Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

Thơ 0357: Gói














































GÓI

Đi về phía không anh
Công viên không người đợi
Quán cóc không ai chờ
Ly cà phê không hẹn đủ đôi
Chỉ còn một chiếc lá xoay
Rơi rụng
Xuống chân ngày.

Giữa đám người ồn ả
Em đơn độc chạm vào mùa thu...
Gói mùa thu vào lá
Gói lá vào khăn tay
Gói khăn tay vào nước mắt
Gói nước mắt vào ký ức
Gói ký ức vào khoảng không...

2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn




------------------------------------------------------------------- 
* Bài thơ đã đăng trên báo PC & Mobile số 702, ngày 2.5.2017

+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: Ảnh  người mẫu Lê Lý Lan Hương và ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Thơ của bạn Mỹ Hạnh



















































CON ĐƯỜNG

Tặng anh Thanh Trắc Nguyễn Văn

Có con đường thục sự nở ngàn hoa.
Là con đường mỗi ngày con đến lớp.
Mùa thu về trong tim em bất chợt
Ngày khai trường anh đứng giữa các con.

Bài thơ nào mang nặng tình nước non.
Có ngọn núi con sông có đường mòn trên biển.
Yêu quê ta đi qua bao cuộc chiến.
Thương tích đầy mình vẫn trăn trở hồi sinh.

Đêm tối xa rạng rỡ ánh bình minh.
Lời thơ cũ bao ngày con sẽ thuộc?
Lời giảng nào rạng ngời như ánh đuốc.
Anh âm thầm gieo giữ những niềm tin.

Tuổi mộng qua sao em mãi kiếm tìm.
Chút lấp lánh trong áng văn anh đọc.
Thêm yêu nắng quê mình ánh lên từng hạt thóc.
Thấy mẹ về trên đồng lúa mênh mông.

Có khi nào anh thấy chạnh lòng không?
Nghề với nghiệp song hành cùng cơm áo
Người với người còn bao điều điên đảo.
Anh có yên bình giữ lửa ấm trong tim?

Những bài thơ nằm trong góc lặng im.
Quá khứ đi qua điêu tàn hay lộng lẫy.
Hạt giống tâm hồn nở trong run rẩy
Bàn tay thầy đỡ lấy những mầm non.

Mùa thu về in dấu bước chân son.
Ước nhỏ lại như thời còn thơ dại.
Bao ước mơ ngời xanh lên mê mải.
Nhặt lại nụ cười bên lớp học thân thương...


2017

Mỹ Hạnh




---------------------------------------------------------------------

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Ca dao về địa danh Quãng Ngãi
















































CA DAO VỀ ĐỊA DANH QUẢNG NGÃI

Ai về núi Ấn sông Trà
Có thương cô bậu ghé nhà mà thăm.

Ai về Quảng Ngãi
Cho tôi gởi ít tiền
Mua giùm miếng quế lâu niên
Đem về trị bệnh khỏi phiền bà con.

Ai về Cổ Lũy cô thôn
Nước sông Trà Khúc sóng dồn lăn tăn.

Ai về quê ấy Nghĩa An
Ghé thăm phong cảnh chùa Hang, Bàn Cờ.

Ai về Cà Đó
Chịu khó xách ky
Tay cầm đôi đũa
Lưng đi lòm khòm.

Ai về Long Phụng thì về
Có sông tắm mát giếng kề một bên.

Ai về Cổ Lũy, Xóm Câu
Nhớ mua đôi chiếu đón dâu về làng.



































Ca dao về địa danh Quảng Nam - Đà Nẵng


















































CA DAO VỀ ĐỊA DANH QUẢNG NAM - ĐÀ NẴNG

Ai đi phố Hội, Chùa Cầu
Ðể thương, để nhớ, để sầu cho ai,
Ðể sầu cho khách vãng lai,
Ðể thương, để nhớ cho ai chịu sầu.

Chiều chiều mây phủ Hải Vân
Chim kêu gành đá, gẫm thân lại buồn.

Ðất Quảng Nam, chưa mưa đà thấm
Rươụ hồng đào chưa nhấm đà say
Ðối vớI ai ơn trọng, nghĩa dày
Một hột cơm cũng nhớ
Một gáo nước đầy vẫn chưa quên.

Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đà say.
Hai đứa ta ơn trọng nghĩa dày,
Chưa nên câu duyên nợ đã mấy trăm ngày nhớ thương.

Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đà say.
Thương nhau chưa đặng mấy ngày,
Đã mang câu ơn trọng nghĩa dày bạn ơi!






















Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Giới thiệu Tuyển tập thơ Lục Bát Tình





























































































GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ: LỤC BÁT TÌNH

Xin được giới thiệu với các bạn yêu thơ Tuyển tập thơ Lục Bát Tình do NXB Đồng Nai ấn hành năm 1997. 

Tập thơ gồm 501 bài thơ lục bát của 501 tác giả trong và ngoài nước được nhà thơ Hồ Quốc Nhạc tuyển chọn. Bài thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn được tuyển vào tập thơ này là bài CHIỀU TRÊN SÔNG HÀN.

Năm 1997 Thanh Trắc Nguyễn Văn rất bất ngờ khi nhận được giấy mời lên tòa soạn báo Áo Trắng (lúc đó báo Áo Trắng đang trực thuộc NXB Trẻ) để nhận miễn phí tập thơ tuyển và càng vui, càng bất ngờ hơn khi trong đó đọc thấy có bài thơ của mình!

Xin được gởi lời cảm ơn chân thành đến nhà thơ Hồ Quốc Nhạc, dù lời cảm ơn đã trễ mất 20 năm! 

Thanh Trắc Nguyễn Văn



---------------------------------------------------------------------------
Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn trong Tuyển tập thơ Lục Bát Tình:
Chiều trên sông Hàn

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Thơ của bạn Trần Mạnh Hùng










































THIỆT TÌNH
           (họa bài thơ Ghen của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Vẫn nhớ thương lưu luyến...Thiệt tình
Không sao quên được khổ riêng mình
Đôi khi vương vấn lòng... ngơ ngẩn
Nhiều lúc hồn nhiên nhớ... Thiệt tình
Giây phút mơ màng tràn hạnh phúc
Suốt ngày nỗi nhớ quá điêu linh
Gặp nhau toàn nói câu thăm hỏi
Chỉ thế thôi sao, ngốc... Thiệt tình.


2017


Trần Mạnh Hùng















Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

Ca dao về Mùa Hè (4)


















































CA DAO VỀ MÙA HÈ (4) 

Bữa rày chén đã xa ve
Mùa xuân thiếp đợi, mùa hè chàng trông
Nay chừ én Bắc nhạn Đông
Én có xa bụng én biết, nhạn có xa lòng nhạn hay.

Cực lòng thiếp lắm chàng ơi
Kiếm nơi khuất tịch, thiếp ngồi thở than
Than vì cây lúa lá vàng
Nước đâu mà tưới nó hoàn như xưa
Trông trời chẳng thấy trời mưa
Lan khô huệ héo, khổ chưa hỡi trời.

Mùa đông môi xám như chì
Mùa hè dạ sậm khác gì hòn than
Áo manh che trận gió hàn
Đầu trần nắng lửa mưa chan dãi dầu
Ối mẹ đâu, ối cha đâu
Đi đâu mà bắt con hầu người ta
Tưởng tình nghĩa mẹ, công cha
Chưa đền chút đỉnh xót xa dạ này.

Nhịp chày giã dó nhặt thưa
Đèn le lói sáng lòng ngơ ngẩn buồn
Nhớ ai mê mẩn tâm hồn
Thương ai mong đợi mỏi mòn tháng năm.















































Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

Ca dao về Mùa Hè (3)















































CA DAO VỀ MÙA HÈ (3) 

Buồn vì một nỗi tháng Giêng
Con chim cái cú nằm nghiêng thở dài
Buồn vì một nỗi tháng Hai
Đêm ngắn ngày dài thua thiệt người ta
Buồn vì một nỗi tháng Ba
Mưa dầu nắng lửa người ta lừ đừ
Buồn vì một nỗi tháng Tư
Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn
Buồn vì một nỗi tháng Năm
Chưa đặt mình nằm gà đã gáy kêu
Bước sang tháng Sáu lại đều.

Chừng nầy đứng bóng giữa trưa
Bớ ông chủ ruộng sao chưa xuống đồng
Mồng tám tháng tư không mưa
Bỏ cả cày bừa mà lấp lúa đi.

Cấy lúa lúa trổ ra lăn
Kẻ trộm gặt mất con ăn bằng gì
Con ăn lộc sắn lộc si
Con ăn bằng gì cho đến tháng năm.
















































Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Thơ của bạn Cao Nghiêm


















































TÌNH HỒNG

Cô nàng bé nhỏ ở bên sông
Đến tuổi tròn trăng đã kén chồng
Áo sắc hoa cà nhiều kẻ mộng
Khăn màu lá cỏ lắm người trông
Đầu Xuân chạy tới trao cành mận
Cuối hạ bơi sang tặng nhánh hồng
Xúc động nhìn tôi cười khẽ nói
Qua làng chọn hái nắm trầu không?

Cao Nghiêm















































Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

Ca dao về địa danh Hà Nội
























CA DAO ĐỊA DANH HÀ NỘI 

Ai về Hà Nội, ngược nước Hồng Hà
Buồm giong ba ngọn vui đà nên vui.

Hà Nội băm sáu phố phường
Hàng Gạo, hàng Ðường, hàng Muối trắng tinh
Từ ngày ta phải lòng mình
Bác mẹ đi rình đã mấy mươi phen
Làm quen chẳng được nên quen
Làm bạn mất bạn ai đền công cho.

Lụa này là lụa Cổ Đô
Chính tông lụa cống các cô ưa dùng.

Ổi Quảng Bá, cá hồ Tây
Hàng Đào tơ lụa làm say lòng người.

Ước gì anh biến thành hoa
Nhờ em cô gái Ngọc Hà chăm nom.

















Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

Ca dao về Địa Danh






































































NHỮNG CÂU CA DAO VỀ ĐỊA DANH

Ai về Quảng Ngãi mà xem
Bãi tơ vàng óng đồng ken lúa vàng
Xóm thôn sực nức mùi đàng
Nhắp chè Tam Bảo luận bàn văn chương.

Bắp với khoai tuy rằng khác giống
Nhưng cùng sống trên cục đất giồng
Anh với em đồng vợ đồng chồng,
Tát biển Đông cũng cạn, đập núi Hồng cũng tan.

Chim bay về núi Sơn Trà,
Chồng Nam vợ Bắc ai mà muốn xa.
Sự này cũng tại mẹ cha,
Cho nên đũa ngọc mới xa mâm vàng.































Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

Cô giáo Ngọc Giang và món xôi Trạng Nguyên

Xôi Trạng Nguyên do cô giáo Ngọc Giang nấu.































CÔ GIÁO NGỌC GIANG VÀ MÓN XÔI TRẠNG NGUYÊN 

Cứ đến tháng 5, cô Nguyễn Thị Ngọc Giang, giáo viên dạy môn địa lý Trường THPT Võ Thị Sáu (Q.Bình Thạnh, TP.HCM), lại làm vài đĩa xôi đem vào lớp đãi học sinh của mình.

