Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Thơ 0170: Ta ru ta ngủ


















































TA RU TA NGỦ

Ta ru ta ngủ
Đợi cơn mưa hè
Sân trường phượng lửa
Não nùng tiếng ve.

Ta ru ta ngủ
Tiễn một mùa thu
Thiên đường lạc hướng
Vực tối sương mù.

Ta ru ta ngủ
Lánh xa đời thường
Giảng rao đạo lý
Toàn kẻ vô lương.

Ta ru ta ngủ
Sợ gian dối nhiều
Yêu người ta ghét
Ghét điều ta yêu.

Ta ru ta ngủ
Nhòe nhẹt bình minh
Ngoài kia bão giá
Đâu nắng thanh bình?

Ta ru ta ngủ
Giữa đời phù hoa
Bạn bè chạm mặt
Kẻ lạ người xa.

Ta ru ta ngủ
Bỏ chốn bụi trần
Một bầy nhãi nhép
Nhạo báng nghĩa nhân.

Ta ru ta ngủ
Lệ ứa hoàng hôn
Đồng lương bạc bẽo
Thuế phí dập dồn.

Ta ru ta ngủ
Cuối một chiều đông
Nhặt lên viên sỏi
Thấy mây phiêu bồng.

Ta ru ta ngủ
Đợi ngày xuân sang
Ngoài sân chợt rụng
Một cánh mai vàng.

2010

Thanh Trắc Nguyễn Văn




---------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Thơ của bạn thơ Hải Yến
























Cảm tác khi đọc thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn

(Từ câu "Giận em đập nát câu thề" - trong bài thơ Ghen của Thanh Trắc Nguyễn Văn)

Chữ thương! Giận bẻ làm đôi
Trách ai sao nỡ buông lời đắng cay
Nguyện tim ghi khắc tình này
Trăm năm đầu bạc chẳng thay đổi lòng
Ngoài vườn cau mới trổ bông
Mà con chim sáo sang sông chẳng về
Buông tay… rơi nát câu thề
Trời thu nắng nhạt… mây về… đổ mưa

(Ngày 31/8/2010)

Hải Yến

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Thơ tranh: Cô gái áo vàng

--------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Hoa hậu châu Á tại Mỹ 2006 Jennifer Phạm sưu tầm từ internet'

Click chuột trái lên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn.

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

Bình bài thơ Ngôi nhà màu trắng hoa lê của Thanh Trắc Nguyễn Văn

 

























Ngôi nhà màu trắng hoa lê - Đáp áp sai của bài toán đi tìm hạnh phúc

Khi phân tích bài thơ Ngôi nhà màu trắng hoa lê, nhiều người đã có những khám phá rất hay. Đó là sự đối lập giữa màu trắng tinh khiết của tình yêu và đêm đen bóng tối của quỹ dữ. Bài thơ là một cuốn phim, là một câu truyện liêu trai đã đạt đến trình độ rất tinh tế, chứng tỏ tác giả bài thơ là một người rất có “nghề”.

Ở đây em chỉ nói thêm một khía cạnh nhân văn khác mà nhiều người chưa chú ý đến. Đó là tác hại của “rượu” và cũng chính là chủ đề chính của bài thơ. Có lẽ do tác giả bài thơ đã “ém” quá kỹ và khôn khéo đánh lạc hướng mọi người, nên đôi mắt sắc sảo của nhiều nhà phê bình đã bỏ qua chi tiết này. Và có lẽ cũng vì em là phụ nữ, là một người vợ nên nhạy cảm hơn rất nhiều để dễ dàng phát hiện ra cái chi tiết đắt giá này chăng?

Đầu bài thơ ta thấy nhân vật tôi xây dựng Ngôi nhà màu trắng hoa lê là để tặng cho vợ, tặng cho người mình yêu:

“Tôi xây trên đỉnh đồi
Tặng Nàng
Ngôi nhà màu trắng hoa lê”

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Thơ 0169: Đoạn kết lá diêu bông




























ĐOẠN KẾT LÁ DIÊU BÔNG

Lên trời tìm được diêu bông
Lá duyên lá nợ thỏa lòng chị ơi!
Nhưng nàng đã biệt tăm hơi
Hơn trăm năm trước… mất rồi… còn đâu!

2005
(Tuyển tập thơ Khúc xạ mùa thương - NXB Thanh Niên 2006)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





----------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Khúc xạ mùa thương - NXB Thanh Niên 2006
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007

Ghi chú: Ảnh Hoa khôi Miền Trung 2016 Đoàn Hồng Trang và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0168 bis







Giận (bản mới)

Chung đường
Chung bóng
Chung đôi
Hỏi em
Em chẳng trả lời
Nên xa.

Con đường xa quá là xa
Hai mình đi hết...
Hết xa...
Bỗng gần!

2004
(Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0168






Giận

Chung đường, chung bóng, chung đôi
Hỏi em, em chẳng trả lời nên xa
Con đường xa quá là xa
Hai mình đi hết... Hết xa... Bỗng gần!

2004
(Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0167




























Tình chưa chín

Trái tình yêu chưa chín
Sớm hái vội trên cành
Chỉ nếm toàn nước mắt
Cùng vị đắng quả xanh.

Tình yêu không kịp chín
Bỏng rát cả bờ môi
Trái cấm còn chưa giữ
Sao giữ được lứa đôi?

Hái tình yêu chưa chín
Sẽ chẳng chín bao giờ
Trái tim có chín kịp
Hay vỡ dần trong mơ?

2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




























----------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 231, ngày 2.10.2002

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

Thơ 0166: Màu tình yêu
















































MÀU TÌNH YÊU

Tình yêu đi qua hạt lúa
Hạt lúa màu giọt nắng.

Tình yêu đi qua dòng sông
Dòng sông màu phù sa.

Tình yêu đi qua cuộc sống
Cuộc sống màu quả ngọt.

Tình yêu đi qua trái tim
Trái tim màu ngọn lửa.

Tình yêu đi qua nỗi đau
Nỗi đau màu hạt ngọc.

Tình yêu đi qua thời gian
Thời gian màu Vĩnh Cữu.

2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





-------------------------------------------------------------------------------
 + Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ hòa thì thầm - NXB Thanh Niên 2002
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Khúc xạ mùa thương - NXB Thanh Niên 2006

Ghi chú: Ảnh vợ chồng ca sĩ Lý Hải - Minh Hà và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

Bình bài thơ Quà tặng đêm mưa của Thanh Trắc Nguyễn Văn






























QUÀ TẶNG ĐÊM MƯA – MỘT BÀI THƠ THÔNG MINH VÀ THI VỊ

Tập thơ Giọt lệ trăng của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn có rất nhiều bài thơ hay. Một trong những bài thơ tôi thích nhất chính là bài thơ tứ tuyệt lục bát Quà tặng đêm mưa của anh.

Câu chuyện xảy ra vào lúc nửa đêm:

"Nửa đêm dạo biển Vũng Tàu
Hẹn em hái hết trăng sao làm quà”

Một đôi tình nhân dạo biển đêm là chuyện thường xảy ra, nhất là dạo biển Vũng Tàu, một trong những nơi có biển đẹp nhất của Việt Nam. Ban ngày biển có cái đẹp của biển ban ngày. Ban đêm biển cũng có cái đẹp của biển ban đêm. Bản thân tôi cũng rất thích dạo biển ban đêm. Khi đó không còn phải nghe tiếng ồn ào của xe cộ, tiếng động tạp nham của con người gây ra nữa. Thủy chung chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió thoảng lao xao trong đêm… Nói chung biển lúc đó thật tĩnh lặng và cũng thật lãng mạn.


Cái làm tôi rất bất ngờ là lời hứa của chàng trai. Anh ta đã hứa một điều mà không một ai dám hứa: "Hẹn em hái hết trăng sao làm quà”. Thật là liều lĩnh vì không một ai có thể "hái trăng sao” để làm quà cho người yêu được! Một lời hứa "không đụng hàng” nhưng cũng thật phi lý. Tôi cảm thấy thật lo lắng cho chàng trai.

Nếu cô gái là một người khó tính. Có thể vì lời hứa không thực hiện được này mà tình yêu của họ sẽ tan vỡ chăng? Đừng bao giờ đùa giỡn với tình yêu! Chàng trai này có lẽ do quá tự tin nên đã vô tình vấp phải sai phạm đó!

Nếu cô gái là một người dễ tính. Câu chuyện sẽ dễ dàng được trôi qua, nhưng trong ánh mắt cô gái uy tín của chàng trai sẽ ít nhiều bị giảm sút. Tình yêu không còn là sự kính trọng nữa mà là có sự coi thường nhau. Đó cũng là một trong những nguyên nhân chính gây nên tan vỡ những mối tình khi sau này họ không còn nồng thắm nữa.

Tôi đọc tiếp và vô cùng hốt hoảng khi thấy cô gái cười: "Em cười… ”. Đúng là dữ nhiều lành ít. Tai họa sắp xảy ra chăng? Nhưng những câu thơ tiếp theo đã xoay chuyển được tình thế, chuyển bại thành thắng:

"… Đêm bỗng tan ra
Trăng sao vỡ xuống thế là mưa rơi!”

Lời hứa đã được thực hiện! Mưa rơi xuống, đó chính là trăng sao vỡ ra. Chàng trai chỉ cần xòe bàn tay ra hứng lấy những giọt nước mưa và tặng cho người yêu. Bài thơ tuy chỉ có bốn câu nhưng rất đầy kịch tính! Hóa ra chàng trai trong bài thơ khá lém lỉnh. Thấy trời sắp có mưa nên anh ta mới nghĩ ra một quà tặng thật độc đáo nhưng cũng không một ai ngờ được.

Bài thơ Quà tặng đêm mưa là một bài thơ tình thông minh và cũng không kém phần thi vị.

(Trang web văn học lucbat.com tháng 11 năm 2010)

Kim Như














Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

Thơ 0165: Gió Cần Giờ
























GIÓ CẦN GIỜ

Gió Cần Giờ ơi, gió Cần Giờ
Gió xanh xanh biếc tự bao giờ
Phà đã qua rồi sao đứng lại
Mây chiều chia vội để bơ vơ?

Em sẽ lên rừng hay xuống biển
Vai nghênh ngang vác một cây đàn
Biển xa lắm sóng dồn nắng tím
Rừng bạt ngàn vọng gió lang thang.

Thì thôi nhé em về với biển
Biển bao la mặn bởi lưng người
Vai áo bạc nhớ chào biển cả
Vệt nắng hồng sẽ thắm môi tươi.

Màu áo ấy nhớ thời mở đất
Tìm dòng kênh tưới mát nông trường
Nhai hạt muối thương từng cây đước
Bám bùn lầy giữ đất quê hương.

Cây đàn ấy vang thời dông bão
Những rừng cây nghiêng ngả mây trời
Cây gục ngã, rừng cây không ngã
Đêm nằm nghe đất quặn sinh sôi...

Khói chiều lan tỏa, khói như mơ
Bình Khánh mờ xa những bến bờ
Trái tim chưa cháy bừng thành lửa
Đừng mong đến được đất Cần Giờ!

Đồng đội xưa bao người đã đến
Lúc chia xa vẫn nhớ cây rừng
Như ta giờ khóc trên phà cũ
Đưa người nước mắt bỗng rưng rưng...

1997
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn







--------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên tạp chí Văn tp.HCM số 71, tháng 9 năm 1997
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ tp.HCM số 275, ngày 10.10.2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Giới thiệu Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại






GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ CHÚT RIÊNG GỬI LẠI

Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Chút Riêng Gửi Lại, do bạn Đặng Lê Huy Vũ tuyển chọn, tập thơ do NXB Thanh Niên ấn hành năm 2010.

Tập thơ tuyển dày như một quyển tự điển gồm 1038 trang.


Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 307 tác giả thơ khác.




---------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Thơ 0164: Tìm xuân















































TÌM XUÂN

Mùa đông chim yến phương nào?
Tìm em vượt biển trăng sao anh tìm
Sao em không vớt nỡ dìm
Để hồn anh mãi nổi chìm lênh đênh?

2004
(Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





--------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Phù Sa Của Gió - NXB Văn Nghệ 2007
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

Thơ 0163: Lên đỉnh Non Nước đầu xuân
























LÊN ĐỈNH NON NƯỚC ĐẦU XUÂN

Đôi ta lên đỉnh, ta lên đỉnh
Vách núi mờ sương, vách núi sương
Bàn chân dẫm vượt trăm bậc đá
Bên em vẫn dịu một mùi hương.

