Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

Thơ tranh Tiễn cô giáo Ái Lan






















------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Cô giáo Ái Lan là một giáo viên giảng dạy môn văn tại trường PTTH Võ Thị Sáu. Cô rất thương yêu học trò và giảng dạy rất tận tâm. Chồng của cô là thầy Nguyễn Thanh Long, cũng là một giáo viên dạy toán tại trường. Cô ra đi vào tháng 4 năm 2013 sau gần một năm chống chọi với bệnh tật, để lại nỗi thương tiếc không nguôi cho các bạn đồng nghiệp và học trò...

Đọc truyện: Nàng tiên út và bức tranh thêu

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Thơ 0310: Bài ca viên phấn





































BÀI CA VIÊN PHẤN

Rồi một ngày
Viên phấn bỗng đi xa
Trên bảng đen chợt âm thầm biến mất
Các em nhìn lên
Vẫn còn đó những dòng công thức
Và lời chào
Là bụi phấn bay bay…
            
Viên phấn đã dắt ta qua những năm ánh sáng thật dài
Thuở vụ nổ Big Bang
Thuở phôi thai vũ trụ
Có tiếng gầm thét khủng long
Có bước chân người tiền sử
Viên phấn cùng ta ngụp lặn giữa biển bờ kiến thức
Tranh luận nguồn gốc con người
Quanh học thuyết Darwin.
             
Viên phấn vẽ thật nhiều
Đất nước hình chữ S thân thương
Có bóng dáng Lạc Long Quân
Mẹ Âu Cơ và đàn con trăm trứng phá rừng mở đất
Viên phấn đưa ta đi
Múc nước sông Hồng
Vo gạo nếp An Giang
Chụm củi Trường Sơn
Cùng ta nấu chung một nồi bánh chưng hương Việt
Cùng nghe sóng Bạch Đằng
Cùng vỗ nhịp
Cùng hát
Nhớ Trường Sa…


Vệt phấn bám đầy trên các trang sách giáo khoa
Vọng tiếng đàn Kiều mười lăm năm lưu lạc
Âm vang bài thơ thần thuở ông cha phá giặc
“Nam quốc sơn hà…”
Lừng lẫy những chiến công
Vệt phấn nằm nghiêng
Thao thức
Phập phồng
Phảng phất bóng Mendeleev, Pythagore, Newton… bạc đầu trăn trở
Vò nát những phương trình
Tìm định luật, định lý tương lai.


Viên phấn viết
Xoá
Bôi
Rồi lại vẽ miệt mài
Mơ ước với ta
Một robot đa năng
Một con tàu vượt ánh sáng
Không ai thấy
Ngoài sân hạ về ngập nắng…
Viên phấn mòn dần
Mòn dần
Hoá bụi mênh mông…


Bụi phấn lại bay trên những cành phượng hồng
Đọng xuống ngọt ngào cánh sữa
Trên trang giáo án
Sợi tóc thầy rơi bạc thêm một nửa
Một nửa giăng theo mưa
Trắng mát trưa hè
Bụi phấn vẫn bay trên những con thuyền giấy bềnh bồng
Mênh mông
Trên những dòng lưu bút
Trên những chùm bóng xinh xinh
Mừng ngày niên học kết thúc
Và trên những cánh diều
Thả những ước mơ xanh.


Rồi một ngày
Chợt nhớ
Nhìn lên…
Các em đừng bật khóc
Viên phấn đi
Viên phấn đã đi rồi…
 

2010
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)  

Thanh Trắc Nguyễn Văn



















-------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Langbiang tháng 11 năm 2010
* Bài thơ đã đăng trên Tuần báo Văn Nghệ tpHCM số 252, ngày 2.5.2013
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tây Ninh tháng 5 - 6 năm 2013
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Bình Thuận số 182, tháng 11 - 12 năm 2014

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Du lịch Côn Đảo (phần ba)

