Thứ Hai, 26 tháng 2, 2024

Thơ Lục Bát tháng 2.2024 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Nguyễn QuangThái


41. VAN ANH...!

Van anh đừng chạm cái nhìn
Tim em như thể cả nghìn mũi dao
Sóng xô được thể dâng trào
Cô đơn nũng nịu chạm vào thịt da

Đêm tàn lạnh bởi sương sa
Chiếu chăn nhàu nát thật thà ngu ngơ
Anh đừng mượn một tứ thơ
Gửi em cho đỡ khát bờ môi cong

Cô đơn đêm dạo mấy vòng
Khoan! Anh chớ chạm để lòng rưng rưng!
Người ơi xin hãy cầm chừng
Để cho nhau mãi người dưng được rồi

Sóng tình ngang dọc nổi trôi
Chứ em chẳng chịu nổi đôi mắt nhìn!

Nguyễn Quỳnh


Photo by Nguyễn QuangThái


Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2024

Thơ Lục Bát tháng 2.2024 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)



31. BẾN VÀ THUYỀN

Lặng nghe tiếng sóng ầm ì
Như lời thủ thỉ thầm thì người xa
Thả hồn cùng biển giao hòa
Trào dâng một khúc tình ca say nồng

Dẫu rằng lòng biển sâu nông
Thì thuyền và bến tâm lồng tron nhau
Nhớ thương làm sóng bạc đầu
Thuyền đi vạn nẻo nơi đâu vẫn về

Miên trường ngóng đợi si mê
Bến tình giữ vẹn câu thề sắt son.
Muôn đời trăng khuyết lại tròn
Bến thuyền một cõi mãi còn khát khao.

Nguyễn Quang Nhật Nam




Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2024

Thơ Lục Bát tháng 2.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Hùng Nguyễn


21. THƯƠNG QUÊ

Tháng giêng còn lắm rét đài
Tháng hai rét lộc mưa dài gió dông
Mạ non chia dảnh xuống đồng
Thương quê nên nước cứ nồng phù sa

Lũy tre bọc ấm tiếng gà
Đất vần thân mẹ, mà ra phận người
Cho con biết khóc biết cười
Biết thương biết nhớ để rồi biết yêu

Tuổi thơ trầm bổng sáo diều
Giếng làng gột rửa bao điều ngu ngơ
Tháng năm không đợi chả chờ
Để con lạc giữa vần thơ quê nghèo!

Nguyễn Quỳnh


Photo by Hùng Nguyễn


Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2024

Thơ Lục Bát tháng 2.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Nhựt Nguyễn


11. THÈM

Tôi thèm có một vòng tay
Dìu tôi đi suốt mê say cuộc tình
Tôi mơ có một bóng hình
Cùng tôi đi hết hành trình phiêu du

Thèm nghe đâu đó lời ru
Đưa tôi vào giấc thiên thu muộn màng
Tôi thèm khoảnh khắc hồng hoang
Ngắm vầng mây trắng dưới hoàng hôn trôi

Tôi thèm tìm lại chính tôi
Từ trong ánh mắt, bờ môi nhạt nhòa
Tôi đi - đi giữa trần hà
Nỗi thèm khát cứ đậm đà dần lên...

Đỗ Anh Thư


Photo by Nhựt Nguyễn


Thứ Năm, 22 tháng 2, 2024

Thơ Lục Bát tháng 2.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Quốc Bảo


1. TÔI VỀ

Tôi về
Tìm lốt chân trâu
Thuở xưa ai bước
Bấm sâu ngõ lầy
Tôi về tìm một xá cày
Áo cha tháng sáu
Ướt đầy gian lao

Tôi về
Đánh dậm bờ ao
Tôm cua ríu rít như sao đêm hè
Tôi về hái mớ muống bè
Luộc xanh chấm với tương chè ủ Ngâu

Tôi về
Bắc lại giàn trầu
Che đêm sương muối, đợi cau đẫy buồng
Tôi về cầu Bến tắm suông
Nụ cười ửng má em buông sợi tình

Tôi về múc gánh giếng Đình
Cho em giặt cái trắng tinh dậy thì
Tôi về tìm lại bước đi
Thuở còn lẫm tẫm theo dì về ông

Tôi về tìm một khúc sông
Cả đời còn nợ một dòng nghĩa nhân
Tôi về tìm lại dấu chân
Tuổi thơ in cái đầu trần lên quê

Tôi về
Tìm một
Búi tre
Xanh xanh
Tôi khắc
Hồn quê vào lòng.

Dương Khắc Giao


Photo by Quốc Bảo


Thứ Hai, 19 tháng 2, 2024

Thơ 0452: Trăng thu

Photo by Trung Vq


TRĂNG THU

Trăng nửa đêm lấp lánh
Đồi núi cao chập chùng
Ta chạm vào trăng run rẩy.

Cúc áo mềm
Ngực em...

2024

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Photo by Bạch Hoàng Dũng


Thứ Ba, 13 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Nguyệt cầm - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo dài đỏ xinh


NGUYỆT CẦM 

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người.

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề.
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Thiếu nữ áo dài đỏ xinh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 12 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Thơ duyên - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo dài đỏ xinh


THƠ DUYÊN

Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên,
Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
Thu đến - nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoang nắng trở chiều.
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhiên không vướng chân,
Anh đi lững đững chẳng theo gần.
Vô tâm - nhưng giữa bài thơ dịu,
Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
Con cò trên ruộng cánh phân vân.
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm,
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm.
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Thiếu nữ áo dài đỏ xinh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Dối trá - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ xinh áo dài đỏ


DỐI TRÁ

Tặng Lương Xuân Nhị

Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy
Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?
Tất cả tôi run rẩy tựa dây đàn
Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,
Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ.
Vâng, nói chi để khêu lại nguồn sầu
Tôi ngỡ đã cạn hẳn trong bấy lâu,
Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa
Tưởng gần tàn. - Yêu? yêu nhau? làm chi nữa!

Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;
Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;
Tôi như chiếc thuyền hư, không bến đỗ;
Tôi là một con chim không tổ,
Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,
Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,
Để tự nhủ: “ta được yêu đấy chứ”.
Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ,
Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;
Mà người thì, lơ đãng, giậm trên buồn,
Bận đi hái những cành vui xanh thắm.

Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Hỡi lòng dạ sâu xa như vực thẳm!
Tôi biết rằng người nói vậy cười chơi
Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,
Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,
Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng,
Tôi biết rằng, chỉ cách một ngày sau,
Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,
Đi thất thểu, đi lang thang, quạnh quẽ.

Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ
Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương,
Và như màu theo nắng nhạt, như hương
Theo gió mất, tình người đà tản mác.
Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,
Trái tim buồn như một bãi tha ma,
Gượng mỉm cười: “người quên nghĩ rằng ta
Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội”.

Vì, khốn nạn! tôi vẫn còn tin mãi
Sự nhầm kia; - tôi không thể không yêu.
Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều:
Khi người nói, tiếng người êm ái quá...
Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,
Tay vô tình gieo một đám cháy to;
Người tưởng buông chỉ đôi tiếng hẹn hò,
Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm
Đang rạo rực, thì thào, rối rắm,
Ngập lòng tôi. - Mà ai ngó tới đâu!
Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Vậy trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng
Chịu mối tình gây lại bởi tay ai,
Không cầu xin, không trách móc, vì - ôi!
Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏi.
Cứ như thế cho đến giờ đen tối
Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,
Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ
Sẽ chung phận của tro tàn bếp lạnh.

Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,
Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vui.
Không thấy người bằng không thấy mặt trời,
Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới
Của sầu tủi. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!
Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;
Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,
Mơ ước tới, mà chán chường cũng lại.
Và mơn trớn cả một kho ân ái,
Tôi một mình đối diện với tình không
Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.

1935

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.


Thiếu nữ xinh áo dài đỏ


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Ca tụng - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện

Thiếu nữ áo dài đỏ xinh đẹp


CA TỤNG

Trăng, vú mộng đã muôn đời thi sĩ
Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy,
Trăng, hoa vàng lay lắt cạnh bờ mây;
Trăng, đĩa ngọc giữa mâm trời huyền bí;
Trăng, vú mộng đã muôn đời thi sĩ
Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy.

Trăng, nguồn sương làm ướt cả Gió hây,
Trăng, võng rượu khiến Đêm mờ chuếnh choáng,
Ngươi ám ảnh hương thơm bằng ánh sáng,
Ru màu êm, mà gọi thức lòng ngây;
Trăng, nguồn sương làm ướt cả Gió hây,
Trăng, võng rượu khiến Đêm mờ chuếnh choáng!

Trăng thánh thót, hoạ đàn tơ lấp loáng,
Trăng nghiêng nghiêng, tư tưởng chuyện ưu phiền,
Ngươi là ma, rồi ngươi lại làm tiên:
Ngươi tạo lập những đền đài mỏng thoáng;
Trăng thánh thót, hoạ đàn tơ lấp loáng,
Trăng nghiêng nghiêng, tư tưởng chuyện ưu phiền...

Ngươi là trăng, hỡi trăng đẹp bình yên;
Hỡi trăng đẹp, ngươi là trăng náo nức;
Ngươi hay khóc, ngươi không cần sự thực,
Nhớ thương luôn, nên mắt có quầng viền;
Ngươi là trăng, hỡi trăng đẹp bình yên,
Hỡi trăng đẹp, ngươi là trăng náo nức!

Rừng xoã tóc để ngươi thành chiếc lược;
Biển nhơn ngươi thành ức triệu vòng khuyên;
Gió căng ngươi trên những cánh buồm thuyền;
Ngươi đánh nhịp cho sóng triều xuôi ngược;
Rừng xoã tóc để ngươi thành chiếc lược,
Biển nhơn ngươi thành một triệu vòng khuyên...

Trăng của xa xôi, trăng của hão huyền,
Ngươi vĩnh viễn như lòng trăng ý gió;
Trăng của mắt, trăng của hồn rạng tỏ.
(Trăng rất trăng là trăng của tình duyên)
Trăng của xa xôi, trăng của hão huyền,
Ngươi vĩnh viễn như lòng trăng ý gió...

Xuân Diệu

Ghi chú: Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

Thiếu nữ áo dài đỏ xinh đẹp


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Mộng cầm ca - Bích Khê - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


MỘNG CẦM CA

Đây bát ngát và thơm như sữa lúa;
Nhựa đương lên: sức mạnh của lòng thương;
Mùi tô hợp quyện trong tơ trăng lụa;
Đây dạ lan hương, đây đỉnh trầm hương;
Đây bát ngát và thơm như sữa lúa;
- Hồn dạ hương phơ phất ở trong sương.

Không gian tơ - không gian tơ gợn sóng;
Âm thanh gì sắp sửa... Ngọc Kiều ơi!
Hay hơi thở của hoa hồng mơ mộng?
Hay buồn đêm rào rạt, - ứ muôn nơi?
Không gian tơ - không gian tơ gợn sóng;
Ngọc Kiều ơi! - Hồn đến bến xa khơi!...

Níu cho ta, cho ta muôn yến nguyệt,
Ngọc Kiều ơi! - này khúc Lạc Mai Hoa.
Suối tóc mát, nhúng trong vùng mộng tuyết:
Ta đê mê, ta gảy điệu Tỳ Bà;
Níu cho ta, cho ta muôn yến nguyệt
Còn đây em, nầy khúc Mộng Cầm Ca.

Đâu đôi mắt mùa thu xanh tợ ngọc?
Vú non non? Da dịu dịu, êm êm?
Đâu hang báu cho người ta phải khóc?
- Trên môi son, ta liếc lưỡi gươm mềm!
Đâu đôi mắt mùa thu xanh tợ ngọc?
- Lưới lông mi rờn rợn ánh tơ đêm!

Trăng gây vàng, vàng gây lên sắc trắng
Của gương hồ im lặng tợ bài thơ.
Chân nhịp nhàng, lòng nghe hương nằng nặng.
Đây bài thơ không tiếng của đêm tơ.
Trăng gây vàng, vàng gây lên sắc trắng
Của hồn thu đi lạc ở trong mơ...

Người cho ta một thanh gươm rất sắc?
Ô vung lên... cắt mạch nguyệt vàng xanh!
Xẻ mạch trời, - mây xô sao, răng rắc!
Phăng mạch đêm, - hương vỡ, ứa ngầm tinh!
Người cho ta một thanh gươm rất sắc?
- Ta điên rồ... múa giữa áng bình minh.

Bích Khê

Bích Khê (24/3/1916 - 17/1/1946) tên thật là Lê Quang Lương, sinh tại xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nay thuộc tỉnh Nghĩa Bình. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ngày càng nặng, trở về Thu Xà sống những năm tháng cuối cùng với tâm trạng đau đớn, khắc khoải, song vẫn không ngừng sáng tác. Ông mất lúc mới 30 tuổi.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 7 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Mỹ tửu ca - Bích Khê - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


MỸ TỬU CA

Trăm năm vui được mấy hồi,
Rượu ngon còn đó còn mời vương tôn.
Ngựa hồng nghỉ dặm quan sơn,
Thuyền bơi: sen động, khe đờn, trăng lên.
Chén này khách hãy cạn liền,
Ngó đôi mắt ngọc thì quên bụi hồng!
Tóc mây chảy suối hương nồng,
Em là Ngọc Nữ, Kim Đồng là ai?
Chén rồi lại chén nữa đây,
Núi không, đêm tịnh, nhỡ say chớ sầu!
Xuân thơm tuy hết mặc dầu,
Rượu ngon còn mãi khách lưu lại cùng.

Bích Khê


Bích Khê (24/3/1916 - 17/1/1946) tên thật là Lê Quang Lương, sinh tại xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nay thuộc tỉnh Nghĩa Bình. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ngày càng nặng, trở về Thu Xà sống những năm tháng cuối cùng với tâm trạng đau đớn, khắc khoải, song vẫn không ngừng sáng tác. Ông mất lúc mới 30 tuổi.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Ba, 6 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Bán sầu - Bích Khê - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


BÁN SẦU

Sầu đâu sầu lạ lùng
Sầu theo lẽo đẽo ngàn trùng cũng theo

Bán sầu chi đó tệ
Xưa đã từng có kẻ bán hoàng thiên
Người bán trời không chứng mới là phiền
Còn tôi bán hàng sầu tiền chẳng lấy
Sầu nhấm ma men men khó tẩy
Sầu mời thần ngủ ngủ không ngon
Này sầu hoa sầu cỏ sầu núi non
Sầu tất cả bà con say tỉnh dở
Chưa nói đến tớ sầu vì tớ
Bôn ba mà vỡ lỡ nét tang thương
Ma dắt lối quỷ đưa đường
Sầu đây đó sầu vương chằng chịt mãi
Tôi muốn bán hàng sầu không vốn lãi
Khoẻ tinh thần hầu tính lại cuộc trăm năm
Để sầu, thêm rối ruột tằm

Bích Khê

Bích Khê (24/3/1916 - 17/1/1946) tên thật là Lê Quang Lương, sinh tại xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nay thuộc tỉnh Nghĩa Bình. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ngày càng nặng, trở về Thu Xà sống những năm tháng cuối cùng với tâm trạng đau đớn, khắc khoải, song vẫn không ngừng sáng tác. Ông mất lúc mới 30 tuổi.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Sầu riêng - A Khuê - Nguồn: Thi viện

LaLin


SẦU RIÊNG

Cây cỏ ở trên đồi
Hoa thơm mọc dưới đất
Hoa trắng xa lòng người
Mưa còn bay phới phất
Tối tăm bờ vực thẳm
Bi thiết lắm không lời
Hạt sương nào ướt đẫm
Quấn lấy phách hồn tôi
Ra đi hồn không áo
Ngỡ dòng sống là đây
Con ngươi tôi trâng tráo
Chẳng có một bóng mây
Soi mặt dòng nước biếc
Tôi là tôi đó ư
Hay bắt đầu là hết
Và sau cùng thiên thu
Đàn thiêng ngón nào láy
Có một giọt máu tươi
Hồn sao run lẩy bẩy
Giữa cuộc bọt bèo trôi
Cây cỏ ở trên đồi
Hoa thơm ẩn dưới đất
Trinh trắng xa lòng người
Buồn ôi! Bay lất phất

A Khuê

A Khuê (1948 - 13/8/2009) tên thật Hoàng Văn Phúc, là nhà thơ, nhạc sĩ, quê ở Tứ Kỳ, Hải Dương. Ông có hơn một nghìn bài thơ và ba trăm ca khúc. Bài thơ nổi tiếng nhất của ông đã được nhạc sĩ Trần Quang Lộc phổ thành nhạc đó là bài Về đây nghe em.


LaLin


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh LaLin minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Trở lại đồng quê - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện

Ti Nic


TRỞ LẠI ĐỒNG QUÊ

Hôm nay về trại gió hiu hiu,
Nhìn lớp mây qua nhuộm máu chiều,
Nhớ lại lược xưa màu đỏ thắm
Cài trong tóc lụa xoã liu diu.

Nhớ lại năm xưa còn ở quê,
Chiều bên đường cỏ đợi trâu về;
Em nhìn chim vút lên trời thẳm
Anh lắng diều than trong tiếng tre.

Năm năm vội vã thoáng đi nhanh,
Em nhãng quên quê luyến thị thành.
Lược đỏ không cài trên tóc búi,
Cỏ đường chẳng vướng gót chân xinh.

Em biếng về quê, cây nhớ nhung,
Lúa đồng rướn ngọn đứng như mong
Đất đường luyến tiếc bàn chân ngọc,
Cỏ rạc ven bờ mãi ngóng trông.

Lòng rối như là cỏ rối bong,
Tương tư! Trải vắng rộng hơn đồng.
Em ơi, vui thú phồn hoa mãi,
Có biết đồng quê đang nhớ mong?

Bàng Bá Lân

Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.


Ti Nic


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ti Nic minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Tiếng hát trong trăng - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện

Ti Nic


TIẾNG HÁT TRONG TRĂNG

Trời cao, mây bạc, trăng tròn,
Đê than hiu quạnh, tre buồn nỉ non.
Diều ai gọi gió véo von,
Cành xoan đùa ánh trăng suông dịu dàng...

- Hỡi cô tát nước bên đàng,
Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi?

Bàng Bá Lân

Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.


Ti Nic


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ti Nic minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2024

Thơ sưu tầm: Giếng làng - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện

Ti Nic


GIẾNG LÀNG

Hẹn nhau bên bờ giếng,
Chờ nhau lúc rạng trăng,
Nàng vân vê dải yếm,
Chàng nắn sửa vành khăn.

Dưới trăng nàng bối rối,
Dưới trăng chàng băn khoăn,
Nhìn nhau mà chẳng nói,
Bốn mắt đọng trăng rằm...

Hẹn nhau bên bờ giếng,
Chờ nhau lúc rạng trăng.
Trăng đến, nàng không đến,
Chàng lo buồn đăm đăm.

Nàng đã đi làng khác,
Theo một người khăn đen,
Không còn nghe giọng hát,
Bên đình lúc nguyệt lên.

Ai cúi mình trên giếng?
Ai thả gầu múc trăng?
Ai cười yêu nửa miệng?
Tan rồi mộng gối chăn!

Không hẹn bên bờ giếng,
Không chờ lúc rạng trăng,
Đêm đêm chàng vẫn đến
Bên giếng khóc âm thầm...

Đêm nay chàng lại đến
Bên giếng khóc âm thầm,
Bỗng gặp bên bờ giếng
Đôi bóng người dưới trăng.

Nàng cũng vê dải yếm,
Chàng cũng nắn vành khăn.
Cũng nhìn nhau âu yếm,
Bốn mắt đọng trăng rằm.

Giếng trăng, nơi hò hẹn,
Giếng trăng, nơi hẹn hò,
Từ xa xưa đến bây giờ
Giếng làng ghi dấu bao trò hợp tan!

Bàng Bá Lân

Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.


Ti Nic


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ti Nic minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2024

Thơ 0451: Người tình đêm Halloween

Thiếu nữ áo đầm và lâu đài Halloween


NGƯỜI TÌNH ĐÊM HALLOWEEN

Đêm Halloween
Em đến tìm tôi
Gương mặt quỷ cùng tiếng cười ma quái
Bóng đêm dầy đặc tiếng dơi bay
Văng vẳng tiếng hú của bầy ma sói.

Tình yêu bị vướng lời nguyền từ bóng tối ngôi nhà mồ hoang
Từ đàn bướm ma xanh chập chờn ẩn hiện
Từ những con hồ ly chín đuôi thét gào trong truyền thuyết
Nón phù thủy, áo choàng đen
Đọa đầy thân xác em
Thân xác người con gái tôi yêu có đôi mắt u buồn thánh thiện.

Tôi ôm chầm lấy em
Hôn lên cổ em
Vết cắn còn đọng máu của con ma cà rồng hung ác
Mặc cho lũ nhện độc đang rờn rợn bò vào tôi
Mặc cho ánh ma trơi đầu lâu phập phồng trên cao
Lạnh lẽo trợn trừng
Lập lòe hắc ám.

Em gỡ mặt nạ quỷ
Lêu lêu cười
Mắt trong veo...
Tôi thảng thốt
Tình yêu em có trước
Hay mặt nạ em có trước?

2023

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Đêm Halloween