Tổng số lượt xem trang

Thứ ba, ngày 21 tháng năm năm 2013

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0313


 












 








Rồi người đi

Rồi người đi
Như gió
Như mây
Vào chòng chành quên lãng
Nỗi đau chật hẹp
Hay thênh thang
Sao cứ đi là vấp phải nỗi buồn?

Rồi người đi
Tiếng vĩ cầm thời gian réo rắt
Ly cà phê không gian đắng ngắt
Từng vệt son môi
Từng móng tay màu
Xin nhặt lại trao trả em
Tình yêu của bóng đêm trống rỗng.

Rồi người đi
Dù con đường trước mắt ẩn chìm không ánh sáng
Khu vườn hoang không còn trái cấm
Những cơn bão đến không hề dự đoán
Những hố tử thần chập chờn không biển báo
Xếp hàng
Chực chờ gào thét…

Rồi người đi
Tìm hướng mặt trời mọc
Gỡ vầng trăng Niềm Tin
Hái chùm sao Hy Vọng
Soi đường
Mặt đất ấm dần
Bình minh!


2011
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò – NXB Hội Nhà Văn năm 2013)  

Thanh Trắc Nguyễn Văn



 























* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Tân Văn số 3 năm 2013 

Thứ hai, ngày 20 tháng năm năm 2013

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0312

 
















Giờ học sử 
               Viết tặng cô Văn Thị Hoa
Lớp học bỗng lung linh
Viên phấn trắng đưa chúng em về những tòa thành cổ
Có lá cờ Đại Việt
Có tiếng binh khí chạm nhau
Có những vị vua dẫn đầu đoàn quân xông vào chém giặc
Vọng tiếng sóng Bạch Đằng
Vang bài ca Sát Thát
Có tiếng thét vang của những anh hùng bất khuất:
“Ta thà làm quỷ nước Nam…”

Từng dòng sử oai hùng
Bập bùng dưới ánh đuốc mấy ngàn năm
Có cả hoa hồng
Cùng những giọt nước mắt
Những người con Bách Việt mình rồng vai trần chân đất
Ôm tiễn nhau…
Người theo mẹ
Kẻ theo cha
Lũ lượt xuống biển
Lên rừng…

Bài sử đầu cô dạy có hương vị bánh chưng
Có dưa hấu, có trầu cau
Có từng hồi trống đồng vọng vang dòng sông chín cửa
Có Thánh Gióng ra quân
Có ngựa sắt thần thét phun ra lửa
Có mẹ tiễn con đi
Có những Hòn Vọng Phu
Mòn mỏi hóa đá
Trông chồng.

Trang sử thuở hồng hoang cô lần giở giữa nắng hồng
Đất Lĩnh Nam hổ dữ đứng từng bầy
Rừng Phong Châu sấu đói nằm từng lũ
Ầm ầm tiếng voi gầm
Rầm rầm tiếng ngựa hí
Hò phá núi…
Những Sơn Tinh cùng những bàn chân Lạc Việt lội bùn lóp ngóp
Những con số đầy bụi thời gian trở mình thức giấc
Đứng dậy xếp hàng
Cùng cô kể
Chuyện ngày xưa…


2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò – NXB Hội Nhà Văn 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




























* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 759 ngày 30.3.2012

Thứ năm, ngày 16 tháng năm năm 2013

Những nhầm lẫn về tiểu sử của Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

















Những nhầm lẫn về tiểu sử của Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thanh Trắc Nguyễn Văn quê cha (nguyên quán, quê quán) ở Nam Định, quê mẹ ở Tiền Giang, sinh ra lớn lên và làm việc ở Sài Gòn. Nhưng một số trang web, một số sách tuyển thơ xuất bản gần đây cứ ghi quê quán của Thanh Trắc Nguyễn Văn loạn xạ cả lên:

1. Đầu tiên là nhà thơ nữ Thái Thanh Nguyên, khi tuyển chọn thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn vào tuyển tập thơ do chị chủ biên; chị chọn bài thơ Rạch Miễu (bến phà Rạch Miễu nằm giữa 2 tỉnh Tiền Giang và Bến Tre), thế là chị cho nguyên quán của Thanh Trắc Nguyễn Văn là Tiền Giang!

Thứ tư, ngày 08 tháng năm năm 2013

Thơ của bạn Phạm Phan Hòa

 




Mùa thu ngọc 
            (họa bài thơ Thu ngà của Thanh Trắc Nguyễn Văn) 
Mùa thu ngọc..
Chở em đi đâu?
Chỉ còn lại một mình anh với sắc lá vàng vương lên màu nhớ!.
Biết tìm em nơi nao
Khi em đã đành lòng ra đi bỏ mặc những mùa hoa ở lại!
Cánh buồn theo gió lay
Trăng thu ứa lệ khóc anh trắng tình..

Cung đàn yêu cũng đà đứt khúc nhân duyên...
Một chút kỷ niệm xưa như vẫn còn đâu đó
Mặt hồ lặng câm nghiêng bóng rủ!
Một nét nguyên tươi
Một làn da trắng...
Lời thơ anh như dại khờ khi hát tiễn em về nơi em?

Anh đã cùng Trương Chi
Trỗi khúc yêu người..
Khúc thu ngà ngọc!
Thôi thì buông mảnh tình mơ
Tiễn em về với bến bờ em yêu


(Trang web văn học lucbat.com ngày 22.3.2013)

Phạm Phan Hòa

Thứ hai, ngày 06 tháng năm năm 2013

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài 0311














 











Tìm em 

Tìm em
Hỏi một chữ "chờ”!
Tháng năm hò hẹn
Vẫn ngờ không yêu...

Tìm em
Trả mảnh khăn thêu
Nhớ thương níu lại
Chỉ rêu rong buồn.

Tìm em
Buộc cánh chuồn chuồn
Sợ vui nó đậu
Sợ buồn nó bay!

Tìm em
Khóc giữa tỉnh say
Nửa đêm mây đến
Sao ngày mưa đi?

Tìm em
Đâu tuổi xuân thì?
Sương trăng lạnh ướt
Xanh rì cỏ lau…

2011


(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






























* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 503, ngày 30.4.2013

Chủ nhật, ngày 05 tháng năm năm 2013

Chùm ảnh tại nhà riêng của nhà văn Trần Thanh Giao

Nhà văn Trần Thanh Giao kể chuyện vui đời mình
Nhà văn Trần Thanh Giao đàn cho các khách mời nghe
































Giới thiệu nhà văn Trần Thanh Giao

Nhà văn Trần Thanh Giao còn có các bút danh khác như Song Thanh, Song Văn...

Ông sinh ngày 19 tháng 5 năm 1932, quê quán ở Thới Long, Ô Môn, Cần Thơ. Hiện ở 14/7 Phổ Quang (số mới: 7 Phạm Cự Lượng), phường 2, Tân Bình, TP.HCM. Điện thoại nhà riêng: (08) 38424553.