Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Chiếc lược hồng - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện

Photo by Thanh Do


CHIẾC LƯỢC HỒNG

Em hãy cho anh chiếc lược hồng
Của thời tóc xoã. Nhớ hay không?
Bao lời sắp sẵn, bao âu yếm,
Hồi gặp em, thôi, lại ngập ngừng.

Biết hỏi gì đây? Biết nói chi?
Mai kia nhà lạ, bước chân đi
Em còn tưởng đến tơ duyên cũ
Vương vấn lòng nhau cả một thì?

Anh chắc rằng em chả nhớ nhung!
Vì tình kín đáo nhẹ lâng lâng
Nhưng ai rõ được lòng anh héo!
Em hãy cho anh chiếc lược hồng.

Để giữ làm ghi. Để nhớ em
Thì nâng lược quý mải mê tìm.
Những làn sóng tóc anh từng vuốt
Một chút hương tàn anh đã quen.

Em hãy cho anh chiếc lược hồng
Của thời tóc xoã, nhớ hay không?

(1942)

Bàng Bá Lân

Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.


Photo by Thanh Do


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Thanh Do minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P5 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

ChiVu Studio


41. GỬI...

Gửi vào năm cũ nỗi buồn
Bao nhiêu vết xước bỏ buông trật trầy
Mang theo nhiều những vận may
Cộng vào năm mới hương say tình đời

Tưởng là thanh thản cuối trời
Bên kia dốc nắng chơi chơi nỗi mình
Vườn xưa biết trái trĩu cành
Đồng xưa tuổi nhỏ quẩn quanh tháng ngày

Người xưa về cõi gió mây
Ta còn ở lại loay hoay ... đủ điều
Ước mơ đã được bao nhiêu
Giấc mơ xưa ấy sớm chiều chưa buông?

Chất đầy thành núi tủi buồn
Hóa vàng đi nhé- chôn vùi mênh mông?
Đời người mấy chốc... cũng xong
Tết rồi tết nữa lòng vòng, thế thôi

Lạy trời, lạy đất, lạy tôi
Vẫn còn lưng lửng bồi hồi trong tim
Chạm môi xuân thắm nghìn năm
Hồi sinh từ thuở trăng rằm mộng mơ

Gửi vào năm cũ tứ thơ
Mọc lên trên những đợi chờ chắt chiu
Nào đâu ơi những dấu yêu
Cũ rồi lại mới dập dìu xuân xưa...

Nguyễn Phước Hiếu


ChiVu Studio


Thứ Năm, 19 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Cảm hóa - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện

Photo by Thanh Do


CẢM HÓA

Thương gởi hai em Hải, Thanh

Ta vốn thiếu niềm tin từ thuở nhỏ,
Không bao giờ tin là có Thiên Đường.
Vì chỉ ham khoa học với văn chưong,
Cũng chẳng biết Niết Bàn là đâu hết.
Từng thấy những sự sống không thanh khiết,
Và gặp nhiều linh mục chẳng chăn dân.
Cũng hám lợi danh, chức vị cõi trần,
Bỏ Bác Ái, Từ Bi, làm chính trị.
Ta chán ngán bọn lạm danh tu sĩ:
Cạo trọc đầu chưa hẳn đã là sư,
Áo chùng thâm không thành được thầy tu.
Ta buồn chán không muốn làm phật tử,
Còn nhiều bạn thương ta thì lại cứ
Muốn ta thành đệ tử Chúa Giê su,
Đức Mẹ Maria, Đức Mẹ hiền từ,
Tặng kinh sách muốn khiến ta nghiền ngẫm.
Nhưng ta thấy đức tin chưa cần lắm,
Miễn làm sao không hại đến gia thanh.
Ngửa trông lên chẳng hổ với cao xanh,
Cúi nhìn xuống không thẹn mình với đất.
Song càng ngày càng thấy đời bạc ác,
Người với người, lang sói cũng còn thua!
Thiếu niềm tin, ta cảm thấy bơ vơ,
Nhưng chỗ tựa tinh thần chưa nhất quyết
Từ gặp hai em, nghe lòng tha thiết
Cảm mến thương hơn ruột thịt người thân
Em đối với ta cũng rất ân cần,
Nhất từ lúc ta gặp hồi vận nạn.
Chăm sóc thầy thật hết lòng, không quản
Sớm chiều vô bệnh viện chẳng hề sai.
Tiếp thức ăn và an ủi đêm ngày,
Thanh còn hát thầy nghe kinh cầu nguyện
Giọng du dương làm ta thêm quyến luyến,
Yêu thương người, yêu cả Chúa cao sang.
Giọng hát đưa ta vào cõi mơ màng,
Đã tưởng thấy cửa Thiên Đàng rộng mở.
Và từ đó nhìn Nhà Thờ ngờ ngợ
Phải chăng đây là chỗ dựa tinh thần?
Vì tình thương dành cho khắp con dân,
Giàu bác ái ấy là con của Chúa.
Bây giờ đây ta thật lòng cảm hoá,
Nhờ hai em, con của Chúa cao sang,
Càng thương em, càng mến Chúa muôn vàn...

