Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Thơ 0143: Diều trăng

Trẻ thơ thả diều


DIỀU TRĂNG

Con đã khóc cuối mùa đông ấy
Gặp ánh trăng lên
Cứ ngỡ thấy cha về.

Cánh diều trăng
Cha thả vào năm tháng
Nửa lướt ngang trời
Nửa lặn bến sông quê.

2001
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2003)

Thanh Trắc Nguyễn Văn


Trẻ thơ thả diều


Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Hồi ký thơ: Thơ tặng anh hướng dẫn viên du lịch Um Ai

Thanh Trắc Nguyễn Văn ở Hoàng cung Phnom Penh

Tháng 7 năm 2012, Thanh Trắc Nguyễn Văn qua Campuchia du lịch. Hành trình là tour xuyên Cambodia, đi qua các nơi có thắng cảnh nổi tiếng như Siem Reap, Phnom Penh và Sihanoukville. Hướng dẫn viên du lịch người Campuchia tên là Um Ai nhưng rất rành tiếng Việt. Họ hàng anh Um Ai bị bọn Khờ me Đỏ giết sạch chỉ còn lại hai anh em ruột. Anh Um Ai từng đi bộ đội, có chỉ huy là người Việt Nam giúp đỡ anh rất nhiều, anh lại lấy vợ Việt nên rất có cảm tình với người Việt. Trước khi từ giã đất Campuchia, Thanh Trắc Nguyễn Văn đại diện cho đoàn du khách người Việt đã đọc tặng anh một bài thơ mà Thanh Trắc Nguyễn Văn vừa phóng bút viết xong trước đó chỉ trong khoảng vài phút.