Tổng số lượt xem trang (tính từ ngày 1.1.2012)

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Sông Buông, ngâm thơ:Thu Thủy




-------------------------------------------------------------------------------------------




















Sông Buông

Thuyền em rời bến sông Buông
Chở trăng, chẳng chở nỗi buồn tôi theo
Sương giăng bàng bạc mái chèo
Sóng oằn mặt nước, sóng leo mạn thuyền
Mình tôi đêm trắng nỗi niềm
Nẻo về mây trắng, trắng miền bơ vơ.

Thả trăng, em thả câu hò
Bỏ tôi, em bỏ bên bờ sông Buông
Sông Buông chậm chậm đừng buông!
Tơ lòng chưa gởi trăng buồn ngả nghiêng
Gởi trăng, trăng rụng xuống thuyền
Gởi thuyền, thuyền đã trôi biền biệt xa...

Đồng Nai 1996
(Tuyển tập thơ Khúc Xạ Mùa Thương - NXB Thanh Niên 2006)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

























Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Thơ 0348: Nhớ mẹ























NHỚ MẸ
 

Tôi mua một bát canh riêu
Đem về dâng mẹ cuối chiều mưa bay
Mẹ tôi giờ khói hương gầy
Năm gian nhà trống hỏi ngày xưa đâu?
 

2014
(Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng, tập 3 năm 2015)
                  

Thanh Trắc Nguyễn Văn







































-------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng, tập 3 năm 2015
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 694, ngày 7.3.2017

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Video nhạc Phố cổ, nhạc sĩ: Nguyễn Quốc Tây



Video nhạc Phố cổ, thơ: Thanh Trắc Nguyễn Văn, nhạc sĩ: Nguyễn Quốc Tây.

Chân thành cảm ơn nhạc sĩ Nguyễn Quốc Tây đã phổ nhạc bài thơ này. 

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Thơ 0348: Về quê





















































VỀ QUÊ

Quê hương vẫn gió, vẫn mưa
Bão dông còn đó gốc dừa ngả nghiêng.

Chị tôi vẫn lạnh chữ duyên
Tháng năm kinh kệ trinh nguyên nâu sồng.

Mẹ tôi vẫn thích ra đồng
Nhặt từng hạt nhớ thả dòng sông sâu.

Vườn nhà vẫn ngát hương cau
Tiếng cười ai ghé rớt vào giếng khơi?

Bến xưa vẫn lở vẫn bồi
Yêu người bến lở để rồi lỡ xa!

Đường bờ vẫn bóng em qua
Khăn rằn tím, áo bà ba... Thả bùa...

Con trâu vẫn kiếp kéo bừa
Cọng rơm nhai mãi bốn mùa vẫn rơm!

Lang thang vẫn gặp thằng Bờm
Nắm xôi khô đét, xin cơm đầu đình...


2013
(Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tây Ninh tháng 3 - 4 năm 2015)
                                

Thanh Trắc Nguyễn Văn






















------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tây Ninh tháng 3 - 4 năm 2015

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Phổ nhạc: Huế, nhạc: Thanh Sử












































  
Xin giới thiệu nhạc phẩm Huế của nhạc sĩ Thanh Sử. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ Huế của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Trong ảnh có bút tích ký tặng của nhạc sĩ Thanh Sử.


























HUẾ

Người hỏi Huế đâu? Huế ở đây
Thuyền nan đủng đỉnh nước trăng đầy
Huế trên Cồn Hến hoàng hôn muộn
Sương chìm trong nắng, nắng lung lay.

Huế ở trong em, Huế trong ta
Huế đưa cành trúc gió la đà
Huế gióng văng vẳng chuông Thiên Mụ
Huế giục Thọ Xương tiếng canh gà…

Huế kia lăng tẩm, nón bài thơ
Áo dài tím Huế nhớ nhung chờ
Huế trong Đại Nội buồn u ẩn
Huế ngoài Vĩ Dạ đợi trăng mơ.

Những nhịp cầu cong dáng đàn tranh
Mây bay, nước chảy khúc duyên lành
Nam ai ai khóc mà không oán
Nam xuân dìu dịu điệu trong xanh.

Mười thương thương lắm thật là thương
Câu ca thủa ấy vọng sân vườn
Ngựa ô em khớp cùng ta với
Tình tang lục lạc buộc dây cương…

Kìa em vai nhỏ má hây hây
Nón nghiêng từ độ mắt ta say
Nắng nghiêng ở phía màu mây tím
Mặt trời nghiêng phía áo em bay.

Huế là em, hay Huế ngàn xưa
Xa em nhớ Huế nói sao vừa?
Ta đi thấy Huế cay trong mắt
Nửa nhòa trong lệ, nửa trong mưa.

2007
(Tập thơ Quà Tặng Mùa Đông - NXB Văn Nghệ 2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





----------------------------------------------------------------------
Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2008 Trần Thị Thùy Dung (trước cửa ngôi nhà cổ) và ảnh của nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Thanh Trắc Nguyễn Văn và các bạn trong giới sáng tác (3)

Từ trái qua phải: Thanh Trắc Nguyễn Văn, cây bút trẻ Nguyễn Vĩnh An,
nhà văn trẻ Ngô Thúy Nga, nhà thơ Nhật Quỳnh 

(ảnh chụp tại quán cà phê Nguyệt Quế ngày 8.8.2015)



Từ trái qua phải: Nhà thơ Nhật Quỳnh, Thanh Trắc Nguyễn Văn, cây bút trẻ Nguyễn Vĩnh An, 
nhà văn trẻ Ngô Thúy Nga, nhà thơ Dung Thị Vân



Nhà thơ Dung Thị Vân và nhà văn trẻ Ngô Thúy Nga










































Từ trái qua phải: Nhà văn trẻ Ngô Thúy Nga, nhà thơ Dung Thị Vân, nhà thơ Nhật Quỳnh, 
Thanh Trắc Nguyễn Văn và nhạc sỹ Nguyển Tuấn Khanh tại chùa Thiện Hạnh ngày 8.8.2015.
Trên tay anh Khanh là 2 tờ báo có đăng bài thơ Ru em vào xuân của Thanh Trắc Nguyễn Văn
 viết tặng riêng cho anh

























































































Chùm ảnh do nhà thơ Dung Thị Vân cung cấp

Thơ tranh: Đêm tân hôn

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Thơ 0347: Nghêu ngao ca

 
























NGHÊU NGAO CA

Nghêu ngao hát giữa nhân gian
Hỏi ai địa ngục, thiên đàng là đâu?
Tìm người trong chốn không nhau
Tháng năm nối lại toàn màu cô đơn.

Nghêu ngao gảy khúc nhạc hờn
Tiếng yêu, tiếng hận chập chờn gần xa
Đường đời lắm nẻo bôn ba
Cầm lên mảnh nhớ vẫn là bóng em!

Nghêu ngao rót rượu vào đêm
Trăng thu bỗng rụng xuống thềm ngả nghiêng
Kìa kìa môi thắm, mắt duyên
Tỉnh say chẳng biết là tiên hay mình?

Nghêu ngao ngồi trước bình minh
Câu thơ ném giữa tử sinh mà cười
Cuội xưa nói dối lên trời
Thương ta viết thật mãi đời trần gian…


2014
(Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Long An, tháng 4 năm 2015)

Thanh Trắc Nguyễn Văn






































-----------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Long An, tháng 4 năm 2015
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Cửa Biển số 159, tháng 6 năm 2015

<> Bài thơ được viết tặng cho anh Nguyễn Hồng Xuân, chiến sĩ đặc công Sài Gòn Gia Định cũ (trước năm 1975). Tuy sức khỏe đã yếu lại thêm mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối nhưng anh Xuân vẫn rất lạc quan yêu đời. Tôi đã viết bài thơ này khi gặp anh Xuân và nghe anh tâm sự tại quán cà phê Nghêu Ngao.