Nữ tù nhân trong Chuồng Cọp Pháp bđổ vôi
bột lên người, lên đầu tóc
























Du lịch Côn Đảo (phần ba) - Chuồng Cọp Pháp, Chuồng Cọp Mỹ  và Chuồng Bò

Chuồng Cọp Pháp được thực dân Pháp và bọn tay sai người Việt bí mật xây dựng từ năm 1940. Chuồng Cọp Pháp có nhiều phòng biệt giam, là nơi dùng để giết lần mòn ý chí và sức khỏe của những người tù. Người tù bị nhốt dưới lớp song sắt kiên cố, căn phòng thì chật hẹp. Bên trên có bọn cai ngục luôn đi lại quấy rối. Chúng rắc vôi bột xuống thân thể người tù rồi dội tiếp nước bẩn làm cho người tù bị rụng tóc, lở loét toàn thân, da bị hủy hoại hở từng mảng thịt, có nhiều người tù do đuối sức không kịp che mặt nên bị mù cả mắt (vôi bột gặp nước sẽ sôi nóng lên làm người tù bị bỏng). Theo người hướng dẫn viên khu Nhà tù Côn Đảo cho biết, có rất  nhiều tù nhân do sức khỏe yếu vì tù đày, vì lao dịch bị đưa vào Chuồng Cọp chưa được một ngày thì chết.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Giới thiệu tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò

 



Giới thiệu tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò 

Xin giới thiệu tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn ấn hành năm 2013. Sách in trên giấy đẹp, bìa trang nhã. Tập thơ tập hợp gần 50 bài thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn đã đăng rải rác trên các tờ báo và các tạp chí trong cũng như ngoài nước của những năm gần đây.

Đây là tập thơ riêng thứ sáu của Thanh Trắc Nguyễn Văn




Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

Du lịch Côn Đảo (phần 2)

Phòng giam tập thể - Trại Phú Hải






















Du lịch Côn Đảo (phần 2) - Nhà Bảo Tàng Côn Đảo và Trại Phú Hải

Đến Côn Đảo là để thăm nhà tù Côn Đảo, nơi có biết bao người con anh hùng của đất nước đã hy sinh tại đây, họ đã dũng cảm dùng đến hơi thở cuối cùng dù thân thể đã bị kiệt sức vì cùm trói, để đấu tranh với bọn cai tù độc ác. Nhà tù Côn Đảo là một khu nhà tù tại Côn Đảo được người Pháp bắt đầu cho xây dựng từ ngày 1 tháng 2 năm 1862, nhằm biệt giam những tội phạm đặc biệt nguy hiểm cho chế độ thực dân Pháp như tù chính trị, tội phạm bị tử hình... Nơi đây thời Pháp thuộc đã từng giam giữ rất nhiều những nhân vật cộng sản cao cấp như Tôn Đức Thắng, Phạm Hùng, Nguyễn Văn Linh, Lê Duẩn... và những người ái quốc nổi tiếng chống lại chính phủ thuộc địa như Nguyễn An Ninh, Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Lã Xuân Oai...

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Bài thơ Phố cổ được phổ nhạc, nhạc sĩ: Nguyễn Quốc Tây





































Bài thơ Phố CỔ được phổ nhạc

Là một người làm thơ nghèo nên Thanh Trắc Nguyễn Văn không thể nhận lời chào mời của các nhạc sĩ để trả chi phí nhờ họ phổ nhạc cho thơ của mình. Thanh Trắc Nguyễn Văn cũng lại là một nhà giáo quá bận rộn chỉ biết chăm lo dạy học, ít có thời gian đi đâu, ít có dịp gặp gỡ giao tiếp, ít có điều kiện quen biết nhiều. Cũng chính vì những khiếm khuyết quan trọng này nên đối với các anh em trong giới nhạc sĩ, Thanh Trắc Nguyễn Văn hầu như không quen biết một ai. 

Thanh Trắc Nguyễn Văn rất biết ơn nhạc sĩ Nguyễn Quốc Tây, người ở Tây Ninh, dù chưa gặp mặt bao giờ đã tự ý phổ nhạc bài thơ Phố cổ của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Xin kính chúc nhạc sĩ Nguyễn Quốc Tây có nhiều sức khỏe và luôn có thêm nhiều sáng tác mới.










































PHỐ CỔ
 
Ta về như chiếc lá
Rụng rơi xuống cội nguồn
Lang thang chiều phố cổ
Gió mỏng mềm như sương.

