Thứ Ba, 22 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm - Chiều Đại Nội - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện

Photo by Đinh Văn Linh


CHIỀU ĐẠI NỘI

Ngựa xe nào khuất nẻo
thành xưa loang bóng chiều
hồn ai trong lá rụng
dấu hài mờ sân rêu
lòng ta như thành quách
nhớ một nàng ái phi
giật mình nghe... áo động
nắng rớt trên hoa quì
ta tìm vườn ngự uyển
cỏ hoang che dấu rồi
tiếng chim chiều đại nội
rụng xuống chiều mồ côi
lòng ta như sương khói
đậu vào tường đá rêu
dấu thời gian im ngủ
dấu thời gian tịch liêu
chiều cuối năm chớm lạnh
vàng phai nhuốm mái hiên
ai mộng làm quan trạng
ngựa qua vườn ngự Viên ?
giật mình nghe gió động
nón bài thơ... qua thềm...

Huế cuối năm 1989

Đỗ Trung Quân

Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997


Photo by Đinh Văn Linh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Đinh Văn Linh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm - Blues - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện

Photo by Thao Bibi


BLUES

buổi chiều đi uể oải
như một điệu blues buồn
những buổi chiều ngơ ngác
nắng trên phố mênh mông
vàng lên một ngọn khói
người đàn ông mắt buồn
đong đưa trên ghế dựa
hoa tím lại tím hơn
những hoàng hôn ngoài cửa
người đàn ông mắt buồn
một hôm không trẻ nữa
những buổi chiều ngồi im
lá rụng đầy hai vai
lá rụng trên tóc dài
ngày đi qua lặng lẽ
một điệu blues buồn quá
đâu đó ở trong hồn
người đàn ông mắt buồn
ngủ thiu hay là chết
hoa tím đã tím hơn
từ buổi chiều ly biệt

4-1992

Đỗ Trung Quân

Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997


Photo by Thao Bibi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Thao Bibi minh họa sưu tầm từ internet.,

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm - Biển nhớ - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện

Photo by Thao Bibi


BIỂN NHỚ

Em đã lấy hết của anh những buổi tối yên tĩnh
Những buổi tối bây giờ sóng biển tràn vào nhà
Em đã lấy của anh những trưa êm ả
Trưa đỏ trời sắc lửa cháy trên hoa.

Em lấy hết chừa cho anh nỗi nhớ
Nỗi nhớ ba mươi bốn năm cộng lại - Nhân mười
Nỗi nhớ biến gã đàn ông chợt thành lẩn thẩn
Giữa đám đông nào cũng thảng thốt - Em ơi!

Em đã lấy hết của anh những tháng ngày hạnh phúc
Chừa lại cho anh gió lạnh bốn mùa
Em vui vẻ trong dòng đời vui vẻ
Chừa một dòng hiu quạnh để anh đi...

Ừ, cứ lấy hết, anh dành cho em hết
Anh chỉ giữ lại riêng ánh mắt không lời
Chỉ giữ lại bông hoa đêm nào em cài trên mái tóc
Cạnh chỗ em ngồi, gần gũi mà xa xôi...

Em lấy hết của anh những tháng ngày lặng gió
Chung quanh anh ngập sóng tự lâu rồi
Biển nơi nào - biển trùng vây anh vậy?
Cứ xô vào bờ tên một người thôi!

Đỗ Trung Quân

Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997


Photo by Thao Bibi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Thao Bibi minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm - Bài thơ về đôi lứa - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện

Photo by Thao Bibi


BÀI THƠ VỀ ĐÔI LỨA

"Nơi nào có em, nơi ấy là thiên đường"
Mark Twain


Nếu như đêm nay anh ngồi gác một mình
Chỉ riêng anh và những vì sao còn thức
Anh sẽ chọn một vì sao đẹp nhất
Để bảo rằng - đấy chính là em

Nếu trưa nào anh qua một khoảng đường êm
Chỉ có nắng và chân mình đạp lá
Trời thành phố khép hàng mi êm ả
Anh đi cùng chiếc bóng của mình
Anh sẽ chọn một bóng râm dịu mát
Để bảo rằng - đấy chính là em

Nếu khuya nào anh vào xưởng ca đêm
Giờ ngon giấc của em trong giấc ngủ
Anh sẽ gọi hương ngọc lan đầu phố
Theo dọc đường và bảo - đấy là em

Ở nơi nào mà anh chẳng có em
Có cả lúc một mình đi xuống phố
Đi theo anh chỉ lá me và gió
Thì lá me và gió chính là em

Anh nghiêng mình cảm tạ Mark Twain
Đã phát biểu tuyệt vời về đôi lứa
Đã cho anh những thiên đường mở cửa
Khắp mọi nơi trong cuộc sống của mình

Ở nơi nào mà anh chẳng có em
Có khi ngủ nữa là khi anh thức
Anh đưa tay là chạm vào hạnh phúc
Trái táo hồng treo giữa những cành êm
Em là ban mai, là chiều vắng, là đêm ...

Đỗ Trung Quân

Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997


Photo by Thao Bibi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Thao Bibi minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2025

Giới thiệu Tập thơ tuyển Nối mạch đất gộp tình quê

Tập thơ tuyển Nối mạch đất gộp tình quê


Rất cảm ơn nhà thơ Võ Thị Như Mai đã tuyển chọn thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn vào tuyển tập thơ Nối mạch đất gộp tình quê, do chị tuyển chọn.

Photo by Huy Chương


Thứ Năm, 17 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm - Bài hát của hoa hồng - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện

Photo by Onoff


BÀI HÁT CỦA HOA HỒNG

Nỗi khổ đau đấy ư?
Ra là người
Khuôn mặt lạnh lùng và độc ác
Người đã trải xuống chân ta những cành gai lấy từ thập giá
Đã giật khỏi tay ta nụ hoa bé nhỏ
Để đặt vào đấy than hồng.

Được rồi ta sẽ cầm như nhận lấy phần mình một điều thách thức
dù nỗi đau tận xương
dù nỗi đau ghê rợn
nỗi đau làm ta run lên

Nhưng hỡi nỗi đau - gương mặt của đá
Ta sẽ nói với ngươi bằng lời cây đàn nghiến răng ta hát
Ta sẽ cầm than hồng dù tay ta cháy lửa
tâm hồn cháy lửa
dể khi xoè tay ta sẽ gắp từ tro than
moi lên một bông hoa nghi ngút khói
một bông hoa còn rỏ máu
loài người sẽ gọi tên Hoa hồng
Hỡi nỗi đau
Hãy đến khi nào ngươi muốn đến
Hãy đi khi nào ngươi muốn đi
Còn tình yêu của ta
Đừng hòng ngươi lấy được!

Đỗ Trung Quân

Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997


Photo by Onoff


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Onoff minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm - Anh có còn chút trí nhớ nào không? - Đỗ Trung Quân - Nguồn: Thi viện

Photo by Onoff


ANH CÓ CÒN CHÚT TRÍ NHỚ NÀO KHÔNG?

Có quá nhiều thứ phải ngoái nhìn
bao giờ thì chúng ta thanh thản?
Có quá nhiều thứ phải sái cổ gãi đầu
phải cố nhớ
phải ca hát
cái đầu - chúng ta ai cũng có vấn đề em ạ

phía trước là bầu trời - cái tựa phim nghe kêu ra phết
nhưng ta cứ phải ngoái nhìn
cứ phải nhắc nhau một ngày nào đó
cứ phải nhắc nhau một người nào đó
kỷ niệm này
truyền thống nọ
hiến chương kia...
Chúng ta ai nấy đầu mắc bệnh:
Chúng ta cứ tưởng mình tỉnh táo

anh có còn chút trí nhớ nào không?

Chúng ta đi ngược thì nhanh
đi bình thường thì chậm
phía trước là bầu trời
phía trước là tương lai
đơn giản thế thôi
nhưng chúng ta phải ngoái nhìn lại
để khỏi bị thổi còi
chúng ta mất trí nhớ
chúng ta kém tưởng tượng
chúng ta không còn khát vọng
chỉ toàn hoài vọng
sống hão huyền

anh có còn chút trí nhớ nào không?

Đỗ Trung Quân

Đỗ Trung Quân sinh ngày 19-1-1955 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ông được mẹ là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn đến năm 15 tuổi thì mẹ mất. Ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp Tú tài, ông vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh, là Hội viên hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1997


Photo by Onoff


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Onoff minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm: Chiều ba mươi - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo xanh gợi cảm


CHIỀU BA MƯƠI

Tiếng gạo vo sàn sạt
Vịt gà kêu quang quác
Hôm nay - chiều ba mươi

Quang níu cong đòn gánh
Mẹ về chợ kia rồi
Nào là măng là miến
Nào hoa nào tranh vui

Cắm đào lên lọ sứ
Ông ngắm ra ngắm vào
Trên bàn thờ tiên tổ
Khói hương bay ngạt ngào

Loay hoay trên chiếc chõng
Bố chữa máy ga-len
Hẳn giao thừa bố muốn
Nghe lời Bác rõ thêm

Nhìn tờ tranh trên vách
Bé nằm ngoan trong nôi
Ề à cùng đàn lợn
Bỗng toét miệng bé cười

Trẻ nhà ai nghịch ngợm
Ném pháo sang sân ngoài
Con Vàng nghe tiếng nổ
Vừa cắn lại vừa lùi

Ồ năm đi chưa hết
Mà nghe xuân đến rồi

1963

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Thiếu nữ áo trắng váy trắng


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2025

Phong Nha Đệ Nhất Kỳ Quan - Đài truyền hình Quảng Bình 2025

Mainichi Design



Để tiếp tục phát triển du lịch năm 2025, trước là tỉnh Quảng Bình sau khi sát nhập tỉnh là Quảng Trị có phát trên đài truyền hình nhạc phẩm "Phong Nha Đệ Nhất Kỳ Quan". Đài truyền hình có ghi rõ nhạc là của nhạc sĩ Lê Đức Trí nhưng quên ghi lời thơ là của Thanh Trắc Nguyễn Văn! Tác giả đã nhắn tin cho đài biết về sai sót này...




Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm: Bài thơ cửa sổ - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ xinh áo váy trắng


BÀI THƠ CỬA SỔ

Cái cửa sổ hướng đông
Cái cửa sổ hướng tây
Cái cửa sổ hướng nam, hướng bắc
Những chấn song thon thon, tròn, nhẵn
Thơm mùi sơn, xanh biếc màu sơn

Những buổi mai, nhìn xuống đồng xa
Lúa kỹ thuật cấy dăng hàng thẳng tắp
Những bờ thửa bờ vùng mới đắp
Những dòng mương chạy mãi tới chân trời...

Những buổi chiều việc hợp tác xong xuôi
Vợ chồng về mở toang đôi cánh cửa
Giọt mồ hôi khô dần trên trán vợ
Làn gió nam mát cả nụ cười!

Một củ khoai lang, một bắp ngô lùi
Tình nghĩa láng giềng xẻ chia qua cửa sổ
Những tối liên hoan, những khi họp tổ
Bà con qua cửa sổ rủ đi cùng

Cái cửa sổ hướng tây
Cái cửa sổ hướng đông
Cái cửa sổ hướng nam, hướng bắc
Yêu biết bao nhiêu cái cửa đầy những nắng
Đầy những niềm vui bốn phía tràn về

18-1-1965

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Thiếu nữ xinh áo váy trắng


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm: Bài hát đắp đường - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ xinh áo xanh váy trắng


BÀI HÁT ĐẮP ĐƯỜNG

Vớt đất lên ta đắp con đường
Mưa hãy khoan mưa - nắng lên hỡi nắng
Nào gió đi - gió ơi, đừng lặng
Cho khô đường ta - khô lối về làng

Ta trồng hai bên những cỏ dày cỏ lác
Ta trồng hai bên những cây hạt cườm cườm
Cây cỏ ơi mau biếc màu bén rễ
Đừng để đường ta sóng nước xói mòn

Nước đồng chiêm - ôi cái nước đồng chiêm
Đã bao năm gặm mòn da thịt mẹ
Đau xót bàn chân phèn chua xát kẽ
Thương đất cha ông không có được con đường!

Sóng đồng chiêm - ôi cái sóng đồng chiêm
Ai bảo sóng đồng không đáng sợ
Hoảng hốt bao lần trên thuyền em nhỏ
Cánh tay gầy bám chặt chiếc sào cong

Cô gái lấy chồng dù không cách núi sông
Quê mẹ nhìn về mênh mang nước trắng
Sao xa cách như một hòn đảo vắng
Biết gửi ai cho mẹ bát canh cần

Đường đã đắp đây - ai chưa về quê cũ
Nghe tiếng máy xe nỗi nhớ cũng nên gần
Mẹ, mẹ ơi khi xỏ dép vào chân
Hẳn mẹ nhớ ngày đẫm mình bùn nước
Em ước mơ gì khi em đặt bước
Trên con đường biếc cỏ màu xuân
Hỡi bà con đẩy xe lên hợp tác
Có nghe đường thôi thúc những bàn chân

Thôn Yên Thành
24-6-1964

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Thiếu nữ xinh áo xanh váy trắng


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm: Mưa - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


MƯA

Trời mưa từng trận ào ào
Cành quế không rụng, cành đào không phai
Trong mưa thấp thoáng hai người
Một khung nón nhỏ che đôi mái đầu

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2025

Thơ 0467: Hoa loa kèn (bản tứ tuyệt)

Photo by Nguyễn Hùng


HOA LOA KÈN

Loa kèn hoa nở tháng tư
Ta qua phố ấy ngỡ như gặp nàng
Áo dài trắng, tóc nơ vàng
Em xa, hoa nhớ dịu dàng hương bay...

2025

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Nguyễn Hùng


Thứ Tư, 9 tháng 7, 2025

Thơ 0467: Hoa loa kèn

Photo by Quang Mai Tran


HOA LOA KÈN

Loa kèn
Hoa nở tháng tư
Ta qua phố ấy ngỡ như gặp nàng
Áo dài trắng
Tóc nơ vàng...

Em xa
Hoa nhớ 
Dịu dàng hương bay...

2025

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Photo by Quang Mai Tran


Thứ Hai, 7 tháng 7, 2025

Thơ sưu tầm: Dải băng xanh - Xuân Quỳnh - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo váy trắng cầm hoa


DẢI BĂNG XANH

Lao nhanh, lao nhanh
Con tàu như một dải băng xanh
Bay qua đường phố
Những ánh mắt thân yêu bên cửa nhìn theo
Lao nhanh, lao nhanh
Dải băng xanh
Bay qua làng quê biển lúa
Hương đồng ngạt ngào trong gió vương theo
Những cô gái đi xây nhà ngói
Tóc tạt về phía nhà tranh vẫy mãi
Những chàng trai đi khai phá núi rừng
Trên môi
          lời ca
                    gửi lại
Làn khói trắng bay dài
Như chiếc khăn voan vẫy chào
Tiếng còi réo gọi
Lao nhanh, lao nhanh
Dải băng xanh
                   Bay về nơi khát khao thuở nhỏ
Tạm biệt nhé
                   Những làng quê, đường phố
Chào "thời gian" ở lại phía sau

3-1963

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh (6/10/1942 - 29/8/1988) tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh tại xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội), mất trong một vụ tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.


Thiếu nữ áo váy trắng cầm hoa


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2025

Giới thiệu tập thơ Nhặt trái tim trên cỏ - Nguyễn Thị Ánh Hồng

Nguyễn Thị Ánh Hồng


GIỚI THIỆU TẬP THƠ NHẶT TRÁI TIM THƠ TRÊN CỎ - NGUYỄN THỊ ÁNH HỒNG

Rất cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thị Ánh Hồng đã tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ Nhặt trái tim thơ trên cỏ. Tập thơ dày 87 trang, bìa cứng mềm, trang giấy khổ rộng in đẹp sang trọng, có nhiều ảnh đẹp in kèm. Tập thơ do Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM cấp giấy phép ấn hành năm 2025.


Nguyễn Thị Ánh Hồng


Thứ Tư, 2 tháng 7, 2025

Thơ Lục Bát tháng 7.2025 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Hà Bùi Khôi Nguyên


1. NGÀN NĂM MÂY TRẮNG

Mấy ngày làm vợ, làm dâu
Cả đời vuốt nghẹn, bạc đầu ngóng trông
Chị không hóa núi, hóa sông
Hóa làn mây trắng bềnh bồng ngàn năm
 
Chị không vành vạnh ánh rằm
Làm ngôi sao nhỏ xa xăm cuối trời
Sao không khóc được chị ơi
Mắt nhìn gờn gợn lá rơi vô thường
 
Mỏng manh như nắng, như sương
Chập chờn mê tỉnh quãng đường bên nhau
Phượng loan gối chửa kịp nhàu
Vành khăn đã trói nỗi đau cõi đời
 
Vẫn còn le lói tim côi
Biết đâu chiến địa xa xôi... vẫn còn
Đêm dài tiếng thở dài hơn
Chăn thừa một nửa, chiếu sờn một bên
 
Gió lay như chợt... bên thềm
Tiếng ru ai vọng màn đêm xé lòng
Chị không hóa đá chờ chồng
Hóa làn mây trắng bềnh bồng ngàn năm.

Phạm Luyến


Hà Bùi Khôi Nguyên


Thứ Ba, 1 tháng 7, 2025

Thơ 0466: Thơ ngày Valentine (thơ 1-2-3)

Tiệm Ảnh Nàng Thơ Sài Gòn


THƠ NGÀY VALENTINE

Tình yêu là thuốc độc đối với gã dại khờ
Nhưng là rượu ngọt của những kẻ thông minh...

Một nhà thơ đọc cho tôi nghe bài thơ ngày Valentine:
Nơi tình yêu đă bỏ đi tất cả hoa hồng đều hóa đá
Khi tình yêu trở lại tất cả đá lại hóa hoa hồng!

2024

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Tiệm Ảnh Nàng Thơ Sài Gòn