Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Dại khờ - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
DẠI KHỜ
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.
Xuân Diệu
Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Lam Tran Huu minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Mời yêu - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
MỜI YÊU
Ngày trong lắm, lá êm, hoa đẹp quá,
Nhan sắc ơi, cây cỏ chói đầy sao.
Tháng giêng cười, không e lệ chút nào,
Bằng trăm cánh của bướm chim rối rắm.
Ai có biết màu xuân lên nặng lắm
Trên cành hồng và trong những trái tim?
Nghe điệu lòng hưởng ứng với ca chim,
Tôi tự thấy lạc loài trong nắng mới.
Mở miệng vàng... và hãy nói yêu tôi...
Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi...
Đã bao lúc màu hoa đem nhớ tới;
Biết nhớ ai! đành chỉ nhớ xa xôi.
Lời ái ân ngừng lại ở nơi môi,
Mặc ánh sáng tha hồ reo trên nội.
Năm nay lại vương bồi hồi gió sợi;
Năm nay hương đây lại tới bồi hồi;
Một trời mơ đang cầu nguyện trong tôi,
Chờ một tiếng để bừng lên hạnh phúc.
Mở miệng vàng... và hãy nói yêu tôi,
Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi...
Cần chi biết ngày mai hay bữa trước?
Gần hôm nay, thì yêu dấu là nên.
Tôi ưng đùa, người hãy cợt thản nhiên:
Ta tưởng tượng một tình duyên mới nụ.
Người được nói, tôi được nghe là đủ;
Thực càng hay, mà giả dối lại sao?
Gặp nhau đây, ai biết tự thời nào;
Xa nhau nữa, ai đoán ngày tái hội!
Mở miệng vàng, và hãy nói yêu tôi,
Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi!
Hỡi nhan sắc, ngại ngùng chi không nói,
Cho trời thêm xanh, cho cảnh càng xinh.
Cho dư âm vang động của lời tình
Làm êm ấm đôi ngày xuân trống trải.
Tôi lắng đợi! nhịp lòng tôi đứng lại!
Tôi cần tin! tôi khao khát được nhầm!
Cho tôi mơ một ảo tưởng thâm trầm,
Và mặc kệ, nếu đó là dối trá!
Mở miệng vàng! và hãy nói yêu tôi!
Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi!
Xuân Diệu
Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Lam Tran Huu minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Tư, 20 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Gửi hương cho gió - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
GỬI HƯƠNG CHO GIÓ
Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
Đem gửi hương cho gió phũ phàng!
Mất một đời thơm trong kẽ núi,
Không người du tử đến nhằm hang!
Hoa ngỡ đem hương gửi gió kiều,
Là truyền tin thắm gọi tình yêu.
Song le hoa đợi càng thêm tủi:
Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.
Tản mác phương ngàn lạc gió câm,
Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm;
Tên rừng hoa đẹp rơi trên đá,
Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.
*
Tình yêu muôn thủa vẫn là hương;
Biết mấy dòng thơm mở giữa đường,
Đã mất tình yêu trong gió rủi,
Không người thấu rõ đến nguồn thương!
Thiên hạ vô tình nhận ước mơ,
Nhận rồi không hiểu mộng và thơ...
Người si muôn kiếp là hoa núi,
Uổng nhuỵ lòng tươi tặng khách hờ!
Xuân Diệu
Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Ba Tran minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Ba, 19 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Lời kỹ nữ - Xuân Diệu - Nguồn: Thi viện
LỜI KỸ NỮ
Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa;
Vội vàng chi, trăng sáng quá, khách ơi.
Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời;
Khách không ở, lòng em cô độc quá.
Khách ngồi lại cùng em! đây gối lả,
Tay em đây, mời khách ngả đầu say;
Đây rượu nồng. Và hồn của em đây,
Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử.
Chớ đạp hồn em!
Trăng về viễn xứ
Đi khoan thai trên ngự đỉnh trời tròn;
Gió theo trăng từ biển thổi qua non;
Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn.
Lòng kỹ nữ cũng sầu như biển lớn,
Chớ để riêng em phải gặp lòng em;
Tay ái ân du khách hãy làm rèm,
Tóc xanh tốt em xin nguyền dệt võng.
Đẩy hộ hồn em triền miên trên sóng,
Trôi phiêu lưu không vọng bến hay gành;
Vì mình em không được quấn chân anh,
Tóc không phải những dây tình vướng víu.
Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo.
Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da.
Người giai nhân: bến đợi dưới cây già;
Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt.
Lời kỹ nữ đã vỡ vì nước mắt.
Cuộc yêu đương gay gắt vì làng chơi.
Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi,
Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.
Xao xác tiếng gà. Trăng ngà lạnh buốt.
Mắt run mờ, kỹ nữ thấy sông trôi.
Du khách đi.
- Du khách đã đi rồi.
Hà Nội, 1939
Xuân Diệu
Xuân Diệu (2/2/1916 - 18/12/1985) tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh Trảo Nha, quê tại làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, nhưng sinh tại quê mẹ ở xã Hoà Phước, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nơi cha ông là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Hai, 18 tháng 3, 2024
Thơ ảnh: Thu duyên
Vô cùng xúc động khi được bạn Ngọc Điệp tặng tấm thơ ảnh bài thơ Thu duyên. Xin cảm ơn bạn Ngọc Điệp rất nhiều, chúc bạn Ngọc Điệp luôn hạnh phúc và luôn gặp nhiều may mắn.
Nhãn:
Tho anh
Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2024
Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2024
Thơ 0454: Hoa xuyến chi
HOA XUYẾN CHI
Hoa xuyến chi
Nụ cười tỏa nắng
Không đẹp cũng không xinh
Như cọng rơm thơm mùi bông cỏ
Lăn lóc nẻo quê.
Hoa xuyến chi
Màu trắng của tà áo dài đi học
Màu vàng của lúa chín ngoài đồng
Màu của đôi guốc mòn quai sứt
Tuổi thơ ta cuộn tròn dưới chân em ngủ
Mơ tiên, hóa bướm mải mê bay.
Hoa xuyến chi
Gã họa sĩ tài hoa đưa em lên giá vẽ
Nhà sưu tập tài danh đưa em đi trên những thảm hoa hồng
Giọt sương long lanh ta dửng dưng không chạm
Để vỡ dưới tay người...
Hoa xuyến chi xa
Hoa xuyến chi đã xa rồi...
2024
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Tràng giang - Huy Cận - Nguồn: Thi viện
TRÀNG GIANG
Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
Huy Cận
Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nguyễn Đình Tròn minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Năm, 14 tháng 3, 2024
Thứ Tư, 13 tháng 3, 2024
Thứ Ba, 12 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Tựu trường - Huy Cận - Nguồn: Thi viện
TỰU TRƯỜNG
Tặng em Triệu
Giờ náo nức của một thời trẻ dại!
Hỡi ngói nâu, hỡi tường trắng, cửa gương!
Những chàng trai mười lăm tuổi vào trường,
Rương nhỏ nhỏ với linh hồn bằng ngọc. -
Sắp hạnh phúc như chương trình lớp học,
Buổi chiều đầu họ tìm bạn kết duyên;
Trong sân trường hướng dạo giữa Đào viên;
Quần áo trắng đẹp như lòng mới mẻ.
Chân non dại ngập ngừng từng bước nhẹ;
Tim run run trăm tình cảm rụt rè;
Tuổi mười lăm gấp sách lại, đứng nghe
Lòng mới mở giữa tay đời ấm áp.
Tựu trường đó, lòng tôi vừa bắt gặp
Nỗi xôn xao thầm lặng ở trong rương
Của chàng trai mười lăm tuổi vào trường,
Mắt tin cậy và tóc vừa dưỡng rẻ.
Người bạn nhỏ! Cho lòng tôi theo ghé!
Không nỗi gì có thể vuốt ve hơn
Đêm tựu trường mùi cửa sổ mới sơn,
Tủ mới đánh, và lòng trai thơm ngát.
Huy Cận
Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nguyễn Đình Tròn minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Hai, 11 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Học sinh - Huy Cận - Nguồn: Thi viện
HỌC SINH
Tặng Tú Mỡ
Gió thổi sân trường chiều chủ nhật;
- Ôi! Thời thơ bé tuổi mười lăm,
Nắng hoe rải nhạt hoa trên đất,
Đời dịu vừa như nguyệt trước rằm.
Bốn vách nghiêm trang tiếng đọc bài,
Đầu xanh dăm chục, nét văn khôi.
Chiều xuân chim sẻ vô trong lớp,
Ông giáo trông lên; chúng bạn cười.
Lén mắt thầy, xem lại bức thư
Của người cô họ, chú hiền từ.
Bàn tay vơ vẩn đưa trang sách,
Mộng tưởng phiêu lưu bức địa đồ.
Đôi guốc nằm hiên kéo bốn mùa,
Tiền nhà ít gửi, biết chi mua!
Áo dài cọ mãi đôi tay rách,
Gương lược thăm hoài tóc ngắn thưa.
Chủ nhật nhiều khi chán nản ghê,
Xung xăng sân bóng chạy tư bề -
Bên vườn ông đốc dăm hoa nở,
Đêm tới mau mau hái trộm về.
Lên gác yên tâm nghĩ sự đời,
Hương nồng quanh gối vẩn vơ chơi.
Giường bên cửa sổ, cây đưa mát,
Không chịu mùng che để ngó trời.
Họ sống bình yên, bước lặng thinh,
Không nghe hoa bướm gọi bên mình.
Hững hờ đi giữa hương yêu mến,
Chân bước chưa khi rộn ái tình.
Vậy đó bỗng nhiên mà họ lớn,
Tuổi hai mươi đến, có ai ngờ!
Một hôm trận gió tình yêu lại:
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thơ.
Huy Cận
Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Nguyễn Đình Tròn minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2024
Thơ Lục Bát tháng 3.2024 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
41. NGƯỜI VỀ
Người về soi bóng cầu ao
Nụ cười lệch nón quai thao nữa nà
Nhìn chi cho khổ người ta
Giấu đi cái nõn cái nà được không
Con thuyền trở lại bến sông
Gió đưa cây cải lên ngồng ngẩn ngơ
Còn xanh đâu được mà mơ
Còn thương đâu được mà chờ chiêm bao
Sông xanh thuyền đã cắm sào
Yếm xưa cởi nút hồn trao người rồi
Sổ lồng con sáo có đôi
Để ai trơ trọi mồ côi xứ tình
Ôm chùa gõ mõ tụng kinh
Kiếp sau chứng ngộ ta mình gặp duyên
Nồng nàn hơi thở còn nguyên
Cái ngày đen láy hạt huyền nhìn nhau.
Nguyễn Lâm Cẩn
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2024
Thơ Lục Bát tháng 3.2024 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
31. LỤC BÁT TÌNH
Buông câu lục bát ỡm ờ
Để ai ra ngẩn vào ngơ... hỡi tình
Trái tim mỏng mảnh rung rinh
Khát yêu, nghe gió rập rình thâu đêm
Sao rơi, trăng rụng ngoài thềm
Lả lơi chi, để cỏ mềm tả tơi?
Có về bến nhớ người ơi?
Neo vần sáu tám, vớt lời ái ân...
Nguyễn Thanh Thủy
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2024
Thơ 0453: Tắm đêm
TẮM ĐÊM
Khỏa thân tắm đêm
Cô lái đò cài mảnh trăng vàng lên tóc.
Gió thu trở mình rạo rực.
Hương trinh nữ...
Dòng sông lung linh.
2024
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Nhãn:
Tho nam dong
Thứ Năm, 7 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Nghê thường - Bích Khê - Nguồn: Thi viện
NGHÊ THƯỜNG
Ô trời hôm nay sao mà xanh!
Ngọc trăng xây vàng trên muôn cành,
Nhung mây tê ngời sao kim cương,
Dạ lan tê ngời say men hương;
Lầu ai ánh gì như lưu ly?
Nụ cười ai trắng như hoa lê?
Thuỷ tinh ai để lòng gương hồ?
Không gian xa cừ hay san hô?
Đêm ôm hồn tôi chơi phiêu diêu
Bắt gặp nàng thơ diện yêu kiều;
Man mác cho nên nhớ chị Hằng:
Hai tôi nhịp nhàng lên cung trăng...
Là ngọc thạch hay trân châu?
Mã não hay là hổ phách đây?
