợ lẫn nhau trong quá trình vượt qua nỗi sợ hãi, đồng thời cũng cần lắng nghe và tôn trọng những cách tiếp cận và giá trị khác nhau mà mọi người mang đến. Chỉ thông qua sự hiểu biết và đồng cảm, chúng ta mới có thể tạo ra một xã hội thật sự đoàn kết và phát triển.
Tổng kết lại, nỗi sợ hãi là một khía cạnh quan trọng của cuộc sống con người và xã hội. Tuy nhiên, để phát triển và tạo ra một xã hội hạnh phúc, chúng ta cần vượt qua nỗi sợ hãi và xây dựng một môi trường tự do, đồng cảm và đồng lòng. Chỉ khi chúng ta tự tin và đối mặt với những thử thách trong cuộc sống, chúng ta mới có thể đạt được tiềm năng và thành công mà chúng ta đáng có. Hãy cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi và xây dựng một xã hội mạnh mẽ và đáng sống.
(sưu tầm)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Thịnh Seven Photography minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Ngu Van
Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2025
Nghị luận nỗi sợ hãi của con người (8)
NGHỊ LUẬN NỖI SỢ HÃI CỦA CON NGƯỜI (8)
Dale Carnegie - tác giả cuốn sách nổi tiếng “Đắc Nhân Tâm” đã khẳng định rằng: “Nỗi sợ hãi chẳng tồn tại ở nơi nào khác ngoài trí óc”. Có thể thấy rằng, nỗi sợ đã đem đến cho con người nhiều thứ.
Trước hết, nỗi sợ là một trong những trạng thái tinh thần tiêu cực, thường gắn với tâm lí hoang mang, lo lắng. Trạng thái này xuất hiện khi con người nhận ra mối nguy hiểm đang cận kề.
Nỗi sợ hãi sẽ khiến con người trở nên hèn nhát, không dám đối diện với những chông gai, thử thách. Nó khiến con người không dám vượt qua giới hạn của bản thân, mãi đứng yên một chỗ mà không dám bước đến đích của thành công. Vậy cần làm gì để vượt qua nỗi sợ hãi? Chúng ta cần giữ được thái độ bình tĩnh, rèn luyện bản thân trở nên kiên cường hơn. Đồng thời, mỗi người cần nắm được thế chủ động để đối mặt với những lo âu, từ đó tìm cách vượt qua và chiến thắng nỗi sợ. Mỗi người hãy biến nỗi sợ hãi của chính mình thành động lực để có thể sẵn sàng hành động, nắm bắt lấy cơ hội mà không do dự, lo lắng. Trước khi thực hiện mọi kế hoạch, con người cần nghiêm túc suy nghĩ về những khó khăn, rủi ro tiêu cực có thể xảy ra để vạch ra phương hướng, cách thức vượt qua.
Bên cạnh đó, nỗi sợ hãi còn xuất hiện khi con người làm điều sai trái. Nó sẽ khiến con người luôn cảm thấy bất an, lo lắng. Tâm lí không được thoải mái, luôn phải sống trong trạng thái tinh thần tiêu cực. Vì vậy, chúng ta cần phải ý thức được rằng bản thân nên tránh xa những điều xấu xa, sống ngay thẳng để bản thân không phải rơi vào nỗi sợ hãi như vậy.
Nỗi sợ hãi là một trạng thái mà mỗi người cần phải vượt qua. Bởi vậy, chúng ta hãy luôn tỉnh táo, rèn luyện để bản thân trở nên can đảm, bản lĩnh hơn!
(sưu tầm)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Thịnh Seven Photography minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Ngu Van
Thứ Năm, 19 tháng 6, 2025
Thứ Tư, 18 tháng 6, 2025
Thứ Ba, 17 tháng 6, 2025
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2025
Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2025
Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2025
Thơ 0465: Bài thơ tặng cô giáo địa
BÀI THƠ TẶNG CÔ GIÁO ĐỊA
Có phải em bước ra từ bức tranh Xuân
Cô giáo địa với tà áo dài có những mảng màu hội họa?
