Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Phổ nhạc: Khúc hát hoài hương, nhạc: Trần Anh Quân































Xin giới thiệu nhạc phẩm Khúc hát hoài hương của bạn Trần Anh Quân được đăng trên báo Áo Trắng số 96 năm 1997. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ Khúc hát nhớ quê của Thanh Trắc Nguyễn Văn

























KHÚC HÁT NHỚ QUÊ

Mình hát lời của gió
Từ năm tháng bồng bềnh
Có con đường đi học
Nhịp cầu tre chông chênh.

Mình hát lời của nắng
Từ hương rạ nồng nàn
Anh gọi tìm ký ức
Cánh cò chiều lang thang.

Mình hát lời của đất
Từ hạt lúa bùn non
Tuổi thơ em đốt cỏ
Khói mênh mông trên đồng.

Hai năm vào đại học
Hai năm mình xa quê
Bài ca hai đứa hát
Nghe dòng kênh nước về.

Thành phố thành nỗi nhớ
Vang buồn nghe nôn nao
Đâu lũy tre xanh biếc
Rì rào ngát hương cau?

Chiều nay ký túc xá
Nắng thu vàng mông lung
Nhớ quê em ngồi hát
Tiếng đàn anh bập bùng...

1996
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn









































Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Cô Lê Kim Mai và màu áo dài vàng trong bài thơ Xuân đến
































Cô Lê Kim Mai và màu áo dài vàng trong bài thơ Xuân đến

Một ngày thượng tuần tháng giêng năm 2008, tết Nguyên Đán khi ấy còn rất xa, khoảng hơn một tháng nữa mới đến. Gió sân trường buổi sáng lại lành lạnh nên hầu hết ai nấy đều nghĩ trời vẫn còn đang mùa đông. Học sinh trường THPT Võ Thị Sáu trong lớp vẫn miệt mài học tập, các em ngồi trao đổi với nhau về những công thức toán, những đoạn văn biểu cảm.

Cũng như bao giáo viên khác, sau khi nghe tiếng chuông đổi tiết, tôi vội vã lên lớp. Khi vừa ra khỏi cầu thang lên lầu một thì tôi gặp cô Lê Kim Mai, tổ trưởng tổ văn, với tà áo dài màu vàng sáng tha thướt đi ngược chiều. Tôi bỗng thú vị khi phát hiện tên của cô: Kim Mai, lại là tên của một loại hoa đẹp nổi tiếng báo hiệu mùa xuân về. Và không hiểu trùng hợp thế nào hôm ấy cô lại bận áo dài vàng dễ khiến người ta liên tưởng đến hoa mai.


Thế là trong đầu tôi bỗng bật lên hai câu thơ:
"Cô giáo Mai áo dài vàng lên lớp
Kìa mùa xuân bỗng đến bất ngờ!"


Tuy nhiên câu thơ hình có vấn đề vì chữ Mai bị chìm khuất trong đống từ ngữ khiến hình ảnh chủ thể báo hiệu mùa xuân bị nhạt nhòa không rõ.


Thế là tôi ngắt dòng biến hai câu thơ thành ba dòng thơ:
"Cô giáo Mai
Áo dài vàng lên lớp
Kìa mùa xuân bỗng đến bất ngờ!"


Câu thơ lần này đã làm tôi rất hài lòng vì đã hiện rõ hình ảnh cô giáo Mai với tà áo dài vàng. Cô giáo Mai cũng chính là hoa mai. Cô vào lớp dạy học cũng chính là đem mùa xuân tương lai đến cho các em!


Sau đó tôi bị "bí" liên tiếp mấy ngày vì không tìm được những câu thơ tương xứng để nối vào ba dòng thơ trên. Một lần khi đi ngang qua lớp của cô Kim Mai dạy, nghe tiếng của cô đang ân cần giảng bài cho học sinh; tôi liền chợt nhớ đến đại thi hào Nguyễn Du và Truyện Kiều mà trong những lần trò chuyện với tôi, cô vẫn thường hay đề cập.
 

Ý thơ lập tức tuôn ra ngay và tôi hoàn thành được trọn vẹn khổ đầu của bài thơ:
"Cô giáo Mai
Áo dài vàng lên lớp
Kìa mùa xuân bỗng đến bất ngờ!
Bài giảng mới nồng nàn hương nắng mới
Vọng tiếng đàn Kiều lấp lánh sáng trang thơ."


Chỉ vài phút sau đó tôi hoàn tất rất nhanh khổ thứ hai và khổ thứ ba của bài thơ. Tôi đặt tựa cho bài thơ có tên là Xuân đến. Bài thơ sau đó đã được đăng trên trang web văn học Đất Đứng, rồi in trong tập thơ Giọt Lệ Trăng (NXB Văn Nghệ 2010). Gần đây nhất trong số báo đặc biệt chào mừng ngày 20.11.2014, báo Giáo Dục Và Thời Đại cũng đã đăng lại bài thơ này. Tất cả sách và báo có in bài thơ Xuân đến tôi đều có ký tặng cho cô Kim Mai để làm quà lưu niệm.




 






































Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Đọc tập thơ Tình như sương khói của Dung Thị Vân

 







































Vài dòng cảm nhận khi đọc tập thơ
                 Tình như sương khói của Dung Thị Vân

Nhận được tập thơ Tình như sương khói của nhà thơ nữ Dung Thị Vân tặng, chỉ cần đọc vài trang đầu tôi dường như cảm nhận được ngay  cái sương khói mông lung, bồng bềnh của cao nguyên Lâm Viên, nơi Vân đã từng sinh sống và lớn lên.

Tập thơ Tình như sương khói, được nhà xuất bản Hội Nhà Văn cấp giấy phép xuất bản năm 2014, có khoảng 50 bài thơ của Dung Thị Vân sáng tác trong những năm gần đây, in trên giấy trắng dày. Bìa tập thơ là do họa sĩ Nguyễn Chinh thiết kế rất đẹp, cả bìa trước và bìa sau đều có ảnh của Vân. Riêng bìa trước tập thơ là bức họa chân dung Dung Thị Vân, một vẻ đẹp nữ tính thật đằm thắm ẩn hiện lung linh dưới nét vẽ tài hoa của họa sĩ Nguyễn Chinh.

Nhà thơ Dung Thị Vân ngoài bút danh là tên thật, Vân còn thường sử dụng hai bút danh khác là Lan Chi và Dung Vân. Quê Vân ở Đức Trọng, rất gần thành phố ngàn thông Đà Lạt. Vân vẫn thường kể, mỗi khi có dịp về Đức Trọng, Vân lại đi xe gắn máy vượt đèo Preen để lên thăm thành phố mộng mơ Đà Lạt, thăm những vườn hoa của Đà Lạt, thăm cái “sương khói” mờ ảo của Đà Lạt.

Tôi cũng đã nhiều lần đến Đà Lạt, cũng đã nhiều lần đi lang thang quanh hồ Xuân Hương để tận hưởng cái cảm giác mát lạnh đến thú vị, cái cảm giác cô đơn nhưng cũng đầy tính lãng mạng của thành phố du lịch nổi tiếng này. Không cần nói nhiều, bạn bè của Dung Thị Vân đều biết Vân rất yêu hoa và yêu Đà Lạt da diết đến độ nào. Vân về lại Đà Lạt cũng là về lại kỷ niệm của một “mối tình sương khói” xưa:

“Chiếc áo năm nào màu xanh không còn nữa
Tiếng ve kêu biền biệt từ lâu
Anh không hái cho em chùm hoa màu nắng hạ
Nên hoàng hôn hiu quạnh nửa cuộc tình”.
(Về lại tuổi hẹn hò)






































Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Thơ họa của bạn Ngọc Ẩn Nhi Huyền

 






































Suối Tiên
                   (họa bài thơ Suối Tiên của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
 "Đào Viên -Thi Các" gặp Tiên
Đường Thi xướng họa thỏa nguyền xiết bao
Những còn chưa rỏ âm hao
Hóa thân kiếp trước Tiên nào đầu thai.

Ta gặp nàng,
chốn trần ai
Duyên thơ khắng khít dãn dài một năm
Trăng Thu
xế bóng, xót thầm
Thời gian
thơ mãi
đượm nồng tình em.

Ngọc Ẩn Nhi Huyền 


Nguồn: bài thơ họa đã đăng trên trang Lục Bát Việt Nam ngày 23.10.2014



















  

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Thơ 0340: Đi tìm câu hát Trương Chi



































ĐI TÌM CÂU HÁT TRƯƠNG CHI

Gánh thơ lục bát đi tìm
Câu Trương Chi hát rơi chìm đáy sông
Người xưa sương khói bềnh bồng
Tiếng yêu vụn vỡ cuối dòng đơn côi.

Mơ duyên thả lưới sao trời
Trăm năm lại vớt toàn lời tương tư!
Thuyền tình đắm bến trăng lu
Đau thương vọng giữa khói mù thời gian.

Này đây khúc hát bẽ bàng
Tiểu thư gặp kẻ cơ hàn đói cơm
Ngậm ngùi thân phận rác rơm
Ôm gương mặt quỷ mộng thơm hoa lài!

Còn đây tiếng sáo lạc loài
Đung đưa màu nhớ, đong đầy giọt đau
Bổng trầm chạm đến trăng sao
Kìa ai áo lá tan vào hư vô…

Đi tìm vấp phải câu thơ
Câu ca cổ tích đến giờ chưa tan
Người xưa khóc với trăng vàng
Còn ta lệ ứa khóc chàng Trương Chi…


2014
(Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 38, năm 2014)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 38, năm 2014

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Chuyện tình tự kể

 





























Chuyện tình tự kể 

I
Năm 1983, lúc đó tôi vừa  tròn 21 tuổi, đang học Đại học Sư Phạm năm thứ ba. Nghe lời một cô bạn thân cùng lớp rủ, tôi và cô bạn đã cùng đạp xe đi coi bói ở một ngôi nhà nằm sâu trong một cái hẻm lầy lội của quận Gò Vấp

Thầy bói là một bà già mặt mày nhăn nheo, coi bói bằng bài tây, coi chỉ tay và bấm tử vi (nhiều tài dữ a!). Khi xem cho cô bạn tôi, không hiểu bà đã nói thế nào mà gương mặt của cô bạn tôi cứ đờ ra vì thán phục! Sau khi trả tiền xong, cô bạn tôi nghe lời bà thầy vội vã đạp xe đi tìm người yêu để "năn nỉ" cưới gấp (?).

- Nếu không sẽ hối hận không kịp!

Cô bạn giải thích xong là chạy biến ngay. À, bà già này ngoài nghề coi bói còn kiêm thêm làm "chuyên gia tư vấn về tình yêu" đây!

Bà ta hỏi tôi muốn coi gì. Tôi nói muốn coi về tình duyên. Bà ta nhìn mấy lá bài rồi phán:

- Số của cậu đào hoa lắm, đến năm 24 tuổi cậu sẽ cưới được vợ thôi!

- Bà nói tuổi tây hay tuổi ta?

- Tôi coi bằng bài tây dĩ nhiên nói tuổi tây cho cậu dễ tính!

- Vợ tôi đẹp không bà?

Bà thầy bói gật gù:

- Vợ cậu đẹp và dễ thương lắm!

- Thế bà có biết cô ấy đang làm gì ở đâu không? 





























Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Thơ 0339: Chuyện hai cái bóng










































Chuyện hai cái bóng

Cuối năm
Tạm biệt những bất đồng xa xưa
Mình dắt nhau về thuở hồng hoang nỗi nhớ
Gặp lại em
Gặp lại ta
Gặp lại chập chờn hai cái bóng.
            
Ly kem mát lạnh
Ánh mắt long lanh
Lại thấy nhau trong từng tấm ảnh cũ
Lại gặp nhau trong từng trang nhật ký cũ
Hai đứa cười nghiêng ngả nắng chiều
Hai cái bóng cũng quấn quít liêu xiêu.
            
Chợt một cái bóng chạy đi
Cái bóng còn lại thẩn thờ
Ngồi gục khóc
Rồi vùng dậy chạy theo...
            
Ta nhìn em
Em nhìn ta
Ngơ ngác
Mỗi người vội vã đi tìm cái bóng của riêng mình
Vội vã chia tay...


 2012

(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013) 
 
Thanh Trắc Nguyễn Văn






















-----------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Cô Trần Thị Vinh Đạm, ký ức về một trò chơi tuổi thơ


































CÔ TRẦN THỊ VINH ĐẠM – KÝ ỨC VỀ MỘT TRÒ CHƠI TUỔI THƠ

1. Ký ức về một trò chơi tuổi thơ:

Trong trường THPT Võ Thị Sáu cô giáo dạy văn Trần Thị Vinh Đạm luôn là một cô giáo vui vẻ và lạc quan. Trong một lần khi nhà trường tổ chức cho cán bộ công nhân viên trường đi du lịch ở Phú Yên, tôi cùng các bạn đồng nghiệp được nhiều lần trò chuyện với cô Đạm mới biết cô cũng là một người đa cảm và luôn còn giữ trong lòng rất nhiều ký ức về tuổi thơ ở Đà Loan, quê hương của cô.

Ngày ấy, Đà Loan quê của cô Đạm còn nghèo lắm. Đà Loan là một xã nghèo heo hút miền núi, thuộc huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Cũng như bao đứa trẻ khác trong xã, tuổi thơ của cô Đạm là một tuổi thơ nghèo khó. Xã của cô thời bấy giờ là một vùng đất kinh tế mới, điện còn không có thì nói gì có đến các tụ điểm vui chơi giải trí khác. Trò chơi của cô và các bạn thường là bắt cua đồng và chuột đồng. Tuy vui nhưng quần áo, đầu tóc đứa nào cũng bị lấm lem bùn đất. Trò chơi mà cô Đạm thích nhất lại chính là trò chơi “làm cô giáo”. Là một trong những học sinh được đi học và học khá nhất xã, nên “bé Đạm” rất có “uy tín” khi rủ rê các bạn nhỏ khác làm “học trò” của mình. “Lớp học” là một bãi cỏ hoang, còn “tập vở” lại là những lá chuối vừa mới hái xuống trong vườn…

Đã hơn ba mươi năm trôi qua rồi mà cô Đạm vẫn còn rơm rớm nước mắt khi nhớ đến các bạn cùng lứa tuổi năm nào: mặt mày tuy nhem nhuốc, nhưng mắt luôn háo hức khi nhận dạng từng con chữ được viết trên lá chuối bằng những chiếc que nhọn. Thời gian đó nhiều gia đình còn rất nghèo. Cha mẹ còn phải lo chạy ăn từng bữa nên nhiều bạn ít được gia đình quan tâm cho đến trường. Sau nhiều lần “dạy học”, “bé Đạm” bỗng có một ước mơ muốn trở thành một “cô giáo” thật sự để dạy học cho các bạn của mình…























































Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Du lịch Côn Đảo (phần năm)

Chú rể và cô dâu ở Côn Đảo ra mộ chị Võ Thị Sáu
xin cầu phúc (ảnh sưu tầm)
 























Du lịch Côn Đảo (phần 5) – Côn Đảo vùng đất tâm linh
 

Ngày 17 tháng 10 âm lịch là ngày giỗ của bà Phi Yến (tên tục gọi là Lê Thị Răm), vợ chúa Nguyễn Ánh (sau này là vua Gia Long). Do ngăn cản Nguyễn Ánh không nên xuống thuyền đi cầu viện người Pháp đánh Tây Sơn, bà đã bị Nguyễn Ánh giam cầm tại Côn Đảo. Con của bà và Nguyễn Ánh là hoàng tử Cải đã bị Nguyễn Ánh trong một phút nóng giận ném xuống biển chết. Xác hoàng tử Cải được sóng biển đưa về Côn Đảo, tấp vào bãi Đầm Trầu. Người dân ở làng Cỏ Ống đã chôn và lập miếu thờ gọi là Miếu Cậu. Bà Phi Yến được dân làng giải cứu đã đến đau đớn đứng khóc mãi trước mộ con. Nhiều người đời sau đã tin câu hát sau là xuất phát từ câu chuyện trên:

“Lá đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay”.

Bà Phi Yến ở lại làng Cỏ Ống chăm sóc mộ cho con. Cho đến một ngày nọ, làng An Hải có tổ chức một lễ đàn chay lớn. Họ đã cử người sang làng Cỏ Ống thỉnh bà Phi Yến về dự cho long trọng. Một tên vô lại ở làng An Hải tên là Biện Thi, thấy bà Phi Yến quá xinh đẹp nên lẻn vào nơi bà đang nghỉ để tính làm điều xằng bậy. Khi hắn nắm cánh tay bà, bà đã kịp tri hô cho dân làng đến cứu. Tuy tên Biện Thi chỉ mới nắm được cánh tay, nhưng bà Phi Yến cũng lấy làm tủi nhục nên tự chặt đứt cánh tay rồi tự vẫn. Cảm động trước lòng yêu nước và sự trung trinh của bà, người dân đã lập miếu thờ bà Phi Yến (gọi là miếu Bà) và miếu thờ hoàng tử Cải (gọi là miếu Cậu).

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Du lịch Côn Đảo (phần bốn)

Ảnh và tượng của chị Sáu trong Nhà tưởng niệm
Anh hùng liệt sỹ Võ Thị Sáu (Nhà tưởng niệm cũ)
 























Du lịch Côn Đảo (phần 4) - Anh hùng liệt sỹ Võ Thị Sáu 

Anh hùng liệt sỹ Võ Thị Sáu sinh năm 1933 (có tài liệu ghi là 1935) tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay là huyện Long Đất thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Ở Côn Đảo, để tỏ lòng kính trọng người dân Côn Đảo vẫn thường gọi Võ Thị Sáu là cô Sáu. Lúc nhỏ tên thật của chị là Nguyễn Thị Sáu, có cha tên là Võ Văn Hợi và mẹ tên là Nguyễn Thị Đậu. Sinh ra từ một gia đình nghèo nhưng rất giàu lòng yêu nước, Võ Thị Sáu cùng các người anh đã sớm tham gia vào các hoạt động bí mật ở địa phương.

Năm 1947, lúc mới 14 tuổi, Võ Thị Sáu đã được tổ chức tin tưởng và cho tham gia vào đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhờ thông minh và tài trí, Võ Thị Sáu tuy còn nhỏ tuổi, nhưng cũng đã hoàn thành được nhiều nhiệm vụ xuất sắc giúp cho đội Công an xung phong Đất  Đỏ chủ động đề phòng và tấn công địch một cách rất hiệu quả. Ngay những ngày đầu mới tham gia tổ chức, Võ Thị Sáu đã phát hiện sớm tên nữ gián điệp Sáu Thoại, một tên chỉ điểm nguy hiểm của giặc Pháp, chị đã báo cáo cho tổ chức xử lý. Tháng 7 năm 1948, chị lại kịp thời phát hiện tên Sớm đã phản bội tổ chức và đang dẫn đường cho quân Pháp vào tấn công căn cứ. Nhờ thông tin kịp thời của chị, đội Công an xung phong Đất  Đỏ đã thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc, tiếp tục chiến đấu với giặc.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Giới thiệu Tuyển tập thơ Lộc Phát Giáp Ngọ

 































Giới thiệu Tuyển tập thơ Lộc Phát Giáp Ngọ

Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Lộc Phát Giáp Ngọ do NXB Công An Nhân Dân ấn hành năm 2014. Tuyển tập thơ gồm hơn 250 bài thơ lục bát của gần 250 tác giả trong và ngoài nước. Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt trong Tuyển tập thơ với thi phẩm Khúc hát tương tư.

Thanh Trắc Nguyễn Văn xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn yêu thơ.

Thanh Trắc Nguyễn Văn



Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Thơ họa của bạn Nguyễn Xuân Ngọc và Mai Quốc Quý











































YÊU
       (họa bài thơ Yêu của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Yêu hoa để biết xuân tươi
Yêu em để biết rằng đời dại khôn
Yêu trăng để biết trăng tròn
Yêu thơ để biết dại khôn lòng người

Nguyễn Xuân Ngọc


YÊU MÀ
        (họa bài thơ Yêu của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Thế thôi khờ dại vì Em
Đợi chờ bao khắc đứng xem ngóng giờ
Mộng mơ vì bóng Trăng mờ 

Đa sầu là bởi vần Thơ yêu mà !!!

Mai Quốc Quý























Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

Phổ nhạc: Nhớ quê, nhạc: Võ Thái Huy

 








































Ngày 22.9.2000 nhạc sĩ Võ Thái Huy có tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn nhạc phẩm Nhớ quê, phổ nhạc từ bài thơ Khúc hát nhớ quê của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Thanh Trắc Nguyễn Văn xin chân thành cảm ơn nhạc sĩ Võ Thái Huy về món quà tinh thần vô cùng quý giá này.































KHÚC HÁT NHỚ QUÊ

Mình hát lời của gió
Từ năm tháng bồng bềnh
Có con đường đi học
Nhịp cầu tre chông chênh.

Mình hát lời của nắng
Từ hương rạ nồng nàn
Anh gọi tìm ký ức
Cánh cò chiều lang thang.

Mình hát lời của đất
Từ hạt lúa bùn non
Tuổi thơ em đốt cỏ
Khói mênh mông trên đồng.

Hai năm vào đại học
Hai năm mình xa quê
Bài ca hai đứa hát
Nghe dòng kênh nước về.

Thành phố thành nỗi nhớ
Vang buồn nghe nôn nao
Đâu lũy tre xanh biếc
Rì rào ngát hương cau?

Chiều nay ký túc xá
Nắng thu vàng mông lung
Nhớ quê em ngồi hát
Tiếng đàn anh bập bùng...

1996
(Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






























Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

Tên thật của những người Việt Nam nổi tiếng (Phần 4)

Kim Hiền
 
































Diễn viên Kim Hiền tên thật là Nguyễn Thị Kim Hiền. Cô sinh ngày 6.1.1982 tại tp Hồ Chí Minh. Năm 12 tuổi, Kim Hiền sinh hoạt tại đội kịch Tuổi Ngọc và được nhận vai diễn đầu tiên trong bộ phim “Cát bụi hè đường”. Với vai diễn thứ hai trong bộ phim “Cánh chim mặt trời”, Kim Hiền đã được nhận giải Diễn viên nhí xuất sắc cho thể loại phim truyện nhựa.

Sau bộ phim Dốc Tình, Kim Hiền chung sống với người yêu là DJ Phong. Vì hy sinh cho chồng tương lai nên sự nghiệp đóng phim của cô gần như bị chững lại. Ngày 24.1.2010 Kim Hiền kết hôn cùng DJ Phong trong niềm vui hạnh phúc, nhưng chỉ hai tháng sau cô tuyên bố ly hôn vì bị chồng phản bội. Cuộc chia tay này đã làm cho những khán giả ái mộ Kim Hiền vô cùng bất ngờ...


DJ Oxy




















DJ Oxy tên thật là Cù Thị Ngọc, là một cô gái sinh ra ở miền Tây. Cô sinh ngày 8.3.1993 tại xã Tân Châu, tỉnh An Giang. Vào nghề làm người mẫu quảng cáo xe hơi từ năm 16 tuổi, Ngọc luôn được đánh giá cao về mọi mặt. Với nụ cười tươi tắn và thân hình đẫy đà, hot girl 9x này nhanh chóng chiếm được sự ưu ái của nhiều nhãn hiệu quảng cáo nổi tiếng, đặc biệt là từ các thương hiệu xe hơi và mô tô tại Việt Nam.

Mỗi lần xuất hiện trên sàn diễn, DJ Oxy luôn mạnh mẽ và cháy hết mình theo những điệu nhạc bay bổng. Còn tại các buổi triển lãm, người đẹp này lại thể hiện được vẻ đẹp sang trọng đầy lôi cuốn.


Trương Nam Thành




















Trương Nam Thành là tên thật và cũng là nghệ danh. Anh sinh ngày 21.3.1991 tại tp. Hồ Chí Minh. Trương Nam Thành là siêu mẫu có chiều cao 1m82 với các số đo hình thể: 102 - 76 -100.

Trương Nam Thành dự thi và đoạt được Giải vàng Ngôi Sao Người Mẫu 2010, giải Siêu mẫu có thể hình đẹp nhất cuộc thi Siêu mẫu 2010. Anh cũng là đại diện của Việt Nam tại cuộc thi Mr Manhunt Internation 2011 và đã đoạt được giải Á vương 3.

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Thơ 0338: Thơ viết bên bờ sông Vàm Cỏ






















Thơ viết bên bờ sông Vàm Cỏ
                                    Viết tặng T.T.
Ngày anh về
Cổ tích đã đi xa
Mây trắng quá nhớ ngày xưa đi học
Thương cô Tấm hóa trái thị vàng đơn độc
Nhà vua không đi tìm
Còn bà lão nơi đâu?

Ngày anh về
Hoa cúc tím đã chìm sâu
Bờ sông Vàm Cỏ dòng lục bình trôi líu ríu
Tiếng đàn vọng cổ giữa chừng sao lạc điệu
Dây đứt rồi
Ta sẽ lại chờ nhau?

Cỏ thu vẫn vàng
Nắng tháng chín vẫn lao xao
Anh đi tìm lại một giọng ca màu mắt biếc
Chim quyên mất bạn
Chim quyên sầu
Chim quyên kêu thảm thiết
Em phương nào?
Ngựa ô khớp bạc vẫn còn đây...
                                           

(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn











































-----------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 567, ngày 12.8.2014
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số 38, năm 2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Hai câu chuyện nhỏ mà không nhỏ

Lời nói đầu: 
Bài viết đã đăng lần lượt trên báo Văn Nghệ tp.HCM số 310, ngày 17.7.2014 (với bút danh Nguyễn Nguyên Nguyên) và trên báo Văn Nghệ Công An số 228 (328), từ ngày 21.7 đến 4.8.2014 (với bút danh Thanh Trắc Nguyễn Văn); nói về việc tận thu thuế của ngành giáo dục đối với những giáo viên khi họ đi gác thi và chấm thi tốt nghiệp. Ai cũng biết giáo viên là những người có thu nhập rất thấp so với những ngành nghề khác, nhưng ngành giáo dục vẫn tận thu thuế không thương tiếc. Điều đáng nói là khi thu thuế chẳng ai đưa cho những người giáo viên bị thu thuế tội nghiệp một tờ biên lai nào cả. Không có biên lai thu thì họ sẽ không có chứng từ để đi hoàn thuế được, và số tiền thu này nếu nhân lên cho số giáo viên đi chấm thi và gác thi sẽ là một số tiền không nhỏ nhưng không ai biết chúng sẽ về đâu?



























Hai câu chuyện nhỏ mà không nhỏ
 
1. Câu chuyện của những người đi chấm thi

Từ đầu năm 2009, thuế thu nhập cá nhân bắt đầu được áp dụng tại Việt Nam. Những nhà doanh nghiệp phải lo lắng về thuế suất là điều hiển nhiên, nhưng ít ai biết được những người có thu nhập rất thấp như các nhà giáo cũng lo lắng không kém, vì thuế thu nhập cá nhân cũng có ảnh hưởng không ít đến đồng lương còm cõi của họ.