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Thơ 0346: Trường xưa










































TRƯỜNG XƯA

Trường xưa, thầy cũ, tường rêu
Đâu tà áo trắng để chiều tương tư?
Tìm ai ghế đá mưa thu
Cây bàng rụng gởi lá thư học trò.


2015
(Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng, tập 3 năm 2015)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























-------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng, tập 3 năm 2015

<> Bài thơ được viết tặng cho cô giáo sinh thực tập Phan Thị Ngọc Huyền, đồng hương quê ngoại của Thanh Trắc Nguyễn Văn ở Tiền Giang, rất tiếc bài thơ chưa kịp đăng báo thì cô Ngọc Huyền đã rời trường...

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Ảnh liên hoan Đại hội Hội Nhà Văn tp.HCM khóa 7 (2015 - 2020)

Hàng đứng (từ trái qua phải): nhà thơ Đoàn Hoài Trung- nhà thơ Lương Sơn - Thanh Trắc Nguyễn Văn - Phó chủ tịch Hội Nhà Văn tp.HCM Phan Hoàng (thắt cà vạt) - nhà thơ Lam Giang - nhà thơ nữ Trần Thị Khánh Hội - nhà thơ nữ Nguyễn Thị Thanh Long - Chủ tịch Hội Nhà Văn tp.HCM Trần Văn Tuấn (thắt cà vạt) - nhà thơ Xuân Trường
Hàng ngồi: nhà thơ Thiên Hà - nhà thơ Đoàn Vy - nhà thơ Ngọc Khương


Hàng đứng (từ trái qua phải): nhà thơ Xuân Trường - nhà thơ Lương Sơn - nhà thơ nữ  Lê Thị Kim - nhà thơ Lê Minh Dung - nhà thơ nữ Nguyễn Thị Thanh Long - nhà thơ  Đoàn Hoài Trung
Hàng ngồi: Thanh Trắc Nguyễn Văn - nhà thơ Thiên Hà - nhà thơ Đoàn Vy -  nhà thơ Ngọc Khương



























Chùm ảnh do nhà thơ nữ Nguyễn Thị Thanh Long cung cấp

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

Tử thần trắng





















Tử thần trắng
 

Hít xong tép héroin cuối cùng, Phong bềnh bồng ngã người vào ghế, nhìn lên trần nhà nhăn nhở cười... Chợt nó ôm mặt khóc rưng rức: "Phong ơi mày hỏng mất rồi". Vài gã thanh niên ở bàn bên quay lại nhìn Phong với đôi mắt lờ đờ, lạ lẫm... Lục tìm con dao bấm trong túi, Phong rít qua kẽ răng: "Dung, tao sẽ giết mày!". Cô chủ quán tên Dung đang ngồi sau quầy nước. Cô có chiếc răng khểnh và đôi mắt thật đẹp. Đẹp đến mê hồn...











































Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Thơ 0345: Mưa trăng

 


































MƯA TRĂNG

Em là thiếu phụ bên sông
Còn ta con sóng bềnh bồng bến xa
Thuyền đi thả nhớ chiều tà
Trăng đi rớt lệ biết là yêu em...


2014
(Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 613, ngày 14.7.2015)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

















------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 613, ngày 14.7.2015

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Thơ của bạn Nguyễn Xuân Ngọc và Mai Quốc Quý

 
































TRƯỜNG CŨ
          (họa bài thơ Trường cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Mùa hè nhớ tiếng ve kêu
Nhớ hoa phượng đỏ thắm chiều hè xưa
Những ngày nắng những ngày mưa
Xôn xao mong đợi người chưa gặp người

Nguyễn Xuân Ngọc



TRƯỜNG CŨ
                 
               (họa bài thơ Trường cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn)
Ve rơi hè cuối chia xa
Lưu bút em ép phượng hoa sắc hồng
Bao năm chín nhớ mười mong
Hoàng hôn trường cũ đợi trông em về !!!