(11-9-1984)

Bàng Bá Lân

Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.


Photo by Thanh Do


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Thanh Do minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Bốn mùa mưa - Bàng Bá Lân - Nguồn: Thi viện

Photo by Thanh Do


BỐN MÙA MƯA 

Ta yêu mưa xuân,
Phơi phới trên vườn mận nở,
Trên cánh hoa đào rực rỡ,
Trên áo quần diêm dúa hội mừng xuân.
Mưa rơi rơi...
Cho cành xuân căng nhựa,
Cho má em tươi hồng.

       *

Ta yêu mưa hè,
Ào ào như thác đổ.
Lá tre rơi đầy ngõ,
Nước đồng giăng trắng xoá mênh mông.
Cây xanh màu mới,
Người vui giải nồng.

      *

Ta yêu mưa thu,
Mưa giăng sầu ly biệt,
Mưa nhắc mãi mối hận tình bất diệt,
Của chàng Ngưu ả Chức bên sông Ngân.

Ta yêu mưa đông,
Mưa phùn câm lặng.
Mưa xoá mờ rặng cây trên đường vắng,
Mưa đem trời nằng nặng xuống gần ta.

       *

Ta yêu mưa bốn mùa,
Nghe nhạc trùng rên rỉ,
Giun khóc chân tường, dế than dưới cỏ,
Nhạc sầu dâng buồn bã suốt năm canh.
Ta thích đêm mưa, nằm sát cửa sau mành.
Nghe gió rít từng hồi qua kẻ hở,
Nghe gió đập tàu tiêu, mưa nức nở...
Nghe hồn mưa than thở với hồn ta!
Ta yêu mưa bốn mùa,
Vì lòng ta gió mưa chẳng ngớt!
Ta muốn đêm dài mưa không ngưng hạt,
Cứ mưa hoài, mưa mãi... Mưa, mưa, mưa.

Sài Gòn, 5-1957

Bàng Bá Lân

Bàng Bá Lân (17/12/1912 - 20/10/1988) tên thật là Nguyễn Xuân Lân, là nhà thơ, nhà giáo, và là nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Ông là người ở làng Đôn Thư (tổng Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam), nhưng sinh ra ở phố Tân Minh, phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang.


Photo by Thanh Do


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Photo by Thanh Do minh họa sưu tầm từ internet.

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Xuân ý - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


XUÂN Ý

Đêm vừa nhẹ, gió vừa mơn,
Cây chen ánh nguyệt trải vờn bóng xanh.

Khuya nay, mùa đậu đầu cành;
Đồng trăng lục nhạt; vàng thanh lối gần.

Trăng êm cho gió thanh tân;
Hương rừng tỉnh dậy ái ân xuống đồng.

Đêm nay, không khí say nồng,
Nghìn cây mở ngọn, muôn lòng hé phơi...

Khuya nay, trong những mạch đời,
Màu thanh xuân dậy thức người héo hon.

Ngón tay tưởng búp xuân tròn,
Có người ra dạo vườn non thẫn thờ.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Chết - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Cô gái áo trắng gợi cảm


CHẾT

Chân quấn quít rồi đến ngày nghỉ bước;
Miệng trao lời rồi đến buổi làm thinh;
Thân có đôi chờ lúc ngủ một mình,
Không bạn lứa cũng không mền ấm nóng;
Tai dưới đất để nghe chừng tiếng sống
Ở trên đời; - đầu ấy ngửng lên cao
Sẽ nằm im! Ôi đau đớn chừng nào:
Thân bay nhảy giam trong mồ nhỏ tí,
Một dáng điệu suốt trăm nghìn thế kỷ!

Ngày sẽ về, gió sẽ mát, hoa tươi,
Muôn trai tơ đi hái vạn môi cười,
Làn nắng ấm vào khua trong lá sắc;
Nhưng mắt đóng trong đêm câm dằng dặc
Còn biết gì trời đất ở bên kia;
Bướm bay chi! tay nhậy đã chia lìa;
Tình gọi đó, nhưng lòng thôi bắt mộng.

Bỏ chung chạ để nằm khô một bóng;
Chẳng ai vào an ủi nắm bàn tay:
Khổ bao nhiêu cho một kẻ hằng ngày
Tìm thế giới để làm khuây lẻ chiếc!

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Bà mẹ người Nga


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Tình mất - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Thao Bibi


TÌNH MẤT

Ôi! những kẻ tôi chỉ chào một bận,
Chân xa mau, lòng chưa kịp giao thân,
Trên đường tôi nếu trở lại vài lần,
Chắc ta đã yêu nhau rồi, - hẳn chứ...
Một lời nói nếu có gan ướm thử;
Một bàn tay đừng lưỡng lự trao thơ;
Một lúc nhìn thêm, đôi lúc tình cờ,
Chắc có lẽ đã làm nên luyến ái...

Yêu biết mấy nếu có lần gặp lại!

Tôi vụng về, tôi ngơ ngác, nên chi
Người bên tôi mà tôi để người đi,
Tôi làm nũng, quyết giữ lòng kiêu hãnh;
Người ở đó, tôi làm như ghẻ lạnh;
Người đi rồi, thôi mong mỏi gì đâu!
Những bàn tay đáng lẽ phải giao nhau,
Hờ hững thế! không chịu cầm lưu luyến.

Ôi! những kẻ cùng tôi không hứa hẹn!
Người không quen nhưng tôi chắc sẽ yêu;
Mặt vừa nhìn mà chân đã muốn theo;
Tình mới chép một hai dòng nhật ký;
Tên viết tắt, tin rằng lòng nhớ kỹ
Bạn một hôm đi đến rất tình cờ;
Tình quên đi ở trong những bức thơ
Viết không gửi, xếp nằm trong sách cũ:
Ôi! bao kẻ chỉ một lần gặp gỡ!
Bởi vì sao lòng tôi rất thương đau
Khi nghĩ thầm: “nếu ta đã gần nhau!...”

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Thao Bibi


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Thao Bibi minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P4 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

ChiVu Studio


31. NGÔI NHÀ BÁ KIẾN

Ngôi nhà Bá Kiến còn đây
Qua bao năm tháng đong đầy nỗi đau
Một thời: Thống trị - cường hào
Chí Phèo - Tác phẩm Nam Cao để đời

Ngẫm ra trời đất nổi trôi
Thế thời - Thời thế không vơi tiếng đồn
Sông trong nước chảy về nguồn
Mà bao con lạch chui luồn ra sông?

Giao mùa thời tiết cuối đông
Ngôi nhà Bá Kiến bão giông xa vời
Chí Phèo giờ đã rong chơi
Trăng thanh gió mát mỉm cười thế gian

Gió làng Vũ Đại mênh mang
Trải bao mưa nắng ngổn ngang phận đời
Chí Phèo - Bá Kiến chơi vơi
Vẫn còn để lại cho đời nỗi đau…

Nguyễn Thị Thúy Ngoan


ChiVu Studio


Thứ Tư, 11 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Cách xa - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Khánh Linh 9Chum


CÁCH XA

Lời chẳng giao lời, tay lạ tay,
Tấc gang cách trở, nhớ muôn ngày.
Cô sầu dựng núi lên cao ngất;
Nhưng cặp chim hồn lạc hướng bay.

Tôi đứng bên này cửa Khổ đau,
Bên kia người dạo, biết chi sầu.
Dọc đời rải rác muôn ga đón.
Khó nỗi ngồi chung một chuyến tàu.

Cũng chẳng dò xem gió ngược xuôi;
Lời đi không cốt gặp tai người,
Quá buồn nên muốn yên nguôi chút,
Tôi nói lòng ra để tự cười.

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Khánh Linh 9Chum


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Khánh Linh 9Chum minh họa sưu tầm từ internet.\

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Ngủ chung - Huy Cận - Nguồn: Thi viện

Khánh Linh 9Chum


NGỦ CHUNG

Ôi rét! đêm nay mấy học trò
Ngủ chung giường hẹp, trốn bơ vơ.
- Cô hồn vạn thuở buồn đơn chiếc
Có lẽ đêm nay cũng ngủ nhờ.

Lạnh lùng biết mấy tấm thân xương!
Ân ái xưa kia kiếp ngủ giường.
Đâu nữa tay choàng làm gối ấm;
Còn đâu đôi lứa chuyện canh sương...

Ai đắp mền cho, trải nệm là?
Đêm dày ướt rượi khí tha ma.
Coi chừng cửa mộ quên không khép,
Địa phủ hàn phong lọt cả mà.

Trốn tránh Bơ Vơ, chạy ngủ lang,
Hồn ơi! có nhớ giấc trần gian
Nệm là hơi thở, da: chăn ấm,
Xương cọ vào xương bớt nỗi hàn?

Huy Cận

Huy Cận (31/5/1919 - 19/2/2005) tên thật là Cù Huy Cận, sinh tại xã Ân Phú, huyện Dương Sơn, Hà Tĩnh, mất tại Hà Nội, là nhà thơ, nhà hoạt động chính trị, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957.


Khánh Linh 9Chum


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Khánh Linh 9Chum minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2024

Thơ 0482: Lục bát Hương Việt (1) - Lục bát Thanh Trắc Nguyễn Văn

Photo by Huu Duc Tran


LỤC BÁT HƯƠNG VIỆT (1) - LỤC BÁT THANH TRẮC NGUYỄN VĂN
(1000 bài lục bát 4 câu)


001. Em xa rời bến sông Hàn
Nắng chao chát đổ, gió ràn rạt bay
Lắt lay một mảnh trăng gầy
Câu yêu gởi lại với ngày rụng rơi.


Photo by Huu Duc Tran


Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P3 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Nguyễn Đình Tròn


21. VU VƠ VỀ LÀNG

Xa quê tưởng sạch gót chân
Mà một hôm lại phân vân ngẫm mình
Trái bòng trái ổi còn xanh
Nên chua chát cứ lạnh lành khoé môi

Sim em còn hái trên đồi
Hay núi kia đã thành vôi thành đường
Tháng mười xưa cỏ ngậm sương
Giờ bê tông chẳng còn đường ấy đâu

Long lanh thôi chẳng ngậm màu
Thì tan ra để khỏi câu bụi mờ.
Xa quê từ bấy đến giờ
Phải đâu choáng ngợp bến bờ đẩu đâu

Chỉ mong còn có cầu ao
Ta khua động nước… biết nhau mà chờ!
Tìm đâu nơi để vu vơ
Một hôm chợt muốn làm thơ về làng.

Trịnh Đình Bích


Photo by Nguyễn Đình Tròn


Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Bài hát Cửu Long - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


BÀI HÁT CỬU LONG

Có gì đâu em: có một đoàn người
Có một đoàn người góp sức góp vai
Cùng rủ nhau về góp một thành hai
Những bước chân góp đi làm đến!
Họ không dại khờ: góp trăng làm nến!
Chỉ những miệng cười góp lạ thành quen
Góp những giọng hò làm trống ngũ liên
Góp những bàn tay dựng thành đại hội
Cánh tay chắp cánh tay cho dài thêm nửa với
Gạo quanh nồi góp lại bữa cơm chung
Họ cùng đi cùng góp tháng, góp năm...
Để sáng ngày mai làm sông làm biển

Có gì đâu, có một đoàn người
Bên bờ Cửu Long gõ nhịp
Cả giòng sông gõ nhịp vịn bờ sông
Họ rủ nhau về sương gió vui chung
Dù có phút nước mắt chạy quanh
Hay miệng cười hớn hở
Vẫn bát gạo Hậu Giang, vẫn nụ cười huynh đệ
Mắt nghẹn ngào sáng tỏ nắng phương Nam
Màu nắng vàng không màu nhiệm hào quang
Nhưng dù má bừng lửa cháy
Trán đổ mồ hôi
Họ cùng không đóng cửa mừng vui
Những bàn tay ngượng ngập díu môi cười
Không phải khóc
Một đời người tầm gửi
Nhớ không em?

Nhớ không em
Họ gặp nhau
Chờ nhau
Đón nhau
Như sông Cửu Long
Về lòng biển cả
Hội lòng người như nước nguồn xối xả
Mưa trường thiên chảy ứ trào thơ
Mưa đời người trôi cả nghĩa bơ vơ
Để lòng chúng mình
Và mạch máu Đồng Nai
Đập cùng một nhịp

Anh biết rằng:
Có người khóc vì mừng vui ước hẹn
Có người cười vì tủi cực phôi pha
Anh biết nói làm sao
Nhưng chắc chắn ngàn thu ly rượu quan hà
Sẽ phải chua men vì thiếu người sưởi lạnh
Anh biết nói làm sao
Khi họ gặp nhau (anh đã bảo em)
Như sông Cửu Long
Về lòng biển cả
Vẫn tiếng sóng về nước chảy triền miên
Vẫn Cửu Long giang mở chín lần cửa rộng
Giòng sông dài dữ dội bản trường ca...
Phải, giòng sông dài dữ dội bản trường ca
Nên sông đã về làm tràn đầy mắt biển
Sông đã về rửa trắng lòng anh
Đợi từ chín kiếp giao thừa
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa giòng sông
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa ngày mùng một Tết...

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...

Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: Bài giã biệt - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Ngọc Nga Wedding


BÀI GIÃ BIỆT

1.
Rồi trong ngôi nhà ký ức em sẽ đặt anh ở vị trí nào?
Bên cạnh lớp học ngày xưa hay khu vườn tuổi nhỏ?
Bên cạnh hình ảnh đôi guốc cao gót đầu tiên
hay con búp bê gãy tay trên gác bếp?

Khoá cửa ngồi nhà, viễn du vào cuộc đời thường nhật,
bao nhiêu lâu em trở lại một lần?
Ấy có phải là những ngày mưa, những buổi cuối tuần không có phim hay?
Ấy có phải những lúc chồng em không trở về nhà vào buổi tối?

Chiếc chìa khoá mắt buồn đưa vào đêm vắng.
Trong những gian phòng dĩ vãng em sẽ tìm đến nơi anh.
Anh đã nghe thấy tiếng chân em đi:
đúng là âm thanh của đôi giày ngần ngại,
đúng là bước chân nai trên lá thu vàng.

Em sẽ đặt vài ngón tay tình cảm lên vai anh
rồi vội vã đẩy lui vì chợt nhận thấy rằng
anh chỉ còn là một công trình điêu khắc.
Trong ngôi nhà cũ của tâm hồn em sẽ bỏ đi mau
như một người khách lạ để tránh những nỗi buồn xưa cũ vướng vào vai.

2.
Đừng nói đến tình yêu trong tâm tưởng.

Anh xin em nếu chẳng gối đầu trên tay anh
thì cũng đừng giam đôi cánh to của loài dã điểu.
Nếu bước chân anh chẳng được theo em
thì hãy mặc con tuấn mã chạy trong rừng.

Trong ngôi nhà ký-ức dù em đặt anh giữa gian phòng chọn lọc,
trong khu vườn kỷ-niệm dù em cho anh miếng đất ưu tiên,
tất cả với anh vẫn chỉ là nghĩa trang tình ái.
Đừng nói tới những câu thơ xưa cũ với hình ảnh đôi chim liền cánh,
cuộc hò hẹn kiếp sau, sự tưởng nhớ thường xuyên trong xa cách.

Em dư biết giá trị liều thuốc an thần
của những bài thơ nói về tình yêu kiếp khác,
sao còn bắt anh chèo thuyền trong ảo tưởng?

Em dư biết cha mẹ sinh ra anh vốn là một đứa con hư
chẳng biết tôn ai làm thần tượng,
sao còn bắt anh tìm một chỗ ngồi riêng biệt cho em?

Sao nỡ bắt anh về ẩn náu trong khu rừng kỷ-niệm
để loài thú cô đơn tiêu hao thân thể. Những tế bào úa mòn
sẽ chẳng đủ nuôi loài ròi trong bữa tiệc thần kinh.

3.
Anh từ chối chiếc bánh còn thừa, tự do hứa hẹn,
chân lý lưỡi lê và những lời an ủi.

Lịch sử đã dạy anh sự đổi thay. Chiến tranh cho ý thức
ngọn lửa sáng ngời để hoả thiêu những cuộc hoá trang tình cảm.

Cuộc đời đã dạy anh ảo vọng có kích thước của hoả diệm sơn
thân thể đợi chờ chỉ là thân cây
mà chất diệp lục tố chẳng bao giờ còn trong sức lửa.

4.
Tuổi ba mươi và bấy nhiêu lần luỹ thừa đau khổ.

Nhân danh cành tay mọc trái nghi ngờ.
Nhân danh vầng trán quê hương lo ngại.
Nhân danh mái tóc chờ mưa trong sa mạc.
Như lễ vật trong ngày lại quả gửi về chẳng còn nguyên vẹn,
anh trả lại em những mùa thu lá vàng,
những xứ ước mơ, những lâu đài kỷ niệm.

Anh trả lại em cả cặp môi trên gò má,
lá thư xanh và ngón tay tuổi trẻ.

Vỗ mạn thuyền xô động, với nếp trán phế binh,
với đôi mắt dã tràng mệt mỏi,
anh đi vào ngôi nhà nguyện tâm hồn.

Gửi đến cho em âm thanh của những tiếng chuông khởi đầu Thánh lễ.

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...


Ngọc Nga Wedding


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh Ngọc Nga Wedding minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: A Tỳ - Nguyên Sa - Nguồn: Thi viện

Áo dài tím đàn tranh


A TỲ

Kinh dị ngày và kinh dị đêm
Hoàng hôn lạnh cóng tứ chi mềm
Mấy cành củi mục trôi về biển
Ngang cửa A Tỳ thấy chốn quen

Cứ tưởng mưa xong có nắng vàng
Tới sông tìm mãi chuyến đò ngang
Bỗng nhìn thấy ở trong lưu lạc
Có ngọn lưu đày chỗ cuối đêm

Cánh cửa ngang qua thế giới buồn
Tống biệt hồng sang tống biệt đen
Em mang điệp khúc về đâu đó
Ta tưởng chừng như giã biệt em

Chết một ngàn năm chắc phải sầu
Nhưng này thương nhớ lúc xa nhau
Mịt mù nhân thế trôi biền biệt
Giữa vị sầu nghe có vị đau.

Nguyên Sa

Nguyên Sa (1/3/1932 - 18/4/1998) tên thật là Trần Bích Lan, còn có bút danh Hư Trúc. Ông là một nhà thơ lãng mạn Việt Nam nổi tiếng từ thập niên 1950, với những tác phẩm nổi danh như Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi mười ba, Tháng sáu trời mưa, v.v...


Áo dài tím đàn tranh


-----------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet.

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P2 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Hoàng Phương


11. LỜI CÂY CẢI

Cũng nuôi từ đất của trời
Mà sao em phải chịu đời đắng cay!
Ngọt, ngon thân mía heo may
Bùi thơm vừng lạc, những ngày tháng ba,

Góc vườn hồng nở kiêu sa
Vài cây rau húng hương là là bay.
Đắng lòng, xanh hết đời này
Xót xa dưa muối cho ngày đông ken

May còn một chút gọi tên
Triền đê hoa cải, vàng bên một trời
Mấy cô mấy cậu đôi mươi
Chen nhau chụp ảnh, nói cười vô tư

Rồi mai cây rũ bên bờ
Chỉ còn hạt giống lại chờ năm sau.
Không than vãn, chẳng âu sầu
Mưa phùn em vẫn ngẩng đầu, chờ mưa

Muôn đời cha mẹ ta xưa
Cải cay nhường ngọt, cho vừa lòng sung.

Trịnh Đình Bích


Photo by Hoàng Phương


Thứ Ba, 3 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: “Весна, весна, пора любви...” - Aleksandr Pushkin - Nguồn: Thi viện

Joie Des Roses


“Весна, весна, пора любви...”

Весна, весна, пора любви,
Как тяжко мне твое явленье,
Какое томное волненье
В моей душе, в моей крови...
Как чуждо сердцу наслажденье...
Всё, что ликует и блестит,
Наводит скуку и томленье.

Отдайте мне метель и вьюгу
И зимний долгий мрак ночей.

1827

Aleksandr Pushkin

Aleksandr Sergeyevich Pushkin (Александр Сергеевич Пушкин, 6/6/1799 - 10/2/1837) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, ông đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ 19 bởi nhiều cống hiến trong sự đa dạng hoá ngôn ngữ văn chương.


Hangkao


Thứ Hai, 2 tháng 12, 2024

Thơ sưu tầm: “В крови горит огонь желанья...” - Aleksandr Pushkin - Nguồn: Thi viện

Joie Des Roses


“В крови горит огонь желанья...”

В крови горит огонь желанья,
Душа тобой уязвлена,
Лобзай меня: твои лобзанья
Мне слаще мирра и вина.
Склонись ко мне главою нежной,
И да почию безмятежный,
Пока дохнет веселый день
И двигнется ночная тень.

Aleksandr Pushkin

Aleksandr Sergeyevich Pushkin (Александр Сергеевич Пушкин, 6/6/1799 - 10/2/1837) là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, ông đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ 19 bởi nhiều cống hiến trong sự đa dạng hoá ngôn ngữ văn chương.


Joie Des Roses


Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024

Thơ Lục Bát tháng 12.2024 P1 (nguồn Lục Bát Việt Nam)

Photo by Hoàng Phương


1. NHÌN LÁ VÀNG RƠI

Ta nhìn chiếc lá vàng rơi
Đau lòng luyến tiếc một thời xuân xanh
Mỗi khi lá phải lìa cành
Ai người thương tiếc tình xanh mỗi ngày

Một thời vương vấn … ta say
Bao lần tắm ánh trăng gầy ngắm sao
Rì rào lá hát xôn xao
Giọt sương rơi lạnh hoa nào hương đưa

Em ơi ! đừng để gió lùa
Cuối chiều tan tác chát chua đáy lòng

Đỗ Đức Năm


Photo by Hoàng Phương