Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Thơ 0325: Về lại Ba Tri


















































VỀ LẠI BA TRI
                Viết tặng T.T.
Ba Tri có mộ cụ Đồ
Có câu hò vọng bến bờ Hàm Luông
Có ca dao gởi cánh chuồn
Chuồn chuồn bay mất nhưng buồn không bay!

Ngập ngừng chân bước tỉnh say
Lá quên hay nhớ rơi đầy nẻo xưa?
Nhà em vẫn chiếc cầu dừa
Vẫn vườn trái ngọt nắng đùa lung linh.

“Trúc xinh trúc mọc đầu đình”
Em xinh áo lụa khăn tình vắt vai...
Bến Tre ai thả tóc dài
Để mây với gió thương hoài ngàn năm?

Ta về phía biển xa xăm
Ngựa ô khớp bạc gọi thầm trong mơ
Em giờ đã thắm duyên tơ
Câu Trương Chi hát thôi chờ kiếp sau...

Tìm đâu má mận hồng đào
Lời sầu riêng ngọt gọi chào hôm mai
Ngậm ngùi tóc ngắn thôi bay
Mù u trái rụng từ ngày nào em?


2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




























---------------------------------------------------------------------------------------
* Ba Tri thuộc tỉnh Bến Tre, có mộ cụ Đồ Chiểu (nhà thơ yêu nước Nguyễn Đình Chiểu)

* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 454, ngày 8.5.2012

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Thơ 0324: Hoa bất tử


































HOA BẤT TỬ

Ngồi trên đồi
Người tặng tôi hoa bất tử.
        
Những cánh hoa
Màu sắc vĩnh hằng
Trắng
Tím
Hồng
Hoài nghi
Hỗn độn.
        
Tôi tìm thời gian
Bóng thời gian đông cứng
Bạc thếch.
        
Tôi tìm không gian
Không gian tĩnh lặng
Không báo thức.
        
Hoa bất tử
Không rễ, không gốc, không hương
Không bướm, không ong.
Đêm đen ngái ngủ
Cô độc...
        
Bất tử làm gì trong thân xác rạ rơm
Khô khốc?
Thà được sống
Được yêu
Rồi được chết!

2001
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























---------------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 518, ngày 13.8.2013
* Bài thơ đã đăng trên báo Văn Nghệ Công An số 266, từ ngày 3.12 đến ngày 10.12.2015

+ Bài thơ đã in trong Tuyển tập thơ Thơ Trẻ.com - NXB Hội Nhà Văn 2012
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn năm 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Ảnh hình động đẹp sưu tầm

Múa nghìn tay





















Tình mẫu tử


























Hoa hồng




























Cô gái và hoa hồng







Mưa và mưa

















Chim công























































Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Bình bài thơ Lục bát cà phê























Bình bài thơ Lục bát cà phê 

Uống cà phê khác với uống rượu. Uống rượu dễ làm cho cảm xúc con người thăng hoa để có thể “xuất thần” được những câu thơ hay! Còn uống cà phê thì khác. Uống cà phê trầm lắng hơn, để cảm nhận cuộc sống qua lăng kính thời gian một cách chậm rãi hơn.

Nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn uống cà phê một mình nhưng không đơn độc:

“Cà phê
Ai bảo cô đơn?
Nửa đêm trăng tắm chập chờn Hằng Nga.”

Chỉ có nhà thơ mới thưởng thức được nét đẹp của trăng, và độc đáo hơn nữa là “trăng tắm”! Nhà thơ hẳn đang có tâm sự. Tâm sự không biết giải bày với ai nên mới ngồi một mình. Trăng là tượng trưng cho cái đẹp. “Trăng tắm” là cái đẹp được nâng cao lên một bậc. Nhìn “Hằng Nga tắm” để thưởng thức nét đẹp của “Hằng Nga” chỉ có được ở những người có tâm hồn nghệ sĩ. Đọc bài thơ mới biết uống cà phê quả là cả một nghệ thuật!

“Cà phê
Lời bỗng thật thà
Câu thơ chợt viết đúng là yêu em!”

Uống cà phê đôi lúc để chiêm nghiệm lại cuộc sống. Qua những câu thơ trên, người đọc hiểu nhà thơ đã có những lúc nào đó trong cuộc đời nhiều lần phán đoán sai chuyện tình cảm. Chỉ có khi ngồi im lặng uống cà phê, nhà thơ mới hiểu được cảm xúc thật sự của trái tim mình: “Câu thơ chợt viết đúng là yêu em!”.

“Cà phê
Sóng sánh trời quên
Khuấy tan rồi lại hiện tên một người.”

Khi đã tự khẳng định “đúng là yêu em”, nhà thơ mới biết là mình đã tự đánh mất một cuộc tình rất đẹp. Thanh Trắc Nguyễn Văn chìm đắm vào nỗi đau nuối tiếc. Nhà thơ muốn “quên” nên đã “khuấy tan” ly cà phê. Buồn thay, “khuấy tan rồi lại hiện tên một người”. Tác giả muốn quên mà có quên được đâu! Tôi rất thích câu thơ: “Khuấy tan rồi lại hiện tên một người”; vừa độc đáo, vừa sáng tạo lại vừa giàu hình ảnh.

“Cà phê
Thắm bóng hồng tươi
Ngẩn ngơ uống cạn nụ cười em trao.”

Lại thêm một câu thơ thật hay: “Ngẩn ngơ uống cạn nụ cười em trao”. Nàng đã đến và còn xinh đẹp nữa (thắm bóng hồng tươi), và còn “cười” nữa! Âm điệu bài thơ như nhộn nhịp hẳn lên, người đọc ít nhiều cũng cảm nhận được niềm vui theo niềm vui của tác giả. Thanh Trắc Nguyễn Văn đã rất khéo léo khi dùng các từ “thắm” và “hồng tươi” để diễn tả nét đẹp tràn đầy xuân sắc, rực rỡ của giai nhân.

“Cà phê
Người gặp chẳng chào
Đắng thơm ngọt nhạt lời nào cho nhau?”

Buồn thay cho nhà thơ, nàng cười là cười với “ai kia” chứ không phải cười với nhà thơ! Gặp nhà thơ nàng còn ngó lơ “chẳng thèm chào”, chứ nói chi là cười! Nhà thơ hụt hẫng đến độ uống một ly cà phê mà phải nếm đủ các vị “đắng thơm ngọt nhạt” của cà phê. Câu thơ tuy buồn nhưng cũng thật thú vị vì nghệ thuật chuyển ý “lời nào cho nhau”, thể hiện tính sáng tạo trong bút pháp của nhà thơ.

“Cà phê
Vơi nửa ngụm sầu
Thời gian cong lại bạc màu khói bay.”

Đau buồn nhưng không phẫn chí. Thời gian là liều thuốc màu nhiệm giúp chúng ta có thể quên tất cả những gì không vui trong cuộc đời. Uống cà phê lúc này đối với tác giả lại là sự giải thoát: “Cà phê / Vơi nửa ngụm sầu”. Câu thơ cuối cùng là một câu thơ cực hay gợi cho ta hình ảnh một ly cà phê bốc khói. Trên ly cà phê có một sợi khói, hình ảnh của thời gian, cong lại và từ từ bạc dần, dần dần tan biến đi. Hãy để những nỗi buồn lụi tàn theo thời gian trên ly cà phê. Cảm ơn nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn đã gởi đến cho người đọc một bài thơ thật hay và cũng thật nhiều cảm xúc.


(Bài đã đăng trên trang web văn hóa nghệ thuật Đất Đứng ngày 11.4.2013) 

Hùng Thanh

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Cô gái Bến Tre trong bài Thơ tình viết ở Bến Tre






















CÔ GÁI BẾN TRE TRONG BÀI THƠ TÌNH VIẾT Ở BẾN TRE

Cô Tuyết Loan là giáo viên dạy môn ngữ văn trường PTTH Võ Thị Sáu. Đầu xuân năm 2012, Thanh Trắc Nguyễn Văn và các giáo viên tổ Lý trường PTTH Võ Thị Sáu có thực hiện một chuyến đi du lịch đến Bến Tre. Thanh Trắc Nguyễn Văn và các bạn đồng hành có ghé thăm nhà cô Tuyết Loan ở huyện Châu Thành. Là một miền đất rất đặc trưng của vùng sông nước Nam Bộ, huyện Châu Thành nói riêng và tỉnh Bến Tre nói chung, thật sự rất hấp dẫn đối với du khách.

