Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

Giới thiệu tập thơ Tôi là một kẻ khác




























































































GIỚI THIỆU TẬP THƠ TÔI LÀ MỘT KẺ KHÁC 

Rất cảm ơn nhà văn - nhà thơ thơ Nhật Chiêu đã tặng Thanh Trắc Nguyễn Văn tập thơ "Tôi là một kẻ khác", do Nhà xuất bản Văn Hóa - Văn Nghệ cấp giấy phép. Tập thơ được in trên nền giấy trắng đẹp.

Xin được trân trọng giới thiệu tập thơ "Tôi là một kẻ khác" đến các bạn yêu thơ trong và ngoài nước. Kính chúc nhà văn - nhà thơ Nhật Chiêu có thêm nhiều sức khỏe và nhiều sáng tác mới.


Thanh Trắc Nguyễn Văn





---------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

Thơ của bạn Nguyễn Hữu Trí Trí


























































NHỚ... 
            (họa bài thơ Nhớ bạn cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn) 
Hè sang lại nhớ ngày xưa
Nhớ thời áo trắng - rặng dừa em qua
Thế rồi cuối cấp chia xa
Về thăm trường cũ nhin hoa ngậm ngùi !

Nguyễn Hữu Trí Trí
 









































Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Thơ 0366: Ước mơ xưa


























































ƯỚC MƠ XƯA

Ngày xưa mười tám
Em, con bé ngơ ngáo có mái tóc dài với chiếc nơ màu tím
Anh, thằng con trai lặng lẽ cùng những bài thơ ngô nghê cất sâu trong cặp
Đứa thích thành cô giáo nhạc
Đứa mơ làm thầy giáo văn.

Cổng trường khép lại
Đường đời mở ra...
Toàn những gương mặt bịt khẩu trang kín mít
Toàn những bánh xe đầy bụi khói lăn vòng chen chút
Không còn những bài thơ lấp lánh
Không còn những nốt nhạc long lanh
Chỉ còn những đồng tiền nổi trôi, xuôi ngược.

Em so đo
Anh tính toán
Em theo chồng hối hả
Anh buông thả những giấc mơ
Mình lạc nhau giữa dòng thời gian mờ hun hút...

Rồi một ngày gặp lại trên con đường đầy những mảnh đá đau thương vụn vỡ
Nắng chiều thu bạc phết nửa mái đầu
Có phải là em
Con chim vàng anh trong lồng son sặc sỡ?
Có phải là anh
Gã đàn ông hãnh tiến
Mang chiếc mặt nạ có nụ cười rạng rỡ?

Ta nhớ lắm
Cùng quay về trường cũ
Những cành phượng hồng
Vẫn còn treo trên đó
Đỏ rực những ước mơ...
 

2018
(Tập thơ Nghêu Ngao Ca - NXB Hội Nhà Văn 2018) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




-------------------------------------------------------------------------------------------------
*  Bài thơ đã đăng trên báo PC & Mobile số 760, ngày 3.7.2018

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Nghêu Ngao Ca - NXB Hội Nhà Văn 2018

Ghi chú: Ảnh diễn viên Anh Thư (áo dài với diễn viên nam) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

Bình bài thơ Lỡ...



















































BÌNH BÀI THƠ LỠ...
 

Bài thơ  Lỡ... là lời của một người chồng đối với người vợ của mình. Người ta thường nói thời gian mà người con gái đẹp nhất trong mắt người chồng khi cô ấy vẫn còn là một người yêu, nhưng sẽ già và xấu đi rất nhiều khi đã trở thành một người vợ. Thời gian rất khắc nghiệt cứ lặng lẽ trôi đi cho dù người phụ nữ luôn luôn tìm mọi cách để níu kéo thời gian dừng lại.

Lời của người chồng trong bài thơ tỏ ra rất hiểu biết, rất cảm thông, rất tâm lý:

"Em còn nguyên đó nụ cười
Áo dài tím
Để một người ngẩn ngơ".

Dù đã là vợ chồng bao năm nhưng em vẫn đẹp như ngày nào: nụ cười e ấp, áo dài tím thướt tha vẫn còn đủ làm "một người ngẩn ngơ" như thuở hai đứa mới quen nhau! Trong khổ thơ trên tôi thích nhất là từ "nguyên". "Nguyên" có nghĩa là vẫn như cũ, không thay đổi, không sứt mẻ khiến người vợ nghe và có cảm giác yên tâm hơn. Tác giả đã dùng từ "nguyên" thật rất đắc, rất độc đáo, không khuôn sáo theo kiểu "em vẫn còn đẹp như ngày xưa" như trong câu nói cửa miệng của bao đức ông chồng tầm thường khác.   

Câu thơ kế làm gợi nhớ lại ký ức của một thời yêu nhau đầy lãng mạn với màu tím thật mộng mơ:

"Lỡ quen
Tím nhớ
Tím chờ".

Câu thơ thật quá dễ thương và thật quá nồng nàn chỉ có những người trong cuộc mới cảm nhận hết... Ngày xưa "lỡ quen" rồi ai đã phải chờ ai đến khắc khoải? Có thể là cô gái áo dài tím. Nhưng cũng có thể là chàng trai đã từng "nhớ" rồi "chờ" người mình yêu đến tím cả không gian và thời gian. Một màu tím mộng mơ của tình học trò thơ dại, một màu tím thủy chung của lời hẹn hò hạnh phúc...

"Lỡ yêu
Tím hết dại khờ trăm năm..."

Câu thơ cuối lại là một bút pháp khá quen thuộc của Thanh Trắc Nguyễn Văn: hóm hĩnh và hài hước. "Lỡ yêu" rồi đưa đến chuyện hai đứa lỡ lấy nhau (trăm năm), anh chồng sau khi "tổng kết" lại mới thấy mình sao quá hết sức "dại khờ"! Dại khờ đến nỗi "tím (bầm) hết trăm năm" thì "kinh khủng" thật! Nhưng người đọc đừng nghĩ đến tiêu cực vội, biết đâu màu tím đó chính là màu tím hạnh phúc mà anh chồng sẵn sàng chấp nhận "dại khờ" để có được trọn đời bên em? Tình yêu là thế. Yêu đến khờ dại mới đúng là yêu!

Một bài thơ khá ngắn chỉ có hai mươi tám từ nhưng lại là một bản tình ca bất tận cho những người sắp yêu, đang yêu và đã yêu. Bài thơ Lỡ... xứng đáng là một trong những bài thơ tình hay nhất mà tôi đã được đọc.

(trích Hai bài thơ ngắn, hai bản tình ca - Tập thơ Nghêu Ngao Ca NXB Hội Nhà Văn 2018)

Kim Như