Là giáo viên dạy môn địa nhưng cô Ngọc Giang rất thích nấu ăn, những món ăn cô làm vừa được trang trí rất khéo vừa rất ngon miệng, không kém gì những đầu bếp thực thụ ở các nhà hàng. Người viết là một trong những người đã may mắn được thưởng thức những “tuyệt phẩm ẩm thực” của cô. Chỉ là những món ăn dân dã, nguyên liệu thực phẩm rất dễ kiếm nhưng nói chung đều rất tuyệt vời!

“Đậu”, “đỗ” và sự tự tin

Món ăn cô đãi học trò vừa mang tính chúc phúc cho các em sẽ vượt qua được kỳ thi tốt nghiệp lớp 12 đầy căng thẳng sắp tới, vừa giúp tình cô trò thêm đậm đà, vừa lưu lại một kỷ niệm khó quên cho các học sinh của cô sau ba năm gắn bó học tập đầy thân ái dưới một mái trường chung.

Món xôi được cô đặt một cái tên khá ấn tượng, đó cũng là kỳ vọng của cô đối với các học trò cô yêu thương: xôi Trạng Nguyên. Nguyên liệu chính của món xôi Trạng Nguyên là đậu xanh được bóc vỏ, cho vào ngâm nước khoảng năm tiếng. Miền Nam gọi là “đậu”, còn miền Bắc gọi là “đỗ”.

Nhưng dù “đậu” hay “đỗ”, cái tên cũng vẫn hướng đến một ý nghĩa rất dễ thương là khi ăn món xôi này, các em sẽ có thêm tự tin, thêm may mắn để có thể đạt được kết quả tốt nhất trong thi cử. Ngoài đậu xanh, cô Ngọc Giang cho biết cần phải có thêm gạo nếp cái hoa vàng, nước cốt dừa để pha chế cùng với một ít muối và đường để làm xôi.

Xôi đã nấu xong, bày ra đĩa rồi nhưng vẫn chưa đủ. Theo cô Ngọc Giang, có những món ăn ngon nếu biết khéo léo bày biện và trang trí sẽ tạo cho người ăn có thêm nhiều trải nghiệm thú vị về ẩm thực. Cô rất mong muốn khi thưởng thức món xôi, các học trò của cô sẽ ít nhiều nhớ về cội nguồn của dân tộc.










































Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Danh ngôn về Mẹ
























DANH NGÔN VỀ MẸ 

Bạn có thể lừa một vài người trong tất cả mọi lần, và bạn có thể lừa mọi người trong một vài lần, nhưng bạn không thể lừa mẹ.
(Ngạn ngữ Anh)

Các cô gái phải làm sao khi không có người mẹ giúp đỡ họ vượt qua những rắc rối?
(Louisa May Alcott)

Chúa trời không thể ở mọi nơi cùng một lúc, vì vậy người đã tạo ra những bà mẹ.
(Rudyard Kipling)

Có vợ là có lời khuyên chí lí, có mẹ vợ là được tiếp đón ân cần nhưng không có gì hơn 1 người mẹ hiền.
(L.Tolstoi)

Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền.
(Lamartime)

Lòng người mẹ là vực thẳm mà đáy được trải bằng lòng khoan dung hiền dịu.
(Balzac)































Ca dao về Mẹ (3)





















CA DAO VỀ MẸ (3) 

Ai về tôi gửi buồng cau
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy
Ai về tôi gửi đôi giày
Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi.

Ai rằng công mẹ như non
Thật ra công mẹ lại còn lớn hơn.

Bắt con vịt nước nhổ lông
Miếng nạc phần chồng
Miếng xương phần mẹ
Miếng lòng phần con.

Biển đông còn lúc đầy vơi
Chớ lòng cha mẹ suốt đời tràn dâng.

Con ơi, mẹ bảo con này
Học buôn học bán cho tày người ta
Con đừng học thói chua ngoa
Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười
Dù no dù đói cho tươi
Quên ăn bớt ngủ liệu bề lo toan
Phòng khi đóng góp việc quan
Đồng tiền bát gạo lo toan cho chồng
Trước là đẹp mặt cùng chồng
Sau là họ mạc cũng không chê cười
Con ơi! nhớ bấy nhiêu lời!

Chim đa đa đậu nhánh đa đa,
Chồng gần em không lấy, lại lấy chồng xa,
Lỡ mai cha yếu mẹ già,
Bát cơm đôi đũa, bộ kỷ trà ai nâng?



















Thứ Bảy, 6 tháng 5, 2017

Phổ nhạc: Nụ tầm xuân, nhạc: Triều Châu











































Xin giới thiệu nhạc phẩm "Nụ tầm xuân" của nhạc sĩ Triều Châu. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của Thanh Trắc Nguyễn Văn
.





















































NỤ TẦM XUÂN
          Trèo lên cây bưởi hái hoa
          Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
                                (Ca dao)

Người về tìm nụ tầm xuân
Thương màu hoa bưởi trắng ngần chợt tan
Mây buồn từ dạo lang thang
Vườn cà thuở ấy cũng hoang phế sầu.

Hỏi gì khi cá cắn câu
Khi chim xanh đã nhốt vào lồng son
Tiếc câu thề biển hẹn non
Nước chưa chảy, đá đã mòn. Ly tan.

Người ta cau bạc trầu vàng
Nên tơ chỉ thắm để nàng sang sông
Trầu tôi một mớ ba đồng
Ngẩn ngơ đem thả ngược dòng ca dao.

1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


















































Ghi chú: ảnh nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định (cô gái áo dài trắng) và minh họa sưu tầm từ internet

Phổ nhạc: Tình có hay không, nhạc: Triều Châu











































Xin giới thiệu nhạc phẩm "Tình có hay không" của nhạc sĩ Triều Châu. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ "Tình có hay không?" của Thanh Trắc Nguyễn Văn.



















































TÌNH CÓ HAY KHÔNG?

Tình có hay không
Biết không hay có
Tay xòe không có
Tay nắm có không?

Ngày xưa là gió
Ngày xưa là mây
Ta mơ theo nắng
Dáng nhỏ em gầy...

Chợt sợi tóc bay
Chợt gió thành mây
Lời thề màu cỏ
Tình không thành có!

Tình không hay có
Biết có hay không?
Ta mong là có
Em cười như không...

Ta là đá sỏi
Một nắng hai sương
Mơ nhầm châu ngọc
Yêu nhầm đau thương.

Em thành chim sáo
Một chiều qua sông
Ta còn dông bão
Tình có thành không!

Tình có như không
Thà không hơn có
Thà là như gió
Thà là như mây...

1996
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)


Thanh Trắc Nguyễn Văn
























Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

Ca dao về Mẹ (2)

















































CA DAO VỀ MẸ (2)

Bao giờ cá lý hóa long
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng xưa nay.

Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Con tôi khát sữa bú tay
Ai cho bú thép ngàn ngày mang ơn.

Con ho lòng mẹ tan tành
Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi.

Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi
Ngó không thấy mẹ ngùi ngùi nhớ thương.

Chiều chiều xách giỏ hái rau
Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần.

Chim trời ai dễ đếm lông
Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày.







Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Ca dao về Mẹ



























CA DAO VỀ MẸ 

Chẳng tham nhà ngói ba tòa
Tham vì một nỗi mẹ cha hiền lành.

Chồng dữ thì em mới rầu
Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng.

Chồng dữ thì em mới lo,
Mẹ chồng mà dữ mổ bò ăn khao.

Dì ruột thương cháu như con,
Rủi mà không mẹ, cháu còn cậy trông.

Em thời đi cấy ruộng bông,
Anh đi cắt lúa để chung một nhà.
Đem về phụng dưỡng mẹ cha,
Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền.

Mẹ cho bú mớm nâng niu
Tội Trời thì chịu, chẳng yêu bằng chồng.







Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Tục ngữ về Mẹ























TỤC NGỮ VỀ MẸ 

Bé thì con mẹ con cha, lớn thì con vua con chúa.

Cá chuối đắm đuối vì con.

Con có mẹ như măng ấp bẹ.

Con có mẹ như thiên hạ có vua.

Con biết nói, mẹ hói đầu.

Con lên ba, mẹ sa xương sườn.

Con lên ba, mới ra lòng mẹ.

Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.
























Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Ca dao về Mùa Hè (2)

















































CA DAO VỀ MÙA HÈ (2) 

Khi con thức Mẹ cho con bú
Khi con lú Mẹ lại ru hời
Nuôi con cực lắm con ơi
Chỉ mong cho con lưng dài vai rộng
Để lấp biển vá trời như ai!
Mẹ thương con ngồi cầu Ái Tử
Vợ trông chồng đứng núi Vọng Phu
Mai đây bóng xế trăng lu
Con ve kêu mùa hạ
Biết mấy thu đợi chờ.

Mình rồng đuôi phụng le te,
Mùa xuân ấp trứng mùa hè nở con.
Là cây gì?
(cây cau)
















































Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Ca dao về Mùa Hè


















































CA DAO VỀ MÙA HÈ 

Đàng mòn nhơn nghĩa không mòn 
Đây tôi giữ dạ bia son sắt cầm 
Xin ai đừng bỏ nghĩa ai 
Cất lên than một tiếng ai hoài cũng thương 
Viết lên một gánh can trường 
Nặng nhẹ cũng gánh cứ đường mà đi 
Nặng thời tối nghỉ một khi 
Nhẹ thời chậm rãi mà đi hoài hoài 
Gánh tôi còn gánh trên vai 
Thói thường người nói nào ai gánh rồi 
Phần tôi gánh nặng tôi ngồi tôi than 
Cất tiếng kêu bà quán bên đàng 
Mai giờ có gặp bạn vàng tôi không? 
Bốn mùa xuân hạ thu đông 
Nghĩa nhơn bảng lảng kêu không thấy trời 
Nước mắt liền nhỏ liền rơi 
Liền thương liền nhớ liền rời liền xa 
Trông em không thấy em ra 
Năm bảy mùa hạ, năm ba mùa hè 
Trách bà Nguyệt lững thững không xe 
Đôi ta lững thững như bè rã đôi.










































Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Thơ 0356: Con đường đi học tháng ba


















































CON ĐƯỜNG ĐI HỌC THÁNG BA 

Con đường đi học tháng ba
Lăn tăn hoa cải mượt mà vàng tươi
Em xưa áo trắng hay cười
Tóc cài nơ tím để người ngẩn ngơ.

Con đường ngày ấy thành thơ
Còn ta thành kẻ dại khờ trăm năm
Gió lay nụ cải thương thầm
Đường xưa, bóng cũ hương trầm còn bay...

Con đường đi hết chiều nay
Ai giăng sợi nhớ cho gầy trăng nghiêng?
Mưa rơi ngập nẻo ưu phiền
Thời gian trắng vỡ lạnh miền không em.

(Bài thơ đã đăng trên báo PC & Mobile số 698, ngày 4.4.2017)
2017

Thanh Trắc Nguyễn Văn




----------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo PC & Mobile số 698, ngày 4.4.2017

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Thơ của bạn thơ Nguyễn Thành Sáng (2)






















































QUYỆN HỒN THƠ

Ngân nga ý sống phổ thơ vầy
Gió cuốn hương nồng quyện đắp xây
Sóng nước nhịp nhàng rung động đấy
Khung trời dào dạt nhẹ đưa này
Dạ lý hương lòng lan tỏa vậy
Trăng ngà mây nước cuốn say ngây
Nỗi niềm thao thức mơ màng thấy
Ý mộng duyên thuyền trải bóng đây!


Nguyễn Thành Sáng