Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Thơ 0339: Chuyện hai cái bóng










































Chuyện hai cái bóng

Cuối năm
Tạm biệt những bất đồng xa xưa
Mình dắt nhau về thuở hồng hoang nỗi nhớ
Gặp lại em
Gặp lại ta
Gặp lại chập chờn hai cái bóng.
            
Ly kem mát lạnh
Ánh mắt long lanh
Lại thấy nhau trong từng tấm ảnh cũ
Lại gặp nhau trong từng trang nhật ký cũ
Hai đứa cười nghiêng ngả nắng chiều
Hai cái bóng cũng quấn quít liêu xiêu.
            
Chợt một cái bóng chạy đi
Cái bóng còn lại thẩn thờ
Ngồi gục khóc
Rồi vùng dậy chạy theo...
            
Ta nhìn em
Em nhìn ta
Ngơ ngác
Mỗi người vội vã đi tìm cái bóng của riêng mình
Vội vã chia tay...


 2012

(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013) 
 
Thanh Trắc Nguyễn Văn






















-----------------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Cô Trần Thị Vinh Đạm, ký ức về một trò chơi tuổi thơ


































CÔ TRẦN THỊ VINH ĐẠM – KÝ ỨC VỀ MỘT TRÒ CHƠI TUỔI THƠ

1. Ký ức về một trò chơi tuổi thơ:

Trong trường THPT Võ Thị Sáu cô giáo dạy văn Trần Thị Vinh Đạm luôn là một cô giáo vui vẻ và lạc quan. Trong một lần khi nhà trường tổ chức cho cán bộ công nhân viên trường đi du lịch ở Phú Yên, tôi cùng các bạn đồng nghiệp được nhiều lần trò chuyện với cô Đạm mới biết cô cũng là một người đa cảm và luôn còn giữ trong lòng rất nhiều ký ức về tuổi thơ ở Đà Loan, quê hương của cô.

Ngày ấy, Đà Loan quê của cô Đạm còn nghèo lắm. Đà Loan là một xã nghèo heo hút miền núi, thuộc huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Cũng như bao đứa trẻ khác trong xã, tuổi thơ của cô Đạm là một tuổi thơ nghèo khó. Xã của cô thời bấy giờ là một vùng đất kinh tế mới, điện còn không có thì nói gì có đến các tụ điểm vui chơi giải trí khác. Trò chơi của cô và các bạn thường là bắt cua đồng và chuột đồng. Tuy vui nhưng quần áo, đầu tóc đứa nào cũng bị lấm lem bùn đất. Trò chơi mà cô Đạm thích nhất lại chính là trò chơi “làm cô giáo”. Là một trong những học sinh được đi học và học khá nhất xã, nên “bé Đạm” rất có “uy tín” khi rủ rê các bạn nhỏ khác làm “học trò” của mình. “Lớp học” là một bãi cỏ hoang, còn “tập vở” lại là những lá chuối vừa mới hái xuống trong vườn…

Đã hơn ba mươi năm trôi qua rồi mà cô Đạm vẫn còn rơm rớm nước mắt khi nhớ đến các bạn cùng lứa tuổi năm nào: mặt mày tuy nhem nhuốc, nhưng mắt luôn háo hức khi nhận dạng từng con chữ được viết trên lá chuối bằng những chiếc que nhọn. Thời gian đó nhiều gia đình còn rất nghèo. Cha mẹ còn phải lo chạy ăn từng bữa nên nhiều bạn ít được gia đình quan tâm cho đến trường. Sau nhiều lần “dạy học”, “bé Đạm” bỗng có một ước mơ muốn trở thành một “cô giáo” thật sự để dạy học cho các bạn của mình…