Đá to đá nhỏ. Hang rồi hốc
Bò ngửa. Bò ngang. Bò ngược dốc
Em bám vào ta, ta bám lên
Cây bám vào đá, đá xanh thêm.

Ta kéo nhau lên với gió ngàn
Kìa sương lành lạnh khói chưa tan
Đôi mình, đôi bóng cao trên đỉnh
Ngắm nhìn mây trắng, nắng xuân sang.

Đây đỉnh Non Nước với nước non
Mặt trời ngày mới đỏ như son
Em nâng ống trúc cùng ta nhé
Tiếng sáo ngang trời gió véo von.

Đà Nẵng 1995
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




































----------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Bạn Ngọc số 56, năm 2000
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 887, ngày 12.2.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010

Thơ 0162: Tha hương





































Tha hương

Nửa đêm chợt thức giấc
Thấy em hát trên đồi
Ta ôm đàn bật khóc
Những kiếp người nổi trôi.

Nửa đêm chợt thức giấc
Nghe mưa gõ hiên nhà
Tháng năm vừa vỡ xuống
Sợi tóc màu sao sa.

Nửa đêm chợt thức giấc
Nhặt chiếc lá cháy vàng
Mơ thiên đường mộng ảo
Đốt nửa đời đi hoang.

Nửa đêm chợt thức giấc
Lặng nhớ một ngôi trường
Bạn bè ta nơi đó
Gió phương nào quê hương?

1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn









































---------------------------------------------------------------------------
 + Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Thơ 0161: Lễ hội đất quê


























LỄ HỘI ĐẤT QUÊ

Lâu không thấy ta về để thấy
Hạt sống em gieo trên đất ruộng cày
Cây mạ cắm xuống còn oằn cơ cực
Nửa lúc nhúc chuột rầy
Nửa dông lũ thiên tai.

Lâu không hát ta về để hát
Lời khúc dân ca vượt những cánh đồng
Câu hò lý ngày xưa cha gặp mẹ
Con sáo giữa dòng tìm chọn bến sông.

Lâu không nhớ ta về để nhớ
Mảnh đất quê hương bao vết chân trần
Nén hương thắp giữa đất trời gió lộng
Trống sấm vang rền
Vọng sáng
Bóng tiền nhân...

1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




---------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Hoa Học Trò số 327, ngày 16.3.2000 - với bút danh Nguyễn Văn Tạo
* Bài thơ đã đăng trên báo Nữ Sinh bộ mới tập 3, năm 2003

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

Thơ tranh: Tặng ca sĩ Trang Mỹ Dung

 ----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh ca sĩ Trang Mỹ Dung sưu tầm từ internet

Click chuột trái lên ảnh, ảnh sẽ lớn hơn. 

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Thơ 0160: Lục bát đêm trăng



































LỤC BÁT ĐÊM TRĂNG

Dang tay níu cõi vô thường
Bỗng dưng nắm phải nỗi buồn nhân gian
Gỡ buồn đốt rụi thành than
Ánh trăng rải xuống cười loang bậc thềm.

Không trăng đêm vẫn là đêm
Có trăng hương gió ngủ quên cựa mình
Có em trăng đợi đầu đình
Không em ta thả thơ tình hẹn trăng.

Lung liêng nhớ cái đêm rằm
Chẻ đôi nước mắt rưới dăm câu thề
Câu thề vướng cỏ lê thê
Bước đi đứt nửa, bước về đứt năm.

Đôi mình đôi bóng xa xăm
Trăng treo phấp phỏng cũng thầm thì đau
Nửa em giọt nhớ xanh xao
Nửa anh hóa tím vọng vào hoàng hôn.

2000
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























-----------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng (Bộ mới) số 7, ngày 1.6.2000
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tiền Giang số 42 - tháng 10.2010
* Bài thơ đã đăng trên báo Nguyệt san Dak Lak số 179, tháng 9.2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Thơ Trẻ.com - NXB Hội Nhà Văn năm 2012

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

Truyện thơ: Lời thề màu hoa phượng























LỜI THỀ MÀU HOA PHƯỢNG

Thuở ấy tôi là một học sinh nhà nghèo vừa tròn mười tám tuổi chưa ý thức được tương lai. Tôi học không khá như các bạn cùng lứa. Nhiều người bảo tôi không được thông minh. Chỉ có thầy chủ nhiệm lớp 12 của tôi là có nhận xét khác. Thầy thường nói riêng với tôi:


- Mùa thi đến rồi, con hãy chịu khó cố gắng thêm trong học tập một chút nữa. Chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi! Con có thể sẽ đậu đại học để sau này giúp gia đình con thoát khỏi cảnh nghèo khó như bây giờ. Con rất giỏi về môn sinh học. Riêng hai môn toán và hóa học con học cũng tạm được. Con nên thi ngành Y.

Tôi nghe rồi chỉ để mỉm cười vì tôi tự nghĩ sức học mình chỉ có thế, tôi đậu tốt nghiệp được lớp 12 là mừng lắm rồi. Tôi đăng ký thi đại học chỉ cốt cho vui mà thôi. Còn thi vào ngành Y là điều hoàn toàn tôi không dám nghĩ.

Quê tôi ở miền sông nước nên chợ thường họp trên sông, người ta vẫn gọi là chợ nổi. Hè năm ấy khi đi chợ tôi vô tình quen một cô lái đò rất xinh đẹp. Tôi hỏi tên, nàng bảo nàng tên là Hoa Phượng.















Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

Giới thiệu Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần












































































GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ LỘC PHÁT CANH DẦN

Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần - NXB Công An Nhân Dân ấn hành năm 2010.

Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 167 tác giả thơ khác. Các bài thơ trong Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần đều là thơ lục bát.


Thanh Trắc Nguyễn Văn 





----------------------------------------------------------------------------------------
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn có trong Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần:
Mẹ

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Thơ 0159: Nói



























NÓI

Có những lời phải nói
Như biển khát mặt trời
Thiêu bóng đêm gian dối
Mập mờ lửa ma trơi.

Có những lời chớ nói
Nói chỉ tổn thương nhiều
Sự thật là phải biết
Dung hòa để thương yêu.

Có những lời không nói
Có nói cũng xa rồi
Em một phương trời mộng
Ta chúc mừng em thôi!

Có những lời chưa nói
Sao chẳng nói bây giờ?
Lời kính yêu dâng mẹ
Vọng tiếng lòng con thơ.

Có những lời nước mắt
Sau dông tố tột cùng
Ta nhủ mình đi tiếp
Giương cánh buồm bao dung.

2001
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




----------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 38 (bộ mới), ngày 25.9.2001
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 65, tháng 7.2003

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2003

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

Thơ 0158: Bây giờ




































BÂY GIỜ

Bây giờ đốt đuốc tìm nhau
Tìm câu yêu cũ lạc vào tháng năm
Đớn đau xưa gối khóc thầm
Trăng sao rụng vỡ ướt đầm đìa mưa
Ngậm ngùi muối đã thành dưa
Sầu riêng riêng hỏi hết mùa còn không?

Yêu nhau ném dải yếm hồng
Cầu duyên đã bắc bão dông vẫn chờ
Trăm năm là cái bây giờ
Qua sông dìu níu sợi tơ hương tình
Lá trầu chạm ngõ rung rinh
Hoàng hôn bỗng thấy nắng bình minh lên.

1998
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn







---------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 52 (bộ mới), năm 2002

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Thơ 0157: Nhạc suối
























NHẠC SUỐI

Nắng vàng bờ suối chênh vênh
Gió lơ ngơ đến
Khói lềnh bềnh đi
Hàng cây tắm nắng thầm thì
Nước rí rách gảy
Đá rì rầm vang...

Rừng chiều nhạc suối miên man
Mây tương tư bỗng vỡ ngàn giọt thương...