Mai Quốc Quỳ






















Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Phổ nhạc: Nhớ Phú Yên, nhạc: Trần Phước Thuận





















































Xin giới thiệu nhạc phẩm Nhớ Phú Yên của nhạc sĩ Trần Phước Thuận. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ Nhớ Phú Yên của Thanh Trắc Nguyễn Văn.






































NHỚ PHÚ YÊN

Sông Ba đến ngả chia ba
Em về phương ấy còn ta phương nào?
Giọng cười xứ nẫu ngọt ngào
Sóng lung linh nhớ đắm vào hồn tôi.

Kìa mây rứt nửa chia phôi
Đường lên Tháp Nhạn chia đôi nắng chiều
Gập ghềnh bậc đá liêu xiêu
Nghe đàn chim yến kêu riu ríu trời.

Xa người tội lắm người ơi
Chưa câu mời đến, chưa nơi hẹn chờ…
Ta về lạc bến lơ ngơ
Cành hồng thấp thoáng cứ ngờ bóng ai.

Nhớ em nhớ đỉnh Chóp Chài
Nhớ dòng Kỳ Lộ, nhớ mây Hòn Chùa
Chiều nay Đại Lãnh bỗng mưa
Trái sầu bỗng chín rụng mùa tương tư!

2013
(Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 524, ngày 24.9.2013) 

Thanh Trắc Nguyễn Văn

































Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Thơ 0344: Lục bát áo dài





































LỤC BÁT ÁO DÀI
                      Viết tặng M.T.
Băng đô xanh
Áo dài xanh
Trời xanh màu cũng thiên thanh vì nàng!
Nắng thu như cũng bớt vàng
Lá khô khốp rụng cũng bàng hoàng xanh!
            
Băng đô vàng
Áo dài vàng
Em là cô Tấm hay hoàng hậu vua?
Lén vào cổ tích ngàn xưa
Ta tìm quả thị dán bùa tương tư!
            
Băng đô hồng
Áo dài hồng
Cánh đào nở thắm thả bồng bềnh mây
Kìa ai má ửng hây hây
Mùa xuân thơm ngọt từ ngày nào em?
                
2012
(Tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























-------------------------------------------------------------------------------
+ Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò - NXB Hội Nhà Văn 2013 

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Trao đổi qua bài Thơ ế





































Thơ ế

Gánh thơ rao phố đông người
Giai nhân, người mẫu xúm cười… Không mua!

Gánh thơ rao trước cổng chùa
Sư ông thương tặng lá bùa bình an!

Gánh thơ rao giữa chợ làng
Mắm khô hút khách… bàng hoàng thơ đau!

Gánh thơ lên cõi trăng sao
Thiên Lôi chận hét: “Thằng nào bán thơ?”.


2013
(Bài thơ đã đăng trên trang web văn học Lục Bát Việt Nam ngày 7.2.2015)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





























Vũ Tuân - Berlin, Cộng hoà liên bang Đức:

Nơi xa xôi tôi nghĩ rằng các thành viên của lucbat.vn đa số viết thơ với mục đích cho vui, cho khoẻ trong sự giao lưu gắn kết nghĩa tình của những người cùng yêu thơ chứ không phải viết thơ để mưu sinh mà đem bán Ế như Thanh Trắc Nguyễn Văn viết.

Tôi nghĩ rằng Thanh Trắc Nguyễn Văn đã trải qua những thời khắc đi bán Thơ nơi phố đông thì họ cười cợt, nơi cổng chùa thì sư thương hại, nơi chợ làng thì đau đớn vì thơ không bằng mắm khô, dưới cõi người không bán được và tác giả đã đưa thơ lên bán tận cõi trăng sao vừa gặp Thiên Lôi đã bị hét lớn đuổi đi.

Trên Trời, dưới đất đều không bán được. Vậy viết thơ làm gì?

Một bài thơ không gây dựng, chưa nói đến tác động tư tưởng không tốt đối những người viết thơ, yêu thơ của lucbat.vn.

Những lời viết này là chân tình mong Thanh Trắc Nguyễn Văn thông cảm. Bạn đọc chờ đợi những bài thơ vui của tác giả trong dịp Xuân mới.


Nguyễn Huy Chung - xã Đông Mỹ, Thành phố Thái Bình:

Nó rẻ rúng thật, vì thế mà nó đã thành tiểu phẩm hài về thơ của Thi Đàn Việt Nam vừa mới trình diễn hôm qua (ngày 8 - 2 - 2015) trong chương trình "Xuân Thi Ca 2015" tại hội trường lớn Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia (Hà Nội)
 

Ví như Nguyễn Bính với bài thơ "Sao chẳng về đây" có giá một cây vàng .Tôi nghĩ rằng nếu có thơ hay thì vẫn đắt hàng đó các bạn ạ, bởi thời nào cũng có người chuộng thơ hay.

Tôi đã có bài thơ sau, mong các bạn cho ý kiến:

LẠI LO

Thơ anh mà bán ra tiền

Thì em chỉ việc mài nghiên cho chồng
Khỏi lo gạo chợ nước sông
Lại lo thơ phú vương vòng đa đoan.
 

Kim Chung chúc các bạn thơ vui khỏe đón chào năm mới.









































Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Phổ nhạc: Đà Lạt ta về, nhạc: Triều Châu











































Xin giới thiệu nhạc phẩm Đà Lạt ta về của nhạc sĩ Triều Châu. Nhạc phẩm này được phổ nhạc từ bài thơ Đà Lạt ta về của Thanh Trắc Nguyễn Văn.







ĐÀ LẠT TA VỀ
 
Đà Lạt ta về tìm trái thông
Tìm thông chợt thấy má em hồng!
Má em hồng quá thông không rụng
Rụng xuống hồn ta chút gió dông!

Đà Lạt ta về tìm trái mơ
Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!
Giận mình sao cứ lơ mơ mãi
Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!

Đà Lạt ta về tìm trái tim
Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm?
Em nhặt được không thì trao lại
Thương giùm gã ấy mắt lim dim!

Đà Lạt 1995
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


























Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

Thơ 0343: Quê nghèo

 





































QUÊ  NGHÈO

Một hôm gom nắng ta về
Gặp em ngồi xõa tóc thề dưới hiên
Tang bồng còn được chút duyên
Trao em mừng thấy cười nghiêng má hồng.

Một hôm gió lạnh bờ sông
Thương cha mòn mỏi gánh gồng hoàng hôn
Con tôm cái tép quá khôn
Vớt lên chỉ thấy mảnh hồn rong rêu.

Một hôm nghe tiếng quạ kêu
Nửa đêm thao thức chị khêu ngọn đèn
Người đi biền biệt nhớ quên
Thủy chung hóa lá rụng thềm cuối thu.

Một hôm nhớ giọng mẹ ru
Con quỳ khóc dưới dốc mù bụi xa
Bỏ quê quên mất mẹ già
Con đường gánh cải giờ là khói hương…


2014
(Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 48, ngày 28.12.2014)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
























------------------------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Vũng Tàu Chủ Nhật số 48, ngày 28.12.2014
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn Nghệ Tiền Giang số 67, tháng 3 và 4 năm 2015
* Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Giáo Dục Và Thời Đại số Mừng ngày 20 tháng 11 năm 2015
* Bài tho đã đăng trên Tạp chí Xây Dựng Đời Sống Văn Hóa  số 169 ngày, tháng 7 năm 20016
* Bài thơ đã đăng trên báo Áo Tráng tháng 6 năm 2016

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Thơ 0342: Trăng khuyết


































TRĂNG KHUYẾT
              Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi
                 Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê.
                                        (Ca dao)
 

Con về vớt sóng bềnh bồng
Tìm hình bóng mẹ qua sông mỗi chiều
Vai gầy quang gánh liêu xiêu
Mỏi mòn bìm bịp tiếng kêu não nùng.

Đớn đau trơ với bão bùng
Thương vầng trăng khuyết cao lưng lửng trời
Đơn thân lạnh nửa cuộc đời
Mong con thành đạt là lời mẹ đi…

Võng xưa còn lắc thầm thì

Vẳng trong năm tháng những gì mẹ ru
Con về khóc ướt chiều thu
Bướm tang đậu trắng mù u
Trắng buồn... 


2014 
(Bài thơ đã đăng trên trang web văn học Lục Bát Việt Nam ngày 12.12.2014)

Thanh Trắc Nguyễn Văn























-------------------------------------------------------------------
* Bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính số 595, ngày 10.3.2015
* Bài thơ đã đăng Tạp chí Giáo Dục Vả Thời Đại số 220, ngày 14.9.2015

Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet 

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Cô Ngọc Xuân và bài thơ Khúc hát tương tư

















































Cô Ngọc Xuân và bài thơ Khúc hát tương tư

Cô giáo Nguyễn Ngọc Xuân là một cô giáo trẻ, xinh đẹp dạy môn hóa học ở trường Võ Thị Sáu. Năm 2014, trong một  lần cùng gia đình về thăm quê ở Tiền Giang, khi đi ngang qua cầu Bến Lức (tỉnh Long An), Thanh Trắc Nguyễn Văn thấy một cô gái rất giống cô Ngọc Xuân. Chợt nhớ cô Ngọc Xuân quê ở Long An thế là Thanh Trắc Nguyễn Văn bỗng nghĩ ra được những dòng thơ đầu tiên. Khi đến nghỉ chân tại một quán nhỏ ở Cầu Voi (cũng thuộc tỉnh Long An) thì bài thơ xem như đã được viết hoàn chỉnh.

Cô Ngọc Xuân có hai đặc điểm rất khả ái: Một là cô thường hay diện áo dài vàng khi lên lớp; Hai là cô thường hay niềm nở với mọi người, luôn nở nụ cười tươi tắn trên môi. Bài thơ được xây dựng từ hai đặc điểm trên để khi viết tặng cho cô Ngọc Xuân sẽ không bị nhầm lẫn vào một ai khác. Cẩn thận hơn trong bài thơ có câu thơ ghép những chữ thành tên Ngọc Xuân của cô: "Tình hồng ngọc, xuân hồng đời". Khi Thanh Trắc Nguyễn Văn gọi điện thoại báo tin cho cô Ngọc Xuân về bài thơ tặng, được biết tên bài thơ là Khúc hát tương tư, cô rất ngạc nhiên!

Bài thơ Khúc hát tương tư được nhanh chóng đăng trên báo Giáo Dục Và Thời Đại Chủ Nhật số đặc biệt 40, ngày 5.10.2014. Sau đó bài thơ được in trong Tuyển tập thơ Lộc Phát Giáp Ngọ do NXB Công An Nhân Dân cấp giấy phép và ấn hành năm 2014. Vui nhất là người biên tập của Nhà xuất bản cứ gọi điện thoại hỏi Thanh Trắc Nguyễn Văn rất nhiều lần: "Ta ơn em..." hay "Tạ ơn em..." trong bài thơ Khúc hát tương tư vậy tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn?

Trước đó Thanh Trắc Nguyễn Văn cũng đã viết tặng cho cô Ngọc Xuân bài thơ Ngọc Xuân (tên của cô).  Bài thơ này cũng đã được in trong Tập thơ riêng Huyền Thoại Người Lái Đò (NXB Hội Nhà Văn 2013) của Thanh Trắc Nguyễn Văn.

Tất cả các bài thơ viết tặng đã đăng trên báo và in thành sách, Thanh Trắc Nguyễn Văn đều có ký tặng và tặng cho cô Ngọc Xuân để làm quà lưu niệm.