Nhà em xưa ngõ vắng
Một thuở qua ngại ngùng
Giờ nhặt mùi hoa cũ
Cầm nắng vàng run run…

Hỏi hoa hoa đã úa
Hỏi nắng nắng sang sông
Hỏi người người chẳng nhớ
Biết em còn hay không?

Phố cổ hoá phố chợ
Đèn nhấp nháy ngược xuôi
Nhà mái bằng thay ngói
Tường sơn nước thay vôi.

Cổng đình giờ quét đỏ
Phừng phực lửa hoàng hôn
Ta về nghèn nghẹn nhớ
Phỏng rát cháy tâm hồn.

Mảnh sân rêu cổ tích
Mọc lênh khênh dãy lầu
Nửa đau đau chìm lắng
Nửa buồn buồn dâng cao.

Ta về như mây trắng
Gục khóc cuối chân trời
Tìm em chiều phố cổ
Sương khói mờ chơi vơi.

1998
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)
 

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Thơ 0309: Thơ tình viết ở Bến Tre

























THƠ TÌNH VIẾT Ở BẾN TRE
                             Viết tặng T.L.
Đầu xuân về lại Bến Tre
Ôm chùm vú sữa để nghe tiếng cười
Quê dừa trái ngọt em ơi
Môi chôm chôm đỏ ngỏ lời sầu riêng...

Theo em hát lý tầm duyên
Rủ con sáo với chim quyên gọi bầy
Châu Thành gió, Giồng Trôm mây
Kìa trăng Rạch Miễu cuối ngày lung linh...

Đưa nhau tìm vớt lục bình
Dắt nhau qua những chuyện tình chân quê
Đàn kêu hò xự... hẹn thề
Xang xề cống... bước tôi về chông chênh...

Cúi hôn vạt nắng bên thềm
Thầm mơ hôn vạt áo mềm bà ba
Bến Tre đất gấm trời hoa
Câu thơ lại nhớ
Biết là nhớ em!

(Tuyển tập thơ 99 bài thơ tình chọn lọc Văn Thơ Việt - NXB Hội Nhà Văn năm 2012) 


Thanh Trắc Nguyễn Văn




--------------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Tài Hoa Trẻ số 751, ngày 22 tháng 2 năm 2012
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số Tất Niên 493, ngày 5.2.2013

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ 99 bài thơ tình chọn lọc Văn Thơ Việt - NXB Hội Nhà Văn năm 2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Du lịch Côn Đảo (phần 1)

Côn Đảo nhìn từ máy bay (ảnh sưu tầm)





















Du lịch Côn Đảo (phần 1) - Đến Côn Đảo

Chúng tôi cất cánh từ phi trường Tân Sân Nhất rất sớm, trước sáu giờ sáng. Trên máy bay, tôi và nhiều bạn đồng hành đã vô cùng thú vị, khi lần đầu tiên được ngắm nhìn cảnh bình minh trên mây với những ánh nắng ban mai màu hồng rực qua cửa sổ máy bay.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Cỏ Ống của Côn Đảo cũng rất sớm, trước bảy giờ sáng. Theo tài liệu, đường băng hạ cánh của sân bay Cỏ Ống không dài, chỉ vào khoảng 1800 mét. Đặc điểm của loại đường băng này, khiến cho máy bay đến Côn Đảo cũng như Phú Quốc, chỉ tiếp nhận được loại máy bay cánh quạt ATR (máy bay tầm ngắn loại nhỏ hai động cơ tuốc bin cánh quạt, chỉ chở được dưới một trăm hành khách). Hiện giờ ở Côn Đảo hiện chỉ có hai hãng máy bay đang hoạt động là Air Mekong và Vietnam Airlines, gồm các tuyến bay nối liền Côn Đảo với các thành phố lớn trong nước như Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, Cần Thơ.