- Cung thiềm vắt vẻo cài lên mây,
Tiên nữ ra chào, tình ngây ngây...
Nầy! muôn ngọc nữ ngớp y thường
Tóc quyện bay mùi tô hợp hương -
Uốn mình say lượn sóng xiêm nghê;
Khúc Phụng cầu hoàng sôi đê mê...
Diễm lệ, Hằng Nga bước xuống đền:
Điệu ca thần diệu vẳng đưa lên...
- Chúng tôi lạc giữa mộng như ngà
Ngỡ vướng vào muôn tơ lụa sa...
... Hai tôi vừa ghé bến sông Ngân:
Ô! nàng Xuân Hương ngực để trần
Ngâm bài "Vấn nguyệt" tiếng trong ngần
Nhìn xuống nhân gian cười như điên.
Bích Khê
Bích Khê (24/3/1916 - 17/1/1946) tên thật là Lê Quang Lương, sinh tại xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nay thuộc tỉnh Nghĩa Bình. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ngày càng nặng, trở về Thu Xà sống những năm tháng cuối cùng với tâm trạng đau đớn, khắc khoải, song vẫn không ngừng sáng tác. Ông mất lúc mới 30 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Cuối thu - Bích Khê - Nguồn: Thi viện
CUỐI THU
Đêm nay hồn lặng làm sao
Cảnh thu ôm cả chiêm bao vào lòng
Sao xanh lợt tím tơ đồng
Gió ơi là gió, buồn đông thổi về
Không gian mưa lệ đầm đìa
Đầy sân trắng toát hoa lê đầu mùa
Trời lam ứ đặc tình thu
Ô kìa mây bạc nặng lùa về tây!
Hồn sao không động mà say!
Chà đôi chim khướu nó bay tung trời...
Nhạc đâu bỗng vót từng khơi
Hồn theo với nhạc, hồn ơi là hồn!
Buồn thôi như rượu thấm dồn
Lên men nồng khướt, xoay tròn trên không.
Bích Khê
Bích Khê (24/3/1916 - 17/1/1946) tên thật là Lê Quang Lương, sinh tại xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nay thuộc tỉnh Nghĩa Bình. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ngày càng nặng, trở về Thu Xà sống những năm tháng cuối cùng với tâm trạng đau đớn, khắc khoải, song vẫn không ngừng sáng tác. Ông mất lúc mới 30 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Ba, 5 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Hoàng hoa - Bích Khê - Nguồn: Thi viện
HOÀNG HOA
Chiều đi trên đồi êm như tơ,
Chiều đi trong người êm như mơ,
Lam nhung ô! màu ngưng lưng trời,
Xanh nhung ô! màu phơi nơi nơi…
Vàng phai nằm im ôm non gầy,
Chim Yên eo mình nương xương cây,
Đây mùa Hoàng hoa, mùa Hoàng hoa;
Đông nam mây đùn nơi thành xa…
Oanh già theo Quyên: quên tin chàng!
Đào theo Phù dung: thư không sang!
Ngàn khơi, ngàn khơi, ta, ngàn khơi,
Làm trăng theo chàng qua muôn nơi.
Theo chàng ta làm con chim Uyên…
Làm mây theo chàng bên nhung yên…
Chàng ơi! Hồn say trong mơ màng,
- Hồn ta? Hay là hồn tình lang?
Bên kia, Hàm Dương; đây, Tiêu Tương,
Tơ lòng nâng cao lên mành Dương!
Nay hoàng hôn rồi mai hôn hoàng,
Trông gương buồn dơ cho dong nhan!
Non Yên tên bay ngang muôn đầu…
Thâm khuê oan gì giam xuân sâu?
- Ai xây bờ oan trên xương người?!
- Ai xây mồ hoa chôn xuân tươi?!
Bích Khê
Bích Khê (24/3/1916 - 17/1/1946) tên thật là Lê Quang Lương, sinh tại xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nay thuộc tỉnh Nghĩa Bình. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ngày càng nặng, trở về Thu Xà sống những năm tháng cuối cùng với tâm trạng đau đớn, khắc khoải, song vẫn không ngừng sáng tác. Ông mất lúc mới 30 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2024
Thơ sưu tầm: Tỳ bà - Bích Khê - Nguồn: Thi viện
TỲ BÀ
Nàng ơi! Tay đêm đang giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tay êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi
Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê
Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
Cây đàn yêu đương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu: em ơi
Thuyền hồn không đi lên chơi vơi
Tôi qua tìm nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi: Thu mênh mông.