Suối Tiên Vũng Tàu 2000
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




--------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo PC&Mobile số 768, ngày 28.8.2018

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002

Ghi chú: Ảnh Suối Tiên Vũng Tàu và ảnh của Nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định (cô gái áo trắng) sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

Hồi ký thơ: Cô gái cửa hàng hoa

















































CÔ GÁI CỬA HÀNG HOA

Nàng là cô gái Huế cực kỳ xinh đẹp của một cửa hàng bán hoa tươi ở Nha Trang. Khách đến cửa hàng rất đông, nhưng mua hoa thì ít, còn chủ yếu để "ngấp nghé" cô chủ thì nhiều! Tôi cũng vậy. Tôi vô cùng bàng hoàng trước vẻ đẹp duyên dáng và thanh lịch của nàng.

Tôi đã định ra về mấy lần nhưng không hiểu sao chân tôi vẫn đi loanh quanh để rồi lại bước vào cửa hàng ngắm nhìn lén cô chủ thêm một lần nữa?


Bên cạnh những lẵng hoa  tươi thắm, gương mặt xinh xắn cùng nụ cười rạng rỡ mỗi khi có khách vào cửa hàng khiến nàng càng đẹp lộng lẫy hơn bội phần.

"Nhìn hoa bỗng thấy một người
Nhìn người lại thấy nụ cười trong hoa."


Có điều nàng nói hơi khó nghe - vì tôi là dân Sài Gòn không quen nghe tiếng Huế...

Câu thơ tiếp theo tôi viết:

"Câu chào trọ trẹ thiết tha"

Nhưng suy nghĩ lại viết như thế là bất kính trước người đẹp nên tôi cứ trăn trở mãi...

Nửa tháng sau tôi mới tìm được từ ngữ thích hợp để thay thế:

"Câu chào e ấp thiết tha"

Câu thơ mới theo tôi trở nên hay hơn. "E ấp" là tính cách của một đóa hoa đẹp vừa khoe sắc lại vừa kín đáo. "Thiết tha" là tính cách duyên dáng của một mỹ nhân làm xao xuyến lòng người. Nàng là hoa hay là một giai nhân xứ Huế? Ngay cả chú bướm còn lớ ngớ không phân biệt được, huống chi là những chàng trai phàm trần ngớ ngẩn như tôi...

Tôi luôn tâm niệm viết thơ về các loài hoa đẹp phải thật gắng sức và vô cùng cẩn trọng. Hoa là quà tặng quý giá của trời đất dành cho con người về cái đẹp. "Hoa biết nói" càng đẹp và càng cao quý hơn gấp bội vì "hoa biết nói" ngoài cái đẹp về màu sắc còn có thêm cái đẹp của tâm hồn. Thơ viết về hoa đẹp đã khó, thơ viết về người đẹp càng khó hơn rất nhiều.
 

Thanh Trắc Nguyễn Văn






------------------------------------------------------------------



















































CÔ HÀNG HOA

Nhìn hoa bỗng thấy một người
Nhìn người lại thấy nụ cười trong hoa.

Câu chào e ấp thiết tha
Lơ ngơ cánh bướm
Ai hoa?
Ai người?

(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Thế giới người Việt 2010 Phan Thị Mơ (2 ảnh ở trên) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010

Giới thiệu Tuyển tập thơ Sương Bờ Liễu Hạnh 2






GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ SƯƠNG BỜ LIỄU HẠNH 2 

Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Sương Bờ Liễu Hạnh 2 - NXB Thanh Niên ấn hành năm 2010 do nhà thơ Thái Thanh Nguyên tuyển chọn.Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 147 tác giả thơ khác. 

Nhà thơ Thái Thanh Nguyên tên thật là Thái Kim Thanh Nguyên, các bút danh khác của chị là Bảo Nguyên, Bảo Anh, Đồng Thông...

Thanh Trắc Nguyễn Văn 





-----------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Vài cảm xúc khi đọc tập thơ "Giọt lệ trăng" của Thanh Trắc Nguyễn Văn

































VÀI CẢM XÚC KHI ĐỌC TẬP THƠ "GIỌT LỆ TRĂNG" CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Chắc chắn trong này phải có bài "Giọt lệ trăng" hay nhất, hãy tìm đọc trước. Tôi lật từng trang thơ tìm kiếm. Không có bài thơ này. Tôi giở mục lục ra xem, cũng không có luôn. Chắc là tác giả đã cho thơ khóc trong hết cả tập thơ rồi, nước mắt sẽ chảy nhiều trên các trang giấy đây. Thôi hãy lật xem giọt lệ đầu tiên vậy. Ô hay! không phải lệ, mà là “Xuân Đến” với những câu mở đầu như sau:

Cô giáo Mai áo dài vàng lên lớp
Kìa mùa xuân bỗng đến bất ngờ!
Bài giảng mới nồng nàn hương nắng mới
Vọng tiếng đàn Kiều lấp lánh sáng trong thơ. 

Cả một mùa xuân với ánh sáng, sắc màu, hương thơm, thơ Kiều ập xuống đầu tôi, vây bọc quanh tôi. Tôi hít dài với cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng trong tiếng thơ êm ả đó. Một tuần lễ sau cảm giác này vẫn còn theo tôi vì hình ảnh trong thơ là chính hình ảnh tôi đã trải qua khi còn trai trẻ. Tôi đã từng say mê nhìn tà áo cô giáo, đã từng hít hương thơm lựng mỗi lần cô giáo đi qua, đã từng nghe giảng Kiều một cách say mê, mà nay năm câu thơ trên đã làm tôi sống lại cả một thời thi vị nhất trong đời.

Tôi đọc tiếp “Nghe đàn vọng cổ trên sông Hậu”. Không thấy trăng khóc chút nào. Chỉ nghe tiếng đàn dồn dập như tiếng vọng của trống đồng từ thời Hùng Vương cho đến khi Thanh Trắc Nguyễn Văn ngồi trên sông Hậu nghe đàn. Tôi chắc chắn những ai “Chưa nhớ chùm khế ngọt, chưa lớn nổi thành người”thì hãy đọc bài thơ này sẽ vụt lớn ngay, mà có thể lớn như Phù Đổng ngày xưa không chừng. Đọc tiếp Thơ Tình…Ngụ Ngôn…Dị Bản, Làng Tôi… đến “Tạm biệt Phong Nha” thì tôi dừng lại ở đây hơi lâu:

Quảng Bình có động Phong Nha
Nửa đêm trăng xuống là đà trên sông
Người đi nổi nhớ chìm mong
Câu thơ gởi lại mãi bồng bềnh trôi.

Câu mở đầu bài thơ giống như một câu ca dao, vậy mà bốn câu sau đã biến thành thơ trữ tình ngay, tác giả thật có tài vẩy bút.

Đến đây thi sĩ mới nói đến trăng, nhưng không phải trăng khóc mà là trăng nổi trên mặt nước. Tôi xin cam đoan ai đến Phong Nha sẽ không bao giờ thấy trăng là đà trên sông cả, bởi vì khi trăng lặn sẽ gác trên đỉnh núi hoặc trên làng quê, rồi sẽ từ từ khuất sau núi hoặc sau lũy tre làng. Với con mắt của một thi nhân thì Thanh Trắc Nguyễn Văn cũng giống như Lý Bạch thuở xưa, thấy bóng trăng mà tưởng rằng trăng thật, ấy là chuyện lãng mạn đang yêu của người thơ vậy.

“Người đi nỗi nhớ chìm mong”

Nhà thơ ngồi trên con thuyền giữa đêm thanh tịnh êm ả không có gió to sóng lớn thì dẫu thuyền có đi cũng trôi nhẹ nhàng không nổi lên chìm xuống được. Nếu thuyền mà nổi lên chìm xuống thì thơ cũng bí rị luôn, có đâu được bài “Tạm biệt Phong Nha” hay như thế. Cái chìm cái nổi ở đây cũng là trăng. Bởi con thuyền khuấy nước, nước xao động làm bóng trăng cũng bập bềnh theo nước vậy. Và ai nhớ ai mong đây? Hoặc thi sĩ ban cho Phong Nha một linh hồn để nhớ để mong, hoặc thi sĩ đã chưa đi mà nhớ chưa rời mà mong, cả hai đều là ý niệm làm cho người và cảnh quyện vào nhau thắm thiết.

Thú vị làm sao, thi nhân ngồi uống rượu và mơ màng bên người đẹp, ảo và thực đều trở thành nguồn thơ cả:

Chén nồng cạn với đêm đen
Gió thu rạo rực cùng len lén về
Phong Nha sóng vỗ tứ bề
Nhanh tay hứng được câu thề tặng em.

Sao có người lại cho rằng thi nhân hứng nước dưới lòng sông. Ngồi trên thuyền thì chỉ múc nước dưới lòng sông chứ làm sao hứng được. Đã nói là hứng thì phải đón lấy cái từ trên cao rơi xuống. Vả lại câu thơ mà hứng từ dưới nước thì nó chẳng đẹp đẽ thi vị chút nào, em sẽ chẳng nhận đâu. Thanh Trắc Nguyễn Văn ngồi giữa cảnh gió thu rạo rực, sóng vỗ tư bề, phong cảnh đêm đã về khuya thơ mộng trữ tình ấy bàng bạc giữa đất trời, và nhà thơ đã hứng cái thanh khí ấy thành câu ân tình để chàng thề thốt với em. Chắc chắn cô gái sẽ vui sướng nhận lấy câu thề vì nó là tinh hoa của đất trời Phong Nha vậy.

“Ngôi nhà màu trắng hoa lê” tuyệt đẹp, đầy đủ hương vi, màu sắc như một cảnh tiên:

Tôi xây trên đỉnh đồi
Tặng Nàng
Ngôi nhà màu trắng hoa lê
Có hoa
Có cỏ
Có nắng
Và có nàng
Ngày ngày khăn choàng cổ trắng
Áo dài lụa bạch
Ngan ngát hương lê.

Ôi! thi sĩ bán thơ được bao nhiêu tiền mà chơi bạo thế? Chắc chàng chỉ tưởng tượng vẽ ra trong đầu thôi. Chàng vẽ nhà, vẽ hoa, vẽ áo và vẽ cả mùi hương thơm. Chỉ đọc thôi mà thấy rõ hơn rọi chiếu, mà ngửi được hương thơm ngan ngát thoảng trong phòng. Chẳng biết nhà thơ là thi sĩ hay phù thủy đây? Nhưng mà ông Thanh Trắc Nguyễn Văn ơi, ông ác lắm. Ông đã làm cho tôi khóc, vợ tôi khóc, con gái tôi khóc vì ông đã đang tay đánh đập người đẹp, lại đốt cả ngôi nhà như mộng như mơ kia:

Một đêm
Cùng lũ ma men
Cuồng điên
Gào thét
Tôi đã giận dữ
Đánh ngất nàng
Và tự tay châm lửa
Thiêu rụi
Ngôi nhà màu trắng hoa lê.

Bài thơ này nếu ai đọc, xin hãy đọc đi đọc lại nhiều lần, và chất đau đớn sẽ thấm vào tim, sẽ loang vào máu, rồi sẽ có lúc bật khóc ngon lành.

“Giọt lệ Trăng” không có trăng khóc nhưng còn có trăng biết rót rượu, trăng tắm trên dòng sông đầy chất thơ và đầy chất mộng. Còn nhiều cái để nói trong “Giọt lệ trăng” nhưng thôi, nếu tôi nói nhiều thì bài quá dài chưa chắc Đất Đứng cho đăng. Thật sự Châu Thạch tôi chưa từng quen, chưa từng nghe tiếng, chưa từng đọc thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn, và thú thật ban đầu cũng dị ứng, nhưng nhờ cảm nhận được cái hay của “Giọt lệ trăng” từ trang thơ đầu tiên, đã đem đến cho tôi một cảm tình để bước vào và được dẫn dắt đi ngắm hết bao hoa trái của cả vườn thơ.

Đọc “Giọt lệ Trăng” tôi liên tưởng đến câu thơ của Nguyễn Du trong truyện Kiều:

Cỏ non xanh tận chân trời
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa

Lúc nhỏ thầy tôi dạy đây là cách miêu tả “ước lệ” của Nguyễn Du rất thần tài, chỉ có hai hình ảnh mà vẽ hết một mùa xuân trọn vẹn. Tôi xin bắt chước cách nói ước lệ này để nói về “Giọt lệ Trăng”:

“Giọt lệ Trăng” vườn thơ xanh ngát
Điểm xuyết nhiều hoa đẹp trên cành .

(Văn Hóa Nghệ Thuật Đất Đứng tháng 9.2010)

Nhà thơ Châu Thạch