Sau khi trò chuyện với cô Tuyết Loan, cũng như đã ngắm nhìn những vườn cây trĩu trái chín của quê hương cô, Thanh Trắc Nguyễn Văn đã cầm bút sáng tác ngay một bài thơ về Bến Tre. Khi xe về đến thành phố HCM thì bài thơ cũng đã cơ bản viết xong. Trong bài thơ có nói đến các địa danh mà đoàn du lịch đã đi qua như Châu Thành, Giồng Trôm, Rạch Miễu... Bài thơ cũng miêu tả đến nét đẹp duyên dáng của các cô gái Bến Tre, các loại trái cây thơm ngon (vú sữa, dừa, chôm chôm...), phong cảnh lãng mạng và hữu tình (trăng lung linh, vạt nắng hoàng hôn mờ ảo, đất gấm trời hoa, đi chèo thuyền vớt lục bình, đàn ca vọng cổ với những cung bậc ngũ cung tài tử: hò, xự, xang, xề, cống) và đặc biệt nhất chính là tà áo bà ba truyền thống xinh xắn...

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Thơ đường luật của bạn Hoàng Giao

 





















Nguyệt thẹn 
      (họa bài thơ lục bát Tình Anh Xe Ôm của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Xe ôm nằm ế mãi bên đường
Một khách qua chào bỗng hóa thương
Bến cũ nồng nàn đôi mắt thẳm
Người đây xao xuyến cặp môi hường
Trời mây rạo rực  hồn sông núi
Lòng dạ ngỡ ngàng cảnh gió sương
Đò lỡ năm nao dòng nước lặng
Giờ đây nguyệt thẹn với hoa nhường


Hoàng Giao

-----------------------------------------------------

Tình anh xe ôm

Xe ôm nằm ế bên đường
Bỗng đâu gặp khách - người thương năm nào!
Thôi thì xếp lại nỗi đau
Mời em ngồi cạnh ôm vào ngày xưa.

Xe anh vượt nắng rồi mưa
Chở em vượt cả bốn mùa thời gian
Chở nhau qua cái lỡ làng
Thương em tuổi mộng sang ngang đắm đò…

Xe ôm anh chạy vẫn chờ
Rau mồng tơi ngọt bến bờ thủy chung
Kìa em nước mắt ngại ngùng
Mình đi qua hết bão bùng rồi em!


(Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 359, ngày 15.6.2010) 

Thanh Trắc Nguyễn Văn



Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Ghen, ngâm thơ: Trần Minh Hòa








Ngâm thơ bài thơ Ghen

Đã một lần tôi ngâm bài thơ "Ghen" của nhà thơ Nguyễn Bính và thổn thức vì cái "Ghen" ấy. Có lẽ chỉ ở Việt nam mới có cái tình yêu ấy?... Ghen... Vâng anh ghen vì anh yêu em!

Ngày hôm nay tôi đọc một bài "Ghen" khác của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trên Facebook. Cũng là "Ghen" nhưng là cái ghen trong ấy có lời tự trách mình:

"Vung tay bỏng lửa ghen hờn
Dở dang giờ nhặt cô đơn bốn mùa..."

Tôi đã ngâm bài thơ "Ghen" của nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn và vài lời tự sự của mình trong phần ngâm thơ. Bài thơ được nhắc lại hai lần và được ngâm theo những cảm xúc của mình trong cái hơi thở của những âm hưởng dân tộc... lãng mạn và thật sống động như một bức tranh đồng quê Việt Nam.

Cám ơn nhà thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn và tặng anh bản ngâm của tôi trên Facebook.

Người viết: Trần Minh Hòa (nghệ sỹ diễn ngâm)