Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2025

Đọc thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn dưới chân tháp Eiffel

Photo by Đinh Văn Linh


Vô cùng cảm ơn nữ dịch giả kiêm nhà thơ Võ Thị Như Mai đã đọc bài thơ Nắng lụa của Thanh Trắc Nguyễn Văn dưới chân tháp Eiffel, thủ đô Paris, nước Pháp.



Thứ Ba, 26 tháng 8, 2025

Thơ 0468: Em đừng mở cửa sổ

Photo by Đinh Văn Linh


EM ĐỪNG MỞ CỬA SỔ

Hoàng hôn ơi...
Em đừng mở cửa sổ
Sợi nắng rơi vướng nhớ trên tường
Đàn chim xa là đà bay mãi 
Lạc hướng trời mù sương.

Nửa đêm ơi...
Em đừng mở cửa sổ
Thuyền trăng nghẹn trôi, sao vỡ rơi mờ
Gió đang ngủ giật mình tóc rối
Chiêm bao buồn thao thức, bơ vơ.

Bình minh ơi...
Em đừng mở cửa sổ
Hoa hướng dương lại phải quay đầu
Ta đi qua chỉ còn chiếc bóng
Bước chân mình chẳng biết về đâu.

2025

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Đinh Văn Linh


Thứ Tư, 20 tháng 8, 2025

Status chào ngày mới hài hước, vui vẻ - Nguồn: VOH Online

Status chào ngày mới hài hước, vui vẻ


Status chào ngày mới hài hước, vui vẻ

Nếu cảm thấy cuộc sống eo hẹp, thôi thì cứ mặc đẹp đã rồi tính sau.

Sáng thức giấc cười một cái. Tự soi gương và thấy trời ơi mình quá là dễ thương.

Hạnh phúc là thở một hơi, biết mình vẫn sống với đời… thế thôi!

Không phải vì nắng mà lung linh, nhưng tự nhiên thấy mình xinh nên đời thêm rạng rỡ.

Ở đây chỉ có yêu đời, không có yêu đời.

Đi làm thì chẳng đúng giờ, thế mà cứ đòi gặp đúng người.

Đừng có cố giữ những những thứ không thuộc về mình, mây của trời cứ để gió cuốn đi.

Có lòng trồng hoa hoa không nở, vô tình đi ngủ, ngủ tới chiều.

Buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ có buồn ngủ không tha ngày nào.

Rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy, bởi trái đất hình cầu và vẫn cứ quay.

Lòng bình yên thì ngày âm u cũng hóa đẹp trời.

Dù cuộc sống lắm lúc đau đầu thì cũng phải luôn tỏ ra thật ngầu.


Status chào ngày mới hài hước, vui vẻ


Thứ Ba, 19 tháng 8, 2025

Thơ sưu tầm: Mai sau - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

SG Studio


MAI SAU

Mai sau dù có bao giờ...
Nguyễn Du


“Chàng Huy Cận khi xưa hay sầu lắm,
Gió trăng ơi! nay còn nhớ người chăng?
Hơn một lần chàng đã gửi cho trăng
Nỗi hiu quạnh của hồn buồn không cớ.
Thuở chàng sống thì lòng chàng hay nhớ,
Nỗi nhớ thương không biết đã tan chưa?
Hay lòng chàng vẫn tủi nắng, sầu mưa
Cùng đất nước và nặng buồn sông núi?

“Chàng yêu lắm nên bị người hắt hủi,
Chàng yêu lâu nên thiên hạ lìa xa;
Chàng tự tình bằng những khúc bi ca,
Chàng tâm sự với buổi chiều quạnh quẽ.
Hỡi trăng gió đã nghe chàng kể lể,
Hồn các người là hồn của lời thơ;
Hơi thở chàng thổi trong gió phất phơ,
Đài vũ trụ quen bước người thi sĩ.

“Người một thuở mà chàng sầu vạn kỷ,
Sống một đời chàng tưởng vọng muôn năm;
Gió trăng ơi! chắc nơi chỗ chàng nằm
Chăn chiếu mục đã nở màu vĩnh viễn.
Hồn đơn chiếc như đảo rời dặm biển,
Suối một đời như núi đứng riêng tây.
Lòng chàng xưa chốn nọ với nơi này,
Đây hay đó chỉ dựng chòi cô độc.

“Người ta bảo bà mẹ chàng hay khóc
Chia gia tài cho con quý: lệ đau.
Chàng là con một người mẹ hay sầu
Nên trọn kiếp mắt chàng thường đẫm lệ.
Người thi sĩ đã nguyện cầu Thượng Đế
Một đôi lần, nhưng vốn nghiệp đi hoang
Thì chết rồi, chắc người vẫn lang thang
Như buổi sống, ở trong bầu trăng gió.
Ở địa ngục, hay thiên đường, không rõ...”

Chiều nay đây nửa thế kỷ hai mươi,
Viết dăm câu tôi gửi lại vài người
Những thế hệ mai sau, làm bè bạn...
Hỡi ai đó, có nhớ lòng Huy Cận,
Gọi gió trăng mà thỏ thẻ lời trên,
Rất thương yêu, xin nhớ gọi giùm tên
Rất an ủi của bạn chàng: Xuân Diệu.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


SG Studio


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh SG Studio minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2025

Thơ sưu tầm: Tâm sự - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

SG Studio


TÂM SỰ

Chiều ơi! Hãy xuống thăm ta với!
Thiên hạ lìa xa, đời trống không.
Nắng xế ngậm ngùi trên mái cũ;
Đìu hiu bên phố, nhớ bên lòng.

Ta biết quen chiều tự thuở xưa,
Tim nghe xa vắng rộng không bờ
Một ngày trời đẹp bâng khuâng quá:
Ấy buổi đầu tiên bạn bút tờ.

Đã mấy năm rồi thơ nở hoa,
Trang vui cũng lúc lệ buồn nhoà.
Dòng đời cũng nặng sầu lưu thuỷ,
Tóc nặng sầu tư gió thổi tà.

Chiều ơi! Gặp gỡ đã đòi cơn,
Sương lạnh dồn thêm lệ tủi hờn,
Một buổi xưa kia phòng vắng bạn,
Đó ngày quen biết với cô đơn.

Có lúc xa người, bởi quá yêu,
Than ôi! Sông núi lại buồn nhiều.
Mây xa lạc gió bên trời vắng,
Đời bạt lòng ta, - lại gặp nhiều.

Kể lể tâm hồn đã bấy lâu:
Hôm nay nhìn lại nhớ thương đầu,
Một mình cũng muốn câu tâm sự:
Chiều xuống cùng ta đặng có nhau.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


SG Studio


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh SG Studio minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2025

Thơ sưu tầm: Bi ca - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


BI CA

Hỡi mây trắng phất phơ màu gió cũ!
Nước buồn ôi! còn lại bến sơ xưa,
Cho ta gởi vọng xuôi về quá khứ
Đôi chút sầu tư nước đẩy, mây đưa.

Buồn đã lại khi bắt đầu yêu mến;
Lòng mê say ngay từ thuở mê tình.
Vì ta đợi cho nên người chẳng đến;
Người xa ta, xa từ thuở sơ sinh...

Trời buổi ấy ở trong thời tình tự,
Xuân muôn năm tơ mởn cỏ bên đường.
Người thì đẹp mà lòng ta mới nở...
Gió mơn ru và mây giục yêu đương.

Hoa nắng rải ở trên màu tóc đượm;
Áo lùa bay thấp thoáng lá chen phơi.
Lòng non dại đã hoá thành chiếc bướm,
Cánh bâng khuâng bay tới đậu bên người.

Ta cầu khẩn như một lòng tín mộ,
Nhạc tím ngây phấp phới tiếng trăm chuông.
Hồn lưu lạc chưa hề thờ một chúa,
Yêu một người: ta dâng cả tình thương.

Nhưng chân đẹp vội rẽ đường trăm lối,
Gió bay qua thôi đưa tiếng cười chào.
Rồi một bữa đứng chờ người chẳng tới,
Ta thấy buồn cùng mọc với trăng sao.

Bóng đêm toả không lấp niềm thương nhớ,
Tình đi mau, - sầu ở lại lâu dài.
Ta đã để hồn tan trong tiếng thở
Kêu gọi người, đưa tiễn nỗi tàn phai.

Hỡi mây trắng, hỡi nước buồn, gió cũ!
Sao chiều nay ảo não vị sơ xưa!
Lòng ta nữa, cũng trở về một chỗ
Trong nỗi đau thương vương tự bao giờ.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2025

Thơ sưu tầm: Thu rừng - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


THU RỪNG

Bỗng dưng buồn bã không gian,
Mây bay lũng thấp giăng màn âm u.

Nai cao gót lẫn trong mù
Xuống rừng nẻo thuộc nhìn thu mới về.

Sắc trời trôi nhạt dưới khe;
Chim đi lá rụng, cành nghe lạnh lùng.

Sầu thu lên vút, song song.
Với cây hiu quạnh, với lòng quạnh hiu.

Non xanh ngây cả buồn chiều,
- Nhân gian e cũng tiêu điều dưới kia.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2025

Thơ sưu tầm: Mưa - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


MƯA

Mưa giong buồn sợi xuống lơi lơi,
Lạnh của không gian thấm xuống người.
Rơi rớt về đây muôn hướng gió;
Lòng sầu vạn dặm gió mưa phơi.

Hiu hắt đày tôi giữa xứ hờ.
Ý buồn tự kể mộng bâng quơ.
Tương tư thấp thoáng sau khe cửa,
Tuy chẳng mong ai cũng đợi chờ.

Tôi luồn tay nhỏ hứng không gian,
Với gió xa xôi lạnh lẽo ngàn.
Tôi để cho hồn theo với lá,
Xiêu xiêu cúi nhẹ trút buồn tràn.

Buồn hão nhưng lòng chẳng biết nguôi.
Buồn mưa không định, chỉ ngùi ngùi,
Lòng êm như chiếc thuyền trên bến
Nghe rét thu về hạ bớt mui...

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2025

Thơ sưu tầm: Chiều xuân - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


CHIỀU XUÂN

Xuân gội tràn đầy
Giữa lòng hoan lạc,
Trên mình hoa cây...

Nắng vàng lạt lạt -
Ngày đi chầy chầy...

Hai hàng cây xanh
Đâm chồi hy vọng...
Ôi duyên tốt lành!

Én ngàn đưa võng -
Hương đồng lên hanh.

Kề bên đường mòn
- Mùa đông đã tạnh -
Cỏ mọc bờ non...

Chiều xuân tươi mạnh -
Gió bay vào hồn.

Có bàn tay cao
Trút bình ấm dịu
Từ phương xa nào...

Người cô yểu điệu
Nghe mình nao nao...

Nhạc vươn lên trời:
Đời măng đang dậy
Tưng bừng muôn nơi...

Mái rừng gió hẩy -
Chiều xuân đầy lời.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Tiệm Cà Phê Bình Minh Ơi minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2025

Thơ ảnh: Xin em

Thơ ảnh Ký ức mùa thu


Vô cùng xúc động khi được nhà thơ Tiến Tôn - Thất tặng tấm thơ ảnh Xin em. Xin cảm ơn nhà thơ Tiến Tôn - Thất rất nhiều, chúc nhà thơ Tiến Tôn - Thất luôn được bình an và hạnh phúc.

Photo by Phuc Phamh



Thứ Ba, 12 tháng 8, 2025

Thơ 0482: Lục bát Hương phù sa (4) - Lục bát Thanh Trắc Nguyễn Văn

Photo by Mai Ngọc Đức


031. Mái chùa buông tiếng chim quê
Gọi bao mộng cũ vọng về trong ta
Sắc tài cũng một đóa hoa
Nở rồi tàn rụng, còn là hư không…


Photo by Mai Ngọc Đức


Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2025

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - George Carlin (1937–2008)

Góc Nhỏ Văn Thơ


GEORGE CARLIN (1937–2008)

"Đây là tất cả những gì bạn cần biết về đàn ông và phụ nữ: phụ nữ thì khùng điên, đàn ông thì ngu ngốc. Và lý do chính khiến phụ nữ phát khùng là vì đàn ông quá ngốc. Không phải là lý do duy nhất, nhưng chắc kèo là lý do bự nhất.

Nếu bạn không tin đàn ông ngốc, cứ mở báo ra mà xem. Gần như mọi chuyện kinh khủng nhất xảy ra trên thế giới đều do đàn ông khởi xướng, dựng nên, thực hiện, tiếp tay hoặc duy trì. Đến cả những thứ như màn vẫy tay hay cú đập tay ăn mừng (high five) cũng là "thành tựu" của đàn ông — hai trong số những khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất của lịch sử.
Nhưng cũng như tôi đã nói, ngoài việc phải nhớ rằng đàn ông ngốc, bạn cũng nên nhớ rằng phụ nữ thì điên. Không tin à, cứ hỏi bất kỳ người đàn ông nào xem. Đây là một trong số rất ít điều mà đàn ông không hề vô tri: tận sâu trong lòng, họ đều tin chắc rằng phụ nữ đúng là "điên vkl thật".


Ha Boutique by Ha Thanh Huy


Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2025

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Charles Dickens (1812 - 1870)

Góc Nhỏ Văn Thơ


CHARLES DICKENS

[...
“Anh bạn trẻ thân mến của ta ơi,” ông Micawber cất lời, “ta lớn tuổi hơn cậu; là một người đã nếm trải đôi điều trong cuộc đời, và… và nói ngắn gọn, cũng đã nếm trải không ít những cảnh khốn khó, nói chung là như vậy. Hiện thời, và ít nhất cho đến khi có điều gì đó khác đi (mà ta có thể nói là từng giờ từng khắc vẫn đang mong đợi), ta chẳng có gì để trao tặng ngoài vài lời khuyên. Tuy nhiên, lời khuyên của ta vẫn đáng để nghe, bởi lẽ, nói ngắn gọn thì, chính ta chưa bao giờ làm theo nó, và vì thế mới trở thành…” Đến đây, ông Micawber, nãy giờ vẫn rạng rỡ tươi cười, từ ánh mắt đến từng đường nét trên gương mặt, bỗng khựng lại, cau mày rồi nói tiếp: “…một kẻ khốn khổ như cậu đang thấy trước mắt.”

“Ông Micawber yêu quý!” bà Micawber vội lên tiếng nhắc nhở.

“Ừ, ta muốn nói là,” ông Micawber đáp, hoàn toàn quên mất ý tứ của mình và lại nở nụ cười, “một kẻ khốn khổ như cậu đang thấy trước mắt. Lời khuyên của ta là: chuyện gì làm được hôm nay thì chớ để ngày mai. Sự chần chừ là kẻ trộm thời gian. Phải xích cổ nó lại."

“Đó là châm ngôn của người cha đáng kính của tôi,” bà Micawber nhẹ nhàng nói.
...]

Chương 12, tiểu thuyết "David Copperfield" - tác giả Charles Dickens (1812 - 1870)

(Góc Nhỏ Văn Thơ)


Ha Boutique by Ha Thanh Huy


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ha Boutique by Ha Thanh Huy và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2025

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Trâu ơi ta bảo trâu này - Ca dao

Góc Nhỏ Văn Thơ


TRÂU ƠI TA BẢO TRÂU NÀY - CA DAO

Nước ta có bài ca dao:

"Trâu ơi ta bảo trâu này:
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.
Cấy cày giữ nghiệp nông gia,
Ta đây trâu đấy, ai mà quản công.

Bao giờ cây lúa còn bông,
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn."

Phàm việc gì muốn đạt kết quả tốt cũng cần hợp tác ăn ý giữa nhiều bên. Bên giỏi về sức, bên mạnh về trí tuệ. Không ai có thế mạnh tuyệt đối, do đó muốn bù trừ cái yếu của mình cần có sự chung tay của người khác.

Một khi chung tay, thì nhất nhất không được so bì tỵ nạnh. Còn bông, còn cỏ thì còn hưởng lợi chung. Vì tham cái lợi trước mắt mà gãy vỡ hợp tác thì chỉ có cả hai cùng thiệt chứ không được gì.

(Góc Nhỏ Văn Thơ)


Photo by Đinh Văn Linh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Đinh Văn Linh và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2025

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Hai đứa trẻ - Thạch Lam

Góc Nhỏ Văn Thơ


PHÉP TỐI SÁNG TRÊN SÀN DIỄN TRUYỆN NGẮN

Thạch Lam chấm hết thiên truyện của mình bằng hai chữ bóng tối: "...Liên ngập vào giấc ngủ yên tĩnh, cũng yên tĩnh như đêm ở trong phố tịch mịch và đầy bóng tối".   

Bóng tối cũng chính là chữ, ngay từ những dòng đầu của thiên truyện, ngay từ câu văn đầu tiên dành cho nhân vật chính,  tác giả đã gửi vào đôi mắt của chính nhân vật này như gieo một mầm tư tưởng, như ém một phục bút: "...đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần".  

Từ đây, bóng tối sẽ ngập đầy dần cho tời khi đầy kín tác phẩm.   

Thạch Lam đã chủ động nhốt, nén, dồn ép nhân vật của mình vào bóng tối nghệ thuật để dễ bề thể hiện nỗi thèm khát ánh sáng của họ. Trong nỗi khát thèm ấy, ánh sáng cao giá hẳn lên. Chỉ một chút ánh sáng rơi xuống những hòn đá nhỏ một bên sáng một  bên tối cũng được nhìn thấy trên đường. Và hầu như mọi thứ làm ra ánh sáng ở cái phố huyện ấy đều được tác giả huy động. Các loại đèn (đèn treo, đèn Hoa Kỳ,  đèn dây, đèn lồng, đèn ghi, đèn toa sau cùng). Bếp củi. Tàn lửa. Những con đom đóm. Và dải Ngân hà... Thạch Lam chủ động như một đạo diễn sân khấu, đã cắt đặt vai diễn đâu đó, còn chỉ đạo cả người phụ trách ánh  sáng tắt mở đúng lúc để chiếu rọi, che chắn tạo thêm đất diễn cho nhân vật. Và thật là lí thú, qua tay người đạo diễn tài ba này, chính ánh sáng và bóng tối cũng thành vai diễn.  

Tất cả ánh sáng nhân tạo, thiên tạo đều như vẽ ra những vạch đích khát vọng của những nhân vật chính và phụ, đều là biểu tượng lấp lánh của ước mơ. Thứ tự đậm nhạt của tập hợp ánh  sánh ấy  tạo ra  cung bậc khác nhau của khát vọng, ước mơ. Hai đứa trẻ (Liên, An và rõ nhất ở Liên) đã hướng khát vọng của mình tới nhiều cung bậc, nhiều ngưỡng khác nhau, nhưng họ đành phải chấp nhận cái ngưỡng hợp với  sức mình, đó chỉ là chuyến tầu đêm mang lại chút quá khứ, cho dù  đó là  một quá khứ sáng trưng và lấp lánh.


Photo by ARA Store


Thứ Tư, 6 tháng 8, 2025

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Đạo đức kinh - Lão Tử

Góc Nhỏ Văn Thơ


LÃO TỬ

"Trong thiên hạ không gì mềm yếu hơn nước; thế mà nó lại công phá được tất cả những gì cứng rắn. Chẳng chi hơn nó, chẳng chi thay thế được nó.

Mềm thắng cứng, yếu thắng mạnh, thiên hạ ai cũng biết thế, mà chẳng ai làm được.

Cho nên thánh nhân nói: Dám nhận lấy nhơ nhuốc của quốc gia, mới có thể làm chủ xã tắc, ai dám gánh chịu tai họa của quốc gia, mới có thể làm vua thiên hạ. Lời ngay nghe trái tai."

[Thiên hạ nhu nhược mạc quá ư thủy, nhi công kiên cường giả mạc chi năng thắng, kỳ vô dĩ dịch chi.

Nhu thắng cương, nhược thắng cường. Thiên hạ mạc bất tri, mạc năng hành.

Thị dĩ thánh nhân vân: Thụ quốc chi cấu, năng vi xã tắc chủ. Thụ quốc bất tường, năng vi thiên hạ vương. Chính ngôn nhược phản.]

Lão Tử - Đạo Đức Kinh (道德經)

(Góc Nhỏ Văn Thơ)


Photo by Đinh Văn Linh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Đinh Văn Linh và ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2025

Giới thiệu tập thơ Niệm lành - Phạm Thị Cúc Vàng

Niệm lành


GIỚI THIỆU TẬP THƠ NIỆM LÀNH - PHẠM THỊ CÚC VÀNG

Rất cảm ơn nhà thơ Phạm Thị Cúc Vàng, người chị thân yêu có giọng ca vàng rất hay, đã gửi tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ quý Niệm lành của chị. Tập thơ dày 96 trang, gần một trăm bài thơ hay, bìa cứng mềm khổ 13 x 22 cm, trang thơ giấy in đẹp trang nhã, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2024.


Niệm lành


Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2025

Thơ Lục Bát tháng 8.2025 P.3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Áo dài Yến Thanh


21. THU VỀ TRÊN THẢO NGUYÊN ĐỒNG LÂM

Cơn mưa cuối hạ vừa ngưng
Gió Thu cũng đã ngập ngừng heo may
Con đường xào xạc lá bay
Trời xanh lấp lánh bóng mây mặt hồ

Lạng Sơn vừa mới vào thu
Na thơm chín ngọt đậm từ bên trong
Bản làng mái ngói rêu phong
Nửa phơi dưới nắng nửa lồng trong mây

Rì rào ngọn gió trên cây
Lướt qua thung lúa đang ngày xanh non
Đồng Lâm nước ngập đường mòn
Để cây sung chát chỉ còn nửa thân

Bè trôi thấp thoáng xa gần
Non xanh nước biếc tần ngần người thơ
Lao xao sóng dạt vỗ bờ
Nửa tình nửa cảnh cũng ngơ ngẩn lòng

Mai về phố biển mênh mông
Còn mang kỷ niệm trên dòng thảo nguyên
Đồng Lâm vừa mới làm quen
Mưa thu đã giục về miền quê xa.
 
Ngân Lê


Áo dài Yến Thanh


Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2025

Thơ Lục Bát tháng 8.2025 P.2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Lương Thùy Linh


11. CHIỀU GIÊNG CAO NGUYÊN

Chiều Giêng
chút lạnh se lòng
Mây giăng triền núi
thinh không sợi chiều

Bờ hoang
thảng thốt chim kêu
Nôn nao nỗi nhớ
giọt chiều lặng rơi!

Thung xa
thấp thoáng bóng người
Quyện vào sương khói...
đá ngồi ngẩn ngơ!

Đất trời
nửa thực nửa mơ
Cao nguyên lặng lẽ
ý thơ say lòng...

Phạm Tự


Lương Thùy Linh


Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2025

Thơ Lục Bát tháng 8.2025 P.1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Đỗ Hương Ly


1. VỀ MIỀN SÓNG VỖ

Rộn ràng em nhỉ Đồng Châu
Mang câu lục bát bắc cầu bến thơ
Đâu cần kết tóc xe tơ
Cứ vui huynh hữu lơ mơ giời đày

Tình say mà biển cũng say
Vía hồn câu chữ thả đầy sang nhau
Tóc sương mây, mắt táo tàu
Râm ran thi phú sắc màu nhân sinh

Vẫn đây hương lúa Thái Bình
Sông dài biển rộng, nghĩa tình bao la
Thơ ngân nga, biển ngân nga
Điệu chèo đan khúc dân ca êm đềm

Thơ hoà với biển và em
Rượu hoà môi mắt thắp lên lửa lòng
Cứ vui thoả chí tang bồng
Có say phố Hiến vẫn trông nếp nhà

Đồng Châu sóng vỗ hiền hòa
Rưng rưng một thủa quê ta Thái Bình.

Phạm Luyến


Đỗ Hương Ly