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Kỷ niệm chiều sông Đuống

 




Kỷ niệm chiều sông Đuống

Khoảng cuối mùa hè năm 1998, tôi có gác thi đại học chung với một cô sinh viên xinh đẹp tại trường PTTH Võ Thị Sáu. Tên của nàng là Phương. Theo quy định gác thi của trường đại học đó, không nhớ rõ là đại học nào, hai giám thị tuy mỗi buổi đều phải thay đổi phòng thi nhưng vẫn được đi chung với nhau. Cô Phương xinh lắm nhưng lại rất nghiêm túc, nên tuy gác thi chung chúng tôi vẫn không nói chuyện được nhiều. Gác thi xong thì chia tay.

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Giới thiệu Tuyển Văn Thơ - Lý luận phê bình Đất Đứng 4




 















Giới thiệu Tuyển Văn Thơ - Lý luận phê bình Đất Đứng 4

Sau thời gian tuyển chọn và in ấn, Tuyển Văn Thơ - Lý luận phê bình Đất Đứng 4 đã phát hành. Tuyển tập là những tác phẩm nổi bật được tuyển chọn từ website datdung.com của hơn 50 tác giả trên cả nước và nước ngoài... Sách dày 120 trang, khổ 16x24. Giấy phép xuất bản số: 44-2013/CXB/42-02/HNV của NXB Hội Nhà văn - 2013.

Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt với bài thơ Xuân nhớ cùng 49 tác giả khác trong tuyển Văn Thơ.

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Giải mã bài thơ Huyền thoại người lái đò





















Thử giải mã lại bài thơ “Huyền thoại người lái đò” để cảm nhận những nỗi đau của nhà giáo.

Bài thơ “Huyền thoại người lái đò” của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn tuy đã có nhiều người bình, nhưng theo ý riêng của tôi, vẫn còn một vài ý quan trọng mà những người bình thơ trước vẫn chưa diễn đạt được hết. Những ý quan trọng này mới là thông điệp chính mà nhà thơ đã có ẩn ý gởi gắm lại cho người đọc với những tâm sự không thể nói thành lời. Chúng ta cần phải giải mã để khám phá lại bài thơ...

1. Vì sao người thầy về hưu lại phải ra đi tìm lửa?

Đó là do yêu cầu của sự tiến hóa của xã hội. Xã hội càng văn minh hiện đại bao nhiêu thì tâm lý con người, tâm lý của những cô cậu học sinh mới lớn càng thêm phức tạp bấy nhiêu. Các em dậy thì sớm, yêu sớm, “quan hệ sớm”, vào đời sớm, hưởng thụ sớm và nhất là đòi hỏi phải có sự công bằng sớm. Nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đã nói lên điều này qua những câu thơ thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật âm ỉ với những nỗi đau ngấm ngầm:

“Dòng sông chữ bây giờ không còn hiền hòa
Cứ chập chờn sóng dữ.”

Đừng coi thường học sinh! Đừng nghĩ rằng giáo dục là một sự nghiệp dễ dàng! Đó chính là ẩn ý đầu tiên mà nhà thơ muốn nói. Tiếc thay nhiều bậc phụ huynh học sinh, nhiều vị có chức sắc trong ngành giáo dục lại không quan tâm đến điều đó. Gần đây nhất trên báo mạng, đã có một vị “quan giáo dục” đã viết “giáo viên không nên đặt nặng tiền thưởng tết vì nghề giáo là một công việc nhẹ nhàng!”. Than ôi! Nghĩ “nhẹ nhàng” như thế trách sao nền giáo dục của ta mấy chục năm nay cứ trì trệ hoài cũng phải!

Ông tổ của các nhà giáo là cụ Chu Văn An cũng từng đã có học sinh “cá biệt” đó là vua Trần Dụ Tông. Mặc dù cụ Chu Văn An đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết, lại thêm được sự ủng hộ và kính trọng của vị “phụ huynh đáng nể” là Thái thượng hoàng Trần Minh Tông, nhưng cậu học sinh “cá biệt” này vẫn ham chơi, không lo học hành, bỏ bê cả công việc triều chính. Cụ chán nản đến độ phải từ quan sau khi đã khẳng khái viết và dâng lên cho cậu học trò “cá biệt” ngự lãm Thất trảm sớ (sớ xin chém bảy tên gian thần đang làm tổn hại nguyên khí quốc gia). Vua Trần Dụ Tông vẫn ham chơi nên cương quyết không nghe. Cụ thất vọng đành chống gậy về quê để “về hưu sớm”!

Cụ Chu Văn An đức cao vọng trọng như thế mà còn phải chào thua tên học trò ương bướng, thử hỏi các nhà giáo hiện nay còn phải gặp những khó khăn như thế nào nữa khi gặp phải những tên học trò là những “ông trời con”?

Xin đừng “khoe” các phương pháp giáo dục mới là hiện đại, là cấp tiến. Đừng đem các bằng cấp, các công trình nghiên cứu ra để “lòe nhau”, và cũng đừng dựa vào đó để “hò hét” ra lệnh cho các giáo viên là những người đang phải trực tiếp lao nhọc trồng người.

“Các quan chức giáo dục đứng trên gò cao
Thét gào
Hô hào
Hò hét
Hãy truyền lửa cho học sinh
Truyền trong từng tiết học!
Hãy truyền lửa cho học sinh
Truyền trong từng bài giảng!”

Các vị hãy nghiên cứu thật nghiêm túc đi, đừng quan liêu nữa. Hãy xắn tay áo lên mà cùng làm. Hãy cùng dạy với các giáo viên. Hãy cùng học với các học sinh. Nghiên cứu sao cho thật kỹ càng, không nóng vội, không mắc bệnh thành tích để tìm ra hướng đi thích hợp nhất cho các phương pháp giáo dục. Làm sao cũng được miễn là thành công. Đừng hao phí hàng chục ngàn tỷ đồng cho các chương trình vô ích (nghe nói để cải cách sách giáo khoa sắp tới phải cần đến một số tiền khổng lồ là bảy mươi ngàn tỷ đồng) để rồi mèo lại hoàn mèo!  Xin được nhắc lại hai câu thơ ở khổ đầu của bài thơ một lần nữa:

“Dòng sông chữ bây giờ không còn hiền hòa
Cứ chập chờn sóng dữ.”

2. Vì sao người thầy lại phải vò đầu từng đêm thức trắng?

Đó chính là do sự nhân đạo chưa cần thiết của luật pháp. Đó chính là do sự lúng túng của những cách giải quyết thiếu thuyết phục, còn đầy nóng vội của ngành giáo dục. Đó chính là sự dối trá vì những căn bệnh cứ thích phô trương thành tích. Những điều này đã làm khổ những nhà giáo chân chính.

“Lấp ló quanh trường
Hết bão đen rồi lại nước mắt
Lũ sát thủ tuổi teen
Những băng cướp áo trắng
Clip sex học trò
Bạo lực học đường...
Ngày ngày vây quanh
Ngày ngày gầm gừ
Ngày ngày rình rập”

Đọc các câu thơ trên chúng ta có cảm giác như muốn nghẹt thở. Trường học bây giờ không còn an toàn nữa. Nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đã phóng đại câu thơ lên chăng? Không, vụ án “sát thủ tuổi teen” Lê Văn Luyện vẫn còn đó. Tên sát thủ nhí đã giết chết ba mạng người một cách thật tàn độc nhưng đã không bị án tử hình vì theo luật pháp hắn vẫn chưa đến mười tám tuổi. Kết quả của sự “nhân đạo” mà tòa án đã giúp cho Lê Văn Luyện sống sót đó là gì? Là thêm hàng chục “sát thủ tuổi teen”, hàng chục “băng cướp áo trắng” khác xuất hiện. Chúng cướp của, cưỡng hiếp, giết người một cách thật tàn nhẫn không kém gì Lê Văn Luyện. Đã vậy càng kinh hoàng hơn khi một tên mới mười bảy tuổi, sau khi bị bắt vì tội danh hãm hiếp một nữ sinh rồi bóp cổ và đem vùi xác chết còn lõa thể xuống tận sông sâu để phi tang, đã nói với công an: “Cháu có họ với anh Luyện nên cháu phải hành động giống anh Luyện!” (Vụ án sát thủ Lê Tuấn Anh ở Thanh Hóa năm 2012).

Pháp luật đã lúng túng khi xử lý, nhà trường còn lúng túng hơn. Mới đây một học sinh nữ cá biệt mới học lớp tám ở Quảng Nam đã dám lên Facebook chửi các thầy cô. Kết quả là học sinh này bị nhà trường đuổi học một năm. Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Quảng Nam đã can thiệp, bắt buộc nhà trường phải cho em học sinh nữ được đi học lại. Nhiều người đã phê phán nhà trường rất nhiều vì hành động đã đuổi học một học sinh dù tội đó là tội vô lễ. Kết quả là các thầy cô trong trường đã phải dẹp bỏ lòng tự trọng của mình để dạy dỗ một đứa học trò bất trị đã từng rêu rao chửi bới mình. Lòng tự trọng của các giáo viên đã bị coi rẻ, các quan chức giáo dục đã ép và biến họ từ những người dạy học thành những người phải “đui, điếc, câm” để dạy học. Các thầy cô cứ dạy học đi dù có bị ai chửi bới, dù có bị ai khiêu khích cũng phải “nhịn nhục” mà dạy học, dù loại người đó đã từng mắng chửi hạ nhục các thầy cô! Từ bi như đạo Phật mà cũng phải có hình phạt ở địa ngục là cho quỷ sứ dùng bàn tay sắt vả vào miệng những kẻ khi còn sống thường chửi bới những người lớn tuổi. Thế còn các thầy cô? Các thầy cô sẽ “dám” làm gì đây với những đứa học trò vô lễ của mình?

Mỗi người mỗi ý. Nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn cũng đã gởi gắm nỗi đau của mình qua những câu thơ ẩn chứa thật nhiều tâm sự:

“Con đò ngang rệu rã
Cùng bao lớp học trò đã lũ lượt qua sông
Có những ánh mắt thân thương
Cũng có những tiếng cười bất nghĩa”

Người xưa có câu: “Tiên học lễ, hậu học văn”. Cụ Chu Văn An, ông tổ của các nhà giáo, cũng đã từng nghiêm khắc đuổi cổ nhiều học trò vô lễ và cấm cửa họ không được bước đến nhà thầy. Nếu theo quan niệm ngày nay đuổi học sinh vô lễ là phản giáo dục thì hành động của cụ Chu Văn An ngày xưa không biết có thể bị đánh giá là phản giáo dục hay không?

Nỗi đau của nhà giáo càng đến cực điểm khi căn bệnh thành tích, điển hình là vụ gian lận thi cử có tổ chức ở trường Đồi Ngô tỉnh Bắc Giang, đã khiến các nhà giáo càng thêm mất lòng tin, học trò càng thêm mất phương hướng. Người thầy lúc này cũng chẳng biết mình đang dạy cho học trò cái gì? Dạy hay đánh đồng lòng trung thực với sự dối trá? Các câu thơ bỗng trở nên đau đớn, đau đến độ cười và khóc lẫn lộn một cách bi hài:

“Các bài giảng đạo đức bỗng rụt đầu xấu hổ
Các con số đậu 100% cứ lăn lộn mãi vì cười”.

Hãy thông cảm với các giáo viên, đừng biến họ thành những người vô cảm, đừng biến họ thành các rôbốt dạy học. Hãy tôn trọng lòng tự trọng của người giáo viên. Theo tôi đó chính là thông điệp thứ hai của bài thơ.

3. Vì sao người thầy lại phải ra đi tìm lửa?

“Học trò về thăm bến sông xưa
Con đò ngang vắng bóng...
Có em nói thầy đã đi tìm lửa phương xa
Có em đoán thuyền thầy đang vượt biển lớn
Có em vớt được những mảnh vỡ của thuyền
Khóc...”

Người thầy phải tự ra đi tìm lửa là đúng vì người thầy biết rất rõ loại lửa mình sẽ đi tìm là loại lửa gì. Trước kia cũng đã có rất nhiều người từng vỗ ngực khoe khoang sẽ đi tìm lửa. Nhưng vì những lợi ích cá nhân mà vô tình hoặc cố ý họ chỉ đem về những loại lửa vô ích, không cần thiết có khi còn phản cả tác dụng. Cũng thật trớ trêu và cũng thật bi hài khi đi tìm những loại lửa “tào lao” trên thì người đi tìm lửa được cấp kinh phí thật nhiều, thật thừa mứa. Còn khi người thầy cần đi tìm ngọn lửa chân lý thật cần thiết cho các học sinh của mình thì phải tự túc tự lực. Với một “con đò ngang rệu rã” thì sự ra đi chắc chắn sẽ dữ nhiều lành ít.

Theo tôi bài thơ “Huyền thoại người lái đò” hay nhất chính là sáu câu thơ ở khổ thơ cuối cùng. Hiểu người thầy chỉ có các học trò của người thầy thôi. Khi thấy “con đò ngang vắng bóng”, người học trò cũ đầu tiên khi về thăm thầy đã nói ngay “thầy đã đi tìm lửa phương xa”! Chỉ có thấu hiểu những hoài bão mà người thầy vẫn ngày thường ấp ủ, người học trò mới có thể nói một câu chính xác đến thế! Người học trò thứ hai “đoán” nhưng trong câu đoán “thuyền thầy đang vượt biển lớn” có kèm theo sự cầu mong may mắn. Từ “vượt” của người học trò thứ hai vừa cho thấy hình ảnh của một con đò ngang dũng cảm dám đè lên sóng biển để vươn lên, vừa hy vọng người thầy sẽ thành công khi một mình đơn độc dám ra đi “lấp biển vá trời”! Chỉ có người học trò thứ ba, có lẽ là một cô gái, đã linh cảm có chuyện chẳng lành. Cô đã đi tìm và “vớt được những mảnh vỡ của thuyền” từ biển cả trôi về. Nhịp điệu câu thơ như ngừng lại, không gian và thời gian trong bài thơ như dừng hẳn. Không còn nghi ngờ gì nữa người thầy đã ra đi mãi mãi không về! Thầy đã trở thành huyền thoại trong trái tim của những người học trò thân yêu của mình. Từ “khóc” cuối cùng chấm dứt bài thơ là một từ thật đắc địa. Nó chìm lắng và trải rộng làm xao động hồn người...

Đó là thông điệp thứ ba mà nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đã gởi lại cho người đọc.


(Nguồn: trang wev văn học Đất Đứng tháng 2 năm 2013)   

Hoàng Nhật Thanh























Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Thơ tranh Tặng Hồng Diễm



----------------------------------------------------------------------------------------------------------
*Cô Hồng Diễm là giáo viên ngữ văn cũ của trường PTTH Võ Thị Sáu tp.HCM. Ngày xưa cô Hồng Diễm xinh đẹp như một đóa hoa hồng bạch - cô vẫn thường lên lớp với tà áo dài trắng. Hiện giờ cô Hồng Diễm đã cùng chồng chuyển sang kinh doanh. Cô gái trong thơ tranh là chân dung thật của cô Hồng Diễm.

Bài thơ tôi viết khi bất ngờ gặp lại cô Hồng Diễm trong buổi tiệc của một người bạn đồng nghiệp. Có một điều khá thú vị là tên của cô giáo xinh đẹp này lại trùng với tên  người vợ trước của tôi....

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Thơ 0308: Thu ngà



















































THU NGÀ
        Viết tặng T.N.
Ta về quán gió chân đồi
Tìm mùa trăng lạnh cuối trời mù sương
Tìm đâu cô giáo Hải Dương?
Dã quỳ Đà Lạt bỗng vương vương buồn.
        
Kìa trăng ứa lệ mưa tuôn
Khóc ta tay trắng cạn nguồn nhân duyên
Đồi thông thổn thức ngả nghiêng
Hồ Than Thở cũng muộn phiền thở than.

Thu xưa khói biếc trăng vàng
Áo dài guốc mộc lang thang đêm ngà
Làn da trắng, nét mặt hoa
Giọng cười gái Bắc làm ta dại khờ....
        
Thôi thì buông mảnh tình mơ
Tiễn em về với bến bờ em yêu
Còn ta với bóng trăng chiều
Hẹn Trương Chi thả sáo diều tương tư!
 

Đà Lạt  2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013) 

Thanh Trắc Nguyễn Văn



-------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 497, ngày 19.3.2013

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet