Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Ca dao về Mẹ



























CA DAO VỀ MẸ 

Chẳng tham nhà ngói ba tòa
Tham vì một nỗi mẹ cha hiền lành.

Chồng dữ thì em mới rầu
Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng.

Chồng dữ thì em mới lo,
Mẹ chồng mà dữ mổ bò ăn khao.

Dì ruột thương cháu như con,
Rủi mà không mẹ, cháu còn cậy trông.

Em thời đi cấy ruộng bông,
Anh đi cắt lúa để chung một nhà.
Đem về phụng dưỡng mẹ cha,
Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền.

Mẹ cho bú mớm nâng niu
Tội Trời thì chịu, chẳng yêu bằng chồng.







Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Tục ngữ về Mẹ























TỤC NGỮ VỀ MẸ 

Bé thì con mẹ con cha, lớn thì con vua con chúa.

Cá chuối đắm đuối vì con.

Con có mẹ như măng ấp bẹ.

Con có mẹ như thiên hạ có vua.

Con biết nói, mẹ hói đầu.

Con lên ba, mẹ sa xương sườn.

Con lên ba, mới ra lòng mẹ.

Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.
























Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Ca dao về Mùa Hè (2)

















































CA DAO VỀ MÙA HÈ (2) 

Khi con thức Mẹ cho con bú
Khi con lú Mẹ lại ru hời
Nuôi con cực lắm con ơi
Chỉ mong cho con lưng dài vai rộng
Để lấp biển vá trời như ai!
Mẹ thương con ngồi cầu Ái Tử
Vợ trông chồng đứng núi Vọng Phu
Mai đây bóng xế trăng lu
Con ve kêu mùa hạ
Biết mấy thu đợi chờ.

Mình rồng đuôi phụng le te,
Mùa xuân ấp trứng mùa hè nở con.
Là cây gì?
(cây cau)
















































Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Ca dao về Mùa Hè


















































CA DAO VỀ MÙA HÈ 

Đàng mòn nhơn nghĩa không mòn 
Đây tôi giữ dạ bia son sắt cầm 
Xin ai đừng bỏ nghĩa ai 
Cất lên than một tiếng ai hoài cũng thương 
Viết lên một gánh can trường 
Nặng nhẹ cũng gánh cứ đường mà đi 
Nặng thời tối nghỉ một khi 
Nhẹ thời chậm rãi mà đi hoài hoài 
Gánh tôi còn gánh trên vai 
Thói thường người nói nào ai gánh rồi 
Phần tôi gánh nặng tôi ngồi tôi than 
Cất tiếng kêu bà quán bên đàng 
Mai giờ có gặp bạn vàng tôi không? 
Bốn mùa xuân hạ thu đông 
Nghĩa nhơn bảng lảng kêu không thấy trời 
Nước mắt liền nhỏ liền rơi 
Liền thương liền nhớ liền rời liền xa 
Trông em không thấy em ra 
Năm bảy mùa hạ, năm ba mùa hè 
Trách bà Nguyệt lững thững không xe 
Đôi ta lững thững như bè rã đôi.










































Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Thơ 0356: Con đường đi học tháng ba


















































CON ĐƯỜNG ĐI HỌC THÁNG BA 

Con đường đi học tháng ba
Lăn tăn hoa cải mượt mà vàng tươi
Em xưa áo trắng hay cười
Tóc cài nơ tím để người ngẩn ngơ.

Con đường ngày ấy thành thơ
Còn ta thành kẻ dại khờ trăm năm
Gió lay nụ cải thương thầm
Đường xưa, bóng cũ hương trầm còn bay...

Con đường đi hết chiều nay
Ai giăng sợi nhớ cho gầy trăng nghiêng?
Mưa rơi ngập nẻo ưu phiền
Thời gian trắng vỡ lạnh miền không em.

(Bài thơ đã đăng trên báo PC & Mobile số 698, ngày 4.4.2017)
2017

Thanh Trắc Nguyễn Văn




----------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo PC & Mobile số 698, ngày 4.4.2017

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Thơ của bạn thơ Nguyễn Thành Sáng (2)






















































QUYỆN HỒN THƠ

Ngân nga ý sống phổ thơ vầy
Gió cuốn hương nồng quyện đắp xây
Sóng nước nhịp nhàng rung động đấy
Khung trời dào dạt nhẹ đưa này
Dạ lý hương lòng lan tỏa vậy
Trăng ngà mây nước cuốn say ngây
Nỗi niềm thao thức mơ màng thấy
Ý mộng duyên thuyền trải bóng đây!


Nguyễn Thành Sáng