Trước năm 2014, khi đi gác thi và chấm thi Tốt nghiệp trung học phổ thông (khoảng tháng sáu hàng năm), các nhà giáo đều phải đóng thuế thu nhập. Theo quy định thuế thu nhập vãng lai lúc đó, ai được lãnh tiền bồi dưỡng trên một triệu đồng là phải đóng thuế 10%. Các nhà giáo đều nghiêm túc đóng thuế và nộp thông tin mã số đầy đủ, nhưng không mấy ai được hoàn thuế vì khi thu thuế chẳng ai đưa cho cá nhân họ một tờ biên lai nào cả. Lại thêm bản tính các nhà giáo chỉ là những người thích dạy học chứ không thích tủn mủn chạy đi chạy lại lên phòng thuế chỉ vì mấy trăm ngàn đồng, không đáng là bao so với các ngành nghề khác.











































Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Cảm nhận bài thơ Cơn sốt đất

 




























Cảm nhận bài thơ Cơn sốt đất của Thanh Trắc Nguyễn Văn
Người bình: Huỳnh Xuân Sơn

Khi ta ở, chỉ  là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn. 

(Tiếng Hát Con Tàu - Chế Lan Viên)

Hay: 


“Đất vắng cây đất ngừng ngừng hơi thở… 
Cây thiếu đất cây sống sống với ai?” 
(Tình cây và đất - Tô Thanh Tùng)

Có lẽ bất cứ ai trong mỗi chúng ta khi nghe những câu thơ, lời hát ấy ít nhiều đều có cảm xúc bồi hồi nhớ về những nơi mình đã đi qua, đã ở lại; được đánh dấu bằng những địa danh mang tên Đất, tên Nước. Đất đã đi vào thơ vào nhạc chính là tình thơ, ý nhạc dạt dào tình cảm, ca ngợi vẻ đẹp của quê hương.

Vậy mà hôm nay tôi rất ngỡ ngàng gặp một tâm trạng của thầy giáo nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn. Anh viết về Đất… Bài thơ có tựa đề:


-----------------------------------------------------------------------

Cơn sốt đất

Khi ta về cơn sốt đất đang cao
Đồng tiền quẳng ra trên những đống gò ao bãi
Quán xá lềnh khênh
Nhạc tình rơi vãi
Giữa dòng đời ai nghiêng ngả
Ngả nghiêng?

Từng ngôi nhà hối hả mọc chông chênh
Vội thay mặt chủ sau mỗi lần được giá
Vườn ruộng ông cha giờ cháu con đem mặc cả
Tấc đất tấc vàng
Trong hai tiếng bán buôn.

Khi ta về nước mắt mẹ đang tuôn
Một hố lầy hoang cũng giật giành xỉa xói
Anh em nhìn nhau nghi ngờ soi mói
Chửi rủa trước nhà
Dao búa sau lưng.

Mẹ một đời người vẫn buôn thúng bán bưng
Thương đàn cháu đói lại đường xa chạy gạo
Đất chưa hóa vàng đã từng giờ rỉ máu
Bao nhân nghĩa cuộc đời theo nước lã trôi sông.

Khi ta về biết em nhớ hay không?
Hàng dâm bụt tuổi thơ đã không còn đó nữa
Một bức tường vôi mảnh chai găm tua tủa
Ngăn trở lòng người
Cứa nát những vì sao.

Ta bàng hoàng nghe vị đắng nỗi đau
Đất cao giá biến nụ cười em băng giá!
Người yêu cũ nay bỗng dưng xa lạ
Hỏi tại người
Hay tại đất
Mẹ ơi?

2000
(Tuyển tập thơ Dấu Cỏ Người Xa – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2004)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


-----------------------------------------------------------------------


 























Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Cô Đinh Thị Yến Phương, người mẫu thơ số 1


























































CÔ ĐINH THỊ YẾN PHƯƠNG NGƯỜI MẪU THƠ SỐ 1

Cô Đinh Thị Yến Phương là một cô giáo xinh đẹp dạy môn toán ở trường THPT Võ Thị Sáu, cô về trường công tác khoảng năm 2003. Ở trường Võ Thị Sáu, cô Yến Phương là người mẫu thơ số một của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Các bài thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn viết tặng cho cô như: Tìm xuân, Van em đừng qua cổng, Chải tóc, Vay tình đều may mắn được các báo và tạp chí đăng ngay khi tác giả vừa mới gửi bài đến. Cô Yến Phương cũng chính là nguồn cảm hứng để Thanh Trắc Nguyễn Văn viết hai câu thơ vui:

“Nơi Yến Phương đã bỏ đi: tất cả hoa hồng đều hóa đá
Khi Yến Phương trở lại: tất cả đá lại hóa hoa hồng”.

Sau này khi in trong tập thơ riêng Giọt Lệ Trăng (NXB Văn Nghệ 2010), hai câu thơ được sửa nghiêm túc thành:

“Nơi tình yêu đã bỏ đi: tất cả hoa hồng đều hóa đá
Khi tình yêu trở lại: tất cả đá lại hóa hoa hồng”.
(Thơ tình hai câu, Giọt Lệ Trăng – NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn sáng tác bài thơ Van em đừng qua cổng khoảng năm 2006. Năm đó Thanh Trắc Nguyễn Văn và Kim Hiền (tên người vợ sau) vừa mới quen nhau và hẹn nhau đi chơi lần đầu tiên ở Đầm Sen thì gặp cô Yến Phương cũng đang thi hát tại đây. Được cô Yến Phương chúc phúc nên Thanh Trắc Nguyễn Văn viết bài thơ này là để tặng riêng cho cô, xem như là một món quà nhỏ cảm ơn.

Bài thơ Van em đừng qua cổng được tác giả bố cục khá công phu với bốn khổ thơ nêu lên bốn đặc điểm khả ái của cô Yến Phương: mái tóc dài luôn thoang thoảng mùi hương (khổ thơ 1), môi hồng lúc nào cũng chúm chím cười (khổ thơ 2), cô hát rất hay và là giọng ca chính của trường Võ Thị Sáu trong khoảng thời gian từ năm 2003 đến năm 2007 (khổ thơ 3), cô bận áo dài rất đẹp vì có dáng xinh xinh như người mẫu (khổ thơ 4). Bài thơ nhanh chóng được báo Tài Hoa Trẻ đăng, được diễn đàn văn học Văn Trẻ bình chọn là một trong những bài thơ hay nhất năm 2007, bài thơ cũng được một nhạc sĩ nghiệp dư “ái mộ” cô Yến Phương phổ nhạc (năm 2008)

Bài thơ Van em đừng qua cổng không may là một trong những bài thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn bị "cầm nhầm" nhiều nhất. Nhiều "nhà thơ" trong các diễn đàn văn học rất hồn nhiên đã đem bài thơ này đi "tặng" các bạn gái của họ rồi ký tên của họ dưới bài thơ (!). Thanh Trắc Nguyễn Văn nhiều lần đã phải vào các diễn đàn thơ trao đổi cùng các admin quản lý diễn đàn để xác nhận lại bản quyền tác giả.

------------------------------------------------

VAN EM ĐỪNG QUA CỔNG

Van em đừng qua cổng
Tóc mềm đừng thả hương
Ta va vào vấp ngã
Ngàn năm sẽ nhớ thương!

Van em đừng qua cổng
Đung đưa một tiếng cười
Ta sợ chòng chành đắm
Bởi cánh môi hồng tươi!

Van em đừng qua cổng
Hát vu vơ nhạc buồn
Ta dại khờ đâu biết
Nước mắt tròn hay vuông?

Van em đừng qua cổng
Thả bay màu áo dài
Kẻo chiều thu vướng lại
Vạt nắng vàng không phai!

Van em đừng qua cổng
Sao giờ em chưa qua?
Ta vo buồn đứng níu
Hoàng hôn trước hiên nhà...

Van em đừng qua cổng
Kìa ai hóa đá chờ
Mảnh sao đêm mọc muộn
Rủ một người làm thơ.

Van em đừng qua cổng
Em ơi đừng qua cổng...

2006
(Tập thơ Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




Cô Yến Phương năm 2014

-------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Thơ bạn Vũ Hồng Quân

 






















Thơ tình hoa 
          (họa bài Thơ tình của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Rình sang lấy trộm thơ anh.
Vừa vào trong cổng mắc cành mây tơ.
Góc gai níu lấy đôi bờ.
Một mình bối rối tơ vò quấn quanh.

Dòm lâu chửa thấy hình anh.
Giằng dây dứt dợ thôi đành quay lui.
Sầu vương khi tiến lại lùi.
Trong lòng bỗng thấy bùi ngùi bơ vơ.

Ra về tự thấy ghét thơ.
Vừa vào tới ngõ ngẩn ngơ anh cười.
Thì ra anh trộm lén rồi.
Mang thơ cùng với hoa tươi tặng nàng.

Nụ hồng nét đẹp dịu dàng.
Kéo tình đôi lứa lên đàng đọc thơ .
Vừa ngâm vừa vịnh ngẩn ngơ.
Ru tình say đắm bên bờ suối hoa.

Vũ Hồng Quân


--------------------------------------------

Thơ tình

Thơ tình dán trộm nhà em
Nửa đêm em tắm khoác lên yếm đào!
Rùng mình thơ hóa trăng sao
Còn tình vỗ cánh lạc vào vườn mơ.

Vườn mơ ở hướng dại khờ
Vu quy ai biết bến chờ rong rêu?
Buồn xưa giờ gởi cánh diều
Câu thơ run rẩy, liêu xiêu tìm nàng...

2011
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò – NXB Hội Nhà Văn năm 2013) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn