Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

Bình bài Thơ ế

 




















Bình bài THƠ Ế của Thanh Trắc Nguyễn Văn

Thơ là tinh túy của ngôn ngữ, là nét đẹp của tâm hồn. Nhà thơ đem thơ đi bán là chuyện bình thường. Bất bình thường ở đây là nhà thơ lại đem thơ đi bán ở những nơi người ta không còn quan tâm đến thơ nữa.

Đầu tiên nhà thơ rao bán thơ ở “phố đông người” chỉ toàn là “giai nhân” với “người mẫu”. Dĩ nhiên những người này đâu có ai quan tâm đến thơ! Họ chỉ lo trang điểm, lo tìm những trang phục đắt tiền sao cho hợp thời trang. Cái họ cần là sàn diễn, là những cuộc thi sắc đẹp. Câu thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn thật chua chát:

“Giai nhân, người mẫu xúm cười… Không mua!”

Tinh ý một chút chúng ta sẽ hiểu ai đang cười ai? Họ đang cười nhà thơ hay nhà thơ đang cười họ? – Những người “văn hóa lùn”?

Tiếp đó nhà thơ lại đem thơ rao bán trước cổng chùa. Chùa là nơi để thiền, để thấm nhuần đạo Phật. Mãn Giác Thiền sư đã từng để lại hai câu thơ nổi tiếng:
         
“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
(Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai.)
(Ngô Tất Tố dịch).

Tiếc thay cổng chùa giờ đây không còn như ngày xưa nữa. Khách thập phương nhiều người đến đây chỉ lo cầu tài, lo cầu quan chức, hoặc cầu cho cái ghế của họ được yên vị. Những người như thế mấy ai quan tâm đến thơ? 

Nhà sư tỏ ra rất thông cảm với nhà thơ nên đã “thương tặng lá bùa bình an” cho nhà thơ. Nhưng hình như có cái gì “sai sai” ở đây? Trong Phật giáo thật sự đâu có “bùa chú”? Nhà sư này cũng đã bị ảnh hưởng của “cơ chế thị trường” mất rồi!

Tiếp tục cuộc hành trình, nhà thơ đem thơ rao bán trước chợ làng, nơi mà chủ nghĩa thực dụng hiện đầy đủ và rõ nét nhất. Đúng như dự đoán, người ta đi chợ để lo cái ăn là chính nên với thơ chẳng mấy ai quan tâm. Càng “đắng lòng” hơn khi “mắm” và “khô” là hai món ăn rất “nặng mùi” lại rất đắt khách, trong khi thơ thì ế chỏng ế chơ:

“Mắm khô hút khách… bàng hoàng thơ đau!”

Cuối cùng, nhà thơ quyết định bắt chước Tản Đà đem thơ lên cõi “trăng sao” (lên trời) bán. Không ngờ nhà thơ lại gặp ông Thiên Lôi chận đường. Đây là cái “xui xẻo cú chót” của nhà thơ vì ông Thiên Lôi là dân võ biền đâu có yêu thơ.

Với lại ta hãy nghe ông hét: “Thằng nào bán thơ?”. Nghĩa là Ngọc Hoàng Thượng Đế bấm độn đã biết sắp có một người lên bán thơ nữa nên đã sai Thiên Lôi đón đường không cho lên. Thiên đình bây giờ chắc cũng đã theo kịp thời đại. Mấy tiên nam, tiên nữ chỉ thích nhảy hit hop, thích coi tấu hài, thích làm “hậu duệ mặt trời” đâu còn ưa thích “cầm kỳ thi họa” như xưa! Thật đáng buồn cho thơ và nhà thơ.


Kim Như





















Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Truyện ngắn mini: Trên đèo Sương Mù
























TRÊN ĐÈO SƯƠNG MÙ

Vì công việc làm ăn, Tuấn thường xuyên phải lái xe tải qua đèo Sương Mù vào lúc hoàng hôn để vào thị trấn. Cũng vì đèo có rất nhiều sương mù vào buổi sáng sớm cũng như buổi chiều nên đèo được dân địa phương gọi là đèo Sương Mù. Chiều hôm đó, khoảng gần sáu giờ chiều, trên đèo trời đã tối mịt, Tuấn đang lái xe xuống đèo thì nhìn thấy một phụ nữ bận áo dài trắng từ bên vệ đường lao ra cản đầu xe của anh. Tuấn bực bội xuống xe toan mắng người phụ nữ thì cô này nói nhanh:

- Anh ơi, xin anh đưa cô bé kia đi cấp cứu gấp may ra còn kịp. Nếu không cô bé chết mất!

Tuấn nhìn theo hướng tay người phụ nữ chỉ thì thấy một cô bé bận đồ nữ sinh đang nằm ngất trên cỏ, bên cạnh là một chiếc xe gắn máy lăn nghiêng nằm sát bên bờ vực. Xăng từ chiếc xe gắn máy đang đổ ra lênh láng trong khi động cơ xe vẫn còn nổ phành phạch. Tuấn vội lao đến bồng cô bé lên xe tải của mình thì cũng vừa lúc đó chiếc xe gắn máy bùng cháy và phát nổ.

Tuấn hỏi người phụ nữ:

- Còn ai nữa không chị?

- Còn một người nữa chở cô bé này nhưng đã bị rơi xuống vực sâu, không còn hy vọng sống sót. Anh đưa cô bé đến bệnh viện trước đi, tôi sẽ ở đây để đợi đội cứu hộ đến.

Nghe lời người phụ nữ, Tuấn đưa cô bé đến bệnh viện. Rất may cô bé chỉ bị ngất do choáng nên bình phục rất nhanh. Chiều hôm sau, Tuấn lái xe qua đèo Sương Mù thì thấy đội cứu hộ đã tìm và đưa được xác người đã chở cô bé lên. Tò mò Tuấn dừng xe và chạy lại xem. Anh nghe các người trong đội cứu hộ nói với nhau người chết là một cô giáo. Hôm qua cô chở một em học sinh trong lớp của cô dạy về ngang đây. Do xe của cô đã quá cũ nên khi xuống đèo Sương Mù, bộ phận thắng xe của cô bất ngờ bị hỏng. Cô đã tìm mọi cách nhưng vẫn không dừng xe được, cuối cùng cô bị rơi xuống vực. Em học sinh của cô giáo còn nằm lại trên mép bờ vực đã được người khác đưa đi cứu sống kịp thời. Tuấn đến bên xác cô giáo và anh chợt bàng hoàng khi thấy gương mặt của cô giáo cũng chính là gương mặt của người phụ nữ anh đã gặp lúc trời nhá nhem tối hôm qua…


2016


Thanh Trắc Nguyễn Văn





----------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh chỉ là minh họa cho bài viết, sưu tầm từ internet