Nụ cười tỏa nắng trên sân trường chiều hạ
Nét mi cong buồn làm chiếc lá me rơi.
Quả địa cầu tròn sao kinh vĩ độ quá xa xôi
Tọa độ trái tim bao năm đi tìm, ta vẫn lạc
Sáng qua còn dò dẫm miền sa mạc Sahara bỏng cát
Trưa nay đã nghe rì rào rừng tuyết lạnh taiga.
Tiết địa qua rồi, màu áo dài ấy cũng rời xa
Phấn trắng bảng đen vẫn thấp thoáng dáng hình cô giáo nhỏ
Tiếng trống tan trường như hoàng hôn rụng vỡ
Ta lặng lẽ quay về, chào nửa trái đất ngập bóng đêm.
Ta vẫn hẹn chờ một cơn gió lạ dịu êm
Có hương dạ lý ngát thơm ngoài khung cửa sổ
Ta sẽ lên đường cùng la bàn, với tấm bản đồ đại dương xưa cổ
Tìm Ngọc Trai Hồng
Con tàu còn trầm tích dưới đáy biển xanh...
2025
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2025
Nghị luận nỗi sợ hãi của con người (7)
NGHỊ LUẬN NỖI SỢ HÃI CỦA CON NGƯỜI (7)
"Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói nổi tiếng của Đặng Thùy Trâm đã để lại một bài học có ý nghĩa giáo dục sâu sắc về cách vượt qua những chông gai, thử thách cuộc đời. Tuy nhiên, không phải bất cứ ai cũng có được bản lĩnh kiên cường trước những khó khăn, gian nan. Có không ít sóng gió khiến con người sợ hãi, chùn bước và gục ngã. Vậy làm như thế nào để chúng ta có thể chiến thắng những sợ hãi và vượt qua những phong ba bão táp của đường đời?
Như chúng ta đã biết, sợ hãi là một trong những trạng thái tinh thần tiêu cực gắn với nét tâm lý hoang mang, lo sợ của con người. Trạng thái này xuất hiện như một phản xạ tự nhiên khi chúng ta nhận ra mối nguy hại ảnh hưởng tiêu cực và đe dọa, gây ra sự nguy hiểm. Khác với sự lo lắng thông thường, nỗi sợ hãi thường khiến con người không giữ được bình tĩnh, run sợ không dám đối diện và vượt qua. Có những nỗi sợ hãi do tác động từ yếu tố khách quan bên ngoài, tuy nhiên cũng có những nỗi sợ vô hình in sâu trong tâm lý, tiềm thức của con người, chỉ cần một tác động nhỏ của ngoại lực, sự sợ hãi sẽ bộc phát và gây ảnh hưởng xấu đến cảm xúc, hành vi của con người. Nỗi sợ thường xuất phát từ những áp lực ràng buộc con người, chẳng hạn như học sinh thường lo sợ những bài kiểm tra, sợ điểm kém bởi ảnh hưởng của căn bệnh thành tích và đòn roi từ bố mẹ; các bạn sinh viên, cử nhân ra trường lo sợ không thể tìm kiếm công việc phù hợp để nuôi sống bản thân; nhân viên công sở e dè, không dám dấn thân trước sự đòi hỏi cao của tính chất công việc,...
Nhãn:
Ngu Van
Thứ Năm, 12 tháng 6, 2025
Nghị luận nỗi sợ hãi của con người (6)
NGHỊ LUẬN NỖI SỢ HÃI CỦA CON NGƯỜI (6)
Cuộc sống của chúng ta có rất nhiều điều đáng để sợ hãi. Bản năng sinh tồn luôn nằm trong tiềm thức và tạo ra những nỗi sợ không được định hình. Những nỗi lo sợ thầm kín luôn có trong chúng ta.
Sự sợ hãi có mặt ở khắp nơi – sợ thiếu thốn, sợ đói khát, sợ điều chúng ta có hôm nay có thể mất ở ngày mai, sợ ốm đau, già nua, sợ chết chóc và đôi lúc nỗi lo sợ mơ hồ lấp đầy cuộc sống chúng ta. Khi đi học, bạn sợ bị điểm kém, thầy cô khiển trách và bố mẹ đánh đòn. Khi ra trường, bạn sợ không kiếm được một công việc để có tiền nuôi bản thân. Khi đi làm, bạn sợ bị sa thải, sợ thất bại, sợ bị chê cười, sợ bị mang tiếng. Khi về hưu, bạn sợ cô đơn, sợ bệnh tật… Nỗi sợ hãi vây quanh khiến cho bạn và tôi gần như mặc định rằng sợ hãi là hiển nhiên, không sợ thứ này thì sợ thứ khác, chẳng ai không có cái để mà sợ. Và rồi nỗi sợ hãi này sẽ khiến ta đi đến đâu? Mặc dù nó giúp chúng ta tồn tại, giúp chúng ta nhận thức được hiểm nguy nhưng nếu không chế ngự được nỗi sợ hãi của mình thì chúng ta không thể trưởng thành và mạnh mẽ.
Chắc chắn một điều là biết sợ cũng tốt. Bạn phải biết sợ thì bạn mới biết là mình còn yếu, bạn mới có động lực để tìm hiểu vấn đề và nguyên nhân nỗi sợ hãi của bạn, miễn đừng chỉ đơn giản là sợ và cứ sợ mãi thì bạn sẽ lại bước thụt lùi. Bởi nỗi sợ không xấu, nhưng luôn sống trong sợ hãi mà không thoát ra được mới là xấu. Sự lo sợ làm tan nát cuộc đời, làm vẩn đục tâm hồn và làm mờ tối cả tương lai. Nếu con người nuôi dưỡng bất cứ mối lo sợ nào, nó xâm nhập vào tư tưởng, tàn phá người đó. Karate Kid là một bộ phim kể về cậu bé người da đen theo mẹ sang Trung Quốc làm việc. Tại đây, cậu gặp vấn đề với một số cậu bé bản xứ và bị chúng bắt nạt. Ban đầu, cậu bé quyết tâm học võ chỉ là đề chiến thắng lũ bạn xấu kia nhưng đến khi lên võ đài, sau khi qua những vòng đấu loại với nhiều thương tích và đặc biệt là gần như không thể sử dụng một chân do bị thương từ vòng trước, cậu bé đó đã để lại một câu nói sâu sắc: “Con vẫn muốn lên thi đấu vì con còn sợ. Con không muốn ngày hôm nay kết thúc mà con vẫn còn nỗi sợ này. Dù thắng hay thua, con vẫn phải làm để con không còn sợ nữa”.
Vậy đấy, dù thắng hay thua, ta vẫn phải làm để ta không còn sợ nữa. Nỗi sợ nào cũng có nguyên nhân và đều có thể giải quyết chỉ cần bạn thực sự quyết tâm.
(sưu tầm)
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tran Bich Ngoc minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
Ngu Van
Thứ Tư, 11 tháng 6, 2025
Thơ sưu tầm: Tình si - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
TÌNH SI
Lá khô
Rụng
Kín gương hồ.
Sóng
Nhấp nhô...
Mũi thuyền rẽ lá vàng khô,
Sao ngà vụt tự đáy hồ bay lên.
Long lanh giọt lệ tuyết,
Lặng lẽ trôi theo thuyền.
Say sưa hàng lá dang tay đón
Hạt ngọc quỳnh đâu lạc động tiên.
E thẹn sau thuyền sao lẩn trốn,
Ôm hờ, lá vẫn dõi theo bên...
Bẽ bàng, lá vẫn theo bên,
Si tình, lá vẫn theo bên,
Thuyền trôi vẫn quyến sao đêm,
Hào quang vẫn ngủ êm đềm trong mơ,
Sóng
Nhấp nhô...
Lá khô
Rụng
Kín gương hồ.
Vũ Hoàng Chương
Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Ba, 10 tháng 6, 2025
Thơ sưu tầm: Tạm ghé thuyền - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
TẠM GHÉ THUYỀN
Hạnh phúc thôi rồi! lạc cánh uyên,
Sông xa buồm biếc hỏi Đào Nguyên,
Gió cao một sớm rời tay lái,
Đã nửa tuần trăng tạm ghé thuyền.
Mê chút thơ ngây tìm đến trọ,
Nhà em, đâu phải ý trao duyên.
Hây hây xuân chớm hồng đôi má,
Thêm gợi hình xưa kẻ lỗi nguyền.
Buổi tan về học mấy chiều hương,
Ta đón chờ em nẻo tới trường.
Mộng cũ phai tàn nghe lại thắm,
Ôi người xưa hứa trọn đời thương!
Then châu lầu ngọc giam tình nhỏ,
Riêng trắng lòng ta một bến sương.
U uất sầu đâu bừng nổi dậy,
Thuyền ơi! Neo hãy cắm tha phương.
Ta nhổ thuyền đây, từ giã em.
Ái ân, mồ đắp phía sau rèm,
Mênh mông đâu đó ngoài vô tận,
Một cánh thuyền say lạc hướng đêm.
Vũ Hoàng Chương
Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Hai, 9 tháng 6, 2025
Thơ sưu tầm: Tiểu đăng khoa - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
TIỂU ĐĂNG KHOA
Tặng Nguyễn Đình Thân
Từ đi muôn dậm sầu chơ vơ,
Phương Nam, chân bướm, hằng theo mơ.
Bá cổ, hôm nay mặt nhìn mặt,
Ai xa, ta đợi cho nghe thơ.
Đêm đêm hề gió lạnh,
Nhớ nhung ai hề mong chắp cánh.
Mưa khuya chén rượu say cô đơn,
Lòng vấn vương hoài mưa chẳng tạnh.
Mưa đã tạnh hề nay trăng sáng,
Tay lại cầm tay hề vui xiết bao!
Ánh biếc tràn lan hề đâu đây mây hề quang đãng.
Mừng lại mừng thêm; người bốn phương,
Xênh xang áo gấm về quê hương.
Sắt cầm thoả nguyện vui cao đường,
Chút mong đừng phụ duyên văn chương,
Trăm thương dù muôn thương,
Chớ như ai an phận hề quên phong sương.
Dặm liễu dừng cương,
Phút giây hề tráng sĩ.
Cố nhân gọi có lời tri kỷ,
Riêng tặng, xin đừng khoe tân nương.
Vũ Hoàng Chương
Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2025
Thơ sưu tầm: Mùa thu đã về - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
MÙA THU ĐÃ VỀ
Thu về mảnh dẻ, bước chân êm,
Mong manh sương thoáng mờ y xiêm.
Gió thơm dẹp lối, xôn xao lá,
Rung hoa, làm gợn nguồn trăng đêm.
Phơi phới lâng lâng đôi gót nhỏ
Xa lạ như muôn đời thượng cổ,
Hoang đường như một giấc chiêm bao.
Không nơi đâu ngăn cấm được Thu vào,
Cho đến tận thâm khuê còn trống ngỏ;
Chân vô ảnh biết chi là cổng ngõ!
Gót sen êm dịu dịu bước như ru
Lời suối êm nhè nhẹ cất như ru,
Gọi trao buồn thoáng sầu vô cớ.
Không thi sĩ cũng nghe lòng rộng mở,
Trái tim nào then khoá với Nàng Thu?
Muôn dây đa cảm đều xao xuyến,
Áo mỏng, chân êm Nàng đã đến.
- Chiếc đề cung vừa nhẹ lướt trên tơ. -
Ai rằng Thu khơi nguồn tiên Sơ?
Ta rằng Thu gây mầm tình mơ,
Chính tay Thu gieo rắc mến thương hờ,
Bởi Nàng Thu là chị của Nàng Thơ.
Vũ Hoàng Chương
Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiela Ao dam minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2025
Thơ sưu tầm: Chén rượu đôi đường - Vũ Hoàng Chương - Nguồn: Thi viện
CHÉN RƯỢU ĐÔI ĐƯỜNG
Đáy sông chìm tiếng sóng,
Lời gió ngủ trên cao.
Quanh thuyền ngơ ngác bày sao,
Nàng Trăng còn mải xứ nào xe duyên!
Nhưng đêm nay dịu quá,
Không trăng có hề chi,
Say sưa tràn miệng cốc.
Cùng nâng, hãy uống đi!
Trùng lai đâu dễ hẹn kỳ.
Đò ngang một chuyến chắc gì mai sau!
Tối nay còn họp mặt,
Ngày mai đã cách xa.
Vàng xanh thay sắc cỏ,
Tươi úa đổi màu hoa.
Đường trần muôn vạn ngã ba,
Nhớ nhung muốn gặp biết là có nên.
Giờ đây chia đôi ngả,
Sông nước càng tiêu sơ.
Hồn men cay như quế,
Hồn men đắng như mơ.
Đắng cay này chén tiễn đưa,
Uống đi, uống để say sưa ngập lòng.
Cạn đi! và lại cạn!
Say rồi, gắng thêm say!
Bao nhiêu mơ, mà đắng?
Bao nhiêu quế, mà cay?
Đắng cay chút xuống bàn tay,
Nắm tay lần chót, thuyền quay mũi rồi.
Thuyền anh đi thôi nhé,
Xa nhau dần xa nhau.
Tôi về trên lưng rượu,
Đến đâu thì đến đâu.
Có ai say để quên sầu?
Lòng ta lảo đảo càng sâu vết buồn.
Vũ Hoàng Chương
Vũ Hoàng Chương 武黃遧 (14/5/1915 - 6/9/1976) sinh tại Nam Định, nguyên quán làng Phù Ủng, tỉnh Hưng Yên.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiela Ao dam minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2025
Thơ ảnh: Về Củ Chi
Rất cảm ơn trang thơ Hai bờ giấy đã tạo thơ ảnh bài thơ Về Củ Chi của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chúc trang thơ Hai bờ giấy luôn phát triển, luôn có được nhiều thành công mới.
Nhãn:
Tho anh
Thứ Năm, 5 tháng 6, 2025
Thứ Tư, 4 tháng 6, 2025
Giới thiệu tập thơ Về nghe gió hát tình ca - Vĩnh Nguyên
GIỚI THIỆU TẬP THƠ VỀ NGHE GIÓ HÁT TÌNH CA - VĨNH NGUYÊN
Rất cảm ơn nhà thơ - nhạc sĩ Vĩnh Nguyên đã ký tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ nhạc Về nghe gió hát tình ca. Tập thơ dày 356 trang, bìa cứng mềm, trang giấy in đẹp, do Nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành năm 2025.
Nhãn:
An pham gan xa
Thứ Ba, 3 tháng 6, 2025
Thơ 0273: Mẹ chiến sĩ và hai người con (bản năm dòng) - Warrior's Mother And Two Children
WARRIOR'S MOTHER AND TWO CHILDREN
The mother's child was executed by the enemy and his body was hung to dry
Picked up an orphan even though he knew his father was an enemy
The child the mother picked up grew up to become a martyr...
Mom's eyes blurred
Tears wet the autumn night.
(Translated into English by Do Ngoc Yen)
Nhãn:
Tho nam dong
Thứ Hai, 2 tháng 6, 2025
Thơ 0273: Mẹ chiến sĩ và hai người con (bản năm dòng)
MẸ CHIẾN SĨ VÀ HAI NGƯỜI CON
Con của mẹ giặc hành hình treo khô xác
Nhặt đứa bé mồ côi dù biết cha nó kẻ thù
Con lớn lên lại thành tử sĩ...
Mắt mẹ nhòa
Lệ khóc ướt đêm thu.
2024
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Nhãn:
Tho nam dong
Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2025
Thơ 0464: Tiễn bạn thơ - Seeing My Poet Friend Off
SEEING MY POET FRIEND OFF
Fading sunlight, pale rain falls
A cold city afternoon soaked in farewell
As if the wind still carries your scent
Tomorrow the longing wine be fully filled by your shadow
Võ Thị Như Mai chuyển ngữ
Nhà thơ nữ Võ Thị Như Mai
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)




