Bích Khê
Bích Khê (24/3/1916 - 17/1/1946) tên thật là Lê Quang Lương, sinh tại xã Phước Lộc, quận Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, nay thuộc tỉnh Nghĩa Bình. Năm 1942, bệnh phổi tái phát, ngày càng nặng, trở về Thu Xà sống những năm tháng cuối cùng với tâm trạng đau đớn, khắc khoải, song vẫn không ngừng sáng tác. Ông mất lúc mới 30 tuổi.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.
Nhãn:
* Tho hay moi ngay
Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2024
Thơ Lục Bát tháng 3.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
31. CÂY KHẾ CỦA MẸ
Lá cành còn đẫm hơi sương
Bình minh đến - rộn trong vườn tiếng chim
Hoa tươi hé nụ bên thềm
Cỏ xanh trải lối mượt mềm bước chân
Bóng cây... con đứng tần ngần
Nhìn ban mai nhớ tình thân Mẹ hiền
Vườn sau thoáng bóng chim chuyền
Đậu trên cành khế, mắt huyền ngó nghinh
Nắng vàng thả sợi lung linh
Từng chùm hoa tím xinh xinh nở chào
Mẹ ơi ! còn nhớ hôm nào
Mẹ trồng cây khế, ươm vào ước mơ
Năm qua, tháng lại Mẹ chờ...
Được ăn quả chín tuổi thơ vẫn thèm...
Bàn tay chăm chút ngày đêm
Khế vừa bói quả bên thềm vàng tươi
Con chưa kịp thấy Mẹ cười
Mẹ chưa được nếm vị tươi quả đầu
Lòng con tràn ngập xót đau
Lá vàng rơi rụng để sầu lá xanh..
Hôm nay khế chín đầy cành
Mẹ đâu còn nữa... mà dành Mẹ ăn...
Những ngày bệnh tật nguy nan
Con nhìn Mẹ xác thân tàn... lệ rơi!
Sợ buồn con... Mẹ gượng cười
Biết đâu lòng trẻ gấp mười lần đau
Khế vàng chín rụng vườn sau
Chim về ăn quả, bắt sâu mỗi ngày...
Ra vườn buổi sáng hôm nay.
Chạnh lòng nhìn khế rơi đầy... Mẹ ơi !
Đỗ Anh Thư
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2024
Thơ Lục Bát tháng 3.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
11. NGƯỜI KHÔNG KHỨ HỒI
Chiều Xuân vin sắc cầu vồng
Nhớ về phương ấy, ngóng trông bồi hồi
Nụ cười ẩn chốn xa xôi
Con tim thổn thức, thấy tồi tội sao?
Xuân xưa - luôn tiếng thì thào
Nắng Xuân tường tỏ với bao nhiêu là
Đong đầy kỷ niệm trong ta
Neo vào ký ức đã qua một thời
Cỏ gà tìm kiếm chọi chơi
Triền đê chăn thả những lời vu vơ
Bông lau vội nhứt thay cờ
Lá khoai que cắm ngu ngơ che đầu
Giỡn đùa trò trẻ đã lâu
Mà sao khờ dại chưa câu hẹn hò
Ngỡ rằng rồi lộc trời cho
Thoáng cơn gió lép... con đò sang sông...
Đã bao mùa cải trổ ngồng
Dấu chân biền biệt, người không khứ hồi.
Lại Văn Oanh
Nhãn:
Luc Bat Viet Nam
Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2024
Thơ Lục Bát tháng 3.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)
1. MỜI
Mời nhau uống cạn giọt chiều
Chung này tiễn biệt những điều nhớ quên
Rồi mai lạnh miếu, hoang đền
Còn thơm dư vị môi mềm từng nhau.
Võ Miên Trường
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)








































