Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Thanh Trắc Nguyễn Văn họp mặt ở Hội Nhà Văn tp.HCM ngày 16.1.2013

Hội Nhà Văn tp.HCM đã có trụ sở mới. Và rất vui khi lần này Hội Nhà Văn lại ở
chung với Hội Âm Nhạc, Hội Điện Ảnh và Hội Nghệ Sĩ Múa. Báo Văn Nghệ 

tp.HCM cũng được ở chung và có tòa soạn ở tận lầu 5.
Tiệc họp mặt tất niên của Hội Nhà Văn tp.HCM ngày 16.1.2014 được tổ chức tại
đây.
























 
Thơ và ảnh của Thanh Trắc Nguyễn Văn trong báo Xuân Văn Nghệ tp.HCM,
số đặc biệt Xuân Giáp Ngọ 2014



























Từ trái qua phải hàng đứng: Nhà văn, nhà báo Phan Hoàng - Thanh Trắc
Nguyễn Văn - nhà thơ Vũ Trọng Quang

Hàng ngồi: Nhà báo Minh Đan, nhà thơ Ngọc Tuyết, nhà thơ Trần Mai Hường,
 nhà thơ Dung Thị Vân, nhà văn Nhật Chiêu




























Từ trái qua phải hàng đứng: Chủ tịch Hội Nhà Văn tp.HCM nhà thơ Lê Quang
Trang - Thanh Trắc Nguyễn Văn

Hàng ngồi: Nhà báo Minh Đan, nhà thơ Ngọc Tuyết, nhà thơ Trần Mai Hường,
 nhà thơ Dung Thị Vân, nhà văn Nhật Chiêu, nhà thơ Vũ Trọng Quang
































Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Thanh Trắc Nguyễn Văn ở Đà Lạt 2013

Thanh Trắc Nguyễn Văn ăn sáng ở Dầu Giây
Thanh Trắc Nguyễn Văn ở thác Datenla







































Thanh Trắc Nguyễn Văn ở cáp treo Đà Lạt

























Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Thơ 0331: Ru em vào xuân
























Ru em vào xuân
                viết tặng Nhạc sĩ Nguyễn Tuấn Khanh
Ru em một khúc ghi ta
Trăm năm để biết đúng là có nhau
Soi gương bạc trắng mái đầu
Tựa vai sao vẫn nghẹn ngào lời yêu?

Ru em nhạc khúc ban chiều
Nắng lãng đãng tắt, đêm phiêu diêu về
Ngủ đi thuyền thả bến mê
Ngược tìm suối mộng câu thề xa xưa.

Ru em tình khúc bốn mùa
Đàn reo réo rắt, gió lùa bàn tay
Cầm lên thoảng chút hương bay
Hoa hồng lại nở hẹn ngày hợp hôn.

Ru em đêm khúc tình nồng
Nhạc rơi lúng liếng giữa dòng cô đơn
Xa nhau nước mắt vuông tròn
Tháng năm chai sạn vẫn còn thơ ngây.

Ru em nửa khúc tỉnh say
Nửa ngây ngất
Nửa đắng cay ngọt bùi
Tấu lên từng khúc nhạc vui
Nửa dây trầm bổng tiếng cười chông chênh.

Ru em
Đêm đã tàn đêm
Mai vàng lấp lánh bên thềm...
Nắng xuân!


2014

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















----------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đoạt Giải Ba thi thơ chủ đề Xuân Tình Yêu năm 2014 do Hội thơ Tao Đàn Năm Châu (có trụ sở ở Pháp tổ chức)
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 594, ngày 3.3.2015
* Bài thơ đã đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại số 52 ngày 2.3.2015
* Bài thơ đã đăng trên báo Vĩnh Long số 3513, ngày 15.3.2015

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Danh mục thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trên Blog

































Thơ 0001: Hai mươi năm lưu lạc
Thơ 0002: Chiều trên sông Hàn
Thơ 0003: Trở về 
Thơ 0004: Hoa mua
Thơ 0005: Đá và trái tim 
Thơ 0006: Nắng mới
Thơ 0007: Đôi khi 
Thơ 0008: Mồ côi
Thơ 0009: Mộ hoang
Thơ 0010: Tháp Cánh Tiên
Thơ 0011: Đôi sao nhỏ  
Thơ 0012: Suối Tiên
Thơ 0013: Con đường xưa đi học  
Thơ 0014: Vẫn còn đây
Thơ 0015: Chợt nhớ
Thơ 0016: Hoa quỳnh nở 
Thơ 0017: Hoa sứ trắng 
Thơ 0018: Tình vỡ 
Thơ 0019: Tiếng chuông chùa trong Thạch Động  
Thơ 0020: Giọt lệ muộn màng

Cô Hương Trà và bài thơ viết về phố núi

 
























Cô Hương Trà và bài thơ viết về phố núi

Cô Lê Thị Hương Trà là một cô giáo dạy môn vật lý ở trường THPT Võ Thị Sáu tp.HCM. Gặp cô Hương Trà lần đầu khi cô vừa về trường nhận nhiệm sở tôi đã rất ngạc nhiên. Cô có nước da nâu nâu và gương mặt xinh xinh đặc trưng của những người đẹp nơi miền đất đỏ tây nguyên. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi hỏi quê cô ở đâu, cô cho biết quê cô ở Pleiku. Pleiku là thành phố thuộc tỉnh Gia Lai, một tỉnh cao nguyên xa xôi thuộc miền trung đất nước.

Tuy đã gần hai mươi năm rồi không còn dịp đến Pleiku, nhưng tôi vẫn ngờ ngợ vì cái tên Hương Trà của cô làm cho tôi như chợt nhớ ra một điều thú vị. Đúng rồi cà phê và trà là hai đặc sản nổi tiếng của thành phố Pleiku. Tên của cô vừa dễ thương, vừa khéo léo gợi nhớ đến niềm tự hào của quê hương. Tên của em gái cô Hương Trà cũng thế: Hương Thảo. Cỏ xanh trên những ngọn đồi là nét đẹp tươi mát và cũng không kém phần lãng mạng của miền phố núi quanh năm sương mờ lạnh giá.

Bài thơ Pleiku, buồn không em... tôi viết tặng cho cô Hương Trà hoàn tất vào khoảng tháng 3 năm 2012. Trong bài thơ từ "hương trà" tên của cô được lặp lại hai lần ở đầu và cuối bài thơ. 


Thơ được gởi lên một tạp chí văn nghệ nhưng cho đến tháng 6 năm 2013 bài thơ vẫn chưa được đăng. Tôi kiểm tra lại thấy bài thơ ý tứ đều hay chứ không dở nên gọi điện thoại hỏi người biên tập báo. Người biên tập cho biết khi ấy đang là mùa hè còn ngữ cảnh bài thơ là ở mùa đông nên không đăng được!

Tôi đành gởi bài thơ qua báo khác. Cuối cùng bài thơ cũng được đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 469, ngày 21.8.2012. Năm sau bài thơ lại được đăng tiếp trên báo Tài Hoa Trẻ số 849, ngày 5.6.2013. Bài thơ cũng được chọn in vào tuyển tập thơ Lộc Phát Nhâm Thìn - NXB Công An Nhân Dân năm 2012 do nhóm những nhà thơ của trang web văn học Lục Bát Việt Nam chủ biên. Sau đó bài thơ lại được in tiếp trong tập thơ riêng Huyền thoại người lái đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013 của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Tôi rất hài lòng vì đã ký tặng đủ bài thơ cho cô Hương Trà vừa ở trên báo (2 tờ báo) và cũng vừa ở trên sách (2 cuốn thơ).

Có một địa danh Biển Hồ ở cuối bài thơ làm nhiều người tranh cãi. Nhiều người cứ cho rằng Biển Hồ là ở Campuchia, thật ra Pleiku cũng có một hồ nước ngọt lớn có tên là Biển Hồ...


------------------------------------------------------------------------------------

Pleiku buồn không em...
                           Viết tặng H.T.
Pleiku ngan ngát hương trà
Đi trong sương trắng ngỡ là áo em
Nhà nàng ngõ lạ giờ quen
Sao qua trăm buổi vẫn quên lối về?

Pleiku sóng sánh cà phê
Dốc lên, dốc xuống tóc thề xưa bay
Hạt mưa ai chuốt nhỏ gầy?
Tìm em đồi cũ lạnh đầy nhớ nhung.

Pleiku phố núi chập chùng
Nửa đêm buồn gảy bập bùng ghi ta
Biển Hồ chưa đến đã xa
Cúc quỳ rụng
Thoảng hương trà tóc em...

2012


Thanh Trắc Nguyễn Văn



Ảnh cô Hương Trà năm 2014
 

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Thơ 0330: Hoa xương rồng




































Hoa xương rồng 
                   Tặng Thùy Hạnh
Hoa xương rồng trên cát
Khô khát
Cháy bỏng
Tỏ tình với bóng đêm
Bóng đêm lặng câm
Tỏ tình với dòng sông
Dòng sông vùng vẫy
Ngụp lặn
Trôi xa dần
Mất tăm.

Hoa xương rồng vươn mình trên cát
Lạ lùng
Như những tòa tháp cổ ngàn năm bí ẩn
Hiện ra từ nắng
Hiện ra từ gió
Quá khứ
Huyền thoại
Chảy tràn ngập thời gian.

Hoa xương rồng nghiêng mình trên cát
Ngọt ngào
Như những cô gái Chăm
Ngày ngày khăn vắt hờ che mặt
Bàn chân trần
Đầu đội nước mát
Đi qua
Phục sinh mùa xuân
Phục sinh tình yêu
Phục sinh hạnh phúc.

Hoa xương rồng soi mình trên cát
Soi vào mặt trăng
Soi vào mặt trời
Soi vào không gian hừng hực lửa
Soi vào mảnh đá vỡ
Ngạo nghễ
Trường tồn.


Ninh Thuận 2011
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























---------------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Muôn Dặm Tình Quê 7 - NXB Văn Hóa - Văn Nghệ 2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet