Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

Trang Góc Nhỏ Văn Thơ - Viễn khách - Xuân Diệu

Góc Nhỏ Văn Thơ


VIỄN KHÁCH - XUÂN DIỆU
                   (Tặng Nguyễn Nhược Pháp)
Đương lúc hoàng hôn xuống,
Là giờ viễn khách đi.
Nước đượm màu ly biệt,
Trời vương hương biệt ly.

Mây lạc hình xa xôi;
Gió than niềm trách móc.
Mây ôi và gió ôi!
Chớ nên làm họ khóc.


Photo by Duong Hoang Anh


Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

Thơ hay mỗi ngày (2)

Thiếu nữ áo đầm vàng đội nón

1. NỖI NHỚ ĐI VÒNG

Đôi khi nỗi nhớ đi vòng
Biển không sóng cuộn
Bão lồng tầng sâu.

Đôi khi nhớ thắt lá trầu
Hương cau quyện lấy
Thắm màu
Đỏ môi.

Đôi khi trong dạ bồi hồi
Trái tim thủ thỉ những lời yêu thương.

Đôi khi đôi má em hường
Cho môi em thắm
Nắng vương nụ tình.

(Báo Bà Rịa - Vũng Tàu)

Từ Dạ Linh


Thiếu nữ áo đầm đỏ

Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2018

Thơ hay mỗi ngày (1)

Nguyễn Hương Giang

1. SĂN GIÓ

Bất chợt một ngày bỏ hết công việc
Giảng dạy
Thói háo danh
Ngôi nhà chật hẹp
Tiền trong ngăn kéo
Đi săn gió

Gió loãng dưới đôi chân
Gió dày trên mái tóc
Gió rong rêu qua các khu vườn đầy trăng
Gió ăn những làn hương rồi nằm im lặng trên bãi cỏ
Đôi lúc mơ mộng đôi chân các cô gái
Đôi khi tỉnh thức
Nhìn những con chồn hoang đang đùa giỡn
Mật niệm

Trên đôi tay trống không
Những buổi chiều mùa đông lạnh lẽo
Trên đồi
Nắm và siết
Huơ huơ gì như với trời cao
Mà trời xa thẳm
Những người đi săn gió
Chẳng nhớ mình đã bắt được bao nhiêu
Cơn gió
Đã qua mái tóc trắng non
Trái tim rụng giữa bao nhiêu chồi gió

Lâu lâu một bài ca lá rì rào
Dường như gió chường ra gương mặt
Rồi trốn qua khung cửa sổ
Anh săn được một mùa yêu. 

(Báo Quảng Nam)

Huỳnh Minh Tâm


Nguyễn Hương Giang