Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Ca dao về địa danh Hà Nội (2)




























CA DAO VỀ ĐỊA DANH HÀ NỘI (2)

Biết nhà cô ở đâu đây,
Hỡi trăng Tô Lịch, hỡi mây Tây Hồ.
Mình đi có nhớ kinh đô
Nhớ trăng Tô Lịch, nhớ hồ Gươm trong.

Bao giờ đổ núi Tản viên
Cạn sông Tô Lịch thiếp mới quên nghĩa chàng.

Bún ngon bún mát Tứ Kỳ
Pháp Vân cua ốc đồn thì chẳng ngoa.

Bao giờ lở núi Tản Viên
Cạn sông Tô Lịch cho quên nghĩa nàng
Thung dung từ thuở thanh nhàn
Mực nghiên giấy bút ta bàn khúc nhôi
Phen này anh quyết lấy nàng thôi
Em tránh đằng trời chẳng khỏi tay anh.
Nói ra mang tiếng dỗ dành
Mặc ý nàng liệu, mặc tình nàng lo
Yêu nhau nên phải dặn dò.
























Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Bình bài thơ Mẹ chiến sĩ và hai người con


































BÌNH BÀI THƠ MẸ CHIẾN SĨ VÀ HAI NGƯỜI CON

Trong chiến tranh mất mát là điều không thể tránh khỏi và người đau khổ nhất chính là những người Mẹ. Bài thơ "Mẹ chiến sĩ và hai người con" của tác gỉả Thanh Trắc Nguyễn Văn đã gợi cho tôi nhiều cảm xúc rất đặc biệt.

"Con của mẹ giặc treo khô xác". 

Con của Mẹ là một người con trai bình thường cũng như bao người con trai nước Việt khác. Khi giặc đến nhà anh đã "xếp bút nghiên theo việc đao cung" lên đường giết giặc cứu nước. Nhưng không may người chiến sĩ ấy đã bị sa vào tay giặc. Anh đã bất khuất không đầu hàng nên bọn giặc cướp nước căm giận đã  giết chết anh. Chúng còn còn hành hạ dã man thi hài của anh bằng cách "treo khô xác". Nỗi đau của người Mẹ đã đau càng tăng thêm nhiều lần vì sự tàn bạo của quân thù.

"Nhặt trẻ rơi, dù nó kẻ thù"

Oái oăm thay trong một lần giặc thua trận, mẹ lại nhặt được con của kẻ thù, con của tên giặc khát máu đã giết chết con của mẹ. Mẹ sẽ trả thù ư? Không, trẻ con vô tội mà! Nhân hậu thay mẹ lại nhận nuôi đứa trẻ mồ côi đó như con ruột của mình và dạy dỗ nó thành người.

"Con lớn lên lại thành tử sĩ"

Giặc lại đến... Đứa con nuôi được uống dòng sữa vị tha của dân tộc Việt, được nuôi dưỡng bằng tấm  lòng yêu thương của Mẹ, đã tự nhận biết được nơi nào mới là là quê hương, bọn người hung bạo nào mới đúng là quân cướp nước. Anh đã tiếp bước người con trai trước của Mẹ lại lên đường chống ngoại xâm.

Đau đớn thay, cơn bão chiến tranh đã một lần nữa lại cướp đi người con thứ hai của Mẹ...

Thanh Trắc Nguyễn Văn đã dùng hình tượng "Mắt mẹ nhòa khóc ướt đêm thu" để nói lên những đau đớn tột cùng của người Mẹ.

Bài thơ "Mẹ chiến sĩ và hai người con" của tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn là một bài thơ tứ tuyệt, tuy cực ngắn nhưng cũng đã nói lên rất đầy đủ những đau khổ mất mát không gì bù đắp nổi của người Mẹ trong chiến tranh. Đặc biệt qua bài thơ người đọc còn nhận thấy được sự vị tha, lòng nhân hậu, tấm lòng yêu thương của người Mẹ đã cảm hóa được kẻ thù giúp cho họ chọn được con đường chính nghĩa để sống và để hi sinh.

   
Đồng Nai 2017

Nguyễn Thị Ngọc Huyền



-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Rất cảm ơn bạn Nguyễn Thị Ngọc Huyền (Đồng Nai) đã gởi bài bình bài thơ "Mẹ chiến sĩ và hai người con" cho Thanh Trắc Nguyễn Văn. Bài bình thơ đã được Thanh Trắc Nguyễn Văn biên tập lại cho phù hợp với trang Blog. 

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

Tạp văn: Bể cá thủy sinh, không gian xanh trong ngôi nhà bạn























BỂ CÁ CẢNH THỦY SINH, KHÔNG GIAN XANH TRONG NGÔI NHÀ BẠN 

Sinh trưởng và lớn lên ở thành phố, tôi và bao người thành thị khác đã quen mắt dần với những bức tường vôi nước, những cột thép vững chắc nhưng trơ cứng vô cảm; những khối bê tông dù đã được trang trí đa màu sắc nhưng vẫn không tránh khỏi có một cảm giác rất nặng nề xung quanh nơi mình ở. Mỗi lần được nghỉ lễ đưa gia đình về quê, tôi và những người thân trong gia đình lại cảm thấy rất vui vì lại được dịp hòa mình vào khung cảnh của đồng quê, lại được dịp hòa vào không gian màu xanh của thiên nhiên. Rất tiếc là do công việc mưu sinh, những lần nghỉ lễ đó rất là hiếm hoi.






















































Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Thơ 0360: Thời gian



























THỜI GIAN

Tìm gì trên cát thế em
Phải chăng sợi tóc bạc mềm vừa rơi?
Hoàng hôn lặn hụp cuối trời
Nắng xuân còn nợ một lời yêu em...

2016 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




----------------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2014 Nguyễn Cao Kỳ Duyên (ngồi trên cát) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet