MỘT MÌNH
Sông một mình vì sông muốn ban nhiều ân sủng
Trăng một mình vì trăng muốn tỏa sáng đêm đen
Núi một mình vì núi chỉ muốn mình cao nhất
Anh một mình vì anh đau đáu đợi tìm em.
2005
(Tập thơ Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Cô độc để biết đủ. Cô độc để có thể trở về chính mình, với bản chất tĩnh và vô tận bên trong. Ai ai vốn dĩ cũng có thể chạm đến cung bậc đó...
Có những lúc ở giữa đám đông, ta vẫn thấy mình lạc lõng, chỉ còn tiếng lòng khe khẽ vang lên.
Nhưng chính trong những khoảnh khắc một mình ấy, con người học cách đối diện với bản thân, lắng nghe nỗi buồn, và dần trưởng thành từ sự cô độc.
Bài thơ viết khi ngồi một mình trong quán cà phê.
+ Bài thơ đã đăng trên trang Thi viện.
+ Bài thơ đã đăng trên trang Vườn thơ TKaraoke
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Quà tặng mùa Đông - NXB Văn nghệ 2007
-------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Anh Ba Tran (từ ảnh 8 đến 13), Photo by Huy Chương (từ ảnh 22 đến 29) